Sáng nay phát hiện Hiến Nhi mất tích, cả Cố gia lập tức rối loạn, chạy khắp nơi tìm kiếm nhưng không có kết quả. Bác gác cổng kinh hãi cung cấp một manh mối: sáng sớm đã thấy cửa nhỏ bị mở. Ông còn tưởng đêm qua mình quên khóa cửa. Nay xem ra có thể là tiểu thiếu gia mở cửa đi ra ngoài lúc nào không hay.

Cố phu nhân lúc ấy sắc mặt trắng bệch, suýt ngất xỉu. Cố Vinh phái toàn bộ người đi tìm khắp khu vực phụ cận.

Nghe bác gác cổng nói xong, Cố Trường Quân trong đầu liền dấy lên một ý nghĩ: con trai mất tích chắc có liên quan đến mẹ nó. Lý do càng thêm chắc chắn vì tối qua Tiêu Mộng Hồng bất ngờ xuất hiện gần Cố gia, hơn nữa anh còn nhớ rõ đêm qua con trai từng đến tìm anh hỏi vài câu. Cảm giác trong lòng anh vì thế càng mãnh liệt hơn.

Vậy nên anh lập tức đuổi theo tới đây. Bản năng mách bảo anh rằng mình đã đúng. Giờ phút này, anh đang đứng ngoài cửa nhà cô, chờ cô lần nữa mở cửa cho mình. Đổng phu nhân cuối cùng cũng đi vào, hai tiểu hài tử từ khung cửa dò ra lần lượt, một đứa trên, một đứa dưới, dùng ánh mắt tò mò nhìn anh. Cố Trường Quân lúc này tâm trạng bất ngờ thả lỏng. Anh thậm chí còn có chút thiện cảm, mỉm cười với hai đứa bé đang tò mò nhìn mình.

........

Cửa mở ra, Tiêu Mộng Hồng lại một lần nữa xuất hiện trước mặt anh. Cô đã mặc xong quần áo, mái tóc vừa bung xõa trước đó giờ đã được chỉnh lại gọn gàng phía sau, lộ ra khuôn mặt thuần khiết, trong sáng.

So với trong ký ức của anh, cô không có gì thay đổi, nhưng lại như có điều gì đó khác biệt.

Cô nhìn anh, ánh mắt dịu dàng mang theo sự xin lỗi mà mời anh vào nhà.

“Sợ rằng chuyện này đã khiến mọi người kinh hãi. Em cũng không ngờ Hiến Nhi đêm qua lại đột nhiên tới tìm em. Lúc đó em cũng rất giật mình. Em cũng định gọi điện thông báo với mọi ngươi nhưng muộn quá không tìm được chỗ gọi.”

Cô vừa giải thích, vừa dẫn anh vào phòng ngủ.

“Hiến Nhi tối qua ngủ rất muộn, nên giờ vẫn chưa tỉnh.” Cô nói nhỏ bên tai anh.

Cố Trường Quân đứng bên mép giường, nhìn con trai đang say giấc. Hiến Nhi thở ra đều đặn, trông rõ sự thoả mãn hiện rõ trên gương mặt nhỏ bé của cậu. Anh có thể cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng.

Anh yên lặng nhìn một lát rồi quay người bước ra khỏi phòng. Tiêu Mộng Hồng cũng theo ra ngoài.

“Con đêm qua đi rất xa, chân ban đầu có chút lạnh cứng, may là không bị thương chỗ nào. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho nó.”

Cố Trường Quân đứng giữa lối nhỏ hẹp trong phòng, nhìn quanh đánh giá kỹ lưỡng. Nơi đây rất sạch sẽ, đơn giản và ngăn nắp. Thứ nhất trang trí là mấy bức ký họa kiến trúc được đặt trên kệ sách phía trên gác.

“Em luôn sống ở đây sao?” Anh bất ngờ hỏi.

Tiêu Mộng Hồng hơi ngập ngừng, sau đó gật đầu: “Đúng thế.”

Từ lúc anh bước vào, cô vẫn không ngừng nói chuyện, mà anh chưa nói lấy một lời nào.

Thật ra, Tiêu Mộng Hồng ban đầu vẫn còn chút băn khoăn, trong lòng lo lắng rằng phải chăng Cố Trường Quân nghi ngờ chính mình đã xúi giục Hiến Nhi nửa đêm rời nhà đến tìm mình. Nếu anh hiểu lầm hoặc cứng đầu không chịu nghe cô giải thích, thì dù cô nói gì đi nữa, cũng sẽ không có kết quả tốt.

Đang loay hoay suy nghĩ cách mở lời cho hợp tình hợp lý, bỗng nhiên anh hỏi một câu như thế, giọng điệu như trò chuyện nhàn nhã. Thấy thế, cô tiếp tục nói: “Có chuyện em muốn cùng anh thương lượng. Mấy năm qua Hiến Nhi vẫn không thể ở bên em lâu được. Giờ con đến chỗ em rồi, em muốn cho nó ở lại cùng mình mấy ngày, được chứ?”

Ánh mắt Cố Trường Quân dừng lại trên khuôn mặt cô. Sau 5 năm xa cách, đêm qua gặp lại cô, trong giấc mộng chập chờn lúc nửa đêm, anh vẫn nghĩ về người phụ nữ này. Trong lòng anh, có lẽ cô là người phụ nữ đầu tiên, cũng có thể là cuối cùng khiến anh vừa yêu vừa hận, muốn lấy hết trái tim trao cho cô, chỉ cần cô chịu đối xử tốt với mình.

Cố quên cô hoàn toàn trong trí nhớ không phải chuyện dễ dàng chút nào. Anh chăm chú nhìn cô một lúc. Tiêu Mộng Hồng hơi nín thở, ánh mắt đầy hy vọng nhìn về phía anh.

“Chúng ta trước kia đã thỏa thuận rồi. Em có thể đến thăm Hiến Nhi, cũng có thể dẫn con về ở cùng mình, miễn sao không vượt quá phạm vi mà chúng ta đã định.”

Anh nói một cách nhàn nhạt.

Tiêu Mộng Hồng hạ thấp ánh mắt, im lặng một lúc rồi nói: “Vậy hôm nay để con ở lại chỗ em. Sau đó, em sẽ đưa con về.” Cô lại ngẩng lên nhìn anh, “Hiến Nhi chắc chắn sẽ đồng ý cùng em ở lại mấy ngày này.”

………

Cố Trường Quân trở về Cố gia, thấy Cố phu nhân đang đi đi lại lại trong đại sảnh dưới lầu, vẻ mặt hoang mang lo lắng. Cố Trâm Anh đứng bên cạnh an ủi bà. Khi nhìn thấy Cố Trường Quân trở về, Cố phu nhân lập tức phấn chấn, nóng lòng hỏi: “Thế nào? Tìm thấy chưa?”

“Ở chỗ mẹ nó.” Cố Trường Quân nói, “Hiến Nhi không có vấn đề gì, rất ổn. Mẹ, người yên tâm đi.”

Cố phu nhân thở phào nhẹ nhõm, hai tay chắp lại, rồi mềm nhũn ngồi xuống ghế dựa. Nghĩ ngợi một lát, vừa sợ hãi vừa tức giận nói: “Chắc chắn là cô ta xúi giục Hiến Nhi, nên thằng bé mới đêm khuya như vậy chạy ra ngoài! Vạn nhất có chuyện gì xảy ra, ta liền...”

“Mẹ, Đức Âm không phải người như vậy!” Cố Trâm Anh nói, “Hiến Nhi chắc là nhớ mẹ, nên mới chạy ra. Bình an tìm được là tốt rồi, mẹ đừng lo nữa.”

Cố phu nhân đột nhiên hỏi: “Hiện tại Hiến Nhi đang đâu? Tại sao không về nhà với con?”

“Con để Hiến Nhi ở lại chỗ cô ấy vài ngày. Quá hai ngày sẽ đưa về.” Cố Trường Quân đáp.

Cố phu nhân lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, bức xúc nói:

“Vậy sao được? Mẹ không thể để cháu mẹ ở chung với người phụ nữ đó! Mẹ phải đến đón thằng bé về ngay!”

Cố Trường Quân vẫn giữ giọng điềm đạm: “Để Hiến Nhi ở chỗ cô ấy vài hôm đi mẹ. Nếu ba ngày sau vẫn chưa về thì mình đến đón cũng chưa muộn.”

Cố phu nhân nổi giận: “Bình thường cho thằng bé đến gặp cô ta một chút đã là nể mặt lắm rồi! Bây giờ lại còn định giữ luôn không cho về? Lúc trước là ai bỏ đi chứ? Mẹ thật sự không hiểu nổi, đến nước này rồi mà con vẫn còn bênh cô ta à!”

Cố Trâm Anh nhìn em trai mình một cái.

Cố Trường Quân vẫn bình tĩnh: “Là Hiến Nhi không muốn về, nên con mới để thằng bé ở lại vài ngày. Cũng chỉ vài ngày thôi, mẹ đừng suy nghĩ nhiều quá.”

Anh như không muốn tiếp tục tranh cãi, nói xong thì xoay người đi nhanh lên lầu.

Cố phu nhân gọi với theo: “Con lần này khó khăn lắm mới về, định ở lại bao lâu vậy?”

“Còn phải xem tình hình đã.” Cố Trường Quân trả lời.

…………..

Tiễn Cố Trường Quân ra về, vừa đóng cửa lại, vì quá đỗi vui mừng, Tiêu Mộng Hồng suýt chút nữa đã nhảy cẫng lên.

Không chỉ là một ngày, mà trong ba ngày tới, cô sẽ được ở bên con trai suốt.

Tiêu Mộng Hồng không hiểu vì sao Cố Trường Quân lại bất ngờ đổi ý, nhưng lần này, cô thật sự rất biết ơn anh vì đã không lập tức đưa Hiến Nhi về. Cô quay lại mép giường, nhìn khuôn mặt con trai vẫn còn đang say ngủ, không nhịn được cúi xuống, hôn nhẹ lên trán thằng bé.

Trong ba ngày đó, Tiêu Mộng Hồng gần như không rời con trai nửa bước. Cô cùng thằng bé lắp mô hình, nấu cơm cho nó ăn, dắt nó đi dạo quanh khuôn viên trường Đại học Kinh Hoa, kể cho con nghe về quá trình thiết kế và xây dựng nơi này trước đây, kể cả những năm tháng một mình làm việc và sinh sống ở nước ngoài.

Buổi tối, khi Hiến Nhi ôm cổ cô rồi chìm vào giấc ngủ, cô lại không nỡ ngủ ngay, vì cô biết, nếu ngủ thiếp đi, thì một ngày được ở bên con lại trôi qua mất rồi.

Hiến Nhi mấy ngày nay cũng vui vẻ lạ thường. Đến ngày cuối cùng, Tiêu Mộng Hồng dẫn con đến thăm nhà họ Tiêu, để mẹ cô – Tiêu phu nhân – được gặp cháu ngoại.

Từ sau khi con gái ly hôn, đây là lần đầu tiên Tiêu phu nhân được nhìn thấy cháu ngoại lớn lên trông như thế nào. Khi Hiến Nhi đứng trước mặt, cúi đầu gọi bà ngoại, đôi mắt Tiêu phu nhân đỏ hoe, bà ôm chặt lấy thằng bé, nghẹn ngào không nói thành lời, cả tinh thần như bừng tỉnh, trở nên phấn chấn hơn hẳn.

Sau đó, hai mẹ con trở về. Tối hôm đó, có lẽ Hiến Nhi biết mai mình sẽ phải rời đi nên trầm lặng lạ thường. Trễ lắm rồi mà vẫn chưa chịu ngủ. Tiêu Mộng Hồng nằm bên cạnh con, như mấy đêm trước, kể chuyện cho thằng bé nghe, hôn nhẹ lên trán con: “Ngủ ngon nhé.”

Hiến Nhi nhắm mắt lại. Tiêu Mộng Hồng tắt đèn. Một lúc sau, Tiêu Mộng Hồng nghe thấy tiếng con trai vang lên trong bóng tối:

“Mẹ ơi, tại sao trước đây mẹ với ba lại chia tay?”

Tiêu Mộng Hồng khựng lại. Cô đưa tay bật đèn lên, thấy Hiến Nhi đang mở to mắt nhìn mình chăm chú.

Cô trầm ngâm một lúc, rồi chậm rãi nói:

“Mẹ với ba chia tay là vì hai người có quá nhiều suy nghĩ khác nhau. Có những chuyện ba con nghĩ, mẹ không thể chấp nhận được. Cũng giống vậy, những điều mẹ muốn, ba con cũng không đồng ý. Cả hai đều không ai chịu nhường ai, nên mới quyết định chia tay.”

Nói đến đây, Tiêu Mộng Hồng thấy con trai có vẻ chưa thật sự hiểu, chỉ nhìn cô ngơ ngác. Cô mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu con.

“Hiến Nhi à, những chuyện này sau này lớn lên con mới hiểu. Ngày mai con sẽ về lại chỗ ba, mẹ chỉ cần con nhớ một điều: dù ba mẹ không còn sống cùng nhau, thì mẹ vẫn luôn nhớ đến con. Mẹ sẽ không bao giờ bỏ mặc con cả. Sau này nếu con nhớ mẹ, con cứ nói với cô hai, mẹ sẽ đến thăm con. Mẹ mà nhớ con, mẹ cũng sẽ đến tìm con. Được không?”

Hiến Nhi gật đầu, ôm chặt lấy cổ mẹ: “Con biết rồi! Mẹ phải thường xuyên đến thăm con đấy nhé!”

Sáng hôm sau, đúng như đã hẹn trước với Cố Trường Quân, Tiêu Mộng Hồng dắt Hiến Nhi ra cổng trường Đại học Kinh Hoa. Xe của Cố Trường Quân đã đậu sẵn bên đường. Thấy hai mẹ con bước ra, anh liền xuống xe đi đến đón.

Hiến Nhi lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt mẹ, rồi theo ba lên xe. Tiêu Mộng Hồng đứng ở cổng trường, dõi theo chiếc xe chạy xa dần cho đến khi hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt. Cố Trường Quân liếc qua gương chiếu hậu, thấy bóng dáng kia ngày càng nhỏ lại, cuối cùng cũng không còn nhìn thấy nữa.

Con trai anh ban đầu cứ ngoái đầu nhìn ra phía sau, đến khi không còn thấy mẹ đâu nữa, mới ngồi yên lại trên ghế sau, ôm chặt mô hình căn nhà gỗ trong lòng như một món bảo bối.

Cố Trường Quân bắt chuyện với con trai, hỏi mấy ngày qua hai mẹ con đã làm những gì.

Ba ngày sống cùng mẹ là khoảng thời gian mới mẻ và đầy niềm vui với một đứa trẻ. Nghe ba hỏi, Hiến Nhi liền tíu tít kể đủ chuyện, cuối cùng kể đến cả việc được mẹ dẫn đi gặp bà ngoại.

Cố Trường Quân kiên nhẫn lắng nghe, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Mấy ngày qua, mẹ con có nhắc gì đến ba không?”

Hiến Nhi lập tức đáp: “Có nhắc tới.”

“Nói gì vậy?”

“Con hỏi mẹ tại sao trước đây mẹ lại chia tay với ba.”

Tim Cố Trường Quân hơi khựng lại một nhịp.

“Rồi mẹ con nói sao?” Anh hỏi, cố tỏ ra bình thản.

Hiến Nhi nhớ rất rõ, kể lại y như mẹ đã nói: “Mẹ bảo là vì hai người có những suy nghĩ khác nhau, không ai chịu nhường ai nên mới chia tay.”

Cố Trường Quân trầm mặc một lúc, rồi lại hỏi con: “Sau này con còn muốn đến chỗ mẹ chơi nữa không?”

Mắt Hiến Nhi sáng lên: “Có được không ba? Bà nội sẽ không giận chứ?”

Cố Trường Quân mỉm cười nhẹ: “Được chứ. Nếu con muốn, lần sau ba sẽ đưa con tới.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện