9

Thời gian trôi nhanh như chớp, thoáng cái đã bước vào năm cuối cấp ba.

Hai năm qua, tôi mang danh “đại ca”, nhưng lại sống như một “ông bố già” lo chuyện bao đồng.

Dựa vào thân phận “đại ca trường học”, việc “cho ăn” cũng trở thành thói quen.

Cậu thiếu niên năm nào giờ đã cao lớn hẳn ra, vóc người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú.

Khí chất trên người cậu giờ đã mang theo vẻ lạnh lùng điềm tĩnh, hoàn toàn khác với dáng vẻ xanh xao, tiều tụy ban đầu.

Lúc này, Lộc Văn Sênh đang đọc sách, mái tóc đen được chải gọn làm nổi bật làn da trắng mịn. Thật sự đã có bóng dáng của một “nam chính chuẩn mực” như trong nguyên tác rồi.

Nếu cậu mặc đồ thường ngày ra phố, bảo là công t.ử con nhà giàu thì khối người tin ngay chẳng chút nghi ngờ.

“Anh Lê.” Một giọng nói quen thuộc kéo tôi ra khỏi mạch suy nghĩ.

Café au lait

Ngẩng đầu lên, là Lộc Văn Sênh.

Dường như cậu ấy đang rất vui, khóe mắt hơi cong cong, ánh mắt sáng rực như mang theo cả nắng sớm.

“Ồ, đi thôi.” Tôi đáp lại.

Hôm nay Lộc Văn Sênh mời tôi ăn cơm, chắc lại vừa kiếm được ít tiền tiêu vặt gì đó.

Nhìn cậu thiếu niên trước mặt giờ đã trưởng thành, tự tin và vững vàng, tôi bất giác mỉm cười.

Cái này... gọi là cảm giác thành tựu khi “nuôi con thành tài” nhỉ? Lên xe taxi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ như đang thả hồn, thực ra là đang âm thầm gọi hệ thống:

“Ký chủ, hiện tại tiến độ nhiệm vụ: 95%。”

“Thiện cảm của Lộc Văn Sênh đối với ký chủ: 75(tạm thời không hiển thị cho ký chủ)。”

Xem ra nhiệm vụ “sưởi ấm Lộc Văn Sênh” vẫn đang tiến triển thuận lợi, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ đạt đến 100%.

Đến lúc đó, tôi sẽ rời khỏi thế giới này, quay lại với cuộc sống thật của mình.

Tôi từng hỏi hệ thống: Nếu nhiệm vụ hoàn thành, tôi rời đi thì cơ thể này sẽ thế nào?

Hệ thống đáp, chắc chắn sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m.

Tôi không biết sau đó Lộc Văn Sênh sẽ ra sao.

Vì thế, khi nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc, tôi chỉ có thể cố hết sức mà sưởi ấm cho cậu ấy thêm một chút.

…Nhưng, vì sao mỗi lần nghĩ đến việc phải rời đi, tim tôi lại đau âm ỉ?

Tôi bắt đầu chọn cách trốn tránh, không nghĩ đến sau này nữa.

Chỉ mong hiện tại bình yên là được rồi.

Nhưng tôi hiểu rõ, cho cá không bằng dạy cách câu cá.

Chỉ khi Lộc Văn Sênh nhận thức được năng lực và giá trị của bản thân, đồng thời học cách vận dụng nó, cậu ấy mới thật sự có thể làm chủ cuộc sống của mình.

Thực ra ngay từ đầu tôi đã có thắc mắc: nếu nam chính thông minh như vậy, sao lại không nghĩ cách kiếm tiền?

Ít nhất cũng có thể giúp bà nội đỡ vất vả hơn chút.

Sau này tôi mới hiểu, chính cuộc sống đã giới hạn nhận thức của cậu ấy.

Kinh nghiệm sống của cậu ấy quá ít, chưa có cơ hội vượt ra khỏi khung nhận thức vốn có.

Chỉ riêng chuyện lo từng bữa ăn, từng đồng chi tiêu hằng ngày cũng đã đủ khiến tâm trí cậu ấy bị bào mòn.

Thời gian còn lại, nếu đúng theo diễn biến của nguyên tác, e là chỉ có chuỗi ngày bị bắt nạt.

Lộc Văn Sênh bị chính nhận thức của mình chặn lại.

Cậu không biết rằng ngoài kia, trên mạng, có rất nhiều cách để kiếm tiền.

Khác với kiểu lao động chân tay cực nhọc và đơn điệu như phát tờ rơi, cậu nhận ra: một đoạn mã nho nhỏ của mình cũng có thể bán với giá cao, mẫu template phần mềm văn phòng mà cậu thử làm, khi đăng lên nền tảng chia sẻ cũng có thể nhận được chia sẻ lợi nhuận.

Tôi chỉ là người giúp cậu mở cánh cửa sổ của nhận thức ấy, để cậu nhìn thấy thế giới bên ngoài khung cửa đó.

“Anh Lê, đến rồi.”

Lộc Văn Sênh vỗ nhẹ vai tôi, kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ, đến nơi rồi.

“Anh Lê, phía trước có một quán lẩu nổi tiếng lắm. Nghe nói tôm càng ở đấy được đ.á.n.h giá rất cao.”

Lộc Văn Sênh hào hứng giới thiệu.

Tôi cũng để ý quán đó từ lâu rồi, chỉ là dạo này bận thi cử lớp 12, không có thời gian rảnh. Hôm nay may mắn gặp dịp khối dưới tổ chức hội thao nên được tan học sớm, không tranh thủ đi ăn ngon một bữa thì uổng phí quá.

Nhưng khi đến nơi, tôi mới phát hiện quán này quả thật rất nổi, trước cửa xếp hàng dài như rồng.

“Vậy thì tụi mình cũng ra lấy số chờ đi.”

Tôi nói với Lộc Văn Sênh.

“Không cần đâu.”

Lộc Văn Sênh kéo tay tôi, trực tiếp dẫn tôi vào trong quán.

“Em đặt bàn trước rồi.”

Đặt trước!

Tôi còn đang tính sẵn sàng đi dạo vòng vòng đợi tới lượt, không ngờ Lộc Văn Sênh lại chu đáo đến vậy.

Con trai mình… giỏi quá rồi!!

Tràn ngập cảm giác tự hào vì “con cưng có tiền đồ”, tôi hoàn toàn không nhận ra bàn tay mình vẫn đang bị Lộc Văn Sênh nắm c.h.ặ.t, cũng chẳng để ý đến vành tai cậu ấy đang dần nhuộm một sắc hồng rất nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

10

Vào quán lẩu, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, chúng tôi tìm được một bàn trống. Trong không khí tràn ngập mùi cay nồng đặc trưng của lẩu.

“Gọi một nồi uyên ương nhé. Mấy món khác vẫn như mọi khi?” Lộc Văn Sênh vừa nhìn thực đơn, vừa hỏi tôi, “Muốn gọi thêm gì không?”

Tôi xua tay, vốn định bảo vậy là đủ rồi. Nhưng nghĩ lại, trước giờ toàn tôi chọn món, nay để nhóc này giới thiệu thử xem cậu thích ăn gì. Dù sao đây cũng là lần đầu tôi tới quán này.

“Cậu gợi ý vài món đi, dù sao đây cũng là lần đầu tôi tới.”

Lộc Văn Sênh suy nghĩ một lúc rồi khoanh mấy chỗ trong menu:

“Cuộn bò ở đây rất mềm, thịt mềm nhiều nước. Còn có chả tôm, dai dai, tươi ngon.”

“À đúng rồi, tôm hùm đất!” Tôi chợt nhớ ra, “Lúc trước nghe nói quán này có món đó siêu ngon.”

Lộc Văn Sênh khẽ cười: “Sớm đặt rồi. Anh xem thử còn muốn gọi thêm gì không?”

Nói rồi đưa thực đơn cho tôi.

Chỉ là, không hiểu sao… tôi lại cảm thấy nụ cười của cậu ấy có chút… cưng chiều?

Chắc là ảo giác thôi. Nhưng mà phải nói, hiện tại Lộc Văn Sênh thực sự rất đẹp trai.

Quán lẩu vốn chẳng hề yên tĩnh, nhưng khoảnh khắc cậu ấy cười, tôi lại có cảm giác xung quanh như tĩnh lặng hẳn, trong mắt chỉ còn lại mình cậu ấy.

Tôi bắt đầu thấy rối. Theo bản năng, tôi giơ menu lên che tầm nhìn, tránh tiếp xúc ánh mắt với Lộc Văn Sênh.

Nói sao nhỉ… vừa rồi nhìn cậu ấy, như thể có chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống tim mình, ngưa ngứa lạ thường.

Là cảm giác gì vậy? Tôi định vùi đầu vào xem menu để phân tán sự chú ý, nhưng lại không tài nào đọc nổi một chữ.

“Không gọi thêm gì đâu, cứ vậy đi. Tôi vào nhà vệ sinh một lát.”

Tôi đưa menu lại cho Lộc Văn Sênh, rồi quay người bước về phía nhà vệ sinh.

Mà nói bước thì không đúng lắm, rõ ràng là chạy trốn.

Tôi đến trước bồn rửa, tạt nước lạnh lên mặt, cố làm mình bình tĩnh lại.

Bình tĩnh. Bình tĩnh nào.

Trong gương, tôi thấy rõ gò má mình đỏ ửng.

Đều tại Lộc Văn Sênh cả, cười gì mà đẹp trai thế cơ chứ.

Cũng ngay lúc đó, tôi nhận ra một điều, nhóc này thật sự quá cuốn hút.

Nhưng mà, nếu như vậy, chắc chắn sau này cậu ấy sẽ không thiếu bạn gái.

Nghĩ đến đó, không hiểu sao n.g.ự.c tôi nghẹn lại. Cảm giác như… bông hoa mình tự tay chăm bẵm lại sắp bị người khác hái mất vậy.

Chẳng lẽ không cho cậu ấy yêu ai à? Nhưng tôi lấy tư cách gì để nói?

Lộc Văn Sênh là nam chính trong truyện, tương lai chắc chắn sẽ có vô số người theo đuổi.

Còn tôi… cùng lắm chỉ là “đại ca” của cậu thời cấp ba. Hơn nữa, có lẽ kỳ thi đại học chưa kết thúc tôi đã đi rồi.

Tâm trạng tôi chợt trở nên nặng nề. Hay nói đúng hơn… là hụt hẫng.

“Anh Lê, đồ ăn mang lên rồi. Sao thế?”

Lộc Văn Sênh vỗ nhẹ vai tôi, khiến tôi hoàn hồn, nãy giờ tôi đứng ngẩn ra trước gương không nhúc nhích.

“Thấy anh mãi không quay lại, em đến nhà vệ sinh tìm. Có chuyện gì à?”

Lộc Văn Sênh nhìn tôi, hỏi.

“Không có gì. Nhóc con dạo này đẹp trai ra phết đấy, sắp đuổi kịp tôi rồi.”

Tôi nhìn cậu trong gương, trêu chọc.

Câu sau, tôi không nói ra: Không biết sau này sẽ làm bao nhiêu cô gái đau lòng đây.

Tôi bắt đầu mơ hồ cảm nhận được, dường như trong tôi đang nảy sinh một thứ cảm xúc… không thể nói ra thành lời.

“Đi thôi, tôi đói rồi, ăn cái gì đi đã.”

Tôi ra khỏi nhà vệ sinh trước cậu. Không biết mặt mình lúc đó có biểu cảm gì, nhưng thôi, rút lui vẫn là thượng sách.

Khi chúng tôi quay lại chỗ ngồi, đồ ăn đã được mang ra đầy đủ, ngay cả nước chấm cũng được Lộc Văn Sênh chuẩn bị giúp tôi.

Trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều, nhưng sau khi nhận ra thứ tình cảm “khó nói thành lời” ấy, chỉ cần nhìn thấy bát nước chấm kia, tim tôi cũng đập loạn cả lên.

Cứ như nếu nhìn lâu thêm chút nữa, nhịp tim này sẽ tự khai ra hết bí mật mất. Bí mật ấy… là tình cảm không nên có dành cho Lộc Văn Sênh.

Lẩu sôi sùng sục, hơi nước bốc lên làm mờ đi gương mặt cậu. Tôi khẽ thở ra, dời mắt sang món ăn trước mặt.

Tôi nhúng một phần chả tôm vào nồi, cần khoảng ba phút để chín. Trong lúc đợi, tôi định gắp mấy con tôm hùm đất ăn trước.

Tôi nhớ lần đầu ăn món này là sau khi xuyên vào thế giới này. Khi đó tôi đi ăn cùng đám đàn em của nguyên chủ, thấy nguyên chủ thích ăn nên tôi cũng phải thử cho đỡ OOC. Không ngờ lần ấy quên không rút chỉ lưng con tôm, sau đó Lộc Văn Sênh giúp tôi gỡ.

Tôi cố gắng xua đi những ký ức liên quan đến Lộc Văn Sênh. Nhưng khi hoàn hồn lại, tôi đã thấy trong bát mình có hai con tôm hùm đất đã được bóc vỏ sạch sẽ.

Chủ nhân của hành động này… không cần nói cũng biết.

“Không cần đâu, cậu cứ ăn đi. Tôi tự bóc được.”

Thấy Lộc Văn Sênh vẫn đang bóc tôm cho mình, tôi vội vàng ngăn lại.

Tôi cần thời gian để sắp xếp lại cảm xúc của mình. Trước khi làm rõ được, tôi không muốn tiếp nhận sự quan tâm quá mức từ cậu.

Lộc Văn Sênh không nói gì, dừng tay lại, yên lặng nhìn tôi.

Tôi vội cúi đầu ăn, tránh ánh mắt cậu.

Có lẽ Lộc Văn Sênh cũng nhận ra tôi không muốn nói chuyện, nên cả bữa ăn sau đó, hai người chúng tôi chỉ lặng lẽ ăn, không ai nói thêm câu nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện