Tôi xuyên sách rồi, trở thành vai nam phụ độc ác trong tiểu thuyết.



Ở giai đoạn đầu, nam chính trong truyện là một người đáng thương, vì thế tôi tận tâm tận lực phục vụ cậu ấy, thỉnh thoảng lại sưởi ấm cho cậu ấy.



Nào ngờ, cuối cùng lại đem chính mình cuốn vào.

1

Một cơn đau đầu dữ dội ập đến, tôi mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong một không gian kỳ lạ.

“Đây là đâu?” Tôi cất tiếng hỏi.

“Là không gian hệ thống đó~”

Một giọng nói xa lạ vang lên.

“Ai vậy?” Đối mặt với giọng nói lạ, tôi đề cao cảnh giác theo phản xạ.

“Mày là... hệ thống à?”

“Đúng vậy, hệ thống 101 rất hân hạnh được phục vụ bạn.”

“Bạn còn nhớ gì không?”

Tôi tên là Bạch Cẩm Lê, hôm qua vừa tròn mười tám tuổi.

Trong ký ức của tôi, tôi vừa thức đêm đọc tiểu thuyết mạng, rồi đột nhiên... tới đây luôn.

“Ký chủ còn nhớ lúc đọc truyện đã ước điều gì không?”

Ước... hình như lúc đó tôi đang càu nhàu tác giả viết nhân vật chính t.h.ả.m quá. Nếu được thì tôi muốn sưởi ấm cho cậu ấy một chút, để quãng thời gian đi học của cậu ấy đỡ vất vả hơn.

Không phải…chứ? “Xem ra ký chủ đã nhớ lại rồi. Yên tâm, thời gian ở thế giới thực tạm thời bị đóng băng. Xét đến điều ước của ký chủ, chúng tôi hy vọng có thể hợp tác với bạn.”

“Hợp tác?”

“Tôi phải làm gì?”

“Chúng tôi là bộ phận cảm hóa, chuyên phụ trách cảm hóa các nhân vật chính vừa đẹp trai vừa bi t.h.ả.m trong tiểu thuyết. Nhiệm vụ của bạn là khiến nhân vật chính hạnh phúc. Mà tiểu thuyết đó, chính là tiểu thuyết mạng bạn vừa đọc xong  chắc bạn cũng đã rất quen thuộc rồi. Nếu hoàn thành nhiệm vụ, bạn sẽ được đưa trở về thế giới ban đầu và có thể thực hiện một điều ước.”

“Dĩ nhiên, trong quá trình làm nhiệm vụ, để giảm bớt độ khó, bạn sẽ có ba lần dùng ‘bàn tay vàng’  tức ba lần trợ giúp đặc biệt. Nhưng ngoài ba lần đó ra, sau khi vào thế giới tiểu thuyết, cố gắng đừng chủ động liên lạc với tôi.”

“Điều này nằm ngoài khả năng của chúng tôi. Thế giới tiểu thuyết có ý thức bài xích kẻ ngoại lai, nếu chúng tôi tiếp xúc với bạn quá nhiều sẽ dễ bị ‘ý thức thế giới’ phát hiện và xóa sổ.”

“Như vậy có được không?”

“Chốt.”

2

Trường học.

Trong lớp học, cậu thiếu niên đang nằm bò ở bàn cuối bất ngờ ngồi thẳng dậy, khiến mấy bạn học xung quanh không khỏi liếc mắt nhìn sang.

Thế nhưng cậu chẳng bận tâm đến ánh mắt người khác, chỉ lặng lẽ ngồi ngay ngắn, chăm chú nghe giảng.

Thực tế thì…

Sau khi nhớ lại đại khái nội dung của cuốn tiểu thuyết, tôi mới âm thầm thở phào một hơi.

Đây là một cuốn tiểu thuyết hướng đến đối tượng độc giả nam . Nam chính Lộc Văn Sênh là học thần nổi tiếng của trường, nhưng cũng chính vì năng lực quá xuất chúng nên thường xuyên bị ganh ghét, đố kị.

Café au lait

Cậu ấy có số phận điển hình của kiểu nhân vật "đẹp, mạnh mẽ, đáng thương", cha mẹ Lộc Văn Sênh nợ nần chồng chất nhảy lầu tự sát, để lại cậu ấy và bà nội nương tựa lẫn nhau sống qua ngày.

Chính vì vậy, sau kỳ thi tốt nghiệp cấp hai, thay vì vào trường Nhất Trung danh giá, Lộc Văn Sênh lại chọn ngôi trường quý tộc này – chỉ bởi nơi đây là ngôi trường hiếm hoi có môi trường dạy học ổn mà còn sẵn sàng cấp học bổng cao nhất.

Cậu ấy cần số tiền này, mong chủ nợ đừng đến đòi quá gấp.

Nguyện vọng lớn nhất của Lộc Văn Sênh là bà nội được sống bình an, sống thật hạnh phúc.

Thế nhưng đời không như mơ. Trong một lần bị đám chủ nợ chặn đường, đợi Lộc Văn Sênh về đến nhà thì người thân yêu duy nhất trên đời cậu đã lạnh lẽo nằm đó.

Cũng từ đó, Lộc Văn Sênh hoàn toàn thay đổi. Với mấy tên đầu gấu từng bắt nạt mình ở trường, cậu ấy không còn nhẫn nhịn nữa mà triệt để thực hành phương châm: “Có thể ra tay thì dứt khoát không nói nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau đó, Lộc Văn Sênh bắt đầu hành trình “đập mặt từng tên khốn”, đ.á.n.h đâu thắng đó, giành hết danh hiệu này đến vinh quang khác.

Truyện không viết quá nhiều về thời cấp ba của Lộc Văn Sênh, vì đây chỉ là phần nền để chuẩn bị cho cú lật mình về sau.

Nhưng những vết thương trong lòng ấy…có thể chữa lành bằng thứ gì chứ?

Có người dùng tuổi thơ để chữa lành cả đời.

Cũng có người dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ.

Đó là tóm tắt nội dung cuốn truyện. Sau khi nắm bắt toàn cục, tôi bắt đầu suy nghĩ làm sao để âm thầm "sưởi ấm" cho nam chính.

Lộc Văn Sênh vốn đã tự ti, lại ngại gây chuyện, lâu dần càng thêm khép mình.

Xem ra cần phải chậm rãi tiếp cận thôi.

Mà tôi… hình như là tên đầu gấu số một của trường này.

Trong nguyên tác, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ cố tình gây sự, chỉ vì Lộc Văn Sênh vô tình va phải tôi. Đây cũng chính là hồi ức đen tối nhất của cậu ấy trong thời cấp ba.

Còn tôi, cuối cùng bị nam chính "xử đẹp", phải ngồi bóc lịch trong tù cả đời.

May mà hiện tại tôi vẫn chưa có bất kỳ tương tác nào với Lộc Văn Sênh.

Ở trường này, trừ những học sinh được nhận vào nhờ thành tích xuất sắc như nam chính, phần lớn còn lại đều là con nhà giàu có.

Đối với những học sinh học dở, cách để họ tìm kiếm cảm giác ưu việt chính là bắt nạt những người học giỏi nhưng có hoàn cảnh kém hơn mình.

Và dưới ánh hào quang của nam chính, Lộc Văn Sênh dĩ nhiên trở thành mục tiêu hàng đầu.

“Haa… hít thở sâu nào…” Tôi day day trán, tự trấn an mình, “Giờ nam chính vẫn chưa hắc hóa, phải bình tĩnh.”

Nghĩ vậy, tôi bắt đầu đảo mắt quanh phòng học, tìm xem mình đang ở đâu.

Tên đầu gấu trong truyện thường ngồi bàn cuối để tiện ngủ gật, giờ cũng tiện  tìm người.

Theo miêu tả trong truyện, hiện giờ nam chính đã bị bắt nạt rồi, nên trên bàn chắc chắn có mấy dòng nguệch ngoạc do đám đầu gấu viết linh tinh.

Tôi cẩn thận nhìn kỹ, cuối cùng phát hiện một chiếc bàn gần cửa sổ bị viết đầy những lời lẽ ác ý.

Sơ đồ lớp chia ghế ngồi theo kiểu "1–2–2–2", dãy sát cửa sổ nơi Lộc Văn Sênh ngồi là dãy không có bạn cùng bàn.

Ánh nắng nhẹ nhàng rọi qua khung cửa kính trong suốt, chiếu lên gương mặt của cậu ấy, vậy mà lại chẳng thể làm dịu đi vẻ lạnh lùng trên đó.

Thay vì lạnh lùng, có lẽ… nên gọi là tê dại thì đúng hơn.

Lộc Văn Sênh ngồi phía trước bên phải tôi, tôi chỉ có thể thấy một phần bên trái gương mặt cậu ấy.

Thiếu niên nhìn thẳng lên bảng, ánh mắt bình tĩnh, đường nét góc nghiêng rõ ràng, toát lên vẻ lãnh đạm, lạnh nhạt và xa cách.

Mải mê đắm chìm trong dòng hồi ức, tôi không để ý tiếng chuông tan học đã reo lên. Đến khi hoàn hồn lại, trong lớp lác đác chỉ còn vài người đang thu dọn sách vở.

Chắc nam chính cũng đi rồi...

Tôi thu lại dòng suy nghĩ, cũng bắt đầu thu dọn, rồi đi rửa mặt trong nhà vệ sinh của trường.

Toilet ở trường tư nhân sạch sẽ và ngăn nắp. Sau khi rửa mặt xong, tôi đứng trước bồn rửa tay, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương.

Thiếu niên trong gương đeo tai nghe màu đen quanh cổ, balo đeo lệch một bên, mặc đồng phục chỉnh tề nhưng không cài khuy áo, để lộ vùng da trắng nõn nơi cổ.

Hai tai hồng hồng nổi bật dưới ánh sáng, càng trở nên trắng hơn bởi chiếc khuyên tai đen tuyền ở dái tai; dưới vành mũ lưỡi trai đen là mái tóc đen rối nhẹ, lông mày và đôi mắt sắc sảo, sống mũi cao thẳng, môi mỏng vương nét cười nhàn nhạt.

Khóe môi hơi cong lên, nụ cười dần lan tỏa, mang theo cảm giác vừa ấm áp vừa phóng khoáng.

Ngoại hình này... so với trước khi xuyên qua gần như không khác gì. Ừm, vẫn đẹp trai như cũ.

Chỉ có điều, theo kiểu thiết lập quen thuộc trong tiểu thuyết thì nam phụ dạng "đại ca học đường" phải là dạng ngoại hình ngang ngược lạnh lùng, thân hình cao to, cơ bụng tám múi chứ nhỉ?

Vẻ ngoài của nguyên chủ lại quá thanh tú (có khi do tôi xuyên vào nên mới thế), vóc dáng thì hơi mảnh, nhìn qua còn thấp hơn cả nam chính nữa ấy.

Sau khi chỉnh lại đầu tóc, tôi ngẩng đầu nhìn trời  trời cũng sắp tối rồi. Nếu không có gì bất ngờ, thì nam chính chắc đã về nhà.

Kế hoạch “bảo vệ hoa” chính thức bắt đầu từ ngày mai nhé.

Có lẽ là muốn hiểu rõ hơn về nam chính, để dễ bề "sưởi ấm"…

Không hiểu sao tôi lại nảy ra suy nghĩ muốn đến nhà Lộc Văn Sênh một chuyến.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện