20

Chuyện giữa ta và Bùi Giản Tri vẫn chưa được công khai ngay lập tức.

Việc này quá đột ngột.

Nếu đột ngột tuyên bố chuyện "gả cho huynh trưởng", chẳng khác nào đem danh tiếng của Bùi gia và cả chính ta lên giàn hỏa thiêu.

Về đĩa bánh hạt dẻ có vấn đề kia, Bùi Giản Tri đã bí mật điều tra. Manh mối dừng lại ở một nha hoàn giúp việc tạm thời, kẻ đó ngay ngày hôm sau đã chuộc thân rời phủ, bặt vô âm tín.

Để điều tra rõ ngọn ngành e rằng vẫn cần thêm thời gian.

Tại Trúc Tuyên Các, Thúy Nhi đang giúp ta thu dọn hành lý.

Lúc đến ta chỉ mang theo một chiếc rương nhỏ, nay sắp đi mới phát hiện đồ đạc lặt vặt tích góp lại cũng không hề ít.

Đa phần là vải vóc, trang sức do Bùi phu nhân và các tiểu thư tặng, còn có... mấy thứ đồ chơi nhỏ mà Bùi Hựu An trước đây cứ khăng khăng dúi vào tay ta.

Ta đang lưỡng lự xem có nên để lại những thứ không thuộc về mình này không thì Bùi Hựu An đã đứng ở cửa với vẻ mặt u ám. Ánh mắt hắn như đuốc, b.ắ.n thẳng về phía ta và chiếc rương đang mở phân nửa bên cạnh.

"Nguyên Tinh Nguyệt, cô đang làm cái gì thế này?" Giọng hắn mang theo cơn giận bị đè nén, sải bước vào phòng.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Ta dừng động tác tay, bình thản đón lấy ánh mắt hắn: "Thu dọn đồ đạc."

"Cô định đi đâu?" Hắn nhíu c.h.ặ.t mày, ngữ khí dồn dập, "Ta đã đồng ý chưa?"

"Nhị công t.ử," Ta đặt cuốn sách xuống, đứng thẳng dậy, "Hôn ước của chúng ta đã hủy rồi, ta đương nhiên phải đi."

Bùi Hựu An ngẩn ra một thoáng, ánh mắt vụt lạnh lẽo.

Hình như hắn hoàn toàn không biết chuyện này.

"Từ hôn?"

Ta gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nào ngờ, hắn lại cười nhạo một tiếng:

"Rời bỏ ta, cô còn có thể đi đâu được chứ?"

Ta lắc đầu, ngữ khí vẫn vững vàng: "Tín vật cũng đã giao trả. Chuyện này nếu nhị công t.ử không biết, chi bằng đi hỏi Bùi bá mẫu."

Câu nói này dường như đã đụng chạm đến Bùi Hựu An, hắn tức đỏ cả mắt, chộp lấy cổ tay ta.

"Cô dám từ hôn, sao cô dám chứ!"

"Mẫu thân đồng ý thì đã sao? Ta chưa đồng ý!"

"Nguyên Tinh Nguyệt, cô là người của bản công t.ử! Ai cho phép cô đi!"

Cổ tay đau nhói, ta vùng vẫy nhưng không tài nào rút ra được, bị Bùi Hựu An lôi xềnh xệch ra khỏi phòng.

Hắn cứ thế kéo ta băng qua hành lang dài, xông thẳng đến viện của Bùi phu nhân. Sự hung dữ trong ánh mắt hắn khiến ta có chút rợn người, giọng nói của hắn giữa những hơi thở dốc đặc biệt dữ tợn.

"Nương! Nguyên Tinh Nguyệt dựa vào cái gì mà đi! Người dựa vào cái gì mà làm chủ thay con!"

Bùi phu nhân nghe thấy động tĩnh liền từ trong phòng bước ra, thấy dáng vẻ thất thố này của con trai, chân mày bà nhíu lại, cất tiếng quát ngăn lại ngay lập tức.

"Hựu An! Con ở ngoài kia làm loạn cái gì! Còn ra thể thống gì nữa!"

Bùi Hựu An mặc kệ sự ngăn cản của phu nhân, một mực kéo ta tới trước mặt, thần sắc gần như điên dại.

"Lúc người làm chủ cho cô ta từ hôn, người có hỏi qua con có đồng ý hay không chưa!"

"Hỏi con?" Bùi phu nhân bước tới nhìn con trai, ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có, "Hỏi con cái gì? Hỏi chuyện con suốt ngày không thấy mặt ở nhà, ở ngoài gây thị phi sao? Nếu con về phủ sớm hơn thì chẳng phải đã biết từ lâu rồi? Nhưng con lại không hề, còn để vị hôn thê của mình chịu đủ mọi uất ức. Hựu An, ta đã sớm nhắc nhở con, Tinh Nguyệt là một cô nương tốt, bảo con thu tâm lại mà đối đãi t.ử tế với nó! Con có nghe lọt tai nửa câu nào không? Cục diện ngày hôm nay chẳng phải do chính con tự chuốc lấy sao?"

Những lời này của Bùi phu nhân như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu, khiến vẻ điên cuồng trên mặt Bùi Hựu An khựng lại.

"Phải, con có từng hoang đàng."

Bùi Hựu An bướng bỉnh ngẩng cổ, vẫn không phục.

"Nhưng con... con đâu có nói là muốn từ hôn! Giang Ngưng Sương muội ấy lớn lên cùng con từ nhỏ, con và muội ấy trong sạch! Con chỉ coi muội ấy là bạn bè thôi."

Ta xoa xoa cổ tay đang đau, kịp thời lên tiếng.

"Nhị công t.ử, hôn sự là do ta chủ động xin hủy. Ta và ngài vốn dĩ giống như hai loài cây có tập tính khác nhau. Thứ ngài yêu thích là cuộc đời tự tại phóng ngựa chạy rông, uống rượu săn b.ắ.n; còn ta, chỉ nguyện an ổn một góc, cầu lấy một phần bình yên. Chẳng ai sai cả, chỉ là không hợp mà thôi."

Bùi Hựu An đứng sững tại chỗ, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện