Tính nết của Tiêu Chính Dương hầu như ai trong hội trường cũng rõ. Bình thường ông nhìn thì hiền hòa, dễ nói chuyện, nhưng đó là khi chưa ai đụng chạm đến gia đình ông, giờ có người dám đứng trước mặt chê bai con gái ông, tất nhiên ông phải nổi giận.

Có thể nói, ở thôn Đào Nguyên này, ngoài trưởng thôn ra thì nhà Tiêu Chính Dương là gia đình không thể đụng tới.

Một là vì Chính Dương thuộc hàng giàu có nhất thôn, hai là trong nhà có con gái học đại học, kiến thức rộng rãi.

Tửu Lâu Của Dạ

 

Mấy câu ông nói tuy nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự cứng rắn và uy nghiêm, khiến người ta không dám coi thường.

Có vài người lập tức chột dạ, cười gượng:

“Chính Dương, anh nghiêm trọng thế làm gì. Chúng tôi chỉ đùa một chút thôi mà.”

“Đúng rồi, chỉ nói chơi thôi!”

Đắc tội Linh Vũ cũng chẳng khác nào đắc tội với Chính Dương.

Huống hồ giờ Linh Vũ lại đồng ý cho người trong thôn vào chuồng hốt phân bò, vậy thì càng không thể chọc giận.

Ánh mắt sắc bén của Chính Dương đảo qua mấy kẻ đang chột dạ, giọng trầm xuống:

“Tôi không thích loại trò đùa này.”

Không ai dám hé răng nữa, chỉ cười gượng cho qua.

Lúc này Linh Vũ mới nói tiếp:

“Nhưng cháu muốn nói rõ trước. Nhà cháu chỉ có hai con bò thôi, phân thì ít, mà cả thôn Đào Nguyên có gần hai trăm hộ. Đừng nói mỗi nhà một ngày một lượt, ngay cả mười ngày một lần cũng khó mà xoay xở.”

Quả đúng là vấn đề lớn.

Trong thôn tuy cũng có nhà nuôi bò, nhưng phân của chúng làm sao sánh với phân của bò vương. Điều mọi người muốn, chính là phân của nó, nhưng cả thôn nhiều nhà như thế, sao có thể đủ chia.

“Linh Vũ, vậy cháu tính sao?” Tiêu Thành Bang hỏi.

Linh Vũ đáp:

“Mỗi nhà chỉ có thể nửa năm hốt một lần. Ai muốn đến hốt phân thì phải đến nhà cháu ghi tên trước.”

Cả thôn có 186 hộ, tính ra nửa năm mỗi nhà một lượt, vậy là ngày nào cũng có một hộ được phân.

Cách sắp xếp này kỳ thực chẳng có gì khó. Nhưng…

Lưu Xuân Tú vội hỏi:

“Nhưng nếu nửa năm mới được một lần, mà lúc nhà tôi đang cần gấp thì sao?”

Linh Vũ giải thích:

“Có thể hốt ít một lần, tùy nhà tự sắp xếp, chỉ cần đăng ký lại là được. Đến lúc đó, nhà cháu sẽ làm riêng một cái dụng cụ xúc phân, để khỏi ai nói hót nhiều hay ít.”

“Vậy thì cũng không có vấn đề gì lớn.”

Ai nấy đều biết, chỉ cần bò vương tiểu một bãi thôi là tưới được cả một đám ruộng.

Có người lại hỏi:

“Linh Vũ, nếu đến hốt phân bò vương, có cần trả tiền không?”

Câu này khiến nhiều người trong hội chăm chú nhìn.

Linh Vũ gật đầu:

“Đương nhiên là không cần.”

Lời vừa dứt, ai nấy đều kinh ngạc.

Nếu bò vương mà ở nhà khác, chắc chắn sẽ phải bán lấy tiền, y như phân bón hay t.h.u.ố.c trừ sâu, thậm chí giá còn cao hơn. Cứ thế thì chủ nhà có thể kiếm cả đống tiền, nhưng Linh Vũ lại rộng rãi, nói miễn phí thì miễn phí thật.

“Cái này… cái này bọn tôi lời to rồi!” Chu Yến ngạc nhiên, không biết phải nói gì. Nghĩ một lúc mới bảo: “Nhưng mà, Linh Vũ, dì thấy bọn dì vẫn nên trả tiền. Cho dù mười đồng một gánh, hay trăm đồng một gánh, ai muốn thì mua!”

“Đúng đó, Linh Vũ. Phân bò vương đâu phải phân thường. Cháu cứ miễn phí thế này, dì thấy áy náy lắm. Nhà dì nhất định phải trả tiền.”

“Tôi cũng nghĩ nên trả tiền thì hơn!” Miễn phí như vậy chẳng khác nào mang ơn to, trong lòng không thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phải đó, chúng ta trả tiền đi!”

Đa số dân làng đều đồng ý trả tiền, dù sao trước giờ họ vẫn bỏ tiền mua phân bón, chưa chắc đã tốt bằng phân bò vương, nhưng cũng có một số ít thì nghĩ khác, có lợi thì phải tranh thủ, không tranh thì dại.

“Linh Vũ đã có lòng tốt cho miễn phí, sao chúng ta lại cứ khăng khăng đòi trả tiền, chẳng phải tự chà đạp lòng tốt của con bé sao?”

“Phải đó, nửa năm mới được một lần, đã hiếm như thế rồi, giờ lại đòi trả tiền, chẳng phải quá đáng sao?”

“Có gì mà nói không xuôi chứ? Nhà các anh làm ruộng, chẳng phải cũng nửa năm mới mua một lần phân hóa học sao? Chẳng lẽ ngày nào cũng đi mua à? Mua phân hóa học thì không tốn tiền chắc?”

“Cái đó khác! Phân hóa học là người ta phải bỏ vốn ra sản xuất. Còn phân bò nhà Linh Vũ có tốn gì đâu mà gọi là chi phí?”

Tóm lại, những người muốn chiếm tiện nghi thì lý do đủ cả.

“Yên lặng nào!” Tiêu Linh Vũ lại cầm micro, dõng dạc cắt ngang tiếng bàn tán, sau đó mới tiếp tục: “Phân bò thì miễn phí, ai cũng có thể đến lấy, nhưng cháu có một điều kiện nho nhỏ.”

“Điều kiện gì? Cháu cứ nói đi, cả làng đang nghe đây.”

Linh Vũ nói rõ:

“Nếu… cháu nói là nếu sau này bà con có rau muốn bán, thì có thể ưu tiên bán cho cháu trước được không?”

Cô rất hiểu giá trị của rau tưới bằng linh tuyền trong tay mình.

“Đương nhiên cháu tuyệt đối sẽ không ép giá, chắc chắn sẽ đưa cho mọi người một mức giá công bằng.” Linh Vũ bổ sung.

Nghe điều kiện này, nhiều người thoáng ngạc nhiên.

“Không giấu gì mọi người, ngoài chuyện làm ruộng trồng đất, cháu còn định buôn bán rau củ nữa.”

Nghe xong, ai nấy đều hiểu ra.

“Hóa ra là vậy à.”

“Linh Vũ, cái này mà gọi là điều kiện sao? Thật ra còn lợi cho chúng tôi nữa chứ!”

“Đúng thế! Rau mình trồng ra, ăn không hết thì cũng phải đem đi bán, bán cho ai chẳng là bán? Hơn nữa, tự mình mang ra chợ chưa chắc đã bán được hết.”

“Phải đó, bán cho cháu thì còn tiện cho chúng tôi, vậy hóa ra là chúng tôi mới được lợi nhiều hơn!” Nhiều người phụ họa.

Linh Vũ chỉ cười, không nói thêm. Trong lòng cô rất rõ, giá trị thật sự của những loại rau này còn xa mới đến ngày bị phát hiện. Lúc này đi trước một bước, coi như đã sớm nhắc nhở trước.

“Được thôi, Linh Vũ, chuyện này không thành vấn đề.” Phần lớn người dân đều sảng khoái đồng ý. “Còn điều kiện nào khác không? Cháu cứ nói luôn đi.”

“Phải đó, cứ nói thẳng ra.”

Linh Vũ lắc đầu:

“Tạm thời thì chưa có đâu ạ.”

Nói xong, cô lấy trong cặp ra một xấp hợp đồng, nghiêm túc hỏi:

“Vậy mọi người đã suy nghĩ kỹ chưa? Còn có ý kiến gì khác về chuyện cho thuê đất không ạ?”

“Không có!” Có người dứt khoát đáp.

“Không có!” Nhiều người khác phụ họa.

Cũng có vài hộ trầm mặc. Họ không rành chữ nghĩa, nhưng từ lời trưởng thôn đã hiểu, một khi ký hợp đồng thì muốn lấy lại đất sẽ rất khó.

Linh Vũ giải thích:

“Trong tay cháu là hợp đồng thuê đất, nếu mọi người đều không có ý kiến gì nữa thì ký tên, điểm chỉ vào đây, coi như chính thức giao đất.”

“Còn có một điểm cháu phải nói rõ ràng, một khi đã ký hợp đồng, nếu hộ nào muốn lấy lại đất thì chỉ có thể bồi thường gấp mười lần tiền thuê đất của năm đó, cộng thêm toàn bộ thu nhập từ ruộng năm đó.”

“Ngược lại, nếu cháu là người phá hợp đồng trước thì tôi cũng phải bồi thường gấp mười lần, kèm toàn bộ thu nhập từ mảnh đất đó trong năm.”

Sau đó, Linh Vũ cẩn thận đọc và giải thích từng điều khoản trong hợp đồng cho mọi người nghe.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện