16

Gió đêm lướt qua mặt sông, thổi loạn những lọn tóc mai của ta, cũng làm xao động ánh đèn vạn gia soi bóng dưới nước.

Bùi Giản Tri không trả lời ngay.

Hắn xoay người đối diện với dòng sông hộ thành đang lững lờ trôi.

Hồi lâu sau hắn mới mở lời, giọng nói bị gió thổi bạt đi có chút phiêu hốt, nhưng lại lọt vào tai ta vô cùng rõ ràng.

"Chuyện đó mẫu thân đã nói với ta rồi."

Hắn tiếp tục, ngữ khí bình thản, không nghe ra cảm xúc gì đặc biệt: "Mẫu thân tuy không nỡ nhưng cũng không thể cưỡng cầu giữ cô lại. Bà còn nói… nếu cô nguyện ý, Bùi gia vẫn có thể là chỗ dựa của cô."

Ý tứ trong lời này đã quá đỗi minh bạch.

Gò má ta không tự chủ được mà nóng bừng lên, cũng may màn đêm đậm đặc đã che giấu đi vẻ lúng túng của ta.

"Bùi đại nhân,"

Ta hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, "Tấm lòng của bá mẫu, Tinh Nguyệt xin nhận. Nhưng… chuyện này không hợp lẽ. Ta và nhị công t.ử đã từ hôn, lại cùng ngài… việc này không hợp lễ nghi, sẽ khiến Bùi gia trở thành trò cười, càng khiến ngài..."

Lời chưa dứt, hắn đột nhiên nghiêng mặt nhìn ta.

Ánh trăng và bóng đèn l.ồ.ng đan xen trong mắt hắn, ta chỉ thấy ánh nhìn ấy nặng trĩu.

"Ta biết lúc này tâm trí cô đang rối bời, không cần vội trả lời. Dù cô chọn thế nào, ở lại kinh thành hay rời đi, ta đều sẽ dốc sức tương trợ."

Ta siết c.h.ặ.t ngón tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để dùng cơn đau giữ lấy sự tỉnh táo.

"Cho nên, đại nhân là vì lời ủy thác của bá mẫu, vì… thương hại ta, nên mới giúp ta sao?"

Ánh lửa nhảy nhót trong mắt hắn, phản chiếu vài phần cảm xúc phức tạp mà ta không thấu nổi.

"Không phải."

Hắn đáp dứt khoát.

Ta ngẩn ra.

"Không phải vì mẫu thân."

Hắn tiếp tục, mỗi chữ đều nói rất rõ ràng, từng câu từng chữ lọt vào tai ta.

"Giúp cô, là vì ta muốn giúp."

"Tại sao?"

Lời vừa thốt ra ta đã thấy hối hận.

Truy vấn như vậy thật quá thất lễ, cũng quá đỗi cấp thiết.

Nhưng Bùi Giản Tri không hề lảng tránh.

Hắn nhìn ta, mặt hồ băng thanh lãnh trong mắt hắn dường như nứt ra một khe nhỏ, bên dưới có thứ gì đó thâm trầm đang chậm rãi luân chuyển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bởi vì,"

Hắn khựng lại, giọng thấp như tiếng thì thầm nhưng lại cực kỳ nghiêm túc: "Nàng xứng đáng.”

Ba chữ.

Vỏn vẹn ba chữ đơn giản.

Nhưng lại như một tiếng sét, đ.á.n.h tan mọi uất ức, bàng hoàng và sự tự hoài nghi bản thân của ta suốt những ngày qua.

Không phải là bù đắp, không phải là thương hại.

Hắn nói, ta xứng đáng.

Vành mắt ta nóng rực lên không một điềm báo.

Ta vội cúi đầu, nhìn chằm chằm vào hoa văn thêu trên vạt váy, sợ rằng chỉ cần ngẩng lên, nước mắt sẽ rơi xuống mất.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Thế nhưng Bùi Giản Tri vốn luôn bình tĩnh tự tại lại cuống quýt.

"Xin lỗi, là ta quá đường đột."

Ta quay mặt đi, chớp mắt thật mạnh để xua tan hơi nước.

"Không liên quan đến đại nhân."

Ta hít mũi, cố giữ giọng ổn định, "Là tại gió lớn quá thôi."

Gió bờ sông quả thực không nhỏ, thổi vạt áo kêu lạch bạch.

Hắn im lặng hồi lâu, từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay trắng muốt đưa tới trước mặt ta.

Góc khăn dùng chỉ bạc thêu vài cành trúc mực, thanh nhã hệt như con người hắn.

Ta không nhận.

Hắn cũng không thu tay về, cứ thế lặng lẽ cầm lấy.

Cuối cùng, ta vẫn đưa tay nhận lấy, lý nhí một câu "Đa tạ".

Ta không dùng nó lau mặt, chỉ nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

"Ta còn một câu hỏi, Bùi đại nhân, chúng ta trước đây... có phải từng gặp nhau không?"

Ánh mắt Bùi Giản Tri dừng trên mặt ta rất lâu.

Lâu đến mức pháo hoa bên kia sông nổ tung một tiếng "đoàng", ánh sáng rực rỡ soi sáng đôi mắt thâm trầm đang cuộn trào của hắn.

Hắn mới đáp: "Ừ, quen biết."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện