3

Nếu tôi nhớ không nhầm, nhà của Lộc Văn Sênh nằm trong một khu dân cư cũ, sâu trong một con hẻm nhỏ, muốn về tới chắc cũng phải đi một đoạn khá xa.

Khu đó thật sự rất tồi tàn, khắp nơi là vỏ lon bỏ đi, đầu lọc t.h.u.ố.c lá cháy dở vứt bừa bãi khắp nơi. Tôi khẽ cau mày, bản năng có hơi bài xích kiểu môi trường thế này, bước chân bất giác cũng nhanh hơn.

"17... 19..."

Tôi đang lần theo số nhà, thấy trước số 23 là một con hẻm nhỏ. Nhà của Lộc Văn Sênh ở số 41 trên con đường này, tức là còn mười một căn nữa.

Đi thêm một đoạn, điểm đến đã ngay trước mắt, tôi cũng dần thả chậm bước chân lại.

Khi đi chậm lại, tôi bắt đầu để ý khung cảnh xung quanh kỹ hơn. Con phố này đặc biệt xuống cấp, một vài căn nhà còn bị phun chữ “phá” to đùng, màu đỏ tươi nay đã phai thành đỏ sẫm.

Khoan đã…

Trong con hẻm phía trước hình như có người. Tôi liếc qua một cái, giật mình hoảng hốt.

Là nam chính.

Có lẽ vì kiệt sức, Lộc Văn Sênh nhắm c.h.ặ.t mắt, tựa người vào tường trong hẻm.

Là tụt đường huyết sao? Tôi chợt nhớ trong truyện có nhắc đến việc cậu ấy từng bị như vậy, quả thật Lộc Văn Sênh có chứng hạ đường huyết.

Nếu là thật, vậy thì trước khi cậu ấy "hắc hóa", hẳn sẽ thỉnh thoảng rơi vào trạng thái thế này  yếu ớt, bất lực.

Nhỡ chẳng may gặp phải chuyện gì thì sao? Hoặc bị người khác bắt nạt thì sao?

Nếu tôi không nhớ nhầm, thẻ ăn cơm của Lộc Văn Sênh thường xuyên trong tình trạng hết tiền. Để tiết kiệm, bữa trưa cậu ấy thường không ăn ở căn tin, mà mang theo một ít bánh bao và dưa muối từ nhà đi.

Còn lý do bị tụt đường huyết? Chắc là do bị đám bắt nạt phá hỏng đồ ăn mang theo rồi.

Giờ đã giữa học kỳ, nhưng cậu thiếu niên ấy vẫn còn tự ti, rụt rè; bị bắt nạt cũng không dám phản kháng.

Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng, tim tôi như bị ai đó đ.ấ.m mạnh một cú. Không hẳn là đau, mà là một nỗi nghẹn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, âm ỉ không tan.

Trước khi xuyên vào truyện, tôi là người ngoài cuộc khi đọc về số phận của nhân vật này. Khi ấy, có lẽ tôi cũng từng thấy chua xót, nhưng tuyệt đối không giống lúc này  cái cảm giác không thể gọi tên đang trào lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Là cảm giác gì? Tôi cũng không rõ.

Chỉ biết cổ họng mình nghèn nghẹn, trong tim lại như có gì đó rịn ra, chua xót không thể nuốt xuống nổi.

Có lẽ là vì tôi biết cậu ấy đã trải qua những gì.

Cũng có thể là vì tôi đã tận mắt chứng kiến ánh mắt lạnh lẽo, dứt khoát của cậu ấy về sau.

Tôi bỗng thấy thương Lộc Văn Sênh  không chỉ là thương, mà còn mang theo chút trách nhiệm.

Tôi muốn bảo vệ cậu ấy một chút.

Ít nhất, đừng để cậu ấy tiếp tục yếu ớt như vậy nữa.

Lộc Văn Sênh, đáng lẽ cậu ấy nên là một thiếu niên được tắm mình trong ánh nắng.

“Hệ thống, dùng một lần bàn tay vàng.”

“Dùng sớm vậy à? Nhắc nhở bạn, chỉ có ba lần dùng bàn tay vàng thôi đó~”

“Làm mờ mặt tôi đi, rồi đổi cho tôi bộ đồ khác. Tôi muốn mang ít đồ đến cho nam chính.”

“Yêu cầu đã được chấp nhận. Đang làm mờ khuôn mặt…”

“Ký chủ, hiệu lực của chức năng làm mờ khuôn mặt và thay đổi trang phục chỉ kéo dài trong 20 phút, hãy chú ý thời gian!”

Tôi hít sâu một hơi, bước về phía Lộc Văn Sênh  cậu ấy nhắm mắt, làn da trắng bệch khiến cậu trông hoàn toàn vô hại, toát ra cảm giác yếu ớt mong manh.

Lộc Văn Sênh dựa vào tường, gần như không còn chút sức lực nào.

Hôm nay cậu ấy chưa ăn gì cả. Bà nội bị ốm, lo xong cho bà thì đã sắp vào lớp, đừng nói là bữa trưa, ngay cả chiếc bánh bao cho bữa sáng cũng không kịp mua.

Căn tin trường thì quá đắt, mà túi tiền cậu thì eo hẹp đến đáng thương. Trưa nay đành nhịn đói.

Trên đường về, cậu định mua tạm ít bánh bao lót dạ, ai ngờ móc túi ra lại rỗng không  có lẽ lúc sáng vội quá nên đ.á.n.h rơi mất rồi.

Không còn cách nào khác.

Đành phải cố gắng chống đỡ, ít ra cũng không thể để bà nhìn thấy dáng vẻ này của mình.

Bên tai chợt vang lên tiếng bước chân.

Lộc Văn Sênh cố gắng mở mắt ra, chỉ thấy một thiếu niên mặc sơ mi trắng đang đi về phía mình.

Ánh nắng ngược chiều và hoa mắt do hạ đường huyết khiến cậu chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ dáng người ấy.

Là người đi ngang qua? Hay đến để gây sự?

Thiếu niên ngồi xuống, Lộc Văn Sênh chỉ thấy đôi giày vải trắng tinh của đối phương.

Vì góc nhìn hạn chế, cậu vẫn không thể thấy rõ gương mặt thiếu niên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thiếu niên bóc một viên kẹo rồi đưa vào miệng cậu.

Hình như là kẹo chanh  vị chanh thanh mát mang theo chút ngọt ngào tan dần trong miệng, sức lực cũng đang từ từ quay lại.

Giống như mùi hương trên người thiếu niên ấy, mang theo sự tươi mát đặc trưng của chanh, khiến người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Chỉ là… có một màn sương mờ ảo trong đôi mắt cậu, rõ ràng rất gần, nhưng cậu lại chẳng thể nhìn rõ khuôn mặt thiếu niên ấy.

Tuy nhiên lúc thiếu niên cúi xuống đút kẹo, Lộc Văn Sênh đã kịp thấy trên ngón cái của cậu ấy có một vết sẹo nhỏ, tuy nhạt màu nhưng cực kỳ nổi bật trên làn da trắng trẻo.

Đến khi Lộc Văn Sênh hoàn toàn tỉnh táo lại, thiếu niên đã sớm rời đi.

Chỉ còn lại hương chanh nhè nhẹ thoang thoảng trong con hẻm, như vẫn vấn vương nơi ch.óp mũi, khiến người ta chẳng nỡ rời xa.



4

Đến khi rời khỏi Lộc Văn Sênh một đoạn khá xa, tôi mới chậm rãi dừng lại.

Tôi biết đây là cách tốt nhất.

Lúc này tôi và Lộc Văn Sênh vẫn chưa quen thân, mà xuất thân nghèo khó cũng khiến cậu ấy mang theo sự tự ti ăn sâu trong tính cách. Nếu đột ngột chủ động giúp đỡ, rất có thể sẽ phản tác dụng. Huống hồ nếu bị nhận ra, sau này gặp lại trong cùng một lớp, sẽ càng thêm lúng túng. Đừng nói đến chuyện “sưởi ấm”, chỉ sợ còn khiến cậu ấy càng đề phòng hơn.

Thế nhưng khi thấy dáng vẻ yếu ớt kia của Lộc Văn Sênh… tôi biết, mình không thể làm ngơ.

Ít nhất cũng nên cho cậu ấy một viên kẹo.

Biểu cảm yếu ớt như vậy không nên xuất hiện trên gương mặt ấy.

Làm mờ khuôn mặt, chính là lựa chọn an toàn nhất lúc này.

Còn những việc khác… để mai rồi tính.

“Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ +5%,hiện tại tổng tiến độ: 5%。”

“Thiện cảm của Lộc Văn Sênh đối với ‘???’ tăng +30, hiện tại: 30 điểm(ký chủ tạm thời không thể thấy)。”

Tôi lần theo ký ức của nguyên chủ quay về nhà.

Nhà của nguyên chủ cách trường không xa cũng không gần, là một căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách. Theo trí nhớ, ba mẹ nguyên chủ đã mua nhà ở gần trường từ trước để tiện cho con trai đi học.

Khu dân cư này có vị trí khá đẹp, đi đâu cũng thuận tiện, không cần vòng vèo xa xôi.

Tôi nhìn quanh căn nhà một lượt, một trong hai phòng ngủ nhỏ đã được sửa thành thư phòng, phòng còn lại để trống.

“Ục...”

Bụng tôi khẽ kêu lên phản đối. Phải rồi, tôi vẫn chưa ăn tối.

Tôi bước vào bếp, mở tủ lạnh ra  trống rỗng.

Giữa trời đất này, ăn uống vẫn là quan trọng nhất. Nếu nói đâu là phát minh vĩ đại nhất của nhân loại, ngoài điện thoại, điều hòa, thì chắc chắn phải kể đến… đồ ăn giao tận nơi.

Xét cho cùng, chính “sự lười biếng” mới là động lực thật sự thúc đẩy tiến bộ xã hội:

Con người vì lười giặt đồ nên có máy giặt;

Vì lười nấu cơm, nên mới có dịch vụ giao đồ ăn.

Tôi thật sự không muốn ra ngoài, thế là quyết định đặt đồ ăn online.

Café au lait

Nhà nguyên chủ rất có điều kiện, được ông bà nội chiều chuộng từ nhỏ, cha mẹ thì kiểu "nuôi thả"  chỉ cần không phạm pháp, chuyện gì cũng dễ bàn.

Đặt xong đồ ăn, tôi nằm dài lên ghế sofa, bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch cho tương lai.

Cảnh tượng trong con hẻm hôm nay, dáng vẻ mệt mỏi đến đáng thương của Lộc Văn Sênh cứ mãi lởn vởn trong đầu tôi.

Cậu ấy… thật sự quá đáng thương.

Tôi giúp cậu ấy, suy cho cùng cũng là vì muốn hoàn thành nhiệm vụ.

Vậy nên giúp cậu ấy… cũng là giúp chính mình thôi.

Chắc chỉ là vậy, đúng không?

Nhưng mà, cũng không thể lần nào cũng dùng cách này được.

Bàn tay vàng chỉ có ba lần.

Tôi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nghĩ ra một cách.

Nhận Lộc Văn Sênh làm đàn em.

Nguyên chủ là đại ca trường học, mà đã là đàn em của đại ca thì tất nhiên không ai dám bắt nạt.

Làm vậy, tôi cũng sẽ có lý do chính đáng để đối xử tốt với cậu ấy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện