Vài ngày sau, khi kỳ nghỉ đông của các trường đại học ở Bắc Bình đang đến gần, Tiêu Mộng Hồng chấp nhận lời mời từ khoa Kiến trúc của Đại học Kinh Hoa, quyết định sẽ bắt đầu giảng dạy từ học kỳ sau.

Với kinh nghiệm học tập và thực tiễn tại Mỹ trong những năm qua, việc giảng dạy đối với cô hoàn toàn không có gì khó khăn, thậm chí còn là điều mà nhiều sinh viên ngành kiến trúc mong đợi. Thực tế, mấy ngày sau khi cô trở về, mỗi ngày đều có sinh viên nghe danh tìm đến ký túc xá để xin gặp mặt. Khi thông tin cô chính thức nhận dạy được phòng giáo vụ công bố, lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của sinh viên. Môn học “Kiến trúc phương Tây hiện đại” do cô giảng dạy đã kín chỗ đăng ký ngay trước kỳ nghỉ.

Điều này cũng có nghĩa là, trong ngắn hạn, cô chưa có ý định quay lại Mỹ. Lý do đưa ra quyết định này, ngoài việc mong muốn có thêm thời gian bên con trai, còn vì cô không thể yên tâm rời xa mẹ – bà Tiêu.

Mẹ cô có tiền sử tim yếu. Trước đây đã từng điều trị theo Tây y nhưng không hiệu quả, sau đó chuyển sang uống thuốc Đông y theo từng đợt. Tiêu Mộng Hồng vẫn nhớ lần trước đến thăm, mẹ vẫn còn khỏe mạnh, tinh thần khá tốt. Không ngờ lần này trở về, sức khỏe của bà lại yếu đi nhanh đến vậy.

“Mẹ chắc là sắp không qua khỏi nữa rồi. Thấy con và cháu ngoại sống tốt, mẹ cũng yên lòng rồi.”

Lần trước Tiêu Mộng Hồng dẫn Hiến Nhi đến thăm mẹ, trước lúc rời đi, Tiêu phu nhân đột nhiên nói với cô một câu như thế. Cuối cùng bà chỉ khẽ thở dài. Tiếng thở dài ấy mang theo chút nuối tiếc, nhưng nét mặt khi bà nói lại hiền hòa và mãn nguyện.

Chính khoảnh khắc đó, Tiêu Mộng Hồng bất chợt cảm thấy một nỗi buồn vô định trước sự vô thường của cuộc sống. Trong lòng mềm nhũn, suýt nữa đã rơi nước mắt. Cô cũng cảm thấy, những ngày còn lại của mẹ, e là thật sự chẳng còn bao nhiêu nữa.

...........

Sáng nay không có việc gì, Tiêu Mộng Hồng lại ghé qua nhà họ Tiêu. Vừa đến nơi, đã thấy Kim Ngọc Phượng cùng mấy người phụ nữ đang tụ tập quanh bàn chơi mạt chược, nói cười rôm rả.

Tiêu Mộng Hồng chào hỏi qua loa, rồi đi thẳng vào phòng của mẹ. Tiêu phu nhân nằm một mình trên giường. Cửa sổ đóng kín, vừa bước vào đã ngửi thấy một mùi ẩm mốc nồng nặc khó chịu. Nghe thấy tiếng con gái, Tiêu phu nhân mở mắt ra, cố gắng chống người ngồi dậy.

Tiêu Mộng Hồng nói với mẹ vài câu rồi đỡ bà nằm xuống lại, mở cửa sổ cho thoáng khí. Cô định mang bô ra ngoài đổ thì Kim Ngọc Phượng vừa đánh mạt chược xong từ ngoài đi vào, thấy vậy liền kêu "ối trời" một tiếng, vội chạy tới ngăn lại, rồi quay đầu gọi người làm. Cô hầu mới tên là Hỉ Nhi luống cuống chạy tới, Kim Ngọc Phượng lập tức lạnh giọng mắng cô lười biếng, đến cái bô trong phòng phu nhân mà cũng không chịu đổ.

Hỉ Nhi vội vàng phân bua là từ sáng đã tất bật giặt đồ, quét dọn, rồi bị sai ra sau vườn phơi quần áo, chưa kịp qua phòng này. Cô ta mới nói được vài câu, Kim Ngọc Phượng đã mắng to hơn, khiến cô ta chẳng dám cãi nữa, cúi đầu vội vã mang bô ra ngoài.

“Trong nhà nuôi một đám ăn hại! Anh trai em thì chẳng khác gì ông chủ phủi tay, chuyện lớn nhỏ trong nhà đều đổ lên đầu chị. Con cái thì không đứa nào chịu nghe lời! Bình thường chị thở còn chẳng ra hơi, sáng nay mấy bà bạn như bà Ngô đến, chị nể tình ngồi đánh với họ mấy ván, vừa được vài vòng thì em đã đến rồi.”

Kim Ngọc Phượng vừa than thở với Tiêu Mộng Hồng, vừa như đang giải thích cho bản thân.

Thật ra, chị ta hoàn toàn không cần phải nói mấy lời đó trước mặt Tiêu Mộng Hồng. Tiêu Mộng Hồng vốn không có ý trách móc. Cô cũng chẳng có tư cách gì để trách ai cả. Tiêu Thành Lân những năm qua suốt ngày ở bên ngoài ăn chơi lêu lổng, chỉ chăm chút vẻ bề ngoài bảnh bao, còn chuyện trong nhà thì mặc kệ. Thỉnh thoảng nhớ đến mẹ thì vào hỏi một câu lấy lệ. Người ta vẫn nói “lâu ngày bên giường bệnh không có con hiếu thảo”, huống hồ đây lại là con dâu vốn chẳng thân thiết gì. Ngay cả Tiêu Mộng Hồng, thân là con gái ruột, trước giờ cũng chẳng chăm sóc mẹ được bao nhiêu.

Tiêu Mộng Hồng chỉ mỉm cười, nói: “Sáng nay em rảnh nên ghé qua ngồi với mẹ một chút. Chị có việc thì cứ đi làm, không cần lo bên em.”

Kim Ngọc Phượng cũng nói thêm mấy câu khách sáo với cô, rồi bảo: “Vậy em cứ ở đây trò chuyện với mẹ nhé. Chị ra xem thuốc sắc xong chưa.” Nói rồi xoay người bước ra khỏi phòng.

Tiêu Mộng Hồng ngồi xuống mép giường, chậm rãi vuốt mái tóc cho Tiêu phu nhân, thấy móng tay bà đã dài ra, liền lấy kéo giúp bà cắt tỉa gọn gàng.

Tiêu phu nhân nhắm mắt lại, nửa mê nửa tỉnh, cứ thế lim dim thiếp đi. Tiêu Mộng Hồng khẽ luồn tay vào dưới chăn, nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân đã bắt đầu sưng phù của mẹ. Tiêu phu nhân cuối cùng cũng ngủ say, hơi thở mang theo chút khò khè nặng nhọc.

Trong phòng lặng như tờ. Tiêu Mộng Hồng tiếp tục dịu dàng xoa bóp cho mẹ, vừa làm vừa thả hồn suy nghĩ mông lung. Đúng lúc ấy, bên ngoài chợt vang lên tiếng trò chuyện lờ mờ, hình như nhà có khách đến. Ngay sau đó là tiếng bước chân tiến gần, rèm cửa bị vén lên, Kim Ngọc Phượng bước vào.

“Mẹ, xem ai đến thăm mẹ này?” Cô hướng về phía Tiêu phu nhân đã ngủ say mà gọi lớn: “Cậu Diệp! Nhị thiếu gia nhà họ Diệp đến thăm mẹ rồi đây!”

Tiêu phu nhân bị đánh thức, khẽ “a” một tiếng, mở to mắt, còn chưa kịp định thần. Tiêu Mộng Hồng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Thuấn Chất đang bước theo sau Kim Ngọc Phượng, đi vào phòng.

Năm năm trước, sau khi Cố Ngạn Tông qua đời, vị trí Tổng lý không còn người thường trực, mọi công việc dần được chuyển giao cho Chính viện. Ba của Diệp Thuấn Chất có quan hệ thân thiết với Đường Tử Tường, lúc đó là Viện trưởng Hành chính viện, nên đường quan lộ vô cùng thuận lợi. Nhờ đó, Diệp Thuấn Chất cũng nhanh chóng được thăng chức làm Cục trưởng Cục Cảnh sát Bắc Bình. Trong giới công tử nhà quyền quý vốn đã lắm trò, sự xuất hiện của hắn ta càng khiến bức tranh ấy thêm phần đặc sắc.

Năm ngoái, hắn ta thậm chí còn bất chấp phản đối từ gia đình, gây ra một trận ly hôn ầm ĩ khiến người ngoài bàn tán không dứt. Nghe nói nhị thiếu gia nhà họ Diệp phát hiện vợ mình từng có mối quan hệ không rõ ràng với anh họ bên ngoại, từ trước cả khi cưới. Chuyện thực hư ra sao, e rằng chẳng còn ai kiểm chứng được. Chỉ biết là cuối cùng, Diệp nhị công tử đã ly hôn thành công, tiễn đưa người vợ nhà họ Trương mà anh chưa từng thấy hài lòng.

Diệp lão gia và Diệp phu nhân giận dữ đến mức nghiến răng, nhưng dù thế nào cũng không làm gì được đứa con trai này. Sau đó, Diệp Thuấn Chất bắt đầu qua lại thường xuyên với Tiêu Thành Lân. Hai người thường cùng nhau uống rượu, đi xem hát, thân thiết đến mức không khác gì huynh đệ.

Mỗi người đàn ông, trong lòng đều cất giữ một bóng hình khó phai, một mảnh “bạch nguyệt quang” riêng cho mình.

Với Diệp Thuấn Chất, bạch nguyệt quang ấy chính là Tiêu Đức Âm, người con gái mãi mãi hiện hữu trong lòng anh, lúc gần lúc xa, chưa từng phai nhạt. Một cô gái vừa tài giỏi lại xinh đẹp có danh tiếng, rốt cuộc có bao nhiêu sức hấp dẫn với đàn ông? Điều này, có lẽ một người phụ nữ như cô chẳng bao giờ có thể hiểu được.

Diệp Thuấn Chất biết rất rõ tất cả những chuyện mà Tiêu Đức Âm đã trải qua trong những năm qua. Anh từng xem không sót một dòng tin tức nào có liên quan đến cô trên báo chí. Đến tận bây giờ, anh vẫn giữ bức tranh thời thiếu nữ của cô, bức tranh năm đó anh không tiếc tiền đấu giá để có được.

Diệp Thuấn Chất chưa chắc thật sự dành nhiều tình cảm sâu đậm cho tiểu thư Tiêu gia. Nhưng càng không thể sở hữu được, đối phương vẫn giữ thái độ cao ngạo kiêu kỳ, thì hắn lại càng cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, khó chịu, luôn muốn một lần khuất phục cho bằng được mới thấy thỏa mãn.

Đó có lẽ cũng là một trong những thói hư tật xấu của đàn ông.

Trước đây, Tiêu Đức Âm vốn là vợ của Cố Trường Quân. Nhiều năm trước, sau khi bị Cố Trường Quân đánh cho một trận, tự biết không có khả năng, hắn cũng chậm rãi chết tâm.

Không ngờ vận mệnh đổi thay, Tiêu Đức Âm cuối cùng lại ly hôn với Cố Trường Quân! Diệp Thuấn Chất lập tức cảm thấy trong lòng lóe lên tia hy vọng.

Từ ngày Tiêu Đức Âm ly hôn, người vợ bị ép cưới kia trở thành rào cản lớn nhất trong mắt hắn trên con đường theo đuổi Tiêu Đức Âm. Hắn cũng hiểu rõ, với một tiểu thư thanh cao như Tiêu Đức Âm, mình chưa lập gia đình, chưa chắc đã lọt vào mắt cô ấy, chưa nói đến chuyện đã có vợ. Chính vì vậy, ngay từ lúc đó, hắn chỉ nghĩ đến một điều duy nhất: phải ly hôn để có thể có cơ hội tự do theo đuổi tiểu thư Tiêu gia.

Nếu tiểu thư nhà họ Trương là người mưu mô thủ đoạn, thì có lẽ hắn cũng chỉ có thể tính toán trong lòng mà thôi. Nhưng may thay, tiểu thư nhà họ Trương tính tình nhỏ nhen, hay ghen, không thể giữ được niềm vui trong gia đình, còn bị đào ra một đoạn tình cảm trước khi xuất giá, cuối cùng Trương gia chỉ có thể ôm bụng đón con gái về nhà.

Diệp Thuấn Chất thấy mọi chuyện diễn biến thuận lợi, cảm giác như ông trời cũng đang đứng về phía hắn.

Hiện tại, Diệp gia thanh thế rực rỡ như mặt trời giữa trưa. Cuối cùng, hắn đã buông bỏ ràng buộc với vợ trước. Tiêu Đức Âm đến giờ vẫn chưa tái giá, anh trai cô - Tiêu Thành Lân, lại là bạn thân của hắn. Tiêu Thành Lân đầy hy vọng sẽ gả em gái của mình cho Diệp Thuấn Chất. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đã đầy đủ, hắn không tin lần này Tiêu Đức Âm vẫn sẽ vô duyên với mình.

Vừa rồi, hắn nhận được điện thoại của Kim Ngọc Phượng, biết Tiêu Đức Âm hiện đang ở Tiêu gia, liền lập tức vội vàng chạy tới. Diệp Thuấn Chất mang lễ vật đến đặt xuống, rồi đi đến bên Tiêu phu nhân nhẹ nhàng hỏi thăm vài câu. Sau đó, anh mắt hắn liền rơi xuống nhìn Tiêu Mộng Hồng đang ngồi ở mép giường, nhất thời cả người hắn như ngây ra.

Cô đã là mẹ của một đứa con, nhưng thời gian không chỉ không để lại quá nhiều dấu vết trên người cô, ngược lại còn khiến gương mặt cô thêm phần điềm tĩnh, sắc sảo và rạng rỡ. So với thời thiếu nữ yếu ớt kia, hiện tại cô càng khiến đàn ông sinh ra cảm giác muốn chinh phục, khao khát.

Có những mỹ nhân, sắc đẹp không chỉ nằm ở bên ngoài mà thấm sâu trong xương cốt, không hề sợ thời gian tàn phá. Cô chính là một mỹ nhân như thế.

Tiêu Mộng Hồng nhìn thấy Diệp Thuấn Chất bỗng nhiên đến, liếc mắt nhìn Kim Ngọc Phượng một cái, trong lòng đã hiểu ngay. Chắc chắn là chị ta đã báo cho Diệp Thuấn Chất, nên Diệp nhị thiếu gia mới có thể trùng hợp đến thăm Tiêu phu nhân ngay lúc này. Thực ra, đây cũng là lý do Tiêu Mộng Hồng không muốn ở lại Tiêu gia. Không có Cố Trường Quân làm chỗ dựa, anh chị dâu cô giờ đây dường như lại đang có ý định đem cô ra bán một lần nữa.

...........

Tiêu Mộng Hồng ngăn cản Tiêu phu nhân đang trở mình muốn ngồi dậy, nhẹ nhàng nói: “Mẹ, mẹ hãy nghỉ ngơi thật tốt. Con đi trước, lần sau sẽ lại đến thăm mẹ.”

Nói rồi cô đứng dậy từ mép giường, bước ra ngoài.

Phía sau vang lên một loạt tiếng bước chân, Kim Ngọc Phượng đuổi theo, khuyên Tiêu Mộng Hồng ăn cơm trưa rồi đi, nhưng thấy không được, đành nhìn theo đến chỗ Diệp Thuấn Chất.

Diệp Thuấn Chất nói: “Chị dâu, em cũng đi đây, tiện đường đưa Đức Âm về.” Nói xong thấy Tiêu Mộng Hồng đã bước ra ngoài, vội vàng đuổi theo.

…….....

Diệp Thuấn Chất mãi đến khuya mới trở về Diệp gia. Tâm trạng bực bội nên hắn uống hơi nhiều rượu, say khướt, vừa về đến nhà đã trút giận lên người khác. Hắn mắng người hầu già vì pha trà giải rượu không vừa miệng, giơ tay hất luôn cả ấm trà xuống đất.

Người hầu bị hắn quát thì co rúm người lại. Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên một giọng nói:

“Anh hai, anh tâm trạng không tốt thì cũng đừng mắng người trong nhà. Em ở trong phòng còn nghe thấy tiếng anh quát, anh muốn cả nhà mất ngủ sao?” Nói rồi cô ra hiệu cho người hầu lui ra ngoài.

Người hầu như được tha mạng, vội cúi đầu thu dọn mảnh vỡ trên đất rồi nhanh chóng rời đi.

Diệp Thuấn Chất thấy là Diệp Mạn Chi đến thì bực bội nói: “Anh đang khó chịu, đừng có tới chọc tức anh!”

Diệp Mạn Chi nhìn thẳng vào anh trai, bỗng nhiên hỏi: “Anh, dạo này anh thân với Tiêu Thành Lân lắm, có phải lại đang tính đến chuyện với Tiêu Đức Âm không?”

Diệp Thuấn Chất liếc cô em một cái, bực dọc nói: “Liên quan gì đến em?”

Sắc mặt Diệp Mạn Chi bỗng trở nên nghiêm nghị. Cô đóng cửa lại rồi nói:

“Anh, em khuyên anh sớm từ bỏ cái suy nghĩ đó đi. Trên đời này thiếu gì phụ nữ? Với điều kiện nhà mình, anh muốn kiểu người nào mà chẳng có? Sao cứ phải bám riết lấy Tiêu Đức Âm không buông? Một người phụ nữ từng ly hôn thì có gì tốt đẹp? Anh cũng nên nghĩ đến danh tiếng của nhà họ Diệp chứ!”

Diệp Thuấn Chất đang mượn rượu làm càn, cười lạnh:

“Em cũng lớn giọng với anh à? Em tưởng anh không biết sao? Bao nhiêu năm nay, em cứ ăn bám trong nhà mãi không chịu lấy chồng, chẳng phải là vì để ý đến cái tên họ Cố đó sao? Em lúc nào chả mắt cao hơn đầu, xem thường anh. Nhưng để anh nói cho em biết, anh cũng là đàn ông, anh hiểu đàn ông nghĩ gì, muốn gì. Cái tên họ Cố đó nếu mà có ý với em thì cũng sớm xong xuôi rồi, đâu cần phải chờ đến bây giờ vẫn chẳng có chút động tĩnh gì. Em tự nhìn lại mình đi, đến giờ còn chẳng có lấy được một lời hứa hôn, thế mà lại chê anh làm mất mặt nhà họ Diệp? Anh mới là người khuyên em nên tự biết thân biết phận thì hơn. Tên họ Cố đó nổi tiếng là lạnh lùng vô tình, em mà cứ cố đấm ăn xôi, tới lúc bị bẽ mặt cũng đừng trách ai!”

Diệp Mạn Chi vừa rồi vào phòng khuyên mấy câu, vốn là muốn anh mình sớm dẹp bỏ ý định theo đuổi Tiêu Đức Âm. Nếu hai người họ thật sự có gì với nhau, hoặc chỉ cần có lời đồn thổi lan ra, truyền đến tai nhà họ Cố thì e rằng sẽ ảnh hưởng đến cách nhìn của Cố phu nhân đối với cô. Không ngờ lại bị anh trai châm chọc mỉa mai một trận, trúng ngay tâm sự đang giấu trong lòng.

Nghĩ đến lần trước mình vất vả chuẩn bị tiệc sinh nhật, sắp xếp chu đáo đủ điều, vậy mà Cố Trường Quân tuy có làm theo lời mẹ anh ta, đưa cô về nhà, nhưng suốt dọc đường thái độ lại khách sáo lạnh nhạt, đến nơi cũng chẳng nói với cô được mấy câu. Trong lòng Diệp Mạn Chi vốn đã thấy ấm ức. Giờ phút này lại bị Diệp Thuấn Chất giễu cợt không tiếc lời, nước mắt lập tức dâng lên. Cô nghẹn ngào nói:

“Em chỉ vì tốt cho anh nên mới khuyên vài câu, vậy mà anh lại nói ra bao nhiêu lời khó nghe! Em ở trong nhà có ăn bám của anh không? Ba mẹ còn chưa nói gì em, dựa vào đâu mà anh được quyền mắng chửi em như thế? Trên đời này có anh trai nào đối xử với em gái kiểu đó không?”

Nói xong cô quay đầu, vừa khóc vừa chạy về phòng mình.

Diệp Mạn Chi trở lại phòng, ngồi lặng đi một lúc, cuối cùng đứng dậy ra ngoài gọi điện thoại.

…………

Hôm sau, Cố Vân Tụ mang theo ít đồ bổ về nhà mẹ cho Cố Trâm Anh. Hai chị em trò chuyện một lúc, rồi Cố Vân Tụ lấy cớ đưa Cố phu nhân về phòng nghỉ ngơi. Sau khi cùng mẹ vào trong phòng và ngồi xuống, cô nói thẳng:

“Mẹ, chuyện của Mạn Chi và Trường Quân, rốt cuộc mẹ đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Cố phu nhân sững người.

Cố Vân Tụ tiếp lời:

“Con xin phép nói thẳng. Diệp tiểu thư xuất thân thế nào, tính cách ra sao, con không cần phải nói thêm nữa. Mẹ cũng biết, cô ấy đối với Trường Quân là thật lòng. Ngoài ra, với Hiến Nhi, cô ấy cũng đối xử rất chân thành và yêu thương. Nếu sau này cô ấy gả vào nhà ta, tuyệt đối sẽ không bạc đãi Hiến Nhi đâu. Tuy trước đây hai nhà có chút hiểu lầm, nhưng đó là chuyện công việc, không liên quan gì đến tình cảm cá nhân. Huống hồ ba cũng đã mất nhiều năm rồi, ba mẹ bên Diệp gia bây giờ cũng sẵn lòng gả con gái về nhà mình. Nếu hai nhà thành thông gia, sau này thật sự sẽ như người một nhà. Trường Quân cũng lớn tuổi rồi, độc thân bao nhiêu năm như vậy, chuyện này mẹ định kéo dài đến bao giờ nữa đây?”

Cố phu nhân do dự: “Diệp tiểu thư thì đúng là mẹ rất hài lòng. Chỉ là Trường Quân...”

Cố Vân Tụ khẽ ho một tiếng, ngắt lời:

“Mẹ, bây giờ mẹ là chủ gia đình! Hôn sự của Trường Quân tất nhiên phải do mẹ làm chủ. Ngày trước nó cưới cô con gái nhà họ Tiêu, chẳng phải cũng là do mẹ và ba quyết định đó sao? Nếu cứ chờ Trường Quân tự lên tiếng thì biết đến bao giờ? Cả năm nó bận túi bụi, về nhà cũng chẳng được mấy ngày. Theo con thấy, chuyện này nên sớm định đoạt cho xong, tránh đêm dài lắm mộng.”

Nói đến đây, cô liếc nhìn Cố phu nhân một cái rồi nhẹ giọng nhắc:

“Cũng không phải Diệp tiểu thư cứ nhất định phải gả cho Trường Quân. Đường Tử Tường có đứa cháu trai vẫn luôn theo đuổi cô ấy. Chỉ là cô ấy thiên về Trường Quân hơn thôi. Mẹ, mẹ nên sớm làm chủ thì mới tốt.”

Cố phu nhân trầm ngâm một hồi, rồi nói: “Con nói cũng có lý. Đúng là không nên để kéo dài mãi như vậy. Để tối nay chờ Trường Quân về, mẹ sẽ nói chuyện với nó.”

Cố Vân Tụ nghe vậy, mặt mày rạng rỡ: “Vậy thì con chờ tin tốt từ mẹ đó.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện