14

Bệnh của Bùi Giản Tri đến nhanh, đi cũng nhanh.

Có lẽ nhờ thang t.h.u.ố.c thêm vị an thần sơ can đã phát huy tác dụng, hoặc giả hắn thực sự nghe lời khuyên, chịu buông bỏ công vụ để tĩnh dưỡng hai ngày.

Còn ta và Bùi Hựu An sau lần đó cũng không gặp lại.

Ta chẳng rõ hắn nghĩ gì về chuyện từ hôn, dù sao cũng không còn liên quan đến ta nữa.

Những ngày bình lặng cứ thế trôi qua, cho đến trước đêm Trung thu.

Bùi phu nhân sai người nhắn rằng đêm Thượng Nguyên nữ quyến trong phủ có thể cùng nhau dạo phố xem hoa đăng, bảo ta chuẩn bị.

Đêm ấy, kinh thành quả thực náo nhiệt phi thường.

Hai bên trường nhai treo đầy hoa đăng đủ loại, cá rồng nhảy múa, tinh hà rực rỡ.

Người xe như nước, cười nói rộn ràng, dường như mọi sự hân hoan của kinh kỳ đều hội tụ cả về đây.

Ta cùng vài vị biểu huynh muội họ hàng xa của Bùi gia đi dạo.

Họ tính tình hoạt bát, thấy gì cũng mới lạ, ríu rít không ngừng.

Suốt dọc đường dừng chân vài bận, đoán mấy câu đố đèn, ta được tặng một chiếc đèn hoa sen.

"Đại biểu ca, hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng Tây, huynh lại có nhã hứng ra đây ngắm đèn! Hiếm lạ thật, hiếm lạ quá!"

Người nói là biểu muội tam phòng Bùi Nhược Lan, tính tình hoạt bát kiều diễm, đang nắm tay một người chị em khác, cười hì hì nhìn Bùi Giản Tri.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Đúng thật.

Ta cũng thấy bất ngờ.

Hôm nay hắn không mặc tố phục, mà khoác gấm bào màu vũ quá thiên thanh, khoác ngoài áo choàng nguyệt bạch.

(*Vũ quá thiên thanh - màu xanh của bầu trời sau mưa.)

Ánh đèn hắt lên trắc diện thanh tú, bớt đi vài phần thanh lãnh, thêm mấy phần hơi thở nhân gian.

Bùi Giản Tri chẳng nhìn nàng ta, chỉ nhạt giọng: "Nhàn rỗi vô sự."

Thấy không thú vị, Bùi Nhược Lan thè lưỡi không nói thêm, kéo đám chị em len lỏi vào đám đông giải đố đèn gần đó.

Dòng người chen chúc, chẳng mấy chốc nhóm người chúng ta đã bị tách lẻ.

Lúc ta định thần lại, bên cạnh chỉ còn mỗi Bùi Giản Tri.

Cổ tay vẫn còn vương lại cảm giác hơi lạnh khi hắn nắm lấy ta lúc nãy.

Hắn nhanh ch.óng buông tay, thần sắc như thường, dường như chỉ để tránh cho ta khỏi bị lạc.

"Thất lễ rồi." Hắn nhàn nhạt nói, ánh mắt lướt qua xung quanh, "Người đông, dễ lạc lắm."

Ta khẽ vâng một tiếng, cảm thấy ngượng ngùng không tự nhiên, kiễng chân ngó nghiêng nhưng chỉ thấy người là người.

Thấy xung quanh quá đông mà ta cũng chẳng biết đi đâu, bèn mở lời:

"Đại nhân có hứng thú thả hoa đăng không?"

Ta không ngờ hắn lại đồng ý.

Vốn chỉ là một câu hỏi bâng quơ.

Bùi Giản Tri khẽ gật đầu, nghiêng người ra hiệu ta đi về phía bờ sông.

Bên sông hộ thành đã tụ tập rất nhiều người thả đèn, từng đóa đèn sen xuôi dòng trôi chảy, ánh nến lung linh tựa tinh hà rơi rụng.

Tiểu thương bên bờ chào mời giấy b.út để mọi người viết lời cầu nguyện.

Ta còn đang do dự, hắn đã đưa b.út tới.

"Đã là cầu nguyện thì hãy thành tâm chút."

Ta nhận b.út, khựng lại trên mặt giấy, cuối cùng viết xuống: "Nguyện cha mẹ kiếp sau an khang thuận lợi, nguyện ta... tự tại an nhiên."

Lúc đặt b.út xuống, ta thoáng thấy hắn cũng đã viết xong.

Nét chữ hắn thanh tuấn, mạnh mẽ, khác hẳn lối chữ tiểu khải mềm mại của ta.

Ta không tiện nhìn trộm, chỉ thấy loáng thoáng một chữ "An".

Hắn nhẹ nhàng thả đèn xuống nước, ánh nến phản chiếu gương mặt thanh lãnh, lúc mờ lúc tỏ.

Hắn thản nhiên hỏi: "Nguyên cô nương ước điều gì?"

"Chỉ là mấy tâm nguyện tầm thường thôi." Ta khẽ đáp, cũng cúi người thả đèn, "Còn đại nhân?"

Hắn không trả lời.

Đèn hoa sen của ta trôi xa dần, lặn ngụp vào biển ánh sáng lấp lánh kia.

Đang nhìn đến thẩn thờ, bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên không xa.

15

"Bùi nhị, mau đưa cho ta, đèn thỏ! Ta muốn cái đó!"

Là giọng của Giang Ngưng Sương, trên đầu nàng ta đội một tấm voan trắng che mặt.

Ta nhìn theo hướng tiếng gọi, cách đó chừng mười bước chân, Bùi Hựu An đang giơ cao chiếc đèn thỏ tinh xảo, thần sắc có phần thiếu kiên nhẫn.

"Đi thôi."

Giọng Bùi Giản Tri vang lên bên cạnh, bình thản không chút gợn sóng, dường như không để tâm đến động tĩnh bên kia.

Ta thu hồi tầm mắt, gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù sao giờ hắn thế nào cũng chẳng liên quan đến ta.

Chúng ta quay người, ngược dòng người đi về hướng khác.

Sự xô bồ bị bỏ lại phía sau, xung quanh dần yên tĩnh, chỉ còn tiếng chiêng trống và cười nói vẳng lại từ xa.

Đi được một đoạn, hắn bỗng lên tiếng, giọng rất khẽ: "Thực ra, đôi khi ta khá ngưỡng mộ nhị đệ."

Tim ta khẽ rung động, ngạc nhiên ngước nhìn hắn.

Hắn không nhìn ta, nghiêng mặt dưới ánh l.ồ.ng đèn trông dịu dàng hơn, nhưng vẻ cô tịch lại càng đậm nét.

"Ngưỡng mộ hắn?"

Ta không hiểu.

Bùi Hựu An trương dương, tùy hứng, còn Bùi Giản Tri tuổi trẻ tài cao, thân phận hiển hách, là tấm gương cho bao người.

"Ừ."

Hắn nhạt giọng đáp, mắt nhìn vào hư không, "Ngưỡng mộ hắn sống phóng khoáng, hỉ nộ đều lộ ra mặt, muốn gì thì tranh nấy, giành nấy, chẳng cần lo nghĩ nhiều."

Hắn khựng lại, giọng trầm hơn: "Cũng ngưỡng mộ hắn... luôn dễ dàng có được sự chú ý của phụ mẫu, dù là khi hắn gây họa."

Nỗi lạc lõng trong lời nói ấy khẽ đ.â.m vào lòng ta.

Ta nhớ lại lời Bùi Hựu An từng nói, rằng cha hắn chỉ thấy người con cả hoàn mỹ.

Hóa ra trong mắt Bùi Giản Tri, sự tình lại mang dáng vẻ khác.

Hắn từ nhỏ đã mang theo kỳ vọng nặng nề, buộc phải ưu tú, phải chừng mực, không được sai sót nửa bước.

Mọi nỗ lực và thành tựu của hắn dường như đều là lẽ hiển nhiên.

Còn mỗi bước tiến nhỏ hay một lần nghịch ngợm của Bùi Hựu An lại dễ dàng khiến cha mẹ bận tâm hơn.

Cảm giác này, ta dường như hiểu được đôi chút.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Giống như ở Giang Nam, cha luôn dạy ta phải thùy mị đoan trang, phải hiểu lễ nghĩa, như thể ta bắt buộc phải như vậy mới xứng làm nữ nhi Nguyên gia.

Thi thoảng ta cũng muốn trèo cây ngắm cảnh, muốn dẫm nước đêm mưa, nhưng cũng chỉ dám nghĩ mà thôi.

"Đại nhân..."

Ta ngập ngừng, chẳng biết nên an ủi thế nào.

Hắn đã thu lại cảm xúc, trở về vẻ điềm nhiên thường nhật: "Thất lễ rồi, nhất thời cảm thán, để cô nương chê cười."

"Không đâu."

Ta lắc đầu, chân thành nói, "Đại nhân cũng là người, có hỉ nộ ái ố là chuyện thường tình."

Bùi Giản Tri không tiếp tục chủ đề này mà hỏi: "Sau này có dự định gì không?"

Ta biết hắn đang hỏi chuyện gì.

Từ hôn rồi, ta biết đi đâu về đâu.

"Bá mẫu có cho ta một căn viện để tạm trú."

Ta khẽ nói, "Có lẽ mở một y quán nhỏ cũng có thể mưu sinh."

"Hành y ở kinh thành cần đăng ký tại Thái y viện, thủ tục rườm rà.

Cô là nữ t.ử, một mình kinh doanh sẽ rất gian nan."

Giọng hắn bình thản như đang trần thuật sự thật, "Mẫu thân đã đồng ý cho cô từ hôn, cô có từng nghĩ đến... lối thoát nào khác chưa?"

Lối thoát khác? Một ý nghĩ đường đột mà kỳ quái nảy sinh trong lòng ta.

Lời đề nghị hôm ấy của Bùi phu nhân bỗng vang vọng bên tai.

"Nếu con thực lòng không muốn gả cho Hựu An... Giản Tri đứa trẻ đó... nếu con nguyện ý..."

Tim ta không tự chủ đập loạn nhịp.

Ta vội ép ý nghĩ đó xuống, thấp giọng: "Vẫn chưa nghĩ kỹ. Có lẽ rời khỏi kinh thành cũng tốt."

"Rời đi?"

Hắn lặp lại, cuối cùng xoay người nhìn ta, đôi mắt thâm trầm ấy phản chiếu ánh nến bập bùng, cũng phản chiếu cả gương mặt hoảng hốt của ta, "Giang Nam? Muốn trở về sao?"

Trở về?

Cha mẹ đã khuất, nhà cũ bỏ trống, về chỉ thêm đau lòng.

Ta lắc đầu: "Không về nữa."

"Vậy thì ở lại kinh thành đi."

Hắn nói một cách tự nhiên.

"Căn viện ngoại ô thanh tịnh, hợp để tịnh dưỡng.

Nếu muốn hành y, ta có thể giúp cô làm văn kiện.

Nếu có việc gì khác muốn làm, cứ bảo ta."

"Đại nhân tại sao... lại giúp ta đến mức này?"

Ta hỏi ra câu hỏi đã luẩn quẩn trong lòng bấy lâu.

Ai cũng bảo đại công t.ử nhà họ Bùi tính tình lãnh đạm, nhưng ta thấy hắn chỉ là cô độc.

Bùi Giản Tri im lặng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện