14
Khi đang ăn, trong đầu tôi bỗng vang lên giọng nói của hệ thống.
“Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ +5%, hiện tại đã đạt 100%.”
“Ký chủ, do tiến độ đã hoàn thành, trong vòng ba ngày nữa bạn sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, sau đó có thể trở về thế giới ban đầu.”
“Ký chủ muốn thực hiện điều ước gì? Trở về thế giới thực là có thể hoàn thành.”
Nhiệm vụ đã hoàn thành 100%? Sao lại nhanh như vậy? Tôi có hơi khó hiểu, theo đúng tiến độ thì phải đến học kỳ sau mới hoàn thành cơ mà.
“Hệ thống, có thể giải thích không? Tại sao lần này lại nhanh thế?”
“Xét thấy ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, từ giờ đến khi rời khỏi thế giới tiểu thuyết có thể tự do trò chuyện với hệ thống, không cần để ý đến ý chí thế giới.”
“Ký chủ, chúng tôi thuộc ‘Bộ phận Cảm hóa’, mục tiêu thực sự của cảm hóa chính là khiến nhân vật chính được hạnh phúc. Điều khiến tôi không ngờ là, bạn đã làm được quá nhiều cho nhân vật chính.”
“Ký chủ không chỉ mang lại hơi ấm, mà còn muốn bồi dưỡng sự trưởng thành cho cậu ấy. Bạn giúp nhân vật chính mở rộng tầm mắt, để cậu ấy có thể đối mặt với những biến động trong tương lai tốt hơn, đúng không?”
“Phải.”
“Nhân vật chính muốn vì người khác mà trở nên tốt hơn, muốn bước ra khỏi bóng tối, đó mới là ý nghĩa thật sự của ‘cảm hóa’.”
“Rất nhiều nhiệm vụ trước đây đều bị kẹt ở 1% cuối cùng, bởi vì họ chỉ đơn thuần là ‘che chở’, chứ không phải là ‘cảm hóa’.”
“Với tôi, được gặp ký chủ chính là may mắn của hệ thống 101.”
“Tôi cũng vậy. Cảm ơn cậu, 101. Nhờ cậu mà tôi nhận ra những người trong sách cũng có m.á.u có thịt, họ tuyệt đối không phải chỉ là những mảnh giấy vô hồn. Cảm hóa, có lẽ cũng chính vì thế mà trở nên ý nghĩa.”
“Phải, ký chủ. Ngoài ra, do màn thể hiện lần này của bạn vô cùng xuất sắc, nên bạn có thể chọn ở lại thế giới tiểu thuyết. Nhưng nếu chọn ở lại, thì sẽ không thể thực hiện điều ước nữa.”
“Vậy ký chủ, bạn có muốn ở lại không?”
“…”
Tôi do dự.
Thật sự… muốn ở lại sao?
Tôi vô thức nhìn về phía Lộc Văn Sênh, ai ngờ cậu ấy cũng đang nhìn tôi. Ánh mắt chạm nhau, nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy lúng túng nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy an tâm, cảm thấy được dựa dẫm, cảm nhận được tình yêu.
Tôi còn do dự gì nữa chứ? Nếu rời đi, e rằng phần đời còn lại của tôi cũng sẽ trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Tôi mỉm cười.
“Phải, tôi muốn ở lại.”
“Anh Lê, sao vậy? Đồ ăn không hợp khẩu vị à?” Lộc Văn Sênh thấy tôi ngồi yên rất lâu không động đũa, liền hỏi.
Tôi suy nghĩ một chút, rồi gật đầu, “Ừ, đúng là không hợp khẩu vị.”
“Vậy thì…”
“Vậy nên, tôi muốn ăn phần của cậu.” Tôi nhìn sang Lộc Văn Sênh. “Được không?”
Lần này, tôi muốn là người chủ động.
Có lẽ vì bất ngờ trước sự chủ động của tôi, Lộc Văn Sênh cúi đầu xuống, nụ cười dịu dàng thường trực trên gương mặt chợt thu lại, thay vào đó là sự bối rối khó hiểu. Ngay sau đó, má cậu ấy ửng đỏ.
“Đư... được mà, anh... anh Lê.”
Hiếm khi thấy Lộc Văn Sênh nói lắp, trông... đáng yêu thật đấy.
“Cơm chiên của cậu ngon phết đó.” Tôi múc một muỗng cơm chiên trước mặt cậu ấy, ánh mắt vô tình lướt qua vành tai đỏ ửng kia.
Xem ra, có lẽ... không chỉ mình tôi là người đang đơn phương.
Cơm nước xong, tôi và Lộc Văn Sênh cùng nhau tản bộ trên con phố. Trời đã tối, không khí mang theo chút se lạnh.
“Hệ thống, tôi nhớ còn lần cuối được dùng bàn tay vàng phải không? Hoàn thành nhiệm vụ rồi thì vẫn được dùng chứ?”
“Được, ký chủ. Bạn định dùng để làm gì?”
“Bắn pháo hoa. Hình dạng cụ thể lát nữa tôi sẽ nói.”
“Đã nhận.”
Sau khi sắp xếp xong với hệ thống, tôi chợt phát hiện một chuyện, Lộc Văn Sênh biến đâu mất rồi!
Tôi hoảng hốt nhìn quanh, cảm giác bất an như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Thì ra đến lúc này, cậu ấy đã có thể dễ dàng làm rối loạn tâm trí tôi đến vậy sao?
Tôi đang định gọi điện thì bỗng có ai đó vỗ nhẹ lên vai, là Lộc Văn Sênh. Cậu ấy xách theo hai ly trà sữa, mỉm cười nhìn tôi.
“Anh Lê, trà sữa của anh đây.” Cậu đặt một ly trà sữa vào tay tôi.
“Trà sữa?”
“Ừ, đằng kia là tiệm trà sữa nổi tiếng đó. Em còn hỏi xem anh có muốn uống không mà.”
Ly trà sữa trong tay vẫn còn ấm, truyền đến lòng bàn tay cảm giác dễ chịu.
“Lát nữa đi cùng tôi lên sân thượng nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Được thôi.” Lộc Văn Sênh không hỏi nhiều. Nhìn dáng vẻ cậu ấy vừa uống trà sữa vừa bước đi, tôi có cảm giác tim mình được chữa lành.
Sân thượng.
Thời tiết tối nay thật tuyệt. Tôi tựa tay lên lan can, phóng tầm mắt ra xa.
“Hệ thống, chuẩn bị đi.”
“Đã rõ.”
Tôi quay đầu nhìn về phía Lộc Văn Sênh. Dường như cậu ấy vẫn chưa hiểu vì sao tôi lại dẫn cậu lên đây, ánh mắt còn hơi ngơ ngác, làm tôi bất giác liên tưởng đến... một con gấu mèo.
Dễ thương quá đi mất…
Chỉ là đứng xa nhìn cậu ấy thôi, tôi đã thấy mình như sắp quên mất cách thở rồi.
“Lộc Văn Sênh.” Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn vào mắt cậu.
Bây giờ Lộc Văn Sênh đã cao hơn tôi, tôi phải hơi ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thẳng vào ánh mắt ấy.
“Tôi muốn tặng cậu một món quà.”
Lời vừa dứt, bên ngoài cửa sổ rực sáng một màn pháo hoa lộng lẫy, thắp sáng cả bầu trời đêm như ban ngày. Những đóa hoa ánh sáng ch.ói lọi lan rộng giữa không trung, trong khoảnh khắc rực rỡ bừng nở.
Chúng tôi không ai nói gì, chỉ lặng lẽ cùng nhau ngắm nhìn màn pháo hoa ấy; rực rỡ, trọn vẹn, đẹp đẽ như chính giây phút này.
“Đẹp quá…”
Lộc Văn Sênh chậm nửa nhịp mới lẩm bẩm, gãi gãi đầu. Khi ấy, màn đêm một lần nữa rơi vào tĩnh lặng.
“Nhưng, mình muốn sau này, mỗi đêm cậu muốn ngắm pháo hoa… đều có thể cùng mình thưởng thức.”
Tôi hơi nghiêng người về phía trước, nhìn Lộc Văn Sênh ở khoảng cách gần, nhẹ giọng nói ra câu mà tôi đã thuộc nằm lòng từ lâu.
“Lộc Văn Sênh, mình thích cậu.”
Không cần lời lẽ hoa mỹ, chỉ là một tấm chân tình thuần túy nhất của một thiếu niên.
Cậu… đồng ý không?
Lộc Văn Sênh không đáp lại, chỉ cúi đầu khiến tôi không nhìn rõ vẻ mặt cậu.
Chờ mãi vẫn không có phản ứng gì, tôi hiểu, có lẽ mình bị từ chối rồi.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi tỏ tình. Vừa nãy, vì xúc động nhất thời mà tôi đã sắp xếp hết mọi thứ, định bụng sẽ thổ lộ thật trọn vẹn.
Café au lait
Đêm thu lạnh lẽo khiến đầu óc tôi dần tỉnh táo lại, và rồi cơn ngượng ngùng ập đến muộn màng.
Thôi vậy, cứ từ từ cũng được.
“Xin lỗi, là mình quá đường đột rồi. Cũng muộn rồi, để mình đưa cậu về.”
Tôi che giấu sự lúng túng trong lòng, quay người bước về phía lối ra sân thượng.
Thế nhưng vừa đi được vài bước, tôi đã cảm giác tay mình bị ai đó nắm c.h.ặ.t. Còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị kéo ngược trở lại.
Lúc lấy lại tinh thần, tôi đã ngã vào lòng Lộc Văn Sênh. Cậu ấy ở rất gần, gần đến mức tôi có thể thấy rõ trong mắt cậu ấy ánh lên tình cảm nóng bỏng.
“Hóa ra… cậu cũng thích mình sao?”
Bộ não tôi vẫn còn trong trạng thái tê liệt.
Lộc Văn Sênh, gần tôi quá…
Hơi thở của cậu ấy phả lên má tôi, nơi bị chạm vào nóng bừng lên từng đợt.
Tim tôi đập thình thịch liên hồi.
“Giờ mình sẽ cho cậu câu trả lời của mình.”
Khoảnh khắc tiếp theo, môi tôi bị đôi môi của Lộc Văn Sênh phủ lên, một nụ hôn tràn đầy chiếm hữu.
Bàn tay ấm áp của cậu ôm lấy sau đầu tôi, tôi chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận tình cảm sâu sắc mà thiếu niên dành cho mình.
Lúc đầu nụ hôn còn có hơi vụng về, nhưng chẳng mấy chốc, dường như Lộc Văn Sênh đã tự lĩnh hội, từ nhẹ nhàng chuyển thành quấn quýt triền miên, khiến đầu óc tôi quay cuồng, chỉ có thể níu lấy người cậu ấy để giữ thăng bằng.
Một nụ hôn kéo dài vô tận.
Mãi đến khi Lộc Văn Sênh rời khỏi môi tôi, yết hầu khẽ chuyển động, điều chỉnh lại nhịp thở, rồi vẫn còn lưu luyến hôn nhẹ lên khóe môi tôi mấy lần. Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt như sáng lên.
“Anh Lê, cậu có hài lòng với câu trả lời của mình không?”
Tôi đối diện với ánh mắt của Lộc Văn Sênh, khẽ lắc đầu, “Không hài lòng, cho cậu thêm một cơ hội nữa, lần này phải biểu hiện cho tốt đấy nhé.”
Lộc Văn Sênh sững người.
Tôi cong môi cười, “Sao? Không muốn à?”
“Sao có thể không muốn chứ?”
Nói rồi, môi cậu lại một lần nữa phủ xuống.
Tôi nhắm mắt, cảm nhận hơi thở của Lộc Văn Sênh phả lên mặt mình, hơi nhột.
Dường như thiếu niên không còn muốn dừng ở bề mặt. Đầu lưỡi len vào trong, quấn lấy tôi, tham lam mà dây dưa không dứt.
Nhìn cậu ở khoảng cách gần đến thế, tôi nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút tuyệt đẹp này.
Tôi nghĩ, đây chính là cái kết đẹp nhất giữa tôi và cậu ấy.
Hết.
Khi đang ăn, trong đầu tôi bỗng vang lên giọng nói của hệ thống.
“Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ +5%, hiện tại đã đạt 100%.”
“Ký chủ, do tiến độ đã hoàn thành, trong vòng ba ngày nữa bạn sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, sau đó có thể trở về thế giới ban đầu.”
“Ký chủ muốn thực hiện điều ước gì? Trở về thế giới thực là có thể hoàn thành.”
Nhiệm vụ đã hoàn thành 100%? Sao lại nhanh như vậy? Tôi có hơi khó hiểu, theo đúng tiến độ thì phải đến học kỳ sau mới hoàn thành cơ mà.
“Hệ thống, có thể giải thích không? Tại sao lần này lại nhanh thế?”
“Xét thấy ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, từ giờ đến khi rời khỏi thế giới tiểu thuyết có thể tự do trò chuyện với hệ thống, không cần để ý đến ý chí thế giới.”
“Ký chủ, chúng tôi thuộc ‘Bộ phận Cảm hóa’, mục tiêu thực sự của cảm hóa chính là khiến nhân vật chính được hạnh phúc. Điều khiến tôi không ngờ là, bạn đã làm được quá nhiều cho nhân vật chính.”
“Ký chủ không chỉ mang lại hơi ấm, mà còn muốn bồi dưỡng sự trưởng thành cho cậu ấy. Bạn giúp nhân vật chính mở rộng tầm mắt, để cậu ấy có thể đối mặt với những biến động trong tương lai tốt hơn, đúng không?”
“Phải.”
“Nhân vật chính muốn vì người khác mà trở nên tốt hơn, muốn bước ra khỏi bóng tối, đó mới là ý nghĩa thật sự của ‘cảm hóa’.”
“Rất nhiều nhiệm vụ trước đây đều bị kẹt ở 1% cuối cùng, bởi vì họ chỉ đơn thuần là ‘che chở’, chứ không phải là ‘cảm hóa’.”
“Với tôi, được gặp ký chủ chính là may mắn của hệ thống 101.”
“Tôi cũng vậy. Cảm ơn cậu, 101. Nhờ cậu mà tôi nhận ra những người trong sách cũng có m.á.u có thịt, họ tuyệt đối không phải chỉ là những mảnh giấy vô hồn. Cảm hóa, có lẽ cũng chính vì thế mà trở nên ý nghĩa.”
“Phải, ký chủ. Ngoài ra, do màn thể hiện lần này của bạn vô cùng xuất sắc, nên bạn có thể chọn ở lại thế giới tiểu thuyết. Nhưng nếu chọn ở lại, thì sẽ không thể thực hiện điều ước nữa.”
“Vậy ký chủ, bạn có muốn ở lại không?”
“…”
Tôi do dự.
Thật sự… muốn ở lại sao?
Tôi vô thức nhìn về phía Lộc Văn Sênh, ai ngờ cậu ấy cũng đang nhìn tôi. Ánh mắt chạm nhau, nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy lúng túng nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy an tâm, cảm thấy được dựa dẫm, cảm nhận được tình yêu.
Tôi còn do dự gì nữa chứ? Nếu rời đi, e rằng phần đời còn lại của tôi cũng sẽ trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Tôi mỉm cười.
“Phải, tôi muốn ở lại.”
“Anh Lê, sao vậy? Đồ ăn không hợp khẩu vị à?” Lộc Văn Sênh thấy tôi ngồi yên rất lâu không động đũa, liền hỏi.
Tôi suy nghĩ một chút, rồi gật đầu, “Ừ, đúng là không hợp khẩu vị.”
“Vậy thì…”
“Vậy nên, tôi muốn ăn phần của cậu.” Tôi nhìn sang Lộc Văn Sênh. “Được không?”
Lần này, tôi muốn là người chủ động.
Có lẽ vì bất ngờ trước sự chủ động của tôi, Lộc Văn Sênh cúi đầu xuống, nụ cười dịu dàng thường trực trên gương mặt chợt thu lại, thay vào đó là sự bối rối khó hiểu. Ngay sau đó, má cậu ấy ửng đỏ.
“Đư... được mà, anh... anh Lê.”
Hiếm khi thấy Lộc Văn Sênh nói lắp, trông... đáng yêu thật đấy.
“Cơm chiên của cậu ngon phết đó.” Tôi múc một muỗng cơm chiên trước mặt cậu ấy, ánh mắt vô tình lướt qua vành tai đỏ ửng kia.
Xem ra, có lẽ... không chỉ mình tôi là người đang đơn phương.
Cơm nước xong, tôi và Lộc Văn Sênh cùng nhau tản bộ trên con phố. Trời đã tối, không khí mang theo chút se lạnh.
“Hệ thống, tôi nhớ còn lần cuối được dùng bàn tay vàng phải không? Hoàn thành nhiệm vụ rồi thì vẫn được dùng chứ?”
“Được, ký chủ. Bạn định dùng để làm gì?”
“Bắn pháo hoa. Hình dạng cụ thể lát nữa tôi sẽ nói.”
“Đã nhận.”
Sau khi sắp xếp xong với hệ thống, tôi chợt phát hiện một chuyện, Lộc Văn Sênh biến đâu mất rồi!
Tôi hoảng hốt nhìn quanh, cảm giác bất an như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Thì ra đến lúc này, cậu ấy đã có thể dễ dàng làm rối loạn tâm trí tôi đến vậy sao?
Tôi đang định gọi điện thì bỗng có ai đó vỗ nhẹ lên vai, là Lộc Văn Sênh. Cậu ấy xách theo hai ly trà sữa, mỉm cười nhìn tôi.
“Anh Lê, trà sữa của anh đây.” Cậu đặt một ly trà sữa vào tay tôi.
“Trà sữa?”
“Ừ, đằng kia là tiệm trà sữa nổi tiếng đó. Em còn hỏi xem anh có muốn uống không mà.”
Ly trà sữa trong tay vẫn còn ấm, truyền đến lòng bàn tay cảm giác dễ chịu.
“Lát nữa đi cùng tôi lên sân thượng nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Được thôi.” Lộc Văn Sênh không hỏi nhiều. Nhìn dáng vẻ cậu ấy vừa uống trà sữa vừa bước đi, tôi có cảm giác tim mình được chữa lành.
Sân thượng.
Thời tiết tối nay thật tuyệt. Tôi tựa tay lên lan can, phóng tầm mắt ra xa.
“Hệ thống, chuẩn bị đi.”
“Đã rõ.”
Tôi quay đầu nhìn về phía Lộc Văn Sênh. Dường như cậu ấy vẫn chưa hiểu vì sao tôi lại dẫn cậu lên đây, ánh mắt còn hơi ngơ ngác, làm tôi bất giác liên tưởng đến... một con gấu mèo.
Dễ thương quá đi mất…
Chỉ là đứng xa nhìn cậu ấy thôi, tôi đã thấy mình như sắp quên mất cách thở rồi.
“Lộc Văn Sênh.” Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn vào mắt cậu.
Bây giờ Lộc Văn Sênh đã cao hơn tôi, tôi phải hơi ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thẳng vào ánh mắt ấy.
“Tôi muốn tặng cậu một món quà.”
Lời vừa dứt, bên ngoài cửa sổ rực sáng một màn pháo hoa lộng lẫy, thắp sáng cả bầu trời đêm như ban ngày. Những đóa hoa ánh sáng ch.ói lọi lan rộng giữa không trung, trong khoảnh khắc rực rỡ bừng nở.
Chúng tôi không ai nói gì, chỉ lặng lẽ cùng nhau ngắm nhìn màn pháo hoa ấy; rực rỡ, trọn vẹn, đẹp đẽ như chính giây phút này.
“Đẹp quá…”
Lộc Văn Sênh chậm nửa nhịp mới lẩm bẩm, gãi gãi đầu. Khi ấy, màn đêm một lần nữa rơi vào tĩnh lặng.
“Nhưng, mình muốn sau này, mỗi đêm cậu muốn ngắm pháo hoa… đều có thể cùng mình thưởng thức.”
Tôi hơi nghiêng người về phía trước, nhìn Lộc Văn Sênh ở khoảng cách gần, nhẹ giọng nói ra câu mà tôi đã thuộc nằm lòng từ lâu.
“Lộc Văn Sênh, mình thích cậu.”
Không cần lời lẽ hoa mỹ, chỉ là một tấm chân tình thuần túy nhất của một thiếu niên.
Cậu… đồng ý không?
Lộc Văn Sênh không đáp lại, chỉ cúi đầu khiến tôi không nhìn rõ vẻ mặt cậu.
Chờ mãi vẫn không có phản ứng gì, tôi hiểu, có lẽ mình bị từ chối rồi.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi tỏ tình. Vừa nãy, vì xúc động nhất thời mà tôi đã sắp xếp hết mọi thứ, định bụng sẽ thổ lộ thật trọn vẹn.
Café au lait
Đêm thu lạnh lẽo khiến đầu óc tôi dần tỉnh táo lại, và rồi cơn ngượng ngùng ập đến muộn màng.
Thôi vậy, cứ từ từ cũng được.
“Xin lỗi, là mình quá đường đột rồi. Cũng muộn rồi, để mình đưa cậu về.”
Tôi che giấu sự lúng túng trong lòng, quay người bước về phía lối ra sân thượng.
Thế nhưng vừa đi được vài bước, tôi đã cảm giác tay mình bị ai đó nắm c.h.ặ.t. Còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị kéo ngược trở lại.
Lúc lấy lại tinh thần, tôi đã ngã vào lòng Lộc Văn Sênh. Cậu ấy ở rất gần, gần đến mức tôi có thể thấy rõ trong mắt cậu ấy ánh lên tình cảm nóng bỏng.
“Hóa ra… cậu cũng thích mình sao?”
Bộ não tôi vẫn còn trong trạng thái tê liệt.
Lộc Văn Sênh, gần tôi quá…
Hơi thở của cậu ấy phả lên má tôi, nơi bị chạm vào nóng bừng lên từng đợt.
Tim tôi đập thình thịch liên hồi.
“Giờ mình sẽ cho cậu câu trả lời của mình.”
Khoảnh khắc tiếp theo, môi tôi bị đôi môi của Lộc Văn Sênh phủ lên, một nụ hôn tràn đầy chiếm hữu.
Bàn tay ấm áp của cậu ôm lấy sau đầu tôi, tôi chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận tình cảm sâu sắc mà thiếu niên dành cho mình.
Lúc đầu nụ hôn còn có hơi vụng về, nhưng chẳng mấy chốc, dường như Lộc Văn Sênh đã tự lĩnh hội, từ nhẹ nhàng chuyển thành quấn quýt triền miên, khiến đầu óc tôi quay cuồng, chỉ có thể níu lấy người cậu ấy để giữ thăng bằng.
Một nụ hôn kéo dài vô tận.
Mãi đến khi Lộc Văn Sênh rời khỏi môi tôi, yết hầu khẽ chuyển động, điều chỉnh lại nhịp thở, rồi vẫn còn lưu luyến hôn nhẹ lên khóe môi tôi mấy lần. Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt như sáng lên.
“Anh Lê, cậu có hài lòng với câu trả lời của mình không?”
Tôi đối diện với ánh mắt của Lộc Văn Sênh, khẽ lắc đầu, “Không hài lòng, cho cậu thêm một cơ hội nữa, lần này phải biểu hiện cho tốt đấy nhé.”
Lộc Văn Sênh sững người.
Tôi cong môi cười, “Sao? Không muốn à?”
“Sao có thể không muốn chứ?”
Nói rồi, môi cậu lại một lần nữa phủ xuống.
Tôi nhắm mắt, cảm nhận hơi thở của Lộc Văn Sênh phả lên mặt mình, hơi nhột.
Dường như thiếu niên không còn muốn dừng ở bề mặt. Đầu lưỡi len vào trong, quấn lấy tôi, tham lam mà dây dưa không dứt.
Nhìn cậu ở khoảng cách gần đến thế, tôi nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút tuyệt đẹp này.
Tôi nghĩ, đây chính là cái kết đẹp nhất giữa tôi và cậu ấy.
Hết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









