7

Tôi và Lộc Văn Sênh sóng bước trên đường. Con hẻm cách nhà cậu ấy không xa, nhưng sau chuyện vừa rồi, tôi có hơi lo lắng về trạng thái tâm lý của cậu ấy.

Tuy nhiên, mối quan hệ giữa tôi và cậu ấy hiện giờ vẫn chưa đủ thân để có thể hỏi han thẳng thắn. Quan tâm trực tiếp có khi lại phản tác dụng.

Chi bằng...

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, phát hiện một cửa hàng tiện lợi.

“Đợi chút, tôi vào mua ít đồ. Cậu đứng trước cửa chờ tôi.”

Lộc Văn Sênh khẽ gật đầu.

Không thể an ủi bằng lời nói, thì chữa lành bằng vị giác vậy.

Tôi lại nhớ đến cánh tay gầy gò kia, và cái bánh bao cứng ngắc mà cậu ấy mang theo trưa nay...

Thật sự cần phải bồi bổ thêm.

Lúc tôi bước ra, tay xách theo một túi lớn đồ ăn vặt.

“Lại đây.”

Tôi gọi cậu một tiếng.

Cúi người mở cặp ra, tôi bắt đầu nhét đồ ăn vào. Nhưng cặp của tôi vốn không lớn, mới nhét được một nửa đã căng phồng. Đồ ăn vặt trong túi vẫn còn hơn nửa chưa đụng tới.

“Chỗ này cho cậu.” Tôi đưa túi cho Lộc Văn Sênh, “Tôi lười mang.”

“À… ừm!” Lộc Văn Sênh luống cuống nhận lấy.

À đúng rồi  đồ ngọt giúp tâm trạng tốt lên mà.

Tôi liếc nhìn túi đồ trong tay cậu, qua lớp nhựa trong suốt, tôi thấy một gói kẹo.

Là loại tôi thích nhất: kẹo chanh.

Tôi lấy ra một viên, nở một nụ cười thân thiện:

“Ăn kẹo không?”

“Tôi hả? Đ-được chứ.” Cậu ấy hơi ngập ngừng.

Tôi bóc vỏ viên kẹo, rồi nhét thẳng vào miệng cậu.

Tất nhiên, đầu ngón tay không tránh khỏi chạm vào môi cậu

Ấm ấm.

Chợt nhớ đến lúc trưa cậu ấy ăn mì, hai má phồng lên, giống hệt một con chuột hamster…

Xem ra con đường “cho ăn” này vẫn còn dài lắm.

Nhìn dáng vẻ bây giờ của Lộc Văn Sênh, bất giác tôi cũng muốn ăn một viên.

Vị chua chua ngọt ngọt tan ra trong miệng. Quả nhiên, đồ ngọt có thể khiến tâm trạng người ta tốt lên thật.

Tôi không để ý suốt cả đoạn đường, Lộc Văn Sênh vẫn luôn lén nhìn tôi, như đang cố xác nhận điều gì đó.

Chẳng bao lâu sau, chúng tôi đến trước khu nhà của cậu ấy. Nhìn khu dân cư cũ nát, tôi không khỏi khẽ thở dài trong lòng .

“Cảm ơn, tôi đến rồi.” Lộc Văn Sênh dừng bước, “Cậu có muốn lên nhà ngồi một lát không?”

“Thôi, không cần đâu. Cậu mau về đi, tôi về trước đây.” Tôi khẽ lắc đầu.

Tôi biết, những lời vừa rồi chỉ là xã giao.

Tôi thật lòng muốn giúp cậu ấy, nhưng quan hệ hiện tại giữa chúng tôi vẫn chưa thân thiết đến mức đó. Nếu làm quá lên, e rằng sẽ khiến nam chính hiểu lầm rằng tôi có ý đồ gì khó nói.

Nhiệm vụ này phải từ từ, tránh tạo ra biến số ngoài ý muốn.

Tôi xoay người rời đi, không nhận ra rằng Lộc Văn Sênh vẫn còn đứng trước cửa nhìn theo tôi.

Ánh mắt cậu ấy như dán c.h.ặ.t vào bóng lưng tôi, trong đôi mắt ấy ẩn chứa một cảm xúc khó gọi tên, sâu xa và lặng lẽ.

Chỉ đến khi tôi khuất khỏi tầm mắt, Lộc Văn Sênh mới chậm rãi quay vào nhà.

Bạch Cẩm Lê…

Trên người cậu ấy có mùi hương tươi mát ấy, lại còn viên kẹo chanh kia…

Là trùng hợp, hay là…? Cậu không biết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng cậu biết, thiếu niên ấy rất ấm áp. Cậu nghĩ, cậu muốn được đứng cạnh cậu ấy.

“Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ +10%. Hiện tại: 15%.”

“Thiện cảm của Lộc Văn Sênh với ký chủ +20. Hiện tại: 20 điểm (nội dung này ký chủ không thể thấy).”

“Thiện cảm +10, hiện tại 30 điểm(nội dung này ký chủ không thể thấy)。”

“Thiện cảm -10, hiện tại 20 điểm(nội dung này ký chủ không thể thấy)。”

Khi tôi đang đi trên đường, bên tai vang lên thông báo tiến độ nhiệm vụ.

May mà hôm nay tôi đã dùng bàn tay vàng, nếu không thì Lộc Văn Sênh chắc đã…

Chỉ là tình hình không ổn lắm, giờ tôi chỉ còn lại một lần dùng bàn tay vàng nữa thôi.

Có vẻ như phải nhanh ch.óng sắp xếp vài việc mới được.

Sáng hôm sau đến trường, tôi phát hiện Lộc Văn Sênh vẫn chưa đến.

Lòng tôi bỗng thắt lại.

Tối qua tôi đã nhờ Tô Ly sắp xếp vài người ẩn thân quanh nhà cậu ấy để đề phòng. Dù sao nhà tôi ở cách đó khá xa, không tiện dậy sớm.

Nguyên chủ có hai đàn em thân cận, một tên là Tô Ly, người còn lại là Mạc Bạch.

Theo trí nhớ của nguyên chủ, Tô Ly quan hệ rộng, còn Mạc Bạch thì giỏi “ra tay”  đúng theo nghĩa đen.

Nhưng nghe Tô Ly nói, mấy người được cử đi đều đáng tin cậy, không phải loại nhận tiền rồi ngồi chơi xơi nước, họ còn chủ động cảnh báo mấy tên có ý định xấu nữa.

Dù sao thì cũng chẳng ai lại chê tiền cả.

Chắc chỉ là dậy muộn thôi. Tôi cố gắng trấn an bản thân, vừa lướt điện thoại vừa ngó giờ.

Vẫn còn kha khá thời gian trước khi vào học. Kẹo mua tối qua đã ăn hết rồi, đi mua thêm một ít vậy.

Khi tôi trở lại lớp học, Lộc Văn Sênh đã đến rồi.

Chắc là chỉ bị chậm ở đâu đó thôi.

Nhưng nghĩ đến chuyện có thể cậu ấy chưa ăn sáng, tôi tiện tay mua thêm bánh và pancake.

Cậu ấy đã ăn sáng chưa nhỉ?

Không thể hỏi thẳng, hình tượng "đại ca trường học" mà sụp thì tiếc lắm.

Vẫn phải dùng chiêu cũ.

Tôi bước đến bàn Lộc Văn Sênh, chống hai tay lên bàn, cúi người nhìn cậu ấy.

“Làm bài tập chưa?”

Hình như bị tôi bất ngờ áp sát, cơ thể cậu cứng lại đôi chút, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Làm rồi.”

“Cho tôi mượn chép với.” Tôi đưa túi bánh mới mua ra, “Không lấy không của cậu đâu.”

Lộc Văn Sênh lấy bài tập đưa tôi, nhưng không nhận túi bánh.

“Tôi ăn sáng rồi. Ọc…”

Còn chưa nói xong, bụng cậu đã phản chủ phát ra một tiếng kêu rền, bầu không khí lập tức tràn đầy… xấu hổ.

“Dạo này ông già kiểm tra bài tôi gắt lắm, mấy bài tập thường ngày phải trông vào cậu đấy.”

“Từ lúc cậu làm đàn em của tôi, tôi cũng không thể để cậu đói được. Nhìn lại người cậu đi, gầy nhẳng ra rồi. Với cả, đừng để vì không ăn sáng mà làm bài chểnh mảng, ông già mà biết là phiền lắm đấy.”

“Trước khi hết tiết hai, tôi muốn thấy cậu ăn hết.”

Tôi nhếch môi, không để cậu có cơ hội từ chối, đặt túi bánh xuống rồi cầm bài tập về chỗ.

Cậu thiếu niên ngồi cạnh cửa sổ dường như chần chừ một chút, rồi cuối cùng cũng bắt đầu ăn bữa sáng tôi mang đến, má phồng phồng lên…

Giống như hamster vậy…

Café au lait

Không được, từ “chuột hamster” lại xuất hiện trong đầu tôi nữa rồi.

Tôi cố gắng dời mắt, nhìn vào màn hình điện thoại, không để bản thân tiếp tục nhìn Lộc Văn Sênh.

Còn bài tập ấy à? Đương nhiên là đã làm xong từ lâu rồi.

Dù gì tôi cũng là người xuyên từ lớp 12 đến đây mà.

Mấy bài này nhất định phải làm xong ở trường, tiết học nghe rồi cũng không cần chú ý nhiều, dù sao thời gian về nhà cũng rất quý giá.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện