3
Bùi bá mẫu nói chẳng sai, hắn thực sự là kẻ ham chơi, nay ra ngoại thành săn b.ắ.n, mai lại dạo chơi ở t.ửu lầu náo nhiệt nhất kinh thành.
Nhưng hôm nay hắn không đi, vì huynh trưởng Bùi Giản Tri đã về.
Ta nghe hạ nhân kể về Bùi Giản Tri, kỳ tài xuất chúng danh tiếng lẫy lừng kinh kỳ, làm quan chưa lâu đã thăng tiến nhanh ch.óng, được hoàng thượng trọng dụng.
Tiệc tối, ta mới thấy rõ dung mạo hắn, một thân áo trường sam giản tà trắng bạc, thắt lưng lụa đen phác họa vòng eo thanh mảnh, bạch y tóc đen, càng tôn vẻ thanh lạnh thoát tục như đóa mai cao khiết.
Hắn vừa bước vào, không khí dường như ngưng đọng, thực sự vô cùng ưu tú.
Cao sơn ngưỡng chỉ, cảnh hành hành chỉ là để hình dung người này chăng.
(*Cao sơn ngưỡng chỉ, cảnh hành hành chỉ - Như núi cao khiến người ngẩng đầu chiêm vọng, như đường sáng dẫn bước không do dự chính)
Bùi Hựu An trương dương phóng túng, Bùi Giản Tri lại thanh lãnh tựa bách, khiến người khác chẳng dám nhìn lâu.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Tiệc tan, ta khước từ đề nghị nghe kịch của bá mẫu, một mình ra hậu hoa viên du ngoạn hít thở không khí.
Gió đêm se lạnh, trăng tròn treo cao, ta không khỏi nhớ về ánh trăng của Giang Nam.
Thuở nhỏ, phụ thân thường nhìn trăng ngâm thơ dỗ mẫu thân vui lòng.
Mẫu thân toàn trách cha không đoan chính, suốt ngày bày vẽ.
Thế nhưng khi bà đi rồi, cha chỉ biết nhìn những di vật ấy mà thẫn thờ.
"Chẳng hay trăng Giang Nam có sáng rõ thế này không."
Giọng nam thanh lạnh vang lên sau lưng, ta giật mình quay lại, thấy Bùi Giản Tri đã đứng bên cột hành lang từ bao giờ.
"Bùi đại nhân." Ta vội vàng hành lễ.
"Không cần đa lễ, làm phiền Nguyên cô nương thưởng trăng rồi."
Ta lắc đầu: "Không phiền."
Sau đó khẽ giải thích:
"Trăng Giang Nam... mờ ảo hơn, thường bị sương mỏng bao phủ."
Nghe hạ nhân nói, đại công t.ử nhà họ Bùi vốn sống khiêm nhường kín tiếng, chẳng thích náo nhiệt.
Nghĩ chắc hắn cũng thấy tẻ nhạt nên ra ngoài hít thở khí trời.
Bùi Giản Tri khẽ gật đầu: "Nghe nói Giang Nam nhiều mưa."
"Vâng, nhất là độ giao mùa xuân hạ, mưa phùn liên miên không dứt." Nhắc về quê hương, ngữ khí ta nhẹ nhàng hẳn lên: "Nhưng hoa sen sau mưa thanh khiết vô ngần, giọt nước trên lá sen trong vắt như pha lê..."
Nói đến một nửa ta chợt im bặt, lo mình nói quá nhiều khiến người khác phiền lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nào ngờ Bùi Giản Tri tiếp lời:
"『Mặt nước trong tròn, từng đóa sen gió nâng』. Chu Bang Ngạn tả chính là cảnh này nhỉ?"
Ta ngạc nhiên trước vốn học thuật của hắn, gật đầu: "Đại nhân cũng thích Tống từ?"
Hắn đáp: "Lúc rảnh rỗi có đọc qua."
Nhưng vừa hỏi xong ta liền hối hận.
Đại nhân làm gì có nhiều thời gian rảnh.
Nghe nói hắn nhập triều chưa đầy nửa năm đã nhậm chức Đại lý tự Thiếu khanh, là tấm gương để học t.ử thiên hạ noi theo.
Ta thật hỏi chuyện hồ đồ.
Đang định đáp lời, đằng xa vang lên tiếng gọi của Bùi Hựu An:
"Nguyên Tinh Nguyệt!"
Ta nhìn theo hướng tiếng gọi, thấy Bùi Hựu An hầm hầm đi tới.
Thấy Bùi Giản Tri, hắn khựng lại, rồi nhướng mày nhìn ta: "Chuyện trò gì mà tâm đầu ý hợp thế?"
Sắc mặt hắn có chút cổ quái, ta chẳng hiểu ra sao.
"Đường thi Tống từ, nhị công t.ử cũng hứng thú sao?"
Nghe vậy, Bùi Hựu An đầy vẻ khinh miệt: "Đường thi Tống từ? Ai thèm đọc thứ thơ từ rắc rối ấy."
Như sực nhớ ra điều gì, Bùi Hựu An quay sang Bùi Giản Tri, giọng điệu chẳng mấy tốt đẹp, thậm chí còn có ý mỉa mai.
"Đại ca vốn kín tiếng cơ mà? Hôm nay thật hiếm lạ, lại có nhã hứng ra đây thưởng trăng."
Bầu không khí tức khắc trở nên vi diệu.
Ta định mở lời giải thích, lại sợ hắn hiểu lầm.
May là Bùi Giản Tri dường như không để tâm, dáng vẻ bình thản lạ thường: "Tiêu khiển tầm thường thôi."
Bùi Hựu An hừ lạnh: "Phụ thân tìm huynh có việc."
Nói xong, hắn cưỡng ép kéo ta đi.
Bất ngờ bị kéo, ta lảo đảo, vô thức ngoái nhìn Bùi Giản Tri.
Hắn vẫn đứng đó, dưới ánh trăng, bóng hình trắng thuần ấy bị kéo dài thật dài, có phần cô tịch.
Lực tay Bùi Hựu An rất mạnh, ta bị hắn kéo đi bước nhanh, đau đến nhíu mày: "Nhị công t.ử làm gì vậy? Ngài làm ta đau rồi."
Thấy ta nói vậy hắn mới buông tay, nhìn cổ tay ta ửng đỏ, hắn cau mày thật c.h.ặ.t, gằn giọng.
"Cô biết Bùi Giản Tri là người thế nào không? Người này tâm cơ thâm hiểm, sau này bớt giao thiệp với hắn đi."
Lời hắn nói thật khó hiểu, dứt lời liền hậm hực rời đi.
Ta xoa cổ tay đau nhức, thở dài.
Vị hôn phu này tính khí thật chẳng tốt chút nào, chắc là quan hệ với huynh trưởng không hòa thuận.
Nhưng ngày rộng tháng dài, ta và hắn cũng phải từ từ mài giũa thôi.
Bùi bá mẫu nói chẳng sai, hắn thực sự là kẻ ham chơi, nay ra ngoại thành săn b.ắ.n, mai lại dạo chơi ở t.ửu lầu náo nhiệt nhất kinh thành.
Nhưng hôm nay hắn không đi, vì huynh trưởng Bùi Giản Tri đã về.
Ta nghe hạ nhân kể về Bùi Giản Tri, kỳ tài xuất chúng danh tiếng lẫy lừng kinh kỳ, làm quan chưa lâu đã thăng tiến nhanh ch.óng, được hoàng thượng trọng dụng.
Tiệc tối, ta mới thấy rõ dung mạo hắn, một thân áo trường sam giản tà trắng bạc, thắt lưng lụa đen phác họa vòng eo thanh mảnh, bạch y tóc đen, càng tôn vẻ thanh lạnh thoát tục như đóa mai cao khiết.
Hắn vừa bước vào, không khí dường như ngưng đọng, thực sự vô cùng ưu tú.
Cao sơn ngưỡng chỉ, cảnh hành hành chỉ là để hình dung người này chăng.
(*Cao sơn ngưỡng chỉ, cảnh hành hành chỉ - Như núi cao khiến người ngẩng đầu chiêm vọng, như đường sáng dẫn bước không do dự chính)
Bùi Hựu An trương dương phóng túng, Bùi Giản Tri lại thanh lãnh tựa bách, khiến người khác chẳng dám nhìn lâu.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Tiệc tan, ta khước từ đề nghị nghe kịch của bá mẫu, một mình ra hậu hoa viên du ngoạn hít thở không khí.
Gió đêm se lạnh, trăng tròn treo cao, ta không khỏi nhớ về ánh trăng của Giang Nam.
Thuở nhỏ, phụ thân thường nhìn trăng ngâm thơ dỗ mẫu thân vui lòng.
Mẫu thân toàn trách cha không đoan chính, suốt ngày bày vẽ.
Thế nhưng khi bà đi rồi, cha chỉ biết nhìn những di vật ấy mà thẫn thờ.
"Chẳng hay trăng Giang Nam có sáng rõ thế này không."
Giọng nam thanh lạnh vang lên sau lưng, ta giật mình quay lại, thấy Bùi Giản Tri đã đứng bên cột hành lang từ bao giờ.
"Bùi đại nhân." Ta vội vàng hành lễ.
"Không cần đa lễ, làm phiền Nguyên cô nương thưởng trăng rồi."
Ta lắc đầu: "Không phiền."
Sau đó khẽ giải thích:
"Trăng Giang Nam... mờ ảo hơn, thường bị sương mỏng bao phủ."
Nghe hạ nhân nói, đại công t.ử nhà họ Bùi vốn sống khiêm nhường kín tiếng, chẳng thích náo nhiệt.
Nghĩ chắc hắn cũng thấy tẻ nhạt nên ra ngoài hít thở khí trời.
Bùi Giản Tri khẽ gật đầu: "Nghe nói Giang Nam nhiều mưa."
"Vâng, nhất là độ giao mùa xuân hạ, mưa phùn liên miên không dứt." Nhắc về quê hương, ngữ khí ta nhẹ nhàng hẳn lên: "Nhưng hoa sen sau mưa thanh khiết vô ngần, giọt nước trên lá sen trong vắt như pha lê..."
Nói đến một nửa ta chợt im bặt, lo mình nói quá nhiều khiến người khác phiền lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nào ngờ Bùi Giản Tri tiếp lời:
"『Mặt nước trong tròn, từng đóa sen gió nâng』. Chu Bang Ngạn tả chính là cảnh này nhỉ?"
Ta ngạc nhiên trước vốn học thuật của hắn, gật đầu: "Đại nhân cũng thích Tống từ?"
Hắn đáp: "Lúc rảnh rỗi có đọc qua."
Nhưng vừa hỏi xong ta liền hối hận.
Đại nhân làm gì có nhiều thời gian rảnh.
Nghe nói hắn nhập triều chưa đầy nửa năm đã nhậm chức Đại lý tự Thiếu khanh, là tấm gương để học t.ử thiên hạ noi theo.
Ta thật hỏi chuyện hồ đồ.
Đang định đáp lời, đằng xa vang lên tiếng gọi của Bùi Hựu An:
"Nguyên Tinh Nguyệt!"
Ta nhìn theo hướng tiếng gọi, thấy Bùi Hựu An hầm hầm đi tới.
Thấy Bùi Giản Tri, hắn khựng lại, rồi nhướng mày nhìn ta: "Chuyện trò gì mà tâm đầu ý hợp thế?"
Sắc mặt hắn có chút cổ quái, ta chẳng hiểu ra sao.
"Đường thi Tống từ, nhị công t.ử cũng hứng thú sao?"
Nghe vậy, Bùi Hựu An đầy vẻ khinh miệt: "Đường thi Tống từ? Ai thèm đọc thứ thơ từ rắc rối ấy."
Như sực nhớ ra điều gì, Bùi Hựu An quay sang Bùi Giản Tri, giọng điệu chẳng mấy tốt đẹp, thậm chí còn có ý mỉa mai.
"Đại ca vốn kín tiếng cơ mà? Hôm nay thật hiếm lạ, lại có nhã hứng ra đây thưởng trăng."
Bầu không khí tức khắc trở nên vi diệu.
Ta định mở lời giải thích, lại sợ hắn hiểu lầm.
May là Bùi Giản Tri dường như không để tâm, dáng vẻ bình thản lạ thường: "Tiêu khiển tầm thường thôi."
Bùi Hựu An hừ lạnh: "Phụ thân tìm huynh có việc."
Nói xong, hắn cưỡng ép kéo ta đi.
Bất ngờ bị kéo, ta lảo đảo, vô thức ngoái nhìn Bùi Giản Tri.
Hắn vẫn đứng đó, dưới ánh trăng, bóng hình trắng thuần ấy bị kéo dài thật dài, có phần cô tịch.
Lực tay Bùi Hựu An rất mạnh, ta bị hắn kéo đi bước nhanh, đau đến nhíu mày: "Nhị công t.ử làm gì vậy? Ngài làm ta đau rồi."
Thấy ta nói vậy hắn mới buông tay, nhìn cổ tay ta ửng đỏ, hắn cau mày thật c.h.ặ.t, gằn giọng.
"Cô biết Bùi Giản Tri là người thế nào không? Người này tâm cơ thâm hiểm, sau này bớt giao thiệp với hắn đi."
Lời hắn nói thật khó hiểu, dứt lời liền hậm hực rời đi.
Ta xoa cổ tay đau nhức, thở dài.
Vị hôn phu này tính khí thật chẳng tốt chút nào, chắc là quan hệ với huynh trưởng không hòa thuận.
Nhưng ngày rộng tháng dài, ta và hắn cũng phải từ từ mài giũa thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









