13
Trở về Bùi phủ, trời đã sập tối.
Thúy Nhi khóc đỏ cả mắt, đầy vẻ bất bình cho ta. Ta lại thấy thế này cũng tốt, hắn đã không thích vị hôn thê này, ta thuận theo ý hắn là được.
Chỉ là, lòng sao mà đau thắt.
Ta không về Trúc Tuyên Các mà đi thẳng đến viện của Bùi phu nhân.
Sau khi nha hoàn thông báo, bà vội vã đón ta vào, thấy sắc mặt ta bất ổn liền quan thiết kéo tay: "Tinh Nguyệt, có chuyện gì vậy? Sao sắc mặt kém thế này?"
Ta "phịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt bà.
"Bá mẫu, Tinh Nguyệt tới đây là có việc cầu xin."
Bùi phu nhân giật mình, vội định đỡ ta dậy: "Đứa nhỏ này, làm gì vậy? Mau đứng lên nói chuyện."
Ta lắc đầu, kiên trì quỳ đó, từ trong hoài lấy ra nửa miếng ngọc bội, hai tay dâng lên.
"Mối hôn sự này, Tinh Nguyệt muốn từ bỏ."
Bà ngẩn người, nụ cười đông cứng: "Từ hôn? Tinh Nguyệt, con... con nói năng hồ đồ gì vậy? Lại là tên nhóc Hựu An kia chọc con giận sao?"
"Không hẳn ạ." Ta hít sâu một hơi, thuật lại chuyện ở chùa Quan Âm: "Chuyện Giang cô nương bị thương thực sự không liên quan đến con. Nhưng nhị công t.ử không tin, trong lòng hắn đã có người định sẵn, con không muốn cưỡng cầu."
"Chuyện này... chắc chắn có hiểu lầm!" Bùi phu nhân cuống quýt, "Hựu An tính khí nóng nảy, đợi nó về ta sẽ dạy bảo nó một trận!"
"Không cần đâu bá mẫu." Ta ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe nhưng cố ngăn nước mắt rơi, "Thời gian qua đa tạ bá mẫu chiếu cố. Nhưng Tinh Nguyệt đã nghĩ thông suốt, dưa hái xanh không ngọt. Nhị công t.ử và Giang cô nương thanh mai trúc mã, tình ý sâu đậm, con không nên chen vào giữa."
Bùi phu nhân nhìn ta, ánh mắt đầy xót xa lẫn phức tạp.
Bà nhận lấy miếng ngọc bội, vuốt ve hoa văn trên đó, thở dài: "Đứa trẻ tội nghiệp, ủy khuất cho con rồi. Là Bùi gia có lỗi với con, có lỗi với cha con. Nhưng Tinh Nguyệt, từ hôn không phải chuyện đùa, nữ nhi gia từ hôn rồi, sau này biết làm sao?"
"Bá mẫu đừng nói vậy."
Ta lắc đầu, "Năm xưa cha con hành y cứu người vốn không mong báo đáp. Nay vật đổi sao dời, hôn ước này... cứ bỏ qua đi ạ."
"Giang Nam đã không còn người thân, nhưng con cũng biết chút y thuật, có thể tìm một y quán mưu sinh, chung quy có lẽ vẫn sống tốt được."
"Hồ đồ!"
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Bùi phu nhân cau mày, "Cha con có ơn với Bùi gia, ta sao có thể để con lưu lạc bên ngoài? Nếu con thực sự không muốn gả cho Hựu An..." Bà khựng lại, đỡ ta dậy ngồi xuống cạnh sập, im lặng hồi lâu mới đột nhiên nói: "Tinh Nguyệt, con đã quyết ý từ hôn thì ta không ép. Nhưng ta thực lòng yêu quý con, nếu con nguyện ý... Giản Tri đứa trẻ đó, thuở nhỏ các con cũng từng quen biết, nay nó vẫn chưa hứa hôn với ai."
Ta sững sờ, tức khắc hiểu ý bà, liền bỏ qua câu nói về việc quen biết thuở nhỏ.
"Bùi đại nhân?"
"Không," Ta vô thức lắc đầu, "Đại nhân thanh phong lãng nguyệt, Tinh Nguyệt không dám trèo cao. Hơn nữa, từ hôn vốn đã làm mất mặt Bùi gia, nếu lại... thật bất hợp lễ nghi."
Bùi Giản Tri đối với ta như tuyết trên núi cao, trăng trong tầng mây, là sự tồn tại chỉ có thể ngước nhìn.
Từ hôn đệ đệ lại gả cho huynh trưởng? Chuyện này đối với lễ pháp, danh tiếng, đều là kinh thế hãi tục.
Bùi phu nhân vỗ nhẹ tay ta, đầy tâm huyết: "Trèo cao gì chứ, con cũng là cô nương hiểu lễ nghĩa. Chuyện này không vội, con về cứ suy nghĩ kỹ. Chuyện từ hôn ta tạm thời nhận lời, dẫu không làm con dâu Bùi gia, ta cũng sẽ tìm cho con một chốn nương tựa tốt, chuẩn bị sính lễ hậu hĩnh, đường hoàng tiễn con xuất giá, coi như vẹn toàn giao tình với cha con."
Thái độ bà kiên quyết, ta biết từ chối nữa sẽ thành ra kiểu cách, đành tạm thời ở lại.
"Đa tạ bá mẫu thành toàn."
"Đứa nhỏ ngốc, ơn nghĩa gì." Bà vành mắt đỏ hoe, "Là Bùi gia nợ con."
Rời khỏi viện chính, ánh nắng hơi ch.ói mắt.
Trên đường về Trúc Tuyên Các, ta cố tình đi đường vòng qua hoa viên cho khuây khỏa.
Lại thoáng thấy ngoài Thính Trúc Hiên, Nghiên Đài - tiểu tư thân cận của Bùi Giản Tri đang bưng t.h.u.ố.c, vẻ mặt vội vã.
Ta khựng bước.
Ngày ở cầu Tây, đại nhân ra tay giải vây lại tặng mứt quả, ta vẫn chưa chính thức tạ ơn.
Do dự một lát, ta vẫn bước tới.
"Nghiên Đài," Ta khẽ gọi, "Có phải đại nhân không khỏe?"
Nghiên Đài thấy ta, vội hành lễ: "Nguyên cô nương. Đại nhân mấy ngày nay nhiễm phong hàn mãi không khỏi, hôm nay lại phát sốt."
Phong hàn?
Phong hàn kéo dài không khỏi e là sinh biến.
"Ta có chút hiểu biết y lý, có cần ta xem qua không?"
Mắt Nghiên Đài sáng lên: "Thế thì tốt quá! Đại nhân ghét t.h.u.ố.c đắng, cứ không chịu uống hẳn hoi, hôm nay cơm cũng chẳng dùng được mấy miếng. Cô nương mau mời vào."
Ta hơi ngẩn ra, không thể tin nổi.
Bùi Giản Tri - người trầm ổn tự tại đến thế mà lại sợ uống t.h.u.ố.c?
Thật khó tưởng tượng.
Trong Thính Trúc Hiên thanh tịnh, giữa viện có vài gốc trúc xanh, một hòn non bộ nhỏ nước chảy róc rách, bên cạnh trồng vài loài hoa cỏ.
Điều gây chú ý là cây đào phía kia.
Bước chân ta hơi khựng lại, không nhịn được nhìn thêm vài lần.
Bùi Giản Tri cũng thích ăn đào sao?
Vào đến phòng ngủ, mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, hắn nửa tựa bên cửa sổ, tay cầm cuốn sách, sắc mặt tái nhợt hơn ngày thường, môi nhạt màu.
Nghe thấy động tĩnh, hắn ngước mắt nhìn, thấy ta liền thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nguyên cô nương? Sao cô lại tới đây."
"Nghe nói đại nhân không khỏe, mạo muội tới thăm." Ta tiến lại gần vài bước, giữ khoảng cách, "Có cần ta bắt mạch cho đại nhân không?"
Hắn đặt cuốn sách xuống, không từ chối, chỉ nhàn nhạt: "Làm phiền rồi."
Ngón tay đặt lên cổ tay thanh mảnh của hắn, cảm giác hơi lạnh.
Mạch tượng phù khẩn, quả thực là phong hàn nhập thể, lại thêm uất kết trong lòng, lao lực quá độ.
"Gần đây đại nhân ưu tư phiền muộn, nghỉ ngơi không đủ sao?"
Hắn rủ mi, không đáp.
Ta thu tay: "Phong hàn chưa dứt lại thêm hư hỏa. Đơn t.h.u.ố.c cũ có thể dùng, ta thêm một vị sài hồ sơ can, một vị phục linh an thần. Quan trọng nhất là cần tịnh dưỡng, bớt suy nghĩ lại."
Bấy giờ hắn mới nhìn ta, ánh mắt trầm lặng: "Nguyên cô nương y thuật tinh thông."
"Gia học uyên thâm, chỉ biết chút lông bông thôi ạ." Ta bị nhìn đến không tự nhiên, dời mắt đi, lại thấy trên đệm t.h.ả.m góc sập có một cục bông trắng muốt đang cuộn tròn.
Đó là một con mèo.
Toàn thân trắng muốt không tì vết, đôi mắt xanh biếc như hai làn nước suối, đang lười biếng l.i.ế.m vuốt.
Tim ta bỗng hẫng một nhịp không lý do.
Con mèo này giống hệt con mèo ta nuôi lúc trước.
Nếu không phải chính tay ta đã chôn cất nó, ta đã ngỡ nó vẫn còn sống khỏe mạnh.
Ta nhìn nó không chớp mắt.
Bùi Giản Tri nhìn theo ánh mắt ta, thần sắc dường như dịu đi trong thoáng chốc: "Nó hoang dã lắm, cứ đuổi không đi nên đành nuôi."
Ta không kìm được tiến lên hai bước, khẽ hỏi: "Ta có thể... bế nó không?"
"Nó nhát người." Hắn khựng lại, rồi nói: "Nhưng cô cứ thử xem."
Ta cẩn trọng đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy.
Con mèo trắng nghiêng đầu nhìn ta, vậy mà không trốn, trái lại còn "meo" một tiếng, chủ động đưa cái đầu xù lông lại gần lòng bàn tay ta.
Cảm giác ấm áp, mềm mại.
Ta nhẹ nhàng bế nó lên, nó ngoan ngoãn rúc vào lòng ta, phát ra tiếng gừ gừ mãn nguyện.
Thấy vậy, tâm trạng ta tốt lên hẳn, khóe môi không tự chủ khẽ cong, vuốt ve cái đầu nhỏ của nó.
Ta khẽ hỏi: "Nó có tên không ạ?"
Bùi Giản Tri im lặng hồi lâu.
Ánh sáng ngoài cửa sổ hắt lên trắc diện của hắn, hàng mi dài đổ bóng nhạt dưới mắt.
Sau đó, ta nghe thấy hắn dùng giọng nói thanh khiết ấy, bình thản nói:
"Bạch Đoàn."
Uỳnh——
Hai chữ ấy suýt nữa khiến ta không bế nổi con mèo trong lòng.
Sao hắn lại đặt cái tên này?
Con mèo nhỏ bồn chồn ngọ nguậy, ta mới nhận ra mình ôm quá c.h.ặ.t, vội vàng nới lỏng tay.
"Đại nhân... sao lại đặt tên này?" Giọng ta khô khốc.
Ánh mắt Bùi Giản Tri đặt trên mình con mèo, rồi chậm rãi dời lên mặt ta, đôi mắt vốn thanh lãnh ấy nay cuộn trào những cảm xúc ta không thấu nổi.
"Tùy tiện đặt thôi." Hắn dời tầm mắt, ngữ khí trở lại bình thản, "Nó cứ thích cuộn mình thành một cục."
Là vậy sao?
Nhưng lòng ta như mặt hồ bị ném đá, gợn sóng lăn tăn mãi không dứt.
Sự trùng hợp này quá lớn, lớn đến mức ta không nhịn được mà nghĩ sâu xa.
Thuở nhỏ ta từng lâm trọng bệnh, rất nhiều chuyện đều không nhớ rõ nữa.
"Nguyên cô nương có vẻ rất thích nó." Giọng hắn kéo ta về thực tại.
Ta định thần lại, đặt con mèo về chỗ cũ: "Vâng, nó rất đáng yêu. Lúc nhỏ... con cũng từng nuôi một con mèo trắng, cũng tên là Bạch Đoàn."
Nói xong câu này, ta lén nhìn hắn.
Bùi Giản Tri rủ mắt, con mèo đã nhảy vào lòng hắn, hắn cũng chẳng để tâm, ngón tay khẽ vuốt dọc lưng mèo, không tiếp lời.
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên vi diệu.
Ta đang chẳng biết nói gì thì Nghiên Đài bưng t.h.u.ố.c mới sắc xong đi vào.
"Đại nhân, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi."
Mùi t.h.u.ố.c nồng đậm lan tỏa.
Bùi Giản Tri nhíu mày khó nhận ra, vẻ kháng cự thoáng qua ấy lại làm ta thấy vài phần trẻ con.
Hóa ra người thanh lãnh tự tại như hắn cũng có khía cạnh thế này.
"Đại nhân nếu sợ đắng," Ta ôn tồn lên tiếng, "Ta có thể thêm vị cam thảo, hoặc sau khi uống t.h.u.ố.c hãy ngậm một viên mứt gừng."
Hắn liếc nhìn ta một cái, không nói gì, nhưng đưa tay nhận lấy bát t.h.u.ố.c.
Hắn uống rất chậm, mỗi ngụm đều như chịu hình, yết hầu vất vả chuyển động.
Ta bỗng thấy buồn cười, lại sợ thất lễ, vội cúi đầu.
Khó khăn lắm bát t.h.u.ố.c mới cạn, Nghiên Đài kịp lúc dâng lên đĩa mứt.
Hắn nhón một viên ngậm vào miệng, chân mày bấy giờ mới giãn ra.
"Để Nguyên cô nương chê cười rồi." Hắn nhàn nhạt nói.
"Không đâu." Ta khẽ lắc đầu, "Thuốc đắng dã tật, đại nhân uống t.h.u.ố.c đúng giờ thì bệnh mới nhanh khỏi."
Trở về Bùi phủ, trời đã sập tối.
Thúy Nhi khóc đỏ cả mắt, đầy vẻ bất bình cho ta. Ta lại thấy thế này cũng tốt, hắn đã không thích vị hôn thê này, ta thuận theo ý hắn là được.
Chỉ là, lòng sao mà đau thắt.
Ta không về Trúc Tuyên Các mà đi thẳng đến viện của Bùi phu nhân.
Sau khi nha hoàn thông báo, bà vội vã đón ta vào, thấy sắc mặt ta bất ổn liền quan thiết kéo tay: "Tinh Nguyệt, có chuyện gì vậy? Sao sắc mặt kém thế này?"
Ta "phịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt bà.
"Bá mẫu, Tinh Nguyệt tới đây là có việc cầu xin."
Bùi phu nhân giật mình, vội định đỡ ta dậy: "Đứa nhỏ này, làm gì vậy? Mau đứng lên nói chuyện."
Ta lắc đầu, kiên trì quỳ đó, từ trong hoài lấy ra nửa miếng ngọc bội, hai tay dâng lên.
"Mối hôn sự này, Tinh Nguyệt muốn từ bỏ."
Bà ngẩn người, nụ cười đông cứng: "Từ hôn? Tinh Nguyệt, con... con nói năng hồ đồ gì vậy? Lại là tên nhóc Hựu An kia chọc con giận sao?"
"Không hẳn ạ." Ta hít sâu một hơi, thuật lại chuyện ở chùa Quan Âm: "Chuyện Giang cô nương bị thương thực sự không liên quan đến con. Nhưng nhị công t.ử không tin, trong lòng hắn đã có người định sẵn, con không muốn cưỡng cầu."
"Chuyện này... chắc chắn có hiểu lầm!" Bùi phu nhân cuống quýt, "Hựu An tính khí nóng nảy, đợi nó về ta sẽ dạy bảo nó một trận!"
"Không cần đâu bá mẫu." Ta ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe nhưng cố ngăn nước mắt rơi, "Thời gian qua đa tạ bá mẫu chiếu cố. Nhưng Tinh Nguyệt đã nghĩ thông suốt, dưa hái xanh không ngọt. Nhị công t.ử và Giang cô nương thanh mai trúc mã, tình ý sâu đậm, con không nên chen vào giữa."
Bùi phu nhân nhìn ta, ánh mắt đầy xót xa lẫn phức tạp.
Bà nhận lấy miếng ngọc bội, vuốt ve hoa văn trên đó, thở dài: "Đứa trẻ tội nghiệp, ủy khuất cho con rồi. Là Bùi gia có lỗi với con, có lỗi với cha con. Nhưng Tinh Nguyệt, từ hôn không phải chuyện đùa, nữ nhi gia từ hôn rồi, sau này biết làm sao?"
"Bá mẫu đừng nói vậy."
Ta lắc đầu, "Năm xưa cha con hành y cứu người vốn không mong báo đáp. Nay vật đổi sao dời, hôn ước này... cứ bỏ qua đi ạ."
"Giang Nam đã không còn người thân, nhưng con cũng biết chút y thuật, có thể tìm một y quán mưu sinh, chung quy có lẽ vẫn sống tốt được."
"Hồ đồ!"
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Bùi phu nhân cau mày, "Cha con có ơn với Bùi gia, ta sao có thể để con lưu lạc bên ngoài? Nếu con thực sự không muốn gả cho Hựu An..." Bà khựng lại, đỡ ta dậy ngồi xuống cạnh sập, im lặng hồi lâu mới đột nhiên nói: "Tinh Nguyệt, con đã quyết ý từ hôn thì ta không ép. Nhưng ta thực lòng yêu quý con, nếu con nguyện ý... Giản Tri đứa trẻ đó, thuở nhỏ các con cũng từng quen biết, nay nó vẫn chưa hứa hôn với ai."
Ta sững sờ, tức khắc hiểu ý bà, liền bỏ qua câu nói về việc quen biết thuở nhỏ.
"Bùi đại nhân?"
"Không," Ta vô thức lắc đầu, "Đại nhân thanh phong lãng nguyệt, Tinh Nguyệt không dám trèo cao. Hơn nữa, từ hôn vốn đã làm mất mặt Bùi gia, nếu lại... thật bất hợp lễ nghi."
Bùi Giản Tri đối với ta như tuyết trên núi cao, trăng trong tầng mây, là sự tồn tại chỉ có thể ngước nhìn.
Từ hôn đệ đệ lại gả cho huynh trưởng? Chuyện này đối với lễ pháp, danh tiếng, đều là kinh thế hãi tục.
Bùi phu nhân vỗ nhẹ tay ta, đầy tâm huyết: "Trèo cao gì chứ, con cũng là cô nương hiểu lễ nghĩa. Chuyện này không vội, con về cứ suy nghĩ kỹ. Chuyện từ hôn ta tạm thời nhận lời, dẫu không làm con dâu Bùi gia, ta cũng sẽ tìm cho con một chốn nương tựa tốt, chuẩn bị sính lễ hậu hĩnh, đường hoàng tiễn con xuất giá, coi như vẹn toàn giao tình với cha con."
Thái độ bà kiên quyết, ta biết từ chối nữa sẽ thành ra kiểu cách, đành tạm thời ở lại.
"Đa tạ bá mẫu thành toàn."
"Đứa nhỏ ngốc, ơn nghĩa gì." Bà vành mắt đỏ hoe, "Là Bùi gia nợ con."
Rời khỏi viện chính, ánh nắng hơi ch.ói mắt.
Trên đường về Trúc Tuyên Các, ta cố tình đi đường vòng qua hoa viên cho khuây khỏa.
Lại thoáng thấy ngoài Thính Trúc Hiên, Nghiên Đài - tiểu tư thân cận của Bùi Giản Tri đang bưng t.h.u.ố.c, vẻ mặt vội vã.
Ta khựng bước.
Ngày ở cầu Tây, đại nhân ra tay giải vây lại tặng mứt quả, ta vẫn chưa chính thức tạ ơn.
Do dự một lát, ta vẫn bước tới.
"Nghiên Đài," Ta khẽ gọi, "Có phải đại nhân không khỏe?"
Nghiên Đài thấy ta, vội hành lễ: "Nguyên cô nương. Đại nhân mấy ngày nay nhiễm phong hàn mãi không khỏi, hôm nay lại phát sốt."
Phong hàn?
Phong hàn kéo dài không khỏi e là sinh biến.
"Ta có chút hiểu biết y lý, có cần ta xem qua không?"
Mắt Nghiên Đài sáng lên: "Thế thì tốt quá! Đại nhân ghét t.h.u.ố.c đắng, cứ không chịu uống hẳn hoi, hôm nay cơm cũng chẳng dùng được mấy miếng. Cô nương mau mời vào."
Ta hơi ngẩn ra, không thể tin nổi.
Bùi Giản Tri - người trầm ổn tự tại đến thế mà lại sợ uống t.h.u.ố.c?
Thật khó tưởng tượng.
Trong Thính Trúc Hiên thanh tịnh, giữa viện có vài gốc trúc xanh, một hòn non bộ nhỏ nước chảy róc rách, bên cạnh trồng vài loài hoa cỏ.
Điều gây chú ý là cây đào phía kia.
Bước chân ta hơi khựng lại, không nhịn được nhìn thêm vài lần.
Bùi Giản Tri cũng thích ăn đào sao?
Vào đến phòng ngủ, mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, hắn nửa tựa bên cửa sổ, tay cầm cuốn sách, sắc mặt tái nhợt hơn ngày thường, môi nhạt màu.
Nghe thấy động tĩnh, hắn ngước mắt nhìn, thấy ta liền thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nguyên cô nương? Sao cô lại tới đây."
"Nghe nói đại nhân không khỏe, mạo muội tới thăm." Ta tiến lại gần vài bước, giữ khoảng cách, "Có cần ta bắt mạch cho đại nhân không?"
Hắn đặt cuốn sách xuống, không từ chối, chỉ nhàn nhạt: "Làm phiền rồi."
Ngón tay đặt lên cổ tay thanh mảnh của hắn, cảm giác hơi lạnh.
Mạch tượng phù khẩn, quả thực là phong hàn nhập thể, lại thêm uất kết trong lòng, lao lực quá độ.
"Gần đây đại nhân ưu tư phiền muộn, nghỉ ngơi không đủ sao?"
Hắn rủ mi, không đáp.
Ta thu tay: "Phong hàn chưa dứt lại thêm hư hỏa. Đơn t.h.u.ố.c cũ có thể dùng, ta thêm một vị sài hồ sơ can, một vị phục linh an thần. Quan trọng nhất là cần tịnh dưỡng, bớt suy nghĩ lại."
Bấy giờ hắn mới nhìn ta, ánh mắt trầm lặng: "Nguyên cô nương y thuật tinh thông."
"Gia học uyên thâm, chỉ biết chút lông bông thôi ạ." Ta bị nhìn đến không tự nhiên, dời mắt đi, lại thấy trên đệm t.h.ả.m góc sập có một cục bông trắng muốt đang cuộn tròn.
Đó là một con mèo.
Toàn thân trắng muốt không tì vết, đôi mắt xanh biếc như hai làn nước suối, đang lười biếng l.i.ế.m vuốt.
Tim ta bỗng hẫng một nhịp không lý do.
Con mèo này giống hệt con mèo ta nuôi lúc trước.
Nếu không phải chính tay ta đã chôn cất nó, ta đã ngỡ nó vẫn còn sống khỏe mạnh.
Ta nhìn nó không chớp mắt.
Bùi Giản Tri nhìn theo ánh mắt ta, thần sắc dường như dịu đi trong thoáng chốc: "Nó hoang dã lắm, cứ đuổi không đi nên đành nuôi."
Ta không kìm được tiến lên hai bước, khẽ hỏi: "Ta có thể... bế nó không?"
"Nó nhát người." Hắn khựng lại, rồi nói: "Nhưng cô cứ thử xem."
Ta cẩn trọng đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy.
Con mèo trắng nghiêng đầu nhìn ta, vậy mà không trốn, trái lại còn "meo" một tiếng, chủ động đưa cái đầu xù lông lại gần lòng bàn tay ta.
Cảm giác ấm áp, mềm mại.
Ta nhẹ nhàng bế nó lên, nó ngoan ngoãn rúc vào lòng ta, phát ra tiếng gừ gừ mãn nguyện.
Thấy vậy, tâm trạng ta tốt lên hẳn, khóe môi không tự chủ khẽ cong, vuốt ve cái đầu nhỏ của nó.
Ta khẽ hỏi: "Nó có tên không ạ?"
Bùi Giản Tri im lặng hồi lâu.
Ánh sáng ngoài cửa sổ hắt lên trắc diện của hắn, hàng mi dài đổ bóng nhạt dưới mắt.
Sau đó, ta nghe thấy hắn dùng giọng nói thanh khiết ấy, bình thản nói:
"Bạch Đoàn."
Uỳnh——
Hai chữ ấy suýt nữa khiến ta không bế nổi con mèo trong lòng.
Sao hắn lại đặt cái tên này?
Con mèo nhỏ bồn chồn ngọ nguậy, ta mới nhận ra mình ôm quá c.h.ặ.t, vội vàng nới lỏng tay.
"Đại nhân... sao lại đặt tên này?" Giọng ta khô khốc.
Ánh mắt Bùi Giản Tri đặt trên mình con mèo, rồi chậm rãi dời lên mặt ta, đôi mắt vốn thanh lãnh ấy nay cuộn trào những cảm xúc ta không thấu nổi.
"Tùy tiện đặt thôi." Hắn dời tầm mắt, ngữ khí trở lại bình thản, "Nó cứ thích cuộn mình thành một cục."
Là vậy sao?
Nhưng lòng ta như mặt hồ bị ném đá, gợn sóng lăn tăn mãi không dứt.
Sự trùng hợp này quá lớn, lớn đến mức ta không nhịn được mà nghĩ sâu xa.
Thuở nhỏ ta từng lâm trọng bệnh, rất nhiều chuyện đều không nhớ rõ nữa.
"Nguyên cô nương có vẻ rất thích nó." Giọng hắn kéo ta về thực tại.
Ta định thần lại, đặt con mèo về chỗ cũ: "Vâng, nó rất đáng yêu. Lúc nhỏ... con cũng từng nuôi một con mèo trắng, cũng tên là Bạch Đoàn."
Nói xong câu này, ta lén nhìn hắn.
Bùi Giản Tri rủ mắt, con mèo đã nhảy vào lòng hắn, hắn cũng chẳng để tâm, ngón tay khẽ vuốt dọc lưng mèo, không tiếp lời.
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên vi diệu.
Ta đang chẳng biết nói gì thì Nghiên Đài bưng t.h.u.ố.c mới sắc xong đi vào.
"Đại nhân, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi."
Mùi t.h.u.ố.c nồng đậm lan tỏa.
Bùi Giản Tri nhíu mày khó nhận ra, vẻ kháng cự thoáng qua ấy lại làm ta thấy vài phần trẻ con.
Hóa ra người thanh lãnh tự tại như hắn cũng có khía cạnh thế này.
"Đại nhân nếu sợ đắng," Ta ôn tồn lên tiếng, "Ta có thể thêm vị cam thảo, hoặc sau khi uống t.h.u.ố.c hãy ngậm một viên mứt gừng."
Hắn liếc nhìn ta một cái, không nói gì, nhưng đưa tay nhận lấy bát t.h.u.ố.c.
Hắn uống rất chậm, mỗi ngụm đều như chịu hình, yết hầu vất vả chuyển động.
Ta bỗng thấy buồn cười, lại sợ thất lễ, vội cúi đầu.
Khó khăn lắm bát t.h.u.ố.c mới cạn, Nghiên Đài kịp lúc dâng lên đĩa mứt.
Hắn nhón một viên ngậm vào miệng, chân mày bấy giờ mới giãn ra.
"Để Nguyên cô nương chê cười rồi." Hắn nhàn nhạt nói.
"Không đâu." Ta khẽ lắc đầu, "Thuốc đắng dã tật, đại nhân uống t.h.u.ố.c đúng giờ thì bệnh mới nhanh khỏi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









