11
Ăn xong bữa tối, tôi cảm thấy mình cần tìm một nơi để sắp xếp lại suy nghĩ. Chào tạm biệt Lộc Văn Sênh xong, tôi lên xe về thẳng nhà.
Lộc Văn Sênh đứng nhìn theo chiếc taxi rời đi, đôi mắt nheo lại đầy suy tư.
Trước khi tới quán lẩu, Bạch Cẩm Lê vẫn rất bình thường, vậy mà từ lúc gọi món trở đi, cậu ấy lại như đang cố tránh né cậu.
Chẳng lẽ… cậu ấy đã nhận ra điều gì trong lòng cậu? Nhưng cậu đâu có làm gì quá đáng đâu? Lộc Văn Sênh khẽ cụp mắt, đáy mắt sâu thẳm chất chứa một nỗi nghi hoặc không tên.
Với một người đã quen sống trong bóng tối như cậu, sự dịu dàng của ánh nắng giống như một điều kỳ diệu hiếm hoi.
Café au lait
Một khi đã chạm được vào thứ ánh sáng ấy… cậu không muốn buông tay nữa.
Thiếu niên ấy giống như mặt trời, ấm áp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Cha mẹ mất sớm, chỉ còn lại cậu và bà nội nương tựa vào nhau mà sống.
Một số chuyện đời, cậu nhìn rất rõ. Đọc sắc mặt người khác, nghe lời giấu trong câu chữ, đều là kỹ năng cậu rèn được sau nhiều năm bị chủ nợ truy đuổi.
Cậu có thể cảm nhận được, Bạch Cẩm Lê đối với cậu, bề ngoài thì có vẻ bá đạo, nhưng thực chất là bảo vệ từng li từng tí.
Cậu ấy viện cớ không biết làm bài tập trên máy tính, nhờ cậu giúp. Nhưng cậu không có máy tính, sáng sớm hôm sau phải đến phòng máy của trường làm.
Bạch Cẩm Lê viện lý do “chậm quá”, liền vung tay tặng luôn cho cậu một chiếc máy tính xách tay, để cậu có thể làm ở nhà rồi gửi bài luôn cho cậu ấy.
Có lúc Lộc Văn Sênh thật sự nghi ngờ, Bạch Cẩm Lê mà là học sinh dốt à? Nếu đúng thế, vì sao lần đó nhặt được quyển tài liệu của cậu ấy, bên trong toàn là đề toán nâng cao, từng bước giải đều rõ ràng rành mạch như thế?
Nếu không phải học dốt, vậy sao lại luôn mượn vở cậu chép bài?
Sau này, Lộc Văn Sênh mới phát hiện, chỉ cần có một lý do nho nhỏ, Bạch Cẩm Lê sẽ lấy cớ đó mà đem đồ cho cậu.
Bài tập… có khi chỉ là cái cớ để đưa đồ ăn sáng thôi.
Nhưng... tại sao Bạch Cẩm Lê lại đối xử tốt với cậu như thế?
Cậu cảm nhận được, sự quan tâm ấy không đơn thuần chỉ là “tốt bụng” hay “thương hại”. Mà giống như muốn nâng cậu dậy, rèn giũa cậu thành một người có thể tự mình đối mặt với thế giới này.
Vì cậu là đàn em của cậu ấy ư? Nhưng cậu ấy đâu có đối xử với Tô Ly và Mạc Bạch như vậy?
Hay là... chỉ vì thấy cậu đáng thương? Nhưng không, chưa một lần nào cậu cảm nhận được ánh mắt thương hại từ cậu ấy.
Bạch Cẩm Lê luôn nhìn cậu như một người xứng đáng để kỳ vọng và trưởng thành.
Hoặc có lẽ, với Bạch Cẩm Lê... cậu là người đặc biệt?
Cậu không rõ.
Nhưng cậu... tham luyến cảm giác ấm áp mà thiếu niên ấy mang đến.
Nếu lý do cậu ấy đối xử tốt với cậu là vì thấy thương hại, vậy thì cậu có thể tiếp tục làm “đàn em” cả đời.
Cậu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần được ở bên cậu ấy là đủ rồi.
Nhưng con người mà, luôn có lòng tham.
Dần dần, chỉ ở bên cạnh thôi cũng không đủ nữa.
Cậu không muốn ánh mắt thiếu niên ấy hướng về người khác.
Cậu muốn ánh mắt ấy chỉ thuộc về mình.
Cậu muốn cùng cậu ấy... làm nhiều chuyện hơn, vui vẻ hơn...
Nhưng rồi cậu phát hiện, thiếu niên ấy ngốc đến mức chẳng hề để tâm tới những chuyện này.
Những lời tỏ tình của nữ sinh trong trường, cậu ấy đều từ chối không do dự. Lý do? “Học hành là quan trọng nhất.”
Cơ mà… thế cũng tốt mà, đúng không?
Ít ra thì, hiện tại bên cạnh Bạch Cẩm Lê vẫn chưa có ai khác.
Mãi cho đến khi chiếc taxi khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lộc Văn Sênh mới thu lại ánh nhìn.
Không sao cả, thời gian phía trước vẫn còn dài.
Giờ đây, chỉ cần có thể ở cạnh cậu ấy… là đủ rồi.
Về đến nhà, đầu óc tôi vẫn cứ rối tung cả lên.
Tôi thật sự thích Lộc Văn Sênh sao…?
Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại những việc đã xảy ra từ khi xuyên sách đến giờ, kể từ lần đầu tiên gặp cậu ấy.
Nếu nhìn lại với tâm trạng hiện tại… tôi nghĩ mình đã sớm có dấu hiệu rồi.
Không biết từ lúc nào, việc tôi làm cho cậu ấy không còn đơn giản là "muốn sưởi ấm một nam chính khổ sở"; mà là muốn cậu ấy mạnh mẽ hơn, sống tốt hơn, đủ sức đối mặt với những điều không thể đoán trước của tương lai.
Dù sao… tôi cũng không thể ở bên cạnh cậu ấy mãi mãi được.
Thứ tình cảm vốn giống như yêu thương một đứa em nhỏ, có lẽ đã lặng lẽ biến chất từ lâu rồi.
Chỉ cần nghĩ đến tương lai cậu ấy sẽ cưới vợ, sinh con với người con gái khác… tim tôi lại thắt lại từng cơn đau nhói.
Nhưng cậu ấy là nam chính trong truyện, tôi đâu có quyền thay đổi số phận đó.
Tôi chỉ có thể làm cho con đường dẫn tới thành công của cậu ấy bớt gập ghềnh hơn, ấm áp hơn, ít nhất… cũng không phải cô đơn chịu đựng như nguyên tác nữa.
Vì cậu ấy… vốn dĩ là người nên được lớn lên dưới ánh mặt trời kia mà.
Và đó cũng là điều duy nhất tôi có thể làm cho cậu ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mình thích cậu ấy rồi…”. Tôi lẩm bẩm.
Tôi không phủ nhận tình cảm này. Nhưng nó… chỉ có thể dừng lại ở mức độ đơn phương mà thôi.
Từ trước đến giờ, cả trước khi xuyên sách lẫn hiện tại, tôi đều chưa từng yêu ai.
Còn Lộc Văn Sênh nghĩ gì ư? Tôi không dám đ.á.n.h cược, cũng không muốn đ.á.n.h cược.
Là đàn anh, tôi chỉ cần đứng sau nhìn cậu ấy trưởng thành, cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ… thế là đủ rồi.
Nhưng mà... tại sao tim lại đau đến thế?
Đêm nay… e là sẽ khó lòng chợp mắt được.
12
Hôm sau, tôi đến trường với đôi mắt thâm như gấu trúc.
Tối qua tôi đã trằn trọc suy nghĩ suốt đêm, cuối cùng quyết định... vẫn nên đối xử với Lộc Văn Sênh như trước đây.
Tôi từng nghĩ đến việc tạo khoảng cách với Lộc Văn Sênh. Nhưng cả đêm qua trong đầu tôi toàn là hình ảnh của cậu ấy, nhắm mắt lại cũng chỉ toàn là cậu ấy.
Muốn tránh xa à? Không được. Mới chỉ nghĩ đến thôi đã thấy lòng nặng trĩu.
Còn nếu trực tiếp tỏ tình? Tôi không có kinh nghiệm, 20 năm qua vẫn độc thân một mình.
Huống hồ người ta là nam chính trong truyện, chắc chắn là trai thẳng. Không thể nào vì tôi mà... cong được.
Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt cậu ấy từ chối tôi.
Còn nếu đối xử tốt với cậu ấy hơn? Tôi lại sợ mình lỡ tay làm quá, bị cậu ấy phát hiện.
Thế nên… vẫn nên giữ mọi thứ như cũ thì hơn.
Nhưng... thực sự có thể quay lại như xưa được không?
…
Vào lớp, phần lớn mọi người đều đã đến. Lộc Văn Sênh cũng không ngoại lệ.
Tôi lấy bữa sáng từ trong cặp ra theo thường lệ, rồi đến chỗ cậu ấy mượn bài tập.
“Anh Lê, bài tập đây.” Lộc Văn Sênh đưa bài cho tôi, rồi liếc nhìn quầng thâm mắt tôi:
“Anh Lê tối qua ngủ không ngon à?”
Còn không phải vì cậu sao! Tôi nhìn gương mặt trắng trẻo kia, nghiến răng trong lòng.
“Không sao, tối qua thức hơi muộn.”
Tôi nhận lấy bài tập, nhanh ch.óng rời khỏi chỗ ngồi của cậu.
Khoảnh khắc vừa rồi… tôi có nhìn cậu ấy quá lâu không?
Ánh mắt có gì lạ không? Chắc cậu ấy không phát hiện đâu nhỉ?
Tôi gần như chạy trốn, không để ý ánh mắt Lộc Văn Sênh khẽ sững lại, trong đáy mắt lặng lẽ hiện lên một vệt đen sâu thẳm.
Lộc Văn Sênh nhìn về phía chỗ ngồi của Bạch Cẩm Lê, thiếu niên đang úp mặt xuống bàn, như thể đang ngủ bù.
Vừa rồi cậu cảm nhận được rõ ràng, ánh mắt Bạch Cẩm Lê đang lặng lẽ dừng trên người mình.
Nhưng sau khi nhận bài, cậu ấy… lại vội vàng chạy đi.
Bạch Cẩm Lê... đang né tránh cậu sao? Nhưng vì lý do gì?
Nếu phát hiện rồi, vậy né tránh là được, tại sao vẫn đến mượn bài?
Lộc Văn Sênh cảm thấy bất an, không rõ ràng, chỉ thấy... là lạ.
Nhưng đúng lúc đó, chuông vào tiết vang lên, cậu không tiện qua chỗ Bạch Cẩm Lê hỏi.
Sau tiết truy bài đầu giờ, tôi cũng ngủ bù được kha khá.
Còn một chút thời gian trước giờ học, tôi định tranh thủ xem điện thoại thì ngẩng lên, thấy Lộc Văn Sênh đang bước về phía mình.
“Anh Lê, em lọt vào danh sách dự thi vật lý rồi.”
Cậu thiếu niên mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh.
Lộc Văn Sênh rất giỏi môn Vật Lý, đứng trong top 10 toàn trường. Cuộc thi này là cấp quốc gia, có giá trị cao, nếu đạt giải sẽ là điểm cộng lớn khi xét tuyển đại học.
Nhưng để vào danh sách thi chính thức, phải vượt qua nhiều vòng loại, và sau khi lọt vào danh sách sẽ có một đợt huấn luyện tập trung sau Tết Nguyên đán rồi mới thi chính thức.
“Tốt lắm. Cuộc thi này rất có giá trị, chắc chắn sẽ giúp ích cho việc xét tuyển đại học sau này.”
Tôi mỉm cười khen ngợi, “Ghen tị thật đấy, tiếc là tôi học vật lý không giỏi như cậu.”
“Anh Lê vốn đã rất giỏi rồi.” Lộc Văn Sênh cười, “Không có anh Lê thì không có em ngày hôm nay.”
Ánh mắt cậu chăm chú nhìn tôi, ánh sáng trong đó như có muôn vàn tinh tú lay động.
Khiến mặt tôi bất giác…nóng lên.
Tôi nghiêng đầu tránh né ánh mắt ấy, cười, đ.ấ.m nhẹ lên vai cậu:
“Thằng nhóc này, sao hôm nay dẻo miệng thế? Cũng sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, sau đó chắc sẽ bận lắm. Thôi thì chọn ngày không bằng gặp ngày, tối nay tôi mời cậu ăn mừng, thế nào? Cấm từ chối.”
“Nghe theo anh Lê.” Lộc Văn Sênh đáp nhẹ, miệng vẫn còn vương nụ cười.
Ăn xong bữa tối, tôi cảm thấy mình cần tìm một nơi để sắp xếp lại suy nghĩ. Chào tạm biệt Lộc Văn Sênh xong, tôi lên xe về thẳng nhà.
Lộc Văn Sênh đứng nhìn theo chiếc taxi rời đi, đôi mắt nheo lại đầy suy tư.
Trước khi tới quán lẩu, Bạch Cẩm Lê vẫn rất bình thường, vậy mà từ lúc gọi món trở đi, cậu ấy lại như đang cố tránh né cậu.
Chẳng lẽ… cậu ấy đã nhận ra điều gì trong lòng cậu? Nhưng cậu đâu có làm gì quá đáng đâu? Lộc Văn Sênh khẽ cụp mắt, đáy mắt sâu thẳm chất chứa một nỗi nghi hoặc không tên.
Với một người đã quen sống trong bóng tối như cậu, sự dịu dàng của ánh nắng giống như một điều kỳ diệu hiếm hoi.
Café au lait
Một khi đã chạm được vào thứ ánh sáng ấy… cậu không muốn buông tay nữa.
Thiếu niên ấy giống như mặt trời, ấm áp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Cha mẹ mất sớm, chỉ còn lại cậu và bà nội nương tựa vào nhau mà sống.
Một số chuyện đời, cậu nhìn rất rõ. Đọc sắc mặt người khác, nghe lời giấu trong câu chữ, đều là kỹ năng cậu rèn được sau nhiều năm bị chủ nợ truy đuổi.
Cậu có thể cảm nhận được, Bạch Cẩm Lê đối với cậu, bề ngoài thì có vẻ bá đạo, nhưng thực chất là bảo vệ từng li từng tí.
Cậu ấy viện cớ không biết làm bài tập trên máy tính, nhờ cậu giúp. Nhưng cậu không có máy tính, sáng sớm hôm sau phải đến phòng máy của trường làm.
Bạch Cẩm Lê viện lý do “chậm quá”, liền vung tay tặng luôn cho cậu một chiếc máy tính xách tay, để cậu có thể làm ở nhà rồi gửi bài luôn cho cậu ấy.
Có lúc Lộc Văn Sênh thật sự nghi ngờ, Bạch Cẩm Lê mà là học sinh dốt à? Nếu đúng thế, vì sao lần đó nhặt được quyển tài liệu của cậu ấy, bên trong toàn là đề toán nâng cao, từng bước giải đều rõ ràng rành mạch như thế?
Nếu không phải học dốt, vậy sao lại luôn mượn vở cậu chép bài?
Sau này, Lộc Văn Sênh mới phát hiện, chỉ cần có một lý do nho nhỏ, Bạch Cẩm Lê sẽ lấy cớ đó mà đem đồ cho cậu.
Bài tập… có khi chỉ là cái cớ để đưa đồ ăn sáng thôi.
Nhưng... tại sao Bạch Cẩm Lê lại đối xử tốt với cậu như thế?
Cậu cảm nhận được, sự quan tâm ấy không đơn thuần chỉ là “tốt bụng” hay “thương hại”. Mà giống như muốn nâng cậu dậy, rèn giũa cậu thành một người có thể tự mình đối mặt với thế giới này.
Vì cậu là đàn em của cậu ấy ư? Nhưng cậu ấy đâu có đối xử với Tô Ly và Mạc Bạch như vậy?
Hay là... chỉ vì thấy cậu đáng thương? Nhưng không, chưa một lần nào cậu cảm nhận được ánh mắt thương hại từ cậu ấy.
Bạch Cẩm Lê luôn nhìn cậu như một người xứng đáng để kỳ vọng và trưởng thành.
Hoặc có lẽ, với Bạch Cẩm Lê... cậu là người đặc biệt?
Cậu không rõ.
Nhưng cậu... tham luyến cảm giác ấm áp mà thiếu niên ấy mang đến.
Nếu lý do cậu ấy đối xử tốt với cậu là vì thấy thương hại, vậy thì cậu có thể tiếp tục làm “đàn em” cả đời.
Cậu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần được ở bên cậu ấy là đủ rồi.
Nhưng con người mà, luôn có lòng tham.
Dần dần, chỉ ở bên cạnh thôi cũng không đủ nữa.
Cậu không muốn ánh mắt thiếu niên ấy hướng về người khác.
Cậu muốn ánh mắt ấy chỉ thuộc về mình.
Cậu muốn cùng cậu ấy... làm nhiều chuyện hơn, vui vẻ hơn...
Nhưng rồi cậu phát hiện, thiếu niên ấy ngốc đến mức chẳng hề để tâm tới những chuyện này.
Những lời tỏ tình của nữ sinh trong trường, cậu ấy đều từ chối không do dự. Lý do? “Học hành là quan trọng nhất.”
Cơ mà… thế cũng tốt mà, đúng không?
Ít ra thì, hiện tại bên cạnh Bạch Cẩm Lê vẫn chưa có ai khác.
Mãi cho đến khi chiếc taxi khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lộc Văn Sênh mới thu lại ánh nhìn.
Không sao cả, thời gian phía trước vẫn còn dài.
Giờ đây, chỉ cần có thể ở cạnh cậu ấy… là đủ rồi.
Về đến nhà, đầu óc tôi vẫn cứ rối tung cả lên.
Tôi thật sự thích Lộc Văn Sênh sao…?
Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại những việc đã xảy ra từ khi xuyên sách đến giờ, kể từ lần đầu tiên gặp cậu ấy.
Nếu nhìn lại với tâm trạng hiện tại… tôi nghĩ mình đã sớm có dấu hiệu rồi.
Không biết từ lúc nào, việc tôi làm cho cậu ấy không còn đơn giản là "muốn sưởi ấm một nam chính khổ sở"; mà là muốn cậu ấy mạnh mẽ hơn, sống tốt hơn, đủ sức đối mặt với những điều không thể đoán trước của tương lai.
Dù sao… tôi cũng không thể ở bên cạnh cậu ấy mãi mãi được.
Thứ tình cảm vốn giống như yêu thương một đứa em nhỏ, có lẽ đã lặng lẽ biến chất từ lâu rồi.
Chỉ cần nghĩ đến tương lai cậu ấy sẽ cưới vợ, sinh con với người con gái khác… tim tôi lại thắt lại từng cơn đau nhói.
Nhưng cậu ấy là nam chính trong truyện, tôi đâu có quyền thay đổi số phận đó.
Tôi chỉ có thể làm cho con đường dẫn tới thành công của cậu ấy bớt gập ghềnh hơn, ấm áp hơn, ít nhất… cũng không phải cô đơn chịu đựng như nguyên tác nữa.
Vì cậu ấy… vốn dĩ là người nên được lớn lên dưới ánh mặt trời kia mà.
Và đó cũng là điều duy nhất tôi có thể làm cho cậu ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mình thích cậu ấy rồi…”. Tôi lẩm bẩm.
Tôi không phủ nhận tình cảm này. Nhưng nó… chỉ có thể dừng lại ở mức độ đơn phương mà thôi.
Từ trước đến giờ, cả trước khi xuyên sách lẫn hiện tại, tôi đều chưa từng yêu ai.
Còn Lộc Văn Sênh nghĩ gì ư? Tôi không dám đ.á.n.h cược, cũng không muốn đ.á.n.h cược.
Là đàn anh, tôi chỉ cần đứng sau nhìn cậu ấy trưởng thành, cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ… thế là đủ rồi.
Nhưng mà... tại sao tim lại đau đến thế?
Đêm nay… e là sẽ khó lòng chợp mắt được.
12
Hôm sau, tôi đến trường với đôi mắt thâm như gấu trúc.
Tối qua tôi đã trằn trọc suy nghĩ suốt đêm, cuối cùng quyết định... vẫn nên đối xử với Lộc Văn Sênh như trước đây.
Tôi từng nghĩ đến việc tạo khoảng cách với Lộc Văn Sênh. Nhưng cả đêm qua trong đầu tôi toàn là hình ảnh của cậu ấy, nhắm mắt lại cũng chỉ toàn là cậu ấy.
Muốn tránh xa à? Không được. Mới chỉ nghĩ đến thôi đã thấy lòng nặng trĩu.
Còn nếu trực tiếp tỏ tình? Tôi không có kinh nghiệm, 20 năm qua vẫn độc thân một mình.
Huống hồ người ta là nam chính trong truyện, chắc chắn là trai thẳng. Không thể nào vì tôi mà... cong được.
Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt cậu ấy từ chối tôi.
Còn nếu đối xử tốt với cậu ấy hơn? Tôi lại sợ mình lỡ tay làm quá, bị cậu ấy phát hiện.
Thế nên… vẫn nên giữ mọi thứ như cũ thì hơn.
Nhưng... thực sự có thể quay lại như xưa được không?
…
Vào lớp, phần lớn mọi người đều đã đến. Lộc Văn Sênh cũng không ngoại lệ.
Tôi lấy bữa sáng từ trong cặp ra theo thường lệ, rồi đến chỗ cậu ấy mượn bài tập.
“Anh Lê, bài tập đây.” Lộc Văn Sênh đưa bài cho tôi, rồi liếc nhìn quầng thâm mắt tôi:
“Anh Lê tối qua ngủ không ngon à?”
Còn không phải vì cậu sao! Tôi nhìn gương mặt trắng trẻo kia, nghiến răng trong lòng.
“Không sao, tối qua thức hơi muộn.”
Tôi nhận lấy bài tập, nhanh ch.óng rời khỏi chỗ ngồi của cậu.
Khoảnh khắc vừa rồi… tôi có nhìn cậu ấy quá lâu không?
Ánh mắt có gì lạ không? Chắc cậu ấy không phát hiện đâu nhỉ?
Tôi gần như chạy trốn, không để ý ánh mắt Lộc Văn Sênh khẽ sững lại, trong đáy mắt lặng lẽ hiện lên một vệt đen sâu thẳm.
Lộc Văn Sênh nhìn về phía chỗ ngồi của Bạch Cẩm Lê, thiếu niên đang úp mặt xuống bàn, như thể đang ngủ bù.
Vừa rồi cậu cảm nhận được rõ ràng, ánh mắt Bạch Cẩm Lê đang lặng lẽ dừng trên người mình.
Nhưng sau khi nhận bài, cậu ấy… lại vội vàng chạy đi.
Bạch Cẩm Lê... đang né tránh cậu sao? Nhưng vì lý do gì?
Nếu phát hiện rồi, vậy né tránh là được, tại sao vẫn đến mượn bài?
Lộc Văn Sênh cảm thấy bất an, không rõ ràng, chỉ thấy... là lạ.
Nhưng đúng lúc đó, chuông vào tiết vang lên, cậu không tiện qua chỗ Bạch Cẩm Lê hỏi.
Sau tiết truy bài đầu giờ, tôi cũng ngủ bù được kha khá.
Còn một chút thời gian trước giờ học, tôi định tranh thủ xem điện thoại thì ngẩng lên, thấy Lộc Văn Sênh đang bước về phía mình.
“Anh Lê, em lọt vào danh sách dự thi vật lý rồi.”
Cậu thiếu niên mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh.
Lộc Văn Sênh rất giỏi môn Vật Lý, đứng trong top 10 toàn trường. Cuộc thi này là cấp quốc gia, có giá trị cao, nếu đạt giải sẽ là điểm cộng lớn khi xét tuyển đại học.
Nhưng để vào danh sách thi chính thức, phải vượt qua nhiều vòng loại, và sau khi lọt vào danh sách sẽ có một đợt huấn luyện tập trung sau Tết Nguyên đán rồi mới thi chính thức.
“Tốt lắm. Cuộc thi này rất có giá trị, chắc chắn sẽ giúp ích cho việc xét tuyển đại học sau này.”
Tôi mỉm cười khen ngợi, “Ghen tị thật đấy, tiếc là tôi học vật lý không giỏi như cậu.”
“Anh Lê vốn đã rất giỏi rồi.” Lộc Văn Sênh cười, “Không có anh Lê thì không có em ngày hôm nay.”
Ánh mắt cậu chăm chú nhìn tôi, ánh sáng trong đó như có muôn vàn tinh tú lay động.
Khiến mặt tôi bất giác…nóng lên.
Tôi nghiêng đầu tránh né ánh mắt ấy, cười, đ.ấ.m nhẹ lên vai cậu:
“Thằng nhóc này, sao hôm nay dẻo miệng thế? Cũng sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, sau đó chắc sẽ bận lắm. Thôi thì chọn ngày không bằng gặp ngày, tối nay tôi mời cậu ăn mừng, thế nào? Cấm từ chối.”
“Nghe theo anh Lê.” Lộc Văn Sênh đáp nhẹ, miệng vẫn còn vương nụ cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









