5
Ngày hôm sau.
Tôi vốn định dậy sớm… nhưng lại dậy muộn mất rồi.
Tôi quên không đặt báo thức.
Tối qua mải nghĩ về những chi tiết trong ký ức của nguyên chủ, rồi lại nghĩ xem nên “sưởi ấm” nam chính thế nào cho hợp lý, thế là ngủ muộn… một chút.
Ăn vội bữa sáng, tôi hớt hải chạy đến lớp.
Ngồi vào chỗ của mình, tôi thở phào một hơi. Vừa rồi đi gấp quá, tim vẫn còn đập nhanh.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, ánh mắt tôi không tự chủ được lại nhìn về phía trước bên phải, nơi Lộc Văn Sênh đang ngồi.
Cậu thiếu niên ấy đang chăm chú nghe giảng.
Ánh nắng chiếu nghiêng lên gương mặt góc cạnh, khiến cậu trông vô cùng sạch sẽ sáng sủa, nếu như bỏ qua đôi mắt lạnh lùng ấy.
Nhưng đối lập hoàn toàn với hình ảnh sạch sẽ kia, lại là mặt bàn đầy những nét vẽ nguệch ngoạc đầy ác ý.
Tuy nhiên, điều khiến tôi để tâm hơn là cánh tay lộ ra dưới tay áo ngắn của Lộc Văn Sênh. Da rất trắng, nhưng là kiểu trắng xanh nhợt của người thiếu sức sống; thân hình gầy, nhưng là loại gầy gò do thiếu dinh dưỡng lâu ngày.
Trên mu bàn tay còn nổi rõ những đường gân xanh ngoằn ngoèo.
Thật sự quá gầy rồi, phải tẩm bổ thêm mới được.
Buổi sáng trôi qua nhanh ch.óng.
Với một người vừa mới tốt nghiệp cấp ba như tôi thì phần lớn mấy kiến thức trên lớp đã học qua cả rồi.
“Tụi nó có thể không nhận ra tôi, nhưng tôi thì nhớ rõ từng đứa một.”
Tôi ngáp một cái, rồi theo phản xạ lại nhìn sang chỗ Lộc Văn Sênh.
Cậu ấy vẫn đang ăn bánh bao mang theo, chấm cùng dưa muối cũng mang từ nhà đến.
Xem ra phải nghĩ cách rồi… Vừa hay đến giờ ăn trưa, chi bằng…
“Ê, cái người đang gặm bánh bao kia!”
Ý thức được đối phương đang gọi mình, Lộc Văn Sênh biết chủ nhân giọng nói này, là tên đầu gấu mà cậu không dám dây vào.
Lộc Văn Sênh quay đầu lại, miệng vẫn còn nhai dở bánh bao, hai má phồng lên trông chẳng khác nào một con chuột hamster.
Tôi nở một nụ cười đầy "thiện ý" mang đậm phong cách của dân đầu gấu:
“Giúp tôi chút chuyện nhé.”
“Tôi không muốn ăn cơm căn tin. Cậu ra quán mì ngoài cổng trường mua cho tôi hai tô mì.”
Nói rồi, tôi rút ra vài tờ tiền đỏ rực: “Tiền thừa cậu cứ giữ lấy xem như phí chạy việc.”
Mấy trăm đồng này với tôi chẳng là gì, nhưng với cậu ấy, có thể đủ để bà nội ăn uống đầy đủ hơn trong tháng này.
Lộc Văn Sênh bước đến trước mặt tôi, nhận lấy tiền: “Cậu muốn ăn gì?”
“Tùy, cậu thấy ngon là được.”
Chờ đến khi Lộc Văn Sênh rời khỏi lớp, tôi mới thở phào một hơi.
Như vậy cũng coi như đã gián tiếp “sưởi ấm” nam chính rồi nhỉ.
Mì ở quán gần trường cũng không đắt, chắc cậu ấy sẽ còn dư được vài trăm.
“Nhiệm vụ sưởi ấm hôm nay: hoàn thành!”
Chờ mãi vẫn không thấy Lộc Văn Sênh quay lại.
Bây giờ đang là giờ ăn, người đông cũng bình thường thôi… Nhưng mà… cậu ấy sẽ không bị bắt nạt ở quán mì đó chứ? Đầu óc bắt đầu nghĩ miên man, vô số khả năng cứ thế hiện lên.
Hay là… mình đi xem thử?
Vừa định đứng dậy thì Lộc Văn Sênh quay về.
Cậu xách theo hai phần mì, trên trán lấm tấm mồ hôi.
“Mì của cậu đây.”
“Để lên bàn là được.” Tôi nhìn hộp mì trên bàn, khóe miệng khẽ cong lên.
“Còn phần này cậu ăn đi.” Tôi lấy một phần trong túi, đẩy về phía Lộc Văn Sênh.
“Tại sao?” Đôi mắt đen của cậu nhìn tôi, vẻ mặt hơi phức tạp.
“Tôi ăn không hết. Cậu không ăn thì tôi đổ đấy.” Tôi tựa người vào ghế, tỏ ra lười biếng, uể oải.
“Thật kỳ lạ. Rõ ràng là cậu ta bảo mua hai phần, giờ lại nói ăn không hết.” Lộc Văn Sênh thầm nghĩ. “Chắc là kiểu công t.ử thiếu gia tính khí thất thường thôi.”
Cậu lặng lẽ nhận lấy hộp mì, quay lại chỗ ngồi.
Tôi vốn định tranh thủ chợp mắt thêm một chút, nhưng khi nhìn thấy cậu ấy ăn mì một cách ngon lành, tôi mới phát hiện… thật ra mình cũng hơi đói rồi.
Ăn xong mì, tôi ghé qua cửa hàng nhỏ mua ít kẹo.
Nguyên chủ cũng giống tôi, thích ăn kẹo chanh.
6
Chuông tan học vang lên, báo hiệu tiết học cuối cùng đã kết thúc. May mà giáo viên không giữ lớp lại.
Tốt lắm, kế hoạch “bảo vệ hoa” tiếp tục.
Đợi Lộc Văn Sênh ra khỏi lớp, tôi cũng xách cặp lên, giữ khoảng cách vừa phải mà lặng lẽ đi theo phía sau.
Lần trước đến nhà cậu ấy, tôi có để ý thấy nếu đi bộ về, trên đường sẽ ngang qua một khu chợ nhỏ. Lộc Văn Sênh có thể tiện đường ghé vào mua đồ.
Tuy bình thường không cần cậu ấy đi chợ, nhưng hôm nay… liệu có mua thêm chút gì cho bà không nhỉ?
Chắc là có.
Tôi hiếu kỳ nên tiếp tục theo sau cậu ấy, trở thành “người bảo vệ bí mật” của cậu.
Từ trường tới chợ cũng khá xa, tôi cố tình giữ khoảng cách để tránh bị phát hiện.
Đi trên phố thì còn dễ, nhưng vừa vào tới chợ, tôi đã lạc mất dấu cậu ấy.
Giờ đúng lúc cao điểm tan làm, người đi chợ đông nghịt, chen chúc qua lại, chỉ chớp mắt thôi mà bóng dáng cậu ấy đã biến mất.
Tôi đi lòng vòng tìm một lúc lâu vẫn không thấy đâu, thái dương giật giật có một cảm giác bất an dâng lên.
Hết cách rồi, đành phải dùng thêm một lần “bàn tay vàng” của hệ thống.
“Hệ thống, dùng bàn tay vàng, định vị vị trí của Lộc Văn Sênh.”
“Đang định vị… đang định vị…”
Chẳng bao lâu, một màn hình trong suốt hiện lên trước mắt tôi, là bản đồ khu vực quanh đây. Trên đó có một ngôi sao đỏ nhấp nháy, chắc là vị trí của Lộc Văn Sênh.
“Ký chủ, định vị hoàn tất. Đây là bản đồ động chỉ mình ký chủ có thể thấy, có hiệu lực cho đến khi tìm được mục tiêu hoặc tự tay tắt đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dựa theo chỉ dẫn, tôi tìm đến một con hẻm nhỏ.
Cũng đúng thôi, với kiểu truyện “nam chính vừa đẹp trai vừa bất hạnh” thì ngoài trường học và nhà ra, hẻm nhỏ chắc là nơi thường xuyên xuất hiện nhất.
Ở góc con hẻm, Lộc Văn Sênh đang bị hai gã đàn ông chặn lại. Một kẻ còn đang hút t.h.u.ố.c, làn khói mờ mờ khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
“Bao giờ mày trả tiền?” gã kia nhả khói rồi hỏi.
Lộc Văn Sênh nép sát vào tường, gương mặt trắng bệch, “Tiền tháng này tôi đã trả rồi, phần còn lại… tháng sau”
Chưa kịp nói xong, một tên đã túm lấy cổ áo cậu ấy, ép cậu phải ngẩng đầu lên.
“Ai mà biết tháng sau mày có trả hay không? Mấy đứa học sinh như tụi mày giỏi trò lắm.”
“Phải đấy, hay là suy nghĩ về lời đề nghị của bọn tao đi? Đi theo đại ca bọn tao, tụi tao không làm khó mày nữa.”
Ánh mắt bỉ ổi của hai tên đàn ông lướt từ trên xuống dưới, như đang săm soi từng tấc da thịt của Lộc Văn Sênh, “Nhìn cái nước da trắng trẻo này, đừng nói đại ca bọn tao, ngay cả bọn tao cũng thích lắm đấy.”
“Phải rồi, hôm nay không trả tiền thì cũng phải ‘trả lãi’ chứ.”
Một tên giữ c.h.ặ.t lấy tay Lộc Văn Sênh, tên kia thì đưa tay sờ mặt cậu một cách ghê tởm.
Hai tay bị giữ c.h.ặ.t không thể cử động, Lộc Văn Sênh quay mặt đi, nhưng cảm giác ghê tởm vẫn in hằn trên làn da.
“Tháng sau tôi nhất định sẽ trả đủ, xin các người tha cho tôi lần này…”
Café au lait
Cậu khẩn cầu trong tuyệt vọng, nhưng vô ích.
Lộc Văn Sênh nhắm c.h.ặ.t mắt lại, cơ thể dần buông thõng, không còn chút sức lực nào.
Cầu xin đấy… ai cũng được… xin hãy đến cứu tôi…
Có lẽ vì hai gã kia đều đang tập trung vào Lộc Văn Sênh, nên không nhận ra tôi đang tiếp cận từ phía sau.
Trong cặp tôi còn có một chiếc ô, đúng lúc cần đến như một v.ũ k.h.í tạm thời.
Hai gã kia tưởng đã sắp được như ý thì bất ngờ bị đá vào chân, đầu gối mềm nhũn ngã quỵ.
Chưa kịp phản ứng lại, tôi đã tung một cú đá nữa, hất bay cả hai. Cơ thể chúng lăn dài trên mặt đất cho đến khi đập mạnh vào vách tường.
“Con mẹ nó, đứa nào không biết điều đấy?” Một tên cố lồm cồm bò dậy, lườm tôi, “Mày là cái thá gì?”
“Đừng động vào cậu ấy.”
Tôi kéo dài cán ô, cầm chắc trong tay như một v.ũ k.h.í tự vệ.
Lộc Văn Sênh đã sợ đến ngây người. Tôi vươn tay kéo cậu dậy, “Không sao chứ?”
Cậu ấy khẽ lắc đầu. Trong lòng thầm thắc mắc: Đây là cậu bạn đại ca trường cùng lớp chẳng mấy khi nói chuyện với mình, sao lại ra tay giúp mình?
Cậu không hiểu.
“Cậu ra ngoài trước đi, chỗ này để tôi lo.”
Tôi không muốn Lộc Văn Sênh bị thương ngoài ý muốn. Dù là một chọi hai, chắc tôi vẫn ổn.
Hình như Lộc Văn Sênh vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn, không trả lời tôi, chỉ lặng lẽ nhìn hai tên đang nằm lăn dưới đất.
Tôi chắn trước người cậu ấy, quay lại nhìn hai tên đang sưng mặt bầm mũi, ánh mắt hoảng loạn.
“Lộc Văn Sênh nợ các người bao nhiêu? Mỗi tháng phải trả bao nhiêu?”
Tôi biết, lần này có thể giúp cậu ấy. Nhưng lần sau thì chưa chắc…
Ít nhất, với tình hình hiện tại, tôi vẫn chưa thể làm được chuyện bám theo cậu ấy "24/7".
“Ba... ba mươi vạn, mỗi tháng bắt nó trả ba nghìn…” Một trong hai gã đàn ông lắp bắp nói.
“Tôi đưa cho các người một vạn. Trong vòng ba tháng tới, tôi không muốn chuyện như hôm nay xảy ra thêm một lần nào nữa.”
Tôi rút ra một xấp tiền, ném thẳng xuống trước mặt hai kẻ đang nằm lăn dưới đất.
“Đi thôi.” Tôi quay sang nói với Lộc Văn Sênh.
Tôi không nhận ra, ngay đúng lúc tôi vừa xoay người, thì một trong hai gã đàn ông đột ngột rút d.a.o, lao thẳng về phía tôi.
“Đã có nhiều tiền như thế thì sao không đưa thêm một ít nữa đi?”
Một âm thanh sắc lạnh xé gió v.út qua phía sau, trực giác nhạy bén khiến tôi cảm nhận được nguy hiểm đang ập tới. Không kịp ngoái lại, tôi chỉ kịp kéo mạnh Lộc Văn Sênh ra trước, chân đá mạnh về phía sau.
“Ugh…” Một tiếng kêu đau đớn vang lên, theo sau là âm thanh cơ thể ngã gục.
Tôi quay đầu lại, thấy con d.a.o bên cạnh tên đó, trong lòng dâng lên một cơn ớn lạnh vừa rồi thực sự rất nguy hiểm.
Tôi lạnh lùng nhìn hắn:
“Xem ra không thể giải quyết trong hòa bình được rồi. Cứ chờ đấy.”
Nói cách khác, tên đó vừa định dùng d.a.o đ.â.m tôi.
Chuyện này... có lẽ nên báo cho phụ huynh một tiếng. Với mức độ cưng chiều của cha mẹ nguyên chủ, nếu biết con trai suýt bị đ.â.m, e rằng sẽ không để cho gã đó có đất sống ở khu này nữa đâu.
“Đi thôi.” Sau khi xác nhận cả hai tên kia không còn khả năng phản kháng, tôi dẫn Lộc Văn Sênh rời khỏi con hẻm.
“Cậu không sao chứ?” Tôi nhìn sang Lộc Văn Sênh. Nhìn bề ngoài thì không thấy thương tích gì rõ rệt, còn mấy chỗ bị áo che thì không chắc được.
“Không sao... Hôm nay cảm ơn cậu.” Đôi mắt cậu ấy ửng đỏ, nhìn tôi, “Cậu không nên dính vào chuyện này. Đám đó là mấy tên côn đồ ở khu này, khả năng sẽ quay lại tìm cậu gây chuyện.”
“Không sao đâu. Binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn.” Tôi cười thoải mái, vỗ nhẹ lên vai cậu, “Mà hôm nay tôi giúp cậu rồi, từ giờ cậu là đàn em của tôi đấy, nhớ chưa?”
“Vâng, anh Lê.” Lộc Văn Sênh ngoan ngoãn đáp lời. Ngoan đến mức... khiến tôi thấy hơi lạ.
Tôi nhớ trong truyện, khi cậu ấy lật ngược thế cờ và bắt đầu trả thù, phong thái trở nên sắc bén dứt khoát. Còn bây giờ... lại là một Lộc Văn Sênh quá ngoan hiền.
À phải, cậu ấy vẫn chưa “hắc hóa” mà.
Nhưng một khi cậu ấy nhận tôi làm đại ca, thì tôi sẽ có lý do chính đáng để đối xử tốt với cậu ấy rồi.
Dù gì cũng không thể để “mầm non của đất nước” bị uốn lệch ngay từ đầu được.
“Cũng không còn sớm nữa, tôi đưa cậu về nhé.”
Vừa nãy không báo công an là vì chuyện này vốn không thể giải quyết tận gốc.
Thêm nữa, nếu báo cảnh sát sẽ bị giữ lại làm biên bản, mất rất nhiều thời gian.
Lộc Văn Sênh lại không có điện thoại, không có cách nào báo cho bà nội biết chuyện về muộn.
Nếu bà cụ nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát bảo cháu mình đang ở đó, chỉ sợ sẽ lo lắng đến phát bệnh mất.
“Ừm… cảm ơn cậu.” Lộc Văn Sênh nhẹ nhàng gật đầu.
Tốt quá rồi, cậu ấy đồng ý để tôi đưa về!
Bề ngoài tôi vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, cố gắng duy trì khí chất đại ca.
Nhưng trong lòng thì đang reo hò phấn khích, đến mức không nhận ra tôi đang… bước đi phía trước Lộc Văn Sênh.
Ừm… sai sót cơ bản.
Sau này tôi từng hỏi Lộc Văn Sênh: "Cậu bắt đầu nghi ngờ tôi là người đó từ khi nào?"
Cậu ấy đáp: “Từ giây phút đó. Nếu thật sự chỉ là ra tay nghĩa hiệp, thì tại sao lại biết nhà tôi ở đâu?”
Chắc chắn “người đó” đã theo dõi cậu ấy rất lâu rồi.
…Tất nhiên, đó là chuyện sau này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









