21
Căn viện nhỏ ở ngoại ô kinh thành rất thanh tịnh, một tiến một ra, kèm theo một sân nhỏ xinh xắn. Bùi Giản Tri giúp ta dàn xếp ổn thỏa, để lại hai bà v.ú già đáng tin cậy rồi mới rời đi.
Ta bắt đầu bắt tay vào việc chuẩn bị mở y quán.
Đúng như Bùi Giản Tri nói, nữ t.ử hành y tại kinh thành thủ tục vô cùng rườm rà. Nhưng nhờ có hắn âm thầm giúp đỡ, văn kiện đăng ký tại Thái y viện được hạ xuống nhanh đến mức bất ngờ.
Ngày khai trương, ta dán một tờ thông báo trước cửa: "Bần khổ bách tính đến khám, không thu phân văn."
Tin tức nhanh ch.óng lan truyền khắp các phố phường lân cận.
Mỗi ngày ta mở cửa khám bệnh từ sáng sớm, đến hoàng hôn thì đóng cửa. Gặp gia cảnh thực sự khó khăn, ngay cả tiền t.h.u.ố.c ta cũng miễn luôn cho họ.
Những ngày này, Bùi Hựu An cũng từng đến. Có lúc hắn cứ nhìn ta mà chẳng nói lời nào, dáng vẻ muốn nói lại thôi, thần sắc vô cùng gượng gạo.
Ta đối với hắn lại rất khách sáo, mời hắn vào nội sảnh ngồi. Nhưng sự khách sáo ấy đi kèm với vẻ xa cách cực độ. Ngày hôm ấy, Bùi Hựu An dường như không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
Hắn đứng ở tiền sảnh y quán, bộ cẩm bào màu thạch thanh (Thạch thanh - màu xanh đá) được ánh hoàng hôn dát lên một lớp bóng tối. Mấy ngày không gặp, vẻ trương dương giữa lông mày hắn dường như nhạt đi, thay vào đó là thứ gì đó ta không phân định rõ, giống như nôn nóng, lại giống như thứ gì khác.
"Cô định cứ trốn tránh ta mãi thế này sao?" Cuối cùng hắn cũng mở lời, giọng hơi khàn, ánh mắt đóng đinh trên mặt ta.
Ta đưa đơn t.h.u.ố.c đã viết xong cho bà lão cuối cùng, dặn dò kỹ lưỡng cách sắc và uống t.h.u.ố.c, bấy giờ mới ngước mắt nhìn hắn: "Nhị công t.ử nói đùa rồi, ta mở quán hành y, một không giấu, hai không trốn, sao gọi là trốn tránh được?"
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t hơn, bước vài bước tới trước mặt ta, chắn mất chút ánh sáng: "Nguyên Tinh Nguyệt, chúng ta nhất định phải nói chuyện kiểu này sao?"
"Vậy nhị công t.ử thấy ta nên nói chuyện kiểu gì?" Ta lách qua người hắn, bắt đầu thu dọn gối bắt mạch và b.út mực trên bàn, "Giống như trước kia, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nghe ngài dạy ta nên đại lượng thế nào, nên biết điều ra sao ư?"
"Ta không có ý đó!" Hắn đột nhiên cao giọng, có chút cấp thiết, ngay sau đó lại hạ thấp tông giọng, mang theo một tia hoảng loạn khó nhận ra:
"Ta biết... ta đã làm không tốt. Chuyện ở chùa Quan Âm là ta khốn nạn! Ta chưa làm rõ mọi chuyện đã nổi giận với cô, ta chân thành xin lỗi cô một lần nữa..."
"Phải, trước đây ta là kẻ hỗn chướng! Ta cứ nghĩ muội ấy cùng ta lớn lên, tính tình thẳng thắn, không có tâm địa xấu, còn cô thì lúc nào cũng lầm lì không nói tiếng nào, nên ta mới... ta mới..."
Hắn "ta mới" hồi lâu cũng không nói ra được lý do gì ra hồn, bực bội vò đầu bứt tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhưng sau đó ta biết rồi! Ngày hôm đó ở chùa Quan Âm là chính muội ấy tính kế cô! Ta đã tìm người hỏi tất cả những ai có mặt lúc đó, có người thấy chính muội ấy tự ngã ngửa ra sau! Còn chuyện Lý béo kia, ta đ.á.n.h hắn là vì hắn ở ngoài kia nói bậy, nói cô bám víu Bùi gia, nói cô là... là vì nhắm vào quyền thế Bùi gia nên mới mặt dày không chịu từ hôn!"
Hắn càng nói càng gấp, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng nhẹ: "Người của Bùi Hựu An ta đến lượt một kẻ phế vật như hắn đàm tiếu sao? Ta đ.á.n.h hắn không chỉ vì hắn trêu ghẹo cô! Mà là ta nuốt không trôi cục tức này!"
Hóa ra, hắn đ.á.n.h người còn có căn nguyên này.
"Cho nên thì sao?" Ta dừng động tác, nhìn hắn, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng, "Nhị công t.ử bây giờ nói với ta những lời này là muốn cho ta biết, trong lòng ngài thực ra có ta? Chỉ là trước đây không nỡ bỏ thể diện, không biết cách bày tỏ?"
Bùi Hựu An bị câu hỏi thẳng thắn của ta chặn họng, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng như thể liều mạng, hắn gật đầu thật mạnh: "Phải! Ta thừa nhận! Trước đây ta chưa nhìn rõ lòng mình! Ta cứ tưởng cô là do cha mẹ nhét cho ta, là một phần trách nhiệm, là một hôn ước cũ bắt buộc phải thực hiện! Ta tưởng ta đối tốt với cô, mua đồ cho cô, đưa cô đi chơi là đủ rồi! Ta... ta thực sự chưa từng nghĩ cô muốn cái gì!"
Hắn tiến lên một bước, định nắm lấy tay ta nhưng bị ta nghiêng người tránh đi.
Tay hắn hụt hẫng, ánh mắt tối sầm lại trong thoáng chốc nhưng vẫn cố chấp nhìn ta: "Nhưng giờ ta nghĩ thông suốt rồi! Nguyên Tinh Nguyệt, ta không từ hôn! Nửa miếng ngọc bội kia nương ta đang giữ, nhưng ta chưa gật đầu thì cuộc hôn nhân này không tính là hủy! Cô... cô cho ta thêm một cơ hội nữa được không? Sau này ta đều tin cô, chỉ nghe lời cô, không bao giờ dây dưa không rõ ràng với Giang Ngưng Sương nữa, cô bảo ta đi hướng Đông ta tuyệt không đi hướng Tây!"
Hắn nói rất khẩn thiết, mang theo sự chân thành bất chấp tất cả của một thiếu niên.
Nếu là trước khi xảy ra chuyện ở chùa Quan Âm, nếu là trước vô số lần hắn vì Giang Ngưng Sương mà phớt lờ ta, nghi ngờ ta, khi nghe được những lời này, có lẽ ta sẽ rung động, sẽ gật đầu không chút do dự.
Nhưng giờ đây, quá muộn rồi.
Lòng đã nguội lạnh một lần, muốn sưởi ấm lại thì lúc nào cũng còn một chỗ bị đông cứng.
Ta khẽ lắc đầu, giọng nói vô cùng rõ ràng: "Bùi Hựu An, ngài vẫn chưa hiểu sao?"
"Không hiểu cái gì?" Đáy mắt hắn hiện lên vẻ hoang mang.
"Ngài không hiểu rằng, thứ ta muốn chưa bao giờ là những hạt ngọc trai, những túi thơm hay sự hiểu ra muộn màng của ngài." Ta nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi nói ra những lời chất chứa bấy lâu, "Ngài luôn thấy ta không hoạt bát bằng thanh mai của ngài, thậm chí thấy sự im lặng của ta là đang giận dỗi trẻ con. Ngài tặng quà cho ta, tưởng rằng làm vậy là có thể xóa sạch mọi chuyện. Nhưng Bùi Hựu An, thứ ta muốn không phải là những vật phẩm quý hiếm đó, thứ ta muốn là được tin tưởng, được tôn trọng, được ngài kiên định lựa chọn và bảo vệ, chứ không phải vĩnh viễn đứng sau Giang Ngưng Sương, không phải vĩnh viễn bị đem ra so sánh và soi xét!"
Bùi Hựu An như bị lời nói của ta đ.á.n.h trúng, đồng t.ử hơi co lại, há miệng nhưng không phát ra được tiếng nào.
Ta tiếp tục: "Nhị công t.ử, chúng ta vốn không phải người cùng đường. Ngài sống nhiệt liệt trương dương như mặt trời ban trưa, hưởng thụ sự chú ý và chiều chuộng của mọi người như một lẽ hiển nhiên; còn ta chỉ là một tia sáng nhỏ nơi góc khuất Giang Nam, quen với sự yên tĩnh, thứ ta cầu chẳng qua là một phương an ổn. Trước đây ta luôn nghĩ, đã có hôn ước thì ta sẽ cố gắng thích nghi với ngài, tiếp cận ngài, ta nghĩ sớm muộn gì chúng ta cũng cùng nhau đi hết quãng đời còn lại, chúng ta còn cả tương lai dài phía trước. Nhưng ta sai rồi, có những chuyện không phải cứ cố gắng là có tác dụng."
"Không phải thế..." Hắn lầm bầm, mặt cắt không còn giọt m.á.u, "Ta có thể sửa, ta thực sự có thể..."
Nói đoạn, vành mắt hắn vậy mà đỏ lên, giống như một con thú bị dồn vào đường cùng đầy cố chấp: "Nguyên Tinh Nguyệt, có phải cô vì đại ca ta đúng không? Có phải vì hai người quen biết thuở nhỏ nên cô mới thích huynh ấy?"
Lời này nói thật vô lý.
Dẫu ta và Bùi Giản Tri quen biết lúc nhỏ, nhưng khi đó ta còn quá bé, ta cũng chưa bao giờ nghĩ chỉ vì quen biết mà sẽ gả cho hắn. Dù lúc mới gặp Bùi Hựu An ta có thắc mắc, nhưng ta cũng không phải hạng người ba tâm hai ý.
Ta đang định phản bác thì một giọng nói thanh khiết truyền tới từ cửa, phá tan bầu không khí trong phòng.
"Hựu An."
Ta và Bùi Hựu An đồng thời quay đầu. Bùi Giản Tri không biết đã đứng ở cửa y quán từ lúc nào.
Căn viện nhỏ ở ngoại ô kinh thành rất thanh tịnh, một tiến một ra, kèm theo một sân nhỏ xinh xắn. Bùi Giản Tri giúp ta dàn xếp ổn thỏa, để lại hai bà v.ú già đáng tin cậy rồi mới rời đi.
Ta bắt đầu bắt tay vào việc chuẩn bị mở y quán.
Đúng như Bùi Giản Tri nói, nữ t.ử hành y tại kinh thành thủ tục vô cùng rườm rà. Nhưng nhờ có hắn âm thầm giúp đỡ, văn kiện đăng ký tại Thái y viện được hạ xuống nhanh đến mức bất ngờ.
Ngày khai trương, ta dán một tờ thông báo trước cửa: "Bần khổ bách tính đến khám, không thu phân văn."
Tin tức nhanh ch.óng lan truyền khắp các phố phường lân cận.
Mỗi ngày ta mở cửa khám bệnh từ sáng sớm, đến hoàng hôn thì đóng cửa. Gặp gia cảnh thực sự khó khăn, ngay cả tiền t.h.u.ố.c ta cũng miễn luôn cho họ.
Những ngày này, Bùi Hựu An cũng từng đến. Có lúc hắn cứ nhìn ta mà chẳng nói lời nào, dáng vẻ muốn nói lại thôi, thần sắc vô cùng gượng gạo.
Ta đối với hắn lại rất khách sáo, mời hắn vào nội sảnh ngồi. Nhưng sự khách sáo ấy đi kèm với vẻ xa cách cực độ. Ngày hôm ấy, Bùi Hựu An dường như không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
Hắn đứng ở tiền sảnh y quán, bộ cẩm bào màu thạch thanh (Thạch thanh - màu xanh đá) được ánh hoàng hôn dát lên một lớp bóng tối. Mấy ngày không gặp, vẻ trương dương giữa lông mày hắn dường như nhạt đi, thay vào đó là thứ gì đó ta không phân định rõ, giống như nôn nóng, lại giống như thứ gì khác.
"Cô định cứ trốn tránh ta mãi thế này sao?" Cuối cùng hắn cũng mở lời, giọng hơi khàn, ánh mắt đóng đinh trên mặt ta.
Ta đưa đơn t.h.u.ố.c đã viết xong cho bà lão cuối cùng, dặn dò kỹ lưỡng cách sắc và uống t.h.u.ố.c, bấy giờ mới ngước mắt nhìn hắn: "Nhị công t.ử nói đùa rồi, ta mở quán hành y, một không giấu, hai không trốn, sao gọi là trốn tránh được?"
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t hơn, bước vài bước tới trước mặt ta, chắn mất chút ánh sáng: "Nguyên Tinh Nguyệt, chúng ta nhất định phải nói chuyện kiểu này sao?"
"Vậy nhị công t.ử thấy ta nên nói chuyện kiểu gì?" Ta lách qua người hắn, bắt đầu thu dọn gối bắt mạch và b.út mực trên bàn, "Giống như trước kia, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nghe ngài dạy ta nên đại lượng thế nào, nên biết điều ra sao ư?"
"Ta không có ý đó!" Hắn đột nhiên cao giọng, có chút cấp thiết, ngay sau đó lại hạ thấp tông giọng, mang theo một tia hoảng loạn khó nhận ra:
"Ta biết... ta đã làm không tốt. Chuyện ở chùa Quan Âm là ta khốn nạn! Ta chưa làm rõ mọi chuyện đã nổi giận với cô, ta chân thành xin lỗi cô một lần nữa..."
"Phải, trước đây ta là kẻ hỗn chướng! Ta cứ nghĩ muội ấy cùng ta lớn lên, tính tình thẳng thắn, không có tâm địa xấu, còn cô thì lúc nào cũng lầm lì không nói tiếng nào, nên ta mới... ta mới..."
Hắn "ta mới" hồi lâu cũng không nói ra được lý do gì ra hồn, bực bội vò đầu bứt tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhưng sau đó ta biết rồi! Ngày hôm đó ở chùa Quan Âm là chính muội ấy tính kế cô! Ta đã tìm người hỏi tất cả những ai có mặt lúc đó, có người thấy chính muội ấy tự ngã ngửa ra sau! Còn chuyện Lý béo kia, ta đ.á.n.h hắn là vì hắn ở ngoài kia nói bậy, nói cô bám víu Bùi gia, nói cô là... là vì nhắm vào quyền thế Bùi gia nên mới mặt dày không chịu từ hôn!"
Hắn càng nói càng gấp, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng nhẹ: "Người của Bùi Hựu An ta đến lượt một kẻ phế vật như hắn đàm tiếu sao? Ta đ.á.n.h hắn không chỉ vì hắn trêu ghẹo cô! Mà là ta nuốt không trôi cục tức này!"
Hóa ra, hắn đ.á.n.h người còn có căn nguyên này.
"Cho nên thì sao?" Ta dừng động tác, nhìn hắn, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng, "Nhị công t.ử bây giờ nói với ta những lời này là muốn cho ta biết, trong lòng ngài thực ra có ta? Chỉ là trước đây không nỡ bỏ thể diện, không biết cách bày tỏ?"
Bùi Hựu An bị câu hỏi thẳng thắn của ta chặn họng, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng như thể liều mạng, hắn gật đầu thật mạnh: "Phải! Ta thừa nhận! Trước đây ta chưa nhìn rõ lòng mình! Ta cứ tưởng cô là do cha mẹ nhét cho ta, là một phần trách nhiệm, là một hôn ước cũ bắt buộc phải thực hiện! Ta tưởng ta đối tốt với cô, mua đồ cho cô, đưa cô đi chơi là đủ rồi! Ta... ta thực sự chưa từng nghĩ cô muốn cái gì!"
Hắn tiến lên một bước, định nắm lấy tay ta nhưng bị ta nghiêng người tránh đi.
Tay hắn hụt hẫng, ánh mắt tối sầm lại trong thoáng chốc nhưng vẫn cố chấp nhìn ta: "Nhưng giờ ta nghĩ thông suốt rồi! Nguyên Tinh Nguyệt, ta không từ hôn! Nửa miếng ngọc bội kia nương ta đang giữ, nhưng ta chưa gật đầu thì cuộc hôn nhân này không tính là hủy! Cô... cô cho ta thêm một cơ hội nữa được không? Sau này ta đều tin cô, chỉ nghe lời cô, không bao giờ dây dưa không rõ ràng với Giang Ngưng Sương nữa, cô bảo ta đi hướng Đông ta tuyệt không đi hướng Tây!"
Hắn nói rất khẩn thiết, mang theo sự chân thành bất chấp tất cả của một thiếu niên.
Nếu là trước khi xảy ra chuyện ở chùa Quan Âm, nếu là trước vô số lần hắn vì Giang Ngưng Sương mà phớt lờ ta, nghi ngờ ta, khi nghe được những lời này, có lẽ ta sẽ rung động, sẽ gật đầu không chút do dự.
Nhưng giờ đây, quá muộn rồi.
Lòng đã nguội lạnh một lần, muốn sưởi ấm lại thì lúc nào cũng còn một chỗ bị đông cứng.
Ta khẽ lắc đầu, giọng nói vô cùng rõ ràng: "Bùi Hựu An, ngài vẫn chưa hiểu sao?"
"Không hiểu cái gì?" Đáy mắt hắn hiện lên vẻ hoang mang.
"Ngài không hiểu rằng, thứ ta muốn chưa bao giờ là những hạt ngọc trai, những túi thơm hay sự hiểu ra muộn màng của ngài." Ta nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi nói ra những lời chất chứa bấy lâu, "Ngài luôn thấy ta không hoạt bát bằng thanh mai của ngài, thậm chí thấy sự im lặng của ta là đang giận dỗi trẻ con. Ngài tặng quà cho ta, tưởng rằng làm vậy là có thể xóa sạch mọi chuyện. Nhưng Bùi Hựu An, thứ ta muốn không phải là những vật phẩm quý hiếm đó, thứ ta muốn là được tin tưởng, được tôn trọng, được ngài kiên định lựa chọn và bảo vệ, chứ không phải vĩnh viễn đứng sau Giang Ngưng Sương, không phải vĩnh viễn bị đem ra so sánh và soi xét!"
Bùi Hựu An như bị lời nói của ta đ.á.n.h trúng, đồng t.ử hơi co lại, há miệng nhưng không phát ra được tiếng nào.
Ta tiếp tục: "Nhị công t.ử, chúng ta vốn không phải người cùng đường. Ngài sống nhiệt liệt trương dương như mặt trời ban trưa, hưởng thụ sự chú ý và chiều chuộng của mọi người như một lẽ hiển nhiên; còn ta chỉ là một tia sáng nhỏ nơi góc khuất Giang Nam, quen với sự yên tĩnh, thứ ta cầu chẳng qua là một phương an ổn. Trước đây ta luôn nghĩ, đã có hôn ước thì ta sẽ cố gắng thích nghi với ngài, tiếp cận ngài, ta nghĩ sớm muộn gì chúng ta cũng cùng nhau đi hết quãng đời còn lại, chúng ta còn cả tương lai dài phía trước. Nhưng ta sai rồi, có những chuyện không phải cứ cố gắng là có tác dụng."
"Không phải thế..." Hắn lầm bầm, mặt cắt không còn giọt m.á.u, "Ta có thể sửa, ta thực sự có thể..."
Nói đoạn, vành mắt hắn vậy mà đỏ lên, giống như một con thú bị dồn vào đường cùng đầy cố chấp: "Nguyên Tinh Nguyệt, có phải cô vì đại ca ta đúng không? Có phải vì hai người quen biết thuở nhỏ nên cô mới thích huynh ấy?"
Lời này nói thật vô lý.
Dẫu ta và Bùi Giản Tri quen biết lúc nhỏ, nhưng khi đó ta còn quá bé, ta cũng chưa bao giờ nghĩ chỉ vì quen biết mà sẽ gả cho hắn. Dù lúc mới gặp Bùi Hựu An ta có thắc mắc, nhưng ta cũng không phải hạng người ba tâm hai ý.
Ta đang định phản bác thì một giọng nói thanh khiết truyền tới từ cửa, phá tan bầu không khí trong phòng.
"Hựu An."
Ta và Bùi Hựu An đồng thời quay đầu. Bùi Giản Tri không biết đã đứng ở cửa y quán từ lúc nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









