Ba ngày đã trôi qua, hễ nhà nào ở thôn có ruộng trên sườn núi sau thì ít nhất cũng có một người đến tham dự, có nhà còn kéo cả gia đình đi.

Một là để xem náo nhiệt, hai là vì tò mò muốn biết cái gọi là hợp đồng là gì.

Đến ủy ban thôn, mọi người tụm năm tụm ba bàn tán rôm rả, náo nhiệt vô cùng.

Đúng chín giờ, trưởng thôn Tiêu Thái Dương cùng ba người nhà Linh Vũ xuất hiện đúng hẹn.

“Khụ, khụ, mọi người yên tĩnh một chút!” Trưởng thôn bước vào, cầm micro lên.

Thấy trưởng thôn tới, mọi người cũng dần im lặng, ánh mắt tò mò dán chặt vào tập hồ sơ trên tay Linh Vũ.

Nhiều người trong thôn vốn không biết chữ, nhưng trưởng thôn và đám thanh niên thì đọc được, nên cho dù Linh Vũ có học hành cao đến đâu cũng chẳng ai sợ bị lừa.

Huống chi, cả nhà Tiêu Chính Dương từ trước tới nay vốn nổi tiếng thật thà ngay thẳng, chưa từng làm chuyện gì gian dối.

Trưởng thôn cất giọng tiếp:

“Bà con cũng biết hôm nay triệu tập để bàn việc gì rồi, chính là chuyện Linh Vũ muốn thuê lại mảnh đất cát khô ở sau núi. Đó vốn là loại đất hạng bét, tính ra giá thuê bình thường là 300 đồng một mẫu. Nhưng con bé Linh Vũ đây công bằng, nghĩ tình bà con trong thôn, nên đưa ra giá 400 đồng một mẫu. Cho nên, đừng ai nghĩ tiền thuê thấp rồi lại lắm lời, viện cớ tăng giá này nọ. Tôi, Tiêu Thái Dương là người đầu tiên không đồng ý đâu!”

Vừa dứt lời, có người lớn tiếng phụ họa:

“Trưởng thôn cứ yên tâm, chúng tôi hiểu cả, về sau tuyệt đối không có suy nghĩ đó.”

“Đúng đó, tiền thuê của Linh Vũ đã cao hơn hẳn rồi, mà còn làm khó thì chẳng khác nào vô lý, mất mặt.”

Tửu Lâu Của Dạ

 

“Tôi cũng đồng ý, đã hứa cho con bé thuê thì sẽ không đổi ý.”

Mọi người lần lượt hô vang phụ họa.

Thế nhưng, có người vẫn mở miệng hỏi:

“Linh Vũ này, thật ra chúng tôi còn muốn biết… sau này có thể mượn bò nhà cháu ra ruộng đi vòng vòng nữa không?” Ý ngầm chính là muốn xin phân bò.

Nghe vậy, mấy người khác cũng hùa theo:

“Đúng đó, Linh Vũ, cho mượn được không?”

Nói trắng ra, đất cát ở núi sau vốn khó trồng, thu hoạch chẳng đáng là bao, chi bằng cho thuê thì có tiền lời hơn.

Gần đây còn có lời đồn, ai không chịu cho Linh Vũ thuê đất thì cũng chẳng mượn nổi bò vương, nhưng giờ trong lòng họ cũng lo lắng, lỡ như sau khi ký thuê đất xong, Linh Vũ không cho mượn bò nữa thì sao? Linh Vũ thẳng thắn đáp:

“Bò vương cháu sẽ không cho mượn nữa.”

Câu nói vừa dứt, cả hội trường lập tức náo loạn.

“Cái gì? Không cho mượn?”

“Nếu không cho mượn bò, thì… thì chúng tôi không cho thuê đất nữa đâu!” Có người bực bội, nhớ đến lời đồn trước đó, bèn tức giận nói: “Trước kia muốn thuê đất nên mới cho chúng tôi mượn bò, giờ đã ký rồi lại rút lại, Linh Vũ, cháu cũng tính toán quá đó!”

“Trương Thu Hương, chị nói vậy là sao?” Chu Yến nghe không lọt tai, lập tức phản bác: “Linh Vũ cho mượn là tình nghĩa, không cho mượn cũng là lẽ thường. Trong thôn này chẳng phải còn nhiều nhà có bò sao, sao chị không đi mượn? Người ta cũng bỏ tiền ra mua, đâu phải bò công cộng miễn phí!”

Trương Thu Hương hừ lạnh:

“Nhưng bò nhà họ đâu phải bò vương, mượn về cũng chẳng ích gì.”

Thím Tư nhà họ Tiêu cũng lên tiếng:

“Bò vương chẳng phải cũng là bò chắc? Chẳng phải nhà người ta bỏ tiền ra mua chắc? Nói tính toán, chính chị mới là người tính toán. Vừa nghe không cho mượn bò đã quay ngoắt đòi không cho thuê đất, chẳng phải đang uy h.i.ế.p con bé sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trương Thu Hương bị chặn họng, đỏ bừng cả mặt, bực dọc nói to:

“Đất này cũng là của tôi, tôi thích cho thuê hay không là quyền của tôi, sao lại gọi là uy hiếp?”

Mấy người khác cũng chen vào:

“Linh Vũ, thật sự cháu không cho mượn bò nữa hả? Nếu thế thì chắc nhà tôi cũng không cho thuê đất đâu.”

“Chuyện này… không cho thuê thì không hay lắm, đã đồng ý rồi mà?”

“Đồng ý thì chẳng lẽ không thể đổi ý sao?”

“Các người không cho thuê thì tôi cho! Núi sau đất bỏ hoang cũng chỉ phí, cho thuê lấy tiền còn hơn.”

“Đúng vậy, Linh Vũ đã trả 400 một mẫu rồi. Tôi còn nghe nói bên thôn Lưu, đất hạng bét kia người ta chỉ trả có 280 thôi.”

“Phải đó, dù có cho mượn bò hay không, tôi vẫn muốn cho thuê.”

Thế là hội trường chia làm ba phe, một phe không chịu cho thuê, một phe sẵn sàng cho thuê, và phe còn lại thì lưỡng lự.

Tiếng tranh cãi ầm ĩ, thậm chí bắt đầu cãi vã, mắng nhau.

Ngay lúc đó, Linh Vũ cầm micro lên:

“Bà con yên lặng một chút, nghe cháu nói nốt đã. Vừa nãy lời của cháu vẫn chưa hết đâu.”

Hội trường thoáng chốc yên lặng, nhưng nhiều gương mặt vẫn còn lộ vẻ bực tức.

“Linh Vũ, cháu cứ nói đi, chúng tôi nghe đây.”

Linh Vũ mỉm cười:

“Cháu nói không cho mượn bò, nhưng bà con có thể thoải mái đến chuồng bò nhà cháu mà hốt phân mang đi, cái này chẳng phải còn tiện hơn sao?”

Bò cho mượn thì còn phải trông chừng, lỡ ai nóng ruột muốn nhiều phân lại dùng thủ đoạn ép bò ăn, ép bò uống, thậm chí bỏ t.h.u.ố.c cho ra phân thì chẳng phải hại nó sao.

Bò nhà mình, tất nhiên phải tự mình thương lấy.

Cả hội trường nghe xong đều ngẩn ra.

“Ha ha!” Chu Yến phá lên cười: “Biết ngay con bé Linh Vũ tử tế mà. Vậy mà có người vừa rồi còn nói khó nghe, giờ thì sao hả?”

“Đúng đó, đất nhà mấy người đâu phải vàng bạc gì, người ta không thuê thì thôi, làm như không ai cần chắc.”

“Ha ha, Linh Vũ nói để hốt phân về, tôi đoán có người lại chẳng muốn đâu, cứ thích dắt bò ra đồng thôi.”

Một số người bị nói trúng tim đen, mặt đỏ gay, vừa xấu hổ vừa tức, nhưng không dám mở miệng cãi nữa.

Nếu lỡ nói sai, đến phân cũng chẳng cho lấy thì khóc trời cũng vô ích.

Đành cười gượng:

“Chúng tôi chỉ đùa thôi mà!”

Lúc này, Tiêu Chính Dương, cha của Linh Vũ mới lên tiếng:

“Cả đời tôi sống ở thôn này, tính tình ra sao chắc bà con đều rõ. Linh Vũ nhà tôi cho mượn bò vốn là có lòng tốt, nhưng tôi không muốn tấm lòng ấy bị coi là chuyện đương nhiên. Về sau, ai còn dám nói con bé tính toán, bụng dạ xấu xa… thì đừng trách tôi trở mặt.”

Con gái mình, tất nhiên làm cha phải che chở!

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện