13
Tan học.
“Tôi từng đến một nhà hàng đặc sắc, mùi vị rất được, cậu muốn thử không?”
Tôi mở điện thoại, đưa phần giới thiệu nhà hàng trên app đ.á.n.h giá cho Lộc Văn Sênh xem.
“Dĩ nhiên là phải thử rồi, hôm nay anh bao thì em nhất định phải ăn cho đã.”
Lộc Văn Sênh rất nể mặt mà hưởng ứng lời mời của tôi, ánh mắt rơi trên người tôi, nơi nào bị ánh mắt cậu ấy chạm đến, dường như đều nóng hơn mấy phần.
Tôi có hơi luyến tiếc khoảng thời gian được ở bên cậu ấy như thế này. Tôi hy vọng mình có thể mãi mãi chiếm giữ ánh nhìn của cậu ấy, nhưng tôi hiểu rõ, đây chỉ là tạm thời. Cậu ấy sẽ không luôn dừng ánh mắt lại trên người tôi.
Nhưng ít nhất, tôi đang có được khoảnh khắc này. Chỉ cần có khoảnh khắc này là đủ rồi.
Đến nhà hàng, tôi đưa thực đơn cho Lộc Văn Sênh. “Cứ gọi món tùy thích, đừng khách sáo với anh đây.”
Café au lait
Lộc Văn Sênh cười, nhận lấy menu. “Anh Lê, vậy em không khách sáo đâu đấy?”
“Tùy cậu. Cùng lắm không trả nổi thì ở lại đây rửa bát với tôi.”
Sau khi cả hai gọi món xong, vẫn còn một khoảng thời gian ngắn trước khi đồ ăn được mang lên. Tôi tựa đầu lên cánh tay, chờ món ăn lên.
“Anh Lê, em… muốn tặng anh một thứ.”
Giọng của Lộc Văn Sênh kéo tôi về thực tại. Tôi thấy cậu ấy lấy ra một hộp quà hình vuông, mở nắp, bên trong là một đôi khuyên tai. Không giống đôi màu đen lúc trước, đôi lần này nhìn như được chế tác từ đá quý, giống như obsidian, lấp lánh lấp lánh dưới ánh đèn.
Tôi khựng lại một nhịp, vội quay đầu sang chỗ khác:
“Sao tự nhiên lại tặng tôi cái này?”
Làm ơn đừng làm mấy chuyện dễ khiến người ta hiểu lầm như vậy chứ! Tôi có thể cảm nhận được mặt mình đang nóng dần lên, không cách nào kiềm chế được.
“Khuyên tai cũ của anh Lê bị rơi hỏng rồi mà? Hôm đó đi ngang qua một cửa hàng, em thấy đôi này rất hợp với anh.”
Lộc Văn Sênh nhìn tôi chăm chú.
“Thích không?”
Tôi giả vờ ho nhẹ hai tiếng, nhận lấy hộp quà:
“Cũng có mắt thẩm mỹ đấy, vậy tôi đành miễn cưỡng nhận vậy.”
Tôi cầm lấy khuyên tai, nghịch trong tay, cảm giác không giống đá moissanite hay thủy tinh bình thường, chắc không rẻ.
“Tặng quà có vẻ sang ghê nhỉ, gần đây trúng mánh à?”
Lộc Văn Sênh khẽ cong môi:
“Gần đây viết một chương trình, kiếm được chút tiền. Chỉ cần anh Lê thích là được rồi.”
Thực ra hôm qua lúc ăn cơm cậu đã định tặng Bạch Cẩm Lê rồi, nhưng lúc đó hình như Bạch Cẩm Lê có tâm sự, không phải thời điểm thích hợp. Hôm nay thì đúng lúc hơn.
Đây xem như là món quà đầu tiên cậu chính thức tặng Bạch Cẩm Lê. Đôi khuyên tai này là cậu đặt làm riêng sau khi vừa trả xong khoản nợ, với mức giá cao nhất trong khả năng của cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
So với Bạch Cẩm Lê luôn cho đi, cậu cũng muốn có thể cho cậu ấy một điều gì đó.
Dù rằng, điều đó thật nhỏ bé so với những gì Bạch Cẩm Lê đã làm cho cậu.
“Anh thử đeo xem?” Lộc Văn Sênh chỉ tay vào vành tai tôi.
Thật ra ngay từ lúc thấy đôi khuyên tai này tôi đã muốn đeo thử rồi. Nhưng không có gương ở đây, tôi hơi lo sẽ đ.â.m lệch lỗ tai. Nhớ lần đầu đeo vì quá tự tin mà bị đ.â.m đau, đau đến mức giờ vẫn còn nhớ như in.
“Ở đây không có gương, tôi đi vào nhà vệ sinh một lát.” Vừa đứng dậy định đi, không ngờ Lộc Văn Sênh đã nắm lấy tay tôi.
“Không cần đâu. Nếu anh Lê không ngại, để em giúp anh đeo.”
Nơi bị cậu ấy nắm lấy như bị thiêu đốt, hơi nóng lan dọc toàn thân, cả người tôi như đang bốc nhiệt từ trong ra ngoài.
“Tôi…” Tôi vốn định từ chối, nhưng không hiểu sao trong lòng lại lóe lên một tia mong đợi, mong được cậu ấy giúp đeo khuyên.
Khi tôi còn đang lưỡng lự, Lộc Văn Sênh đã ngồi sát lại cạnh tôi, cầm lấy chiếc khuyên.
Nhìn dáng vẻ không cho từ chối của cậu ấy, đầu óc tôi vẫn đang vật lộn giữa việc nên cố bước vào nhà vệ sinh hay cứ ngồi yên tại chỗ. Nhưng cơ thể đã sớm chọn xong, tôi ngồi yên trở lại.
Thôi vậy, tới rồi thì thuận theo đi.
Tôi ngồi nghiêm chỉnh, đợi cậu ấy giúp tôi đeo khuyên tai.
Tôi có thể cảm nhận được Lộc Văn Sênh đang ở rất gần, hơi thở gấp gáp của tôi đã tự tố cáo sự rối rắm trong lòng.
Một bàn tay hơi lạnh chạm nhẹ vào tai tôi.
Ngón tay cậu ấy đặt lên vành tai, như đang dò tìm lỗ khuyên.
Làm ơn… nhanh chút đi mà.
Tôi không dám liếc nhìn Lộc Văn Sênh, biết rõ lúc này mặt mình chắc chắn đỏ như cà chua chín rồi.
Vì khoảng cách quá gần, tôi có thể ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt trên người cậu ấy, còn có cả hơi thở nhẹ nhàng đập thẳng vào vành tai tôi.
Thịch… thịch…
Hơi thở của cậu ấy như đ.á.n.h thẳng vào tai, cũng đập trúng tim tôi. Tôi như nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Tôi không dám cử động, cũng không dám thở mạnh. Giờ thì tôi thật sự hiểu được câu “một giây dài như một năm” nghĩa là gì.
Có phải tôi tưởng tượng không? Sao tôi cảm giác hơi thở bên tai mình ngày càng nóng…
“Xong rồi. Anh Lê, mặt anh đỏ quá, nóng quá sao?”
Nghe thấy câu đó, tôi như trút được gánh nặng, vội vàng kéo giãn khoảng cách, cầm ly Coca trên bàn lên:
“Ừm, có hơi nóng, uống chút Coca cho mát.”
“Trời lạnh rồi, đừng uống đồ lạnh nhiều quá.” Lộc Văn Sênh nhìn tôi đang cầm c.h.ặ.t lon Coca, khẽ cười, nhưng cũng không ngăn cản.
“Không sao đâu, tôi còn trẻ, không cần sống kiểu dưỡng sinh như ông cụ non đâu. Chuyện sau này để sau này hẵng lo.” Tôi lười biếng phẩy tay.
Lộc Văn Sênh chỉ cười nhẹ, không bình luận gì.
Tan học.
“Tôi từng đến một nhà hàng đặc sắc, mùi vị rất được, cậu muốn thử không?”
Tôi mở điện thoại, đưa phần giới thiệu nhà hàng trên app đ.á.n.h giá cho Lộc Văn Sênh xem.
“Dĩ nhiên là phải thử rồi, hôm nay anh bao thì em nhất định phải ăn cho đã.”
Lộc Văn Sênh rất nể mặt mà hưởng ứng lời mời của tôi, ánh mắt rơi trên người tôi, nơi nào bị ánh mắt cậu ấy chạm đến, dường như đều nóng hơn mấy phần.
Tôi có hơi luyến tiếc khoảng thời gian được ở bên cậu ấy như thế này. Tôi hy vọng mình có thể mãi mãi chiếm giữ ánh nhìn của cậu ấy, nhưng tôi hiểu rõ, đây chỉ là tạm thời. Cậu ấy sẽ không luôn dừng ánh mắt lại trên người tôi.
Nhưng ít nhất, tôi đang có được khoảnh khắc này. Chỉ cần có khoảnh khắc này là đủ rồi.
Đến nhà hàng, tôi đưa thực đơn cho Lộc Văn Sênh. “Cứ gọi món tùy thích, đừng khách sáo với anh đây.”
Café au lait
Lộc Văn Sênh cười, nhận lấy menu. “Anh Lê, vậy em không khách sáo đâu đấy?”
“Tùy cậu. Cùng lắm không trả nổi thì ở lại đây rửa bát với tôi.”
Sau khi cả hai gọi món xong, vẫn còn một khoảng thời gian ngắn trước khi đồ ăn được mang lên. Tôi tựa đầu lên cánh tay, chờ món ăn lên.
“Anh Lê, em… muốn tặng anh một thứ.”
Giọng của Lộc Văn Sênh kéo tôi về thực tại. Tôi thấy cậu ấy lấy ra một hộp quà hình vuông, mở nắp, bên trong là một đôi khuyên tai. Không giống đôi màu đen lúc trước, đôi lần này nhìn như được chế tác từ đá quý, giống như obsidian, lấp lánh lấp lánh dưới ánh đèn.
Tôi khựng lại một nhịp, vội quay đầu sang chỗ khác:
“Sao tự nhiên lại tặng tôi cái này?”
Làm ơn đừng làm mấy chuyện dễ khiến người ta hiểu lầm như vậy chứ! Tôi có thể cảm nhận được mặt mình đang nóng dần lên, không cách nào kiềm chế được.
“Khuyên tai cũ của anh Lê bị rơi hỏng rồi mà? Hôm đó đi ngang qua một cửa hàng, em thấy đôi này rất hợp với anh.”
Lộc Văn Sênh nhìn tôi chăm chú.
“Thích không?”
Tôi giả vờ ho nhẹ hai tiếng, nhận lấy hộp quà:
“Cũng có mắt thẩm mỹ đấy, vậy tôi đành miễn cưỡng nhận vậy.”
Tôi cầm lấy khuyên tai, nghịch trong tay, cảm giác không giống đá moissanite hay thủy tinh bình thường, chắc không rẻ.
“Tặng quà có vẻ sang ghê nhỉ, gần đây trúng mánh à?”
Lộc Văn Sênh khẽ cong môi:
“Gần đây viết một chương trình, kiếm được chút tiền. Chỉ cần anh Lê thích là được rồi.”
Thực ra hôm qua lúc ăn cơm cậu đã định tặng Bạch Cẩm Lê rồi, nhưng lúc đó hình như Bạch Cẩm Lê có tâm sự, không phải thời điểm thích hợp. Hôm nay thì đúng lúc hơn.
Đây xem như là món quà đầu tiên cậu chính thức tặng Bạch Cẩm Lê. Đôi khuyên tai này là cậu đặt làm riêng sau khi vừa trả xong khoản nợ, với mức giá cao nhất trong khả năng của cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
So với Bạch Cẩm Lê luôn cho đi, cậu cũng muốn có thể cho cậu ấy một điều gì đó.
Dù rằng, điều đó thật nhỏ bé so với những gì Bạch Cẩm Lê đã làm cho cậu.
“Anh thử đeo xem?” Lộc Văn Sênh chỉ tay vào vành tai tôi.
Thật ra ngay từ lúc thấy đôi khuyên tai này tôi đã muốn đeo thử rồi. Nhưng không có gương ở đây, tôi hơi lo sẽ đ.â.m lệch lỗ tai. Nhớ lần đầu đeo vì quá tự tin mà bị đ.â.m đau, đau đến mức giờ vẫn còn nhớ như in.
“Ở đây không có gương, tôi đi vào nhà vệ sinh một lát.” Vừa đứng dậy định đi, không ngờ Lộc Văn Sênh đã nắm lấy tay tôi.
“Không cần đâu. Nếu anh Lê không ngại, để em giúp anh đeo.”
Nơi bị cậu ấy nắm lấy như bị thiêu đốt, hơi nóng lan dọc toàn thân, cả người tôi như đang bốc nhiệt từ trong ra ngoài.
“Tôi…” Tôi vốn định từ chối, nhưng không hiểu sao trong lòng lại lóe lên một tia mong đợi, mong được cậu ấy giúp đeo khuyên.
Khi tôi còn đang lưỡng lự, Lộc Văn Sênh đã ngồi sát lại cạnh tôi, cầm lấy chiếc khuyên.
Nhìn dáng vẻ không cho từ chối của cậu ấy, đầu óc tôi vẫn đang vật lộn giữa việc nên cố bước vào nhà vệ sinh hay cứ ngồi yên tại chỗ. Nhưng cơ thể đã sớm chọn xong, tôi ngồi yên trở lại.
Thôi vậy, tới rồi thì thuận theo đi.
Tôi ngồi nghiêm chỉnh, đợi cậu ấy giúp tôi đeo khuyên tai.
Tôi có thể cảm nhận được Lộc Văn Sênh đang ở rất gần, hơi thở gấp gáp của tôi đã tự tố cáo sự rối rắm trong lòng.
Một bàn tay hơi lạnh chạm nhẹ vào tai tôi.
Ngón tay cậu ấy đặt lên vành tai, như đang dò tìm lỗ khuyên.
Làm ơn… nhanh chút đi mà.
Tôi không dám liếc nhìn Lộc Văn Sênh, biết rõ lúc này mặt mình chắc chắn đỏ như cà chua chín rồi.
Vì khoảng cách quá gần, tôi có thể ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt trên người cậu ấy, còn có cả hơi thở nhẹ nhàng đập thẳng vào vành tai tôi.
Thịch… thịch…
Hơi thở của cậu ấy như đ.á.n.h thẳng vào tai, cũng đập trúng tim tôi. Tôi như nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Tôi không dám cử động, cũng không dám thở mạnh. Giờ thì tôi thật sự hiểu được câu “một giây dài như một năm” nghĩa là gì.
Có phải tôi tưởng tượng không? Sao tôi cảm giác hơi thở bên tai mình ngày càng nóng…
“Xong rồi. Anh Lê, mặt anh đỏ quá, nóng quá sao?”
Nghe thấy câu đó, tôi như trút được gánh nặng, vội vàng kéo giãn khoảng cách, cầm ly Coca trên bàn lên:
“Ừm, có hơi nóng, uống chút Coca cho mát.”
“Trời lạnh rồi, đừng uống đồ lạnh nhiều quá.” Lộc Văn Sênh nhìn tôi đang cầm c.h.ặ.t lon Coca, khẽ cười, nhưng cũng không ngăn cản.
“Không sao đâu, tôi còn trẻ, không cần sống kiểu dưỡng sinh như ông cụ non đâu. Chuyện sau này để sau này hẵng lo.” Tôi lười biếng phẩy tay.
Lộc Văn Sênh chỉ cười nhẹ, không bình luận gì.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









