8
Gần trưa, bụng bắt đầu réo lên từng hồi.
Hôm qua là tình huống đặc biệt, hôm nay vẫn nên theo thói quen của nguyên chủ, gọi đàn em đi mua cơm thôi.
Ừm… vẫn là mua hai phần nhé.
Tôi gửi tin nhắn cho Lộc Văn Sênh rồi ngoắc tay gọi cậu đến.
Giờ gọi tên đầy đủ có lẽ phù hợp hơn, cũng trang trọng hơn một chút.
Nghe thấy tôi gọi, Lộc Văn Sênh vội vàng đứng dậy, bước đến trước bàn tôi.
Cậu ấy đứng ngược sáng, đường nét gương mặt hòa vào ánh sáng mờ nhạt, như thể ảo ảnh trong ánh nắng, thanh tú đến không chân thật.
“Hai gã hôm qua dám động đến tôi.” Tôi đan tay lại, chống dưới cằm, nói chậm rãi, “Tôi là người rất sợ phiền phức đấy.”
Đồng t.ử Lộc Văn Sênh khẽ rung lên, cậu cụp mắt xuống.
Quả nhiên… vẫn là như thế sao? Bây giờ cậu không thể lập tức trả được món nợ kia.
Nhưng, cái cảm giác ấm áp toát ra từ người thiếu niên ấy, cậu không muốn từ bỏ.
Cậu muốn ở lại bên cạnh người ấy.
Lộc Văn Sênh mím môi, thấp giọng: “Tôi…”
“Cho nên, hai tên đó sẽ không xuất hiện nữa đâu.”
“Hả?” Lộc Văn Sênh c.ắ.n môi, ngẩng đầu nhìn tôi, “Cậu… không thấy tôi phiền sao?”
“Thấy cái gì cơ?” Phần sau cậu ấy nói quá nhỏ, tôi không nghe rõ.
Tôi nhìn dáng vẻ hơi lúng túng của Lộc Văn Sênh, có phần không giống hình ảnh trong trí nhớ của tôi, nhưng... vẫn đáng yêu như vậy.
“Không có gì.” Cậu ấy quay đầu đi, vành tai ửng đỏ.
“Nhưng nợ vẫn phải trả.” Tôi lấy giấy viết ra dãy số tài khoản ngân hàng, “Sẽ không ai đến đòi cậu nữa, nhưng mỗi tháng phải trả một khoản cố định vào tài khoản này.”
“Giới hạn dưới là năm trăm, trên không giới hạn, cho đến khi trả hết thì thôi.”
“……”
Lộc Văn Sênh im lặng.
“Sao vậy?” Thấy cậu không nói gì, tôi khó hiểu. Năm trăm… có cao quá không?
“Cảm ơn, anh Lê.” Khóe môi Lộc Văn Sênh khẽ cong lên, đôi mắt đen như được thắp sáng bởi tia sáng lấp lánh.
Tôi cảm thấy… ánh mắt cậu ấy nhìn tôi dường như có điều gì đó khác lạ.
Chắc là tôi nghĩ nhiều quá.
“Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ +30%,hiện tại tổng tiến độ: 45%。”
“Thiện cảm của Lộc Văn Sênh đối với ký chủ +30, hiện tại: 50 điểm(tạm thời ký chủ không thể nhìn thấy)。”
Tiến độ nhiệm vụ tăng, đáng lý phải là chuyện tốt.
Nhưng khi nghe hệ thống đọc con số đó, tôi lại thấy hơi lưỡng lự.
Tôi đối tốt với Lộc Văn Sênh… chỉ là vì nhiệm vụ thôi sao?
Mang theo nhiệm vụ bước vào thế giới tiểu thuyết, mục tiêu ban đầu của tôi là hoàn thành nhiệm vụ, đó là điều chắc chắn.
Nhưng tôi và Lộc Văn Sênh, chỉ vì nhiệm vụ mới dây dưa với nhau thôi sao?
Sự ấm áp mà tôi trao đi, rốt cuộc cũng chỉ là một người qua đường trong cuộc đời cậu ấy mà thôi?
Chờ đến khi tôi hoàn thành nhiệm vụ quay về thế giới thực, không còn bạo lực học đường, có lẽ Lộc Văn Sênh sẽ sống rất tốt.
Còn tôi, cũng chỉ là một người lướt qua trong cuộc đời cậu ấy.
Trong lòng bỗng có thứ gì đó không gọi tên được, chua chát.
“Đại ca, không làm phiền anh và chị dâu chứ?”
Tiếng của Tô Ly vang lên, phá vỡ bầu không khí. Cậu ta xách hai phần cơm bước vào lớp.
Café au lait
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi giơ tay gõ nhẹ đầu cậu ta một cái: “Nói linh tinh gì đấy, ai là chị dâu của cậu hả?”
“Em hiểu mà hiểu mà, chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
Tô Ly làm ra vẻ “tôi hiểu rồi”, ánh mắt lại cứ lượn qua lượn lại giữa tôi và Lộc Văn Sênh.
“Thằng nhóc thối, muốn ăn đòn à?” Tôi giơ nắm tay lên, giả vờ đe dọa.
Tô Ly vội vàng né sang một bên: “Tha cho em với, em không nói nữa, không nói nữa mà.”
Nói xong liền đặt hộp cơm xuống: “Đại ca, cơm đây. Em đi trước nhé, không quấy rầy hai người nữa.”
Nói rồi ba chân bốn cẳng chạy mất hút.
“Thằng nhóc này… chạy nhanh thật.” Tôi bật cười, lắc đầu.
Tôi cầm lấy phần cơm trưa đặt trên bàn, đưa một suất cho Lộc Văn Sênh, cậu vẫn còn đang đứng trước bàn tôi.
“Ăn cho no vào, đừng để ảnh hưởng tiết chiều. Bài tập thì làm cho nghiêm túc.”
Để tránh cậu ấy từ chối, đưa xong là tôi đeo tai nghe vào chơi game ngay, giả vờ không nghe thấy bất kỳ lời phản đối nào của cậu.
Lộc Văn Sênh cầm lấy hộp cơm, vẫn còn ấm. Nhiệt độ ấy chạm đến đầu ngón tay, như đang nhắc nhở cậu rằng tất cả chuyện này đều là thật.
Lúc nãy khi Bạch Cẩm Lê đưa cơm cho cậu, ánh mắt cậu vô thức lướt qua tay cậu ấy.
Ngón tay cái bên phải của thiếu niên cũng có một vết sẹo mờ, khá nổi bật, giống hệt vết sẹo trên tay người hôm đó đã đút cho cậu viên kẹo chanh.
【Thiện cảm của Lộc Văn Sênh +30, hiện tại: 80 điểm(nội dung này ký chủ không thể thấy)】
Ngoài cửa sổ.
Tô Ly và Mạc Bạch đang lén ghé mắt nhìn vào lớp học, quan sát hai người bên trong.
Thực ra từ hôm qua bọn họ đã bắt đầu âm thầm theo dõi “đại ca” rồi.
Hôm qua lúc mang cơm đến, họ thấy Lộc Văn Sênh cầm theo túi đồ ăn đi vào lớp.
Vì thường xuyên giúp đại ca mua cơm nên họ cũng biết sơ sơ. Bình thường Lộc Văn Sênh chỉ ăn bánh bao trong lớp, sao hôm nay lại đủ tiền mua đồ ăn ngoài rồi?
Với tâm thế hóng hớt, hai người cố tình đi chậm lại, đợi thiếu niên kia vào lớp hẳn rồi mới lén lút dán mắt vào cửa sổ nhìn trộm.
Và rồi... họ trông thấy đại ca, người chưa bao giờ đụng đến món mì kia lại đang ăn cùng món với Lộc Văn Sênh.
Tuy không ngồi cạnh nhau, chắc là sợ có người bất ngờ đi ngang bắt gặp.
Chẳng lẽ đại ca đang muốn theo đuổi cậu ta?
Có vẻ như bọn họ không nên làm phiền.
Dù Mạc Bạch vẫn hơi nghi ngờ suy đoán của Tô Ly, nhưng hôm nay khi nghe tin đại ca mua hai phần cơm hộp, hai người lập tức đạt được sự thống nhất:
“Chúng ta đoán đúng rồi.”
“Thấy không? Đại ca đưa cơm cho cậu ta đó. Chuyện kiểu này mà đại ca còn đích thân làm, chắc chắn là đang theo đuổi.”
“Hôm qua tao đã nói rồi, nếu thật sự muốn ăn mì thì đại ca phải gọi tụi mình đi mua chứ. Đích thân đi là để có cơ hội tiếp cận thôi.”
“Không thể nào, đại ca là trai thẳng cứng như sắt thép đấy. Cho dù có ‘cong’, cũng không đến mức phải vòng vo như vậy chứ.”
“Đó gọi là sức mạnh của tình yêu.”
“Mày nói hay thế, vậy giải thích sao đại ca không cho gọi Lộc Văn Sênh là ‘chị dâu’ đi?”
“Đại ca độc thân từ trong trứng đến giờ, hiếm lắm mới gặp được người mình thích, lần đầu theo đuổi ngại cũng đúng thôi. Bị mình bắt gặp rồi còn bị nói ra, chắc mất mặt nên không dám thừa nhận.”
“Cũng có lý… Nhưng mà nói thật, mày nghĩ ai là ‘top’?”
“Tao ship ‘Bạch Tùng Lộ’ rồi, đại ca ngầu như vậy, chắc chắn ở trên.”
“Chưa chắc đâu, tao nghiêng về ‘Nước muối sinh lý’ hơn, dù sao nhìn qua thì Lộc Văn Sênh còn cao hơn đại ca đó.”
“Hai cậu rảnh rỗi quá nhỉ, hay là muốn tôi tiễn đi truyền nước muối thật?”
Một giọng nói lạnh lẽo đáng sợ vang lên từ sau lưng họ.
“Đại ca… bọn em còn có việc, đi trước đây ạ!”
Tôi tận mắt chứng kiến hai tên kia biến mất khỏi mắt mình trong vòng 5 giây.
Nhìn thiếu niên đang ăn trưa ở bên cửa sổ, tôi nghĩ, có lẽ nên lên kế hoạch cho đợt "cho ăn" tiếp theo rồi.
Gần trưa, bụng bắt đầu réo lên từng hồi.
Hôm qua là tình huống đặc biệt, hôm nay vẫn nên theo thói quen của nguyên chủ, gọi đàn em đi mua cơm thôi.
Ừm… vẫn là mua hai phần nhé.
Tôi gửi tin nhắn cho Lộc Văn Sênh rồi ngoắc tay gọi cậu đến.
Giờ gọi tên đầy đủ có lẽ phù hợp hơn, cũng trang trọng hơn một chút.
Nghe thấy tôi gọi, Lộc Văn Sênh vội vàng đứng dậy, bước đến trước bàn tôi.
Cậu ấy đứng ngược sáng, đường nét gương mặt hòa vào ánh sáng mờ nhạt, như thể ảo ảnh trong ánh nắng, thanh tú đến không chân thật.
“Hai gã hôm qua dám động đến tôi.” Tôi đan tay lại, chống dưới cằm, nói chậm rãi, “Tôi là người rất sợ phiền phức đấy.”
Đồng t.ử Lộc Văn Sênh khẽ rung lên, cậu cụp mắt xuống.
Quả nhiên… vẫn là như thế sao? Bây giờ cậu không thể lập tức trả được món nợ kia.
Nhưng, cái cảm giác ấm áp toát ra từ người thiếu niên ấy, cậu không muốn từ bỏ.
Cậu muốn ở lại bên cạnh người ấy.
Lộc Văn Sênh mím môi, thấp giọng: “Tôi…”
“Cho nên, hai tên đó sẽ không xuất hiện nữa đâu.”
“Hả?” Lộc Văn Sênh c.ắ.n môi, ngẩng đầu nhìn tôi, “Cậu… không thấy tôi phiền sao?”
“Thấy cái gì cơ?” Phần sau cậu ấy nói quá nhỏ, tôi không nghe rõ.
Tôi nhìn dáng vẻ hơi lúng túng của Lộc Văn Sênh, có phần không giống hình ảnh trong trí nhớ của tôi, nhưng... vẫn đáng yêu như vậy.
“Không có gì.” Cậu ấy quay đầu đi, vành tai ửng đỏ.
“Nhưng nợ vẫn phải trả.” Tôi lấy giấy viết ra dãy số tài khoản ngân hàng, “Sẽ không ai đến đòi cậu nữa, nhưng mỗi tháng phải trả một khoản cố định vào tài khoản này.”
“Giới hạn dưới là năm trăm, trên không giới hạn, cho đến khi trả hết thì thôi.”
“……”
Lộc Văn Sênh im lặng.
“Sao vậy?” Thấy cậu không nói gì, tôi khó hiểu. Năm trăm… có cao quá không?
“Cảm ơn, anh Lê.” Khóe môi Lộc Văn Sênh khẽ cong lên, đôi mắt đen như được thắp sáng bởi tia sáng lấp lánh.
Tôi cảm thấy… ánh mắt cậu ấy nhìn tôi dường như có điều gì đó khác lạ.
Chắc là tôi nghĩ nhiều quá.
“Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ +30%,hiện tại tổng tiến độ: 45%。”
“Thiện cảm của Lộc Văn Sênh đối với ký chủ +30, hiện tại: 50 điểm(tạm thời ký chủ không thể nhìn thấy)。”
Tiến độ nhiệm vụ tăng, đáng lý phải là chuyện tốt.
Nhưng khi nghe hệ thống đọc con số đó, tôi lại thấy hơi lưỡng lự.
Tôi đối tốt với Lộc Văn Sênh… chỉ là vì nhiệm vụ thôi sao?
Mang theo nhiệm vụ bước vào thế giới tiểu thuyết, mục tiêu ban đầu của tôi là hoàn thành nhiệm vụ, đó là điều chắc chắn.
Nhưng tôi và Lộc Văn Sênh, chỉ vì nhiệm vụ mới dây dưa với nhau thôi sao?
Sự ấm áp mà tôi trao đi, rốt cuộc cũng chỉ là một người qua đường trong cuộc đời cậu ấy mà thôi?
Chờ đến khi tôi hoàn thành nhiệm vụ quay về thế giới thực, không còn bạo lực học đường, có lẽ Lộc Văn Sênh sẽ sống rất tốt.
Còn tôi, cũng chỉ là một người lướt qua trong cuộc đời cậu ấy.
Trong lòng bỗng có thứ gì đó không gọi tên được, chua chát.
“Đại ca, không làm phiền anh và chị dâu chứ?”
Tiếng của Tô Ly vang lên, phá vỡ bầu không khí. Cậu ta xách hai phần cơm bước vào lớp.
Café au lait
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi giơ tay gõ nhẹ đầu cậu ta một cái: “Nói linh tinh gì đấy, ai là chị dâu của cậu hả?”
“Em hiểu mà hiểu mà, chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
Tô Ly làm ra vẻ “tôi hiểu rồi”, ánh mắt lại cứ lượn qua lượn lại giữa tôi và Lộc Văn Sênh.
“Thằng nhóc thối, muốn ăn đòn à?” Tôi giơ nắm tay lên, giả vờ đe dọa.
Tô Ly vội vàng né sang một bên: “Tha cho em với, em không nói nữa, không nói nữa mà.”
Nói xong liền đặt hộp cơm xuống: “Đại ca, cơm đây. Em đi trước nhé, không quấy rầy hai người nữa.”
Nói rồi ba chân bốn cẳng chạy mất hút.
“Thằng nhóc này… chạy nhanh thật.” Tôi bật cười, lắc đầu.
Tôi cầm lấy phần cơm trưa đặt trên bàn, đưa một suất cho Lộc Văn Sênh, cậu vẫn còn đang đứng trước bàn tôi.
“Ăn cho no vào, đừng để ảnh hưởng tiết chiều. Bài tập thì làm cho nghiêm túc.”
Để tránh cậu ấy từ chối, đưa xong là tôi đeo tai nghe vào chơi game ngay, giả vờ không nghe thấy bất kỳ lời phản đối nào của cậu.
Lộc Văn Sênh cầm lấy hộp cơm, vẫn còn ấm. Nhiệt độ ấy chạm đến đầu ngón tay, như đang nhắc nhở cậu rằng tất cả chuyện này đều là thật.
Lúc nãy khi Bạch Cẩm Lê đưa cơm cho cậu, ánh mắt cậu vô thức lướt qua tay cậu ấy.
Ngón tay cái bên phải của thiếu niên cũng có một vết sẹo mờ, khá nổi bật, giống hệt vết sẹo trên tay người hôm đó đã đút cho cậu viên kẹo chanh.
【Thiện cảm của Lộc Văn Sênh +30, hiện tại: 80 điểm(nội dung này ký chủ không thể thấy)】
Ngoài cửa sổ.
Tô Ly và Mạc Bạch đang lén ghé mắt nhìn vào lớp học, quan sát hai người bên trong.
Thực ra từ hôm qua bọn họ đã bắt đầu âm thầm theo dõi “đại ca” rồi.
Hôm qua lúc mang cơm đến, họ thấy Lộc Văn Sênh cầm theo túi đồ ăn đi vào lớp.
Vì thường xuyên giúp đại ca mua cơm nên họ cũng biết sơ sơ. Bình thường Lộc Văn Sênh chỉ ăn bánh bao trong lớp, sao hôm nay lại đủ tiền mua đồ ăn ngoài rồi?
Với tâm thế hóng hớt, hai người cố tình đi chậm lại, đợi thiếu niên kia vào lớp hẳn rồi mới lén lút dán mắt vào cửa sổ nhìn trộm.
Và rồi... họ trông thấy đại ca, người chưa bao giờ đụng đến món mì kia lại đang ăn cùng món với Lộc Văn Sênh.
Tuy không ngồi cạnh nhau, chắc là sợ có người bất ngờ đi ngang bắt gặp.
Chẳng lẽ đại ca đang muốn theo đuổi cậu ta?
Có vẻ như bọn họ không nên làm phiền.
Dù Mạc Bạch vẫn hơi nghi ngờ suy đoán của Tô Ly, nhưng hôm nay khi nghe tin đại ca mua hai phần cơm hộp, hai người lập tức đạt được sự thống nhất:
“Chúng ta đoán đúng rồi.”
“Thấy không? Đại ca đưa cơm cho cậu ta đó. Chuyện kiểu này mà đại ca còn đích thân làm, chắc chắn là đang theo đuổi.”
“Hôm qua tao đã nói rồi, nếu thật sự muốn ăn mì thì đại ca phải gọi tụi mình đi mua chứ. Đích thân đi là để có cơ hội tiếp cận thôi.”
“Không thể nào, đại ca là trai thẳng cứng như sắt thép đấy. Cho dù có ‘cong’, cũng không đến mức phải vòng vo như vậy chứ.”
“Đó gọi là sức mạnh của tình yêu.”
“Mày nói hay thế, vậy giải thích sao đại ca không cho gọi Lộc Văn Sênh là ‘chị dâu’ đi?”
“Đại ca độc thân từ trong trứng đến giờ, hiếm lắm mới gặp được người mình thích, lần đầu theo đuổi ngại cũng đúng thôi. Bị mình bắt gặp rồi còn bị nói ra, chắc mất mặt nên không dám thừa nhận.”
“Cũng có lý… Nhưng mà nói thật, mày nghĩ ai là ‘top’?”
“Tao ship ‘Bạch Tùng Lộ’ rồi, đại ca ngầu như vậy, chắc chắn ở trên.”
“Chưa chắc đâu, tao nghiêng về ‘Nước muối sinh lý’ hơn, dù sao nhìn qua thì Lộc Văn Sênh còn cao hơn đại ca đó.”
“Hai cậu rảnh rỗi quá nhỉ, hay là muốn tôi tiễn đi truyền nước muối thật?”
Một giọng nói lạnh lẽo đáng sợ vang lên từ sau lưng họ.
“Đại ca… bọn em còn có việc, đi trước đây ạ!”
Tôi tận mắt chứng kiến hai tên kia biến mất khỏi mắt mình trong vòng 5 giây.
Nhìn thiếu niên đang ăn trưa ở bên cửa sổ, tôi nghĩ, có lẽ nên lên kế hoạch cho đợt "cho ăn" tiếp theo rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









