22
"Đại ca?"
Thấy hắn, mặt Bùi Hựu An hiện lên vẻ tức giận và khó xử sâu sắc hơn, "Sao huynh lại ở đây? Đến xem trò cười của ta à?"
Bùi Giản Tri bước vào, bước chân vững chãi, giọng nói không nghe ra cảm xúc: "Đi ngang qua, thấy cửa chưa đóng." Hắn nhìn ta, khẽ gật đầu, "Nguyên cô nương."
Ta lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách với Bùi Hựu An, cũng gật đầu chào hắn: "Bùi đại nhân."
Chẳng biết điều gì đã kích động Bùi Hựu An, hắn như tìm được nơi để xả cảm xúc, ngữ khí đầy thù địch: "Đi ngang qua? Sợ là cố tình đến thì có! Sao nào, thấy ta ở đây nên sợ chuyện tốt của huynh bị ta phá hỏng à?"
"Nhị công t.ử!" Ta không nhịn được quát ngăn hắn, lời này quá khó nghe.
Bùi Giản Tri lại không hề nổi giận, chỉ dùng ánh mắt trầm tĩnh nhìn đệ đệ mình: "Chuyện tốt mà đệ nói là gì? Là ở đây dây dưa không dứt với Nguyên cô nương sao?"
"Huynh!" Bùi Hựu An bị chặn họng đến đỏ mặt, "Đây là chuyện giữa ta và cô ấy, không mượn huynh quản!"
"Nếu đệ chỉ dây dưa bình thường, ta tự nhiên sẽ không quản."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Giọng Bùi Giản Tri vẫn bình thản, "Nhưng Nguyên cô nương hiện đang sống một mình tại đây, hành y tế thế, thanh danh là vô cùng quan trọng. Đệ ở đây gào thét ầm ĩ chính là đang làm tổn hại đến danh dự của cô ấy. Ta đã bắt gặp thì không thể không quản."
"Thanh danh?" Bùi Hựu An như vừa nghe được chuyện nực cười nhất thế gian, hắn chỉ vào Bùi Giản Tri rồi lại chỉ vào ta, ngón tay run rẩy, "Các người nói chuyện thanh danh với ta? Bùi Giản Tri, huynh đừng tưởng ta không biết huynh đang tính toán cái gì! Từ nhỏ đến lớn, cái gì tốt cũng là của huynh! Sự khen ngợi của phụ thân, sự ngưỡng mộ của người ngoài, giờ ngay cả vị hôn thê của ta huynh cũng..."
"Hựu An!" Bùi Giản Tri cuối cùng cũng ngắt lời hắn, giọng nói đột ngột trầm xuống, đôi mắt vốn luôn phẳng lặng lần đầu tiên lộ ra sự sắc sảo, "Chú ý lời lẽ của đệ! Từ hôn là lựa chọn của chính Nguyên cô nương, mẫu thân cũng đã chấp thuận. Đệ nếu có dị nghị thì nên đi thưa chuyện với mẫu thân, chứ không phải ở đây ăn nói xằng bậy, sỉ nhục Nguyên cô nương, cũng là tự hạ thấp chính mình."
Hắn dừng lại, ngữ khí càng thêm nặng nề: "Đệ luôn miệng nói để tâm, nhưng những việc đệ làm, có điểm nào là đang nghĩ cho nàng ấy không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bùi Giản Tri không nhìn hắn nữa, quay sang bảo ta: "Trời đã tối rồi, ta đưa nàng về."
Lời này không phải hỏi han mà là một lời khẳng định.
Ta nhìn Bùi Hựu An đang đứng ngây người thất thần, lại nhìn Bùi Giản Tri thần sắc bình tĩnh, cuối cùng gật đầu.
23
Sau ngày hôm ấy, Bùi Hựu An không đến y quán nữa.
Ta chỉ nghĩ là hắn đã nghĩ thông suốt, cảm thấy chúng ta thực sự không hợp nhau.
Sau đó, ta dành toàn bộ tâm trí cho y quán.
Cho đến một buổi hoàng hôn khoảng bảy tám ngày sau, bà v.ú thân cận bên cạnh Bùi phu nhân vội vã tìm đến, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Nguyên cô nương, cầu xin cô hãy vào phủ xem cho nhị thiếu gia với!"
Tim ta nảy lên một nhịp: "Nhị công t.ử làm sao vậy?"
"Nhị thiếu gia từ ngày ở chỗ cô về là cứ u uất không vui, mấy ngày trước lại bắt đầu mượn rượu giải sầu, ai khuyên cũng không nghe. Đêm qua uống say khướt rồi đứng hóng gió ngoài sân, sáng nay đã không dậy nổi, sốt cao không dứt, miệng nói mê sảng, t.h.u.ố.c cũng không đổ vào được, cứ luôn miệng gọi tên cô..."
Bà v.ú nói đoạn định quỳ xuống: "Lão nô nhìn mà đau lòng quá. Cầu xin cô nể tình xưa nghĩa cũ mà đến nhìn cậu ấy một cái, biết đâu lời khuyên của cô cậu ấy lại nghe lọt được vài câu..."
Ta đỡ bà v.ú dậy, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Uất kết trong lòng sao? Là vì những lời ta nói ngày hôm đó ư?
Ta cứ ngỡ mình đã nói rất rõ ràng rồi chứ.
Ta thở dài một tiếng.
"Bà v.ú mau đứng lên."
"Để ta thu dọn d.ư.ợ.c hòm một chút, sẽ đi cùng bà ngay."
"Đại ca?"
Thấy hắn, mặt Bùi Hựu An hiện lên vẻ tức giận và khó xử sâu sắc hơn, "Sao huynh lại ở đây? Đến xem trò cười của ta à?"
Bùi Giản Tri bước vào, bước chân vững chãi, giọng nói không nghe ra cảm xúc: "Đi ngang qua, thấy cửa chưa đóng." Hắn nhìn ta, khẽ gật đầu, "Nguyên cô nương."
Ta lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách với Bùi Hựu An, cũng gật đầu chào hắn: "Bùi đại nhân."
Chẳng biết điều gì đã kích động Bùi Hựu An, hắn như tìm được nơi để xả cảm xúc, ngữ khí đầy thù địch: "Đi ngang qua? Sợ là cố tình đến thì có! Sao nào, thấy ta ở đây nên sợ chuyện tốt của huynh bị ta phá hỏng à?"
"Nhị công t.ử!" Ta không nhịn được quát ngăn hắn, lời này quá khó nghe.
Bùi Giản Tri lại không hề nổi giận, chỉ dùng ánh mắt trầm tĩnh nhìn đệ đệ mình: "Chuyện tốt mà đệ nói là gì? Là ở đây dây dưa không dứt với Nguyên cô nương sao?"
"Huynh!" Bùi Hựu An bị chặn họng đến đỏ mặt, "Đây là chuyện giữa ta và cô ấy, không mượn huynh quản!"
"Nếu đệ chỉ dây dưa bình thường, ta tự nhiên sẽ không quản."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Giọng Bùi Giản Tri vẫn bình thản, "Nhưng Nguyên cô nương hiện đang sống một mình tại đây, hành y tế thế, thanh danh là vô cùng quan trọng. Đệ ở đây gào thét ầm ĩ chính là đang làm tổn hại đến danh dự của cô ấy. Ta đã bắt gặp thì không thể không quản."
"Thanh danh?" Bùi Hựu An như vừa nghe được chuyện nực cười nhất thế gian, hắn chỉ vào Bùi Giản Tri rồi lại chỉ vào ta, ngón tay run rẩy, "Các người nói chuyện thanh danh với ta? Bùi Giản Tri, huynh đừng tưởng ta không biết huynh đang tính toán cái gì! Từ nhỏ đến lớn, cái gì tốt cũng là của huynh! Sự khen ngợi của phụ thân, sự ngưỡng mộ của người ngoài, giờ ngay cả vị hôn thê của ta huynh cũng..."
"Hựu An!" Bùi Giản Tri cuối cùng cũng ngắt lời hắn, giọng nói đột ngột trầm xuống, đôi mắt vốn luôn phẳng lặng lần đầu tiên lộ ra sự sắc sảo, "Chú ý lời lẽ của đệ! Từ hôn là lựa chọn của chính Nguyên cô nương, mẫu thân cũng đã chấp thuận. Đệ nếu có dị nghị thì nên đi thưa chuyện với mẫu thân, chứ không phải ở đây ăn nói xằng bậy, sỉ nhục Nguyên cô nương, cũng là tự hạ thấp chính mình."
Hắn dừng lại, ngữ khí càng thêm nặng nề: "Đệ luôn miệng nói để tâm, nhưng những việc đệ làm, có điểm nào là đang nghĩ cho nàng ấy không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bùi Giản Tri không nhìn hắn nữa, quay sang bảo ta: "Trời đã tối rồi, ta đưa nàng về."
Lời này không phải hỏi han mà là một lời khẳng định.
Ta nhìn Bùi Hựu An đang đứng ngây người thất thần, lại nhìn Bùi Giản Tri thần sắc bình tĩnh, cuối cùng gật đầu.
23
Sau ngày hôm ấy, Bùi Hựu An không đến y quán nữa.
Ta chỉ nghĩ là hắn đã nghĩ thông suốt, cảm thấy chúng ta thực sự không hợp nhau.
Sau đó, ta dành toàn bộ tâm trí cho y quán.
Cho đến một buổi hoàng hôn khoảng bảy tám ngày sau, bà v.ú thân cận bên cạnh Bùi phu nhân vội vã tìm đến, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Nguyên cô nương, cầu xin cô hãy vào phủ xem cho nhị thiếu gia với!"
Tim ta nảy lên một nhịp: "Nhị công t.ử làm sao vậy?"
"Nhị thiếu gia từ ngày ở chỗ cô về là cứ u uất không vui, mấy ngày trước lại bắt đầu mượn rượu giải sầu, ai khuyên cũng không nghe. Đêm qua uống say khướt rồi đứng hóng gió ngoài sân, sáng nay đã không dậy nổi, sốt cao không dứt, miệng nói mê sảng, t.h.u.ố.c cũng không đổ vào được, cứ luôn miệng gọi tên cô..."
Bà v.ú nói đoạn định quỳ xuống: "Lão nô nhìn mà đau lòng quá. Cầu xin cô nể tình xưa nghĩa cũ mà đến nhìn cậu ấy một cái, biết đâu lời khuyên của cô cậu ấy lại nghe lọt được vài câu..."
Ta đỡ bà v.ú dậy, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Uất kết trong lòng sao? Là vì những lời ta nói ngày hôm đó ư?
Ta cứ ngỡ mình đã nói rất rõ ràng rồi chứ.
Ta thở dài một tiếng.
"Bà v.ú mau đứng lên."
"Để ta thu dọn d.ư.ợ.c hòm một chút, sẽ đi cùng bà ngay."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









