8、

Thắp hương xong, sau khi cáo biệt Liễu phu nhân, chúng ta cũng chuẩn bị rời đi.

Trên xe ngựa, Vương phi bỗng nắm lấy tay ta.

Người nói chuyện lúc nào cũng nhẹ nhàng thong thả: "A Ninh có thông thạo ngôi chùa này không?"

Ta cung kính đáp: "Thuở nhỏ có đến một lần."

Vương phi nắm tay ta, cười dịu dàng, từ tốn kể lại: "Lúc T.ử Hi còn trong bụng, phụ thân nó đã tuẫn quốc.

Khi ấy ta chưa nhận được tin báo, đến chùa này cầu phúc cho ông ấy, kết quả trên đường gặp thích khách.

Vì sơ suất, hộ vệ đi theo chỉ có bốn người.

Lúc đó ta nghĩ, mình chắc không sống nổi nữa rồi."

Nói đến đây, Vương phi cười rạng rỡ: "Nhưng đúng lúc ấy, thiên hạ giáng xuống một tiểu thần đồng."

Ta không ngắt lời, nghiêng tai chăm chú nghe chuyện cũ bí mật này.

"Đứa trẻ đó trông chừng năm sáu tuổi, vậy mà mang sẵn thần lực, phi thân tung cước đá văng tên thích khách đang lao tới.

Sau đó, nhân lúc hộ vệ của ta chặn địch, nó đoạt lấy dây cương từ tay phu xe, đưa ta phi nước đại về phía chùa."

"Xe ngựa xóc nảy, tỳ nữ ôm c.h.ặ.t lấy ta vì sợ động t.h.a.i khí, cứ gào lên bảo đứa trẻ đó đi chậm lại.

Ai ngờ nó vung roi một cái, gắt gỏng đáp: 'Diêm Vương đang đuổi theo sau kìa, ai dám chậm? Đoạn đường này toàn xe của quan quyến, chờ gặp được đoàn xe của họ, bọn chúng sẽ không dám manh động nữa.'

Ta lúc ấy không hiểu sao lại bật cười thành tiếng.

Rõ ràng là một đứa trẻ, nhưng ta lại mặc định tin tưởng, mặc định an lòng."

Ta càng nghe càng thấy quen thuộc, gương mặt sững lại, không nhịn được ngước nhìn Vương phi.

Trong sát na, gương mặt thanh tú nhu hòa của người chồng khít với bóng hình trong ký ức của ta, những kỷ niệm bụi mờ bấy lâu nay trào dâng như nước lũ.

Ta há miệng, nhưng lại chẳng biết nên nói gì.

Vương phi ánh mắt hiền từ khẽ vỗ muội bàn tay ta: "A Ninh, chúng ta thực sự rất có duyên."

"Năm đó, mẫu thân con bệnh mất," nhớ lại chuyện cũ, lòng ta không khỏi bi thương, "Lúc bà đi, con không được hầu hạ bên giường."

"Mẫu thân lừa con bảo chùa Linh Tuyền có một dòng suối mát lành ngọt lịm, uống một ngụm là bệnh tật tiêu tan.

Khi con gánh nước trở về, trong phủ đã treo đầy cờ trắng."

"Lúc đó phụ thân và huynh trưởng đều ở Bắc Dương, thực ra có một thời gian dài con không hiểu nổi, vì sao bà phải đuổi con đi, vì sao bà phải cô độc ra đi một mình.

Lão bà t.ử hầu hạ nói với con, tận mắt chứng kiến người thân rời bỏ mình giống như phải hứng chịu một trận mưa thu dai dẳng, bà không muốn con cả đời bị vây hãm trong sự ẩm ướt đó.

Mẫu thân nói chim non sẽ rời tổ, hài t.ử rồi sẽ trưởng thành, nếu đã định sẵn phải ly biệt, bà hy vọng là người đứng nhìn con đi.

Giống như mọi buổi sớm bình phàm, tiễn con đi học, rời nhà, xuất giá.

Con từng mất đi bà, nhưng lại nhờ bà mà gặp được mối nhân duyên này, có thêm hai người thân thiết nhất.

Sự kỳ vọng thiết tha của bà mười tám năm trước... lại ứng nghiệm vào lúc này."

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói đến đây, mắt ta nhòa lệ.

Vương phi thấy vậy, vội lấy khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, khuyên nhủ dịu dàng: "Cho nên A Ninh, chúng ta phải trân trọng duyên phận này.

Dẫu sau này con gặp phải chuyện gì, cũng đừng quên chúng ta là người một nhà, là người nhà có thể nương tựa lẫn nhau."

"Vâng."

...

Về đến phủ đã là hoàng hôn, tầm này Tiêu T.ử Hi cũng đã tan làm.

Rời viện của Vương phi, ta chạy thẳng đến thư phòng của chàng.

Ta gõ cửa hai cái tượng trưng, chẳng đợi đối phương đáp lời đã đẩy cửa bước vào.

Hôm nay chàng không xử lý công văn, chỉ khoanh tay ngồi tựa bên cửa sổ hướng ra hồ mà ngẩn ngơ, ánh nắng chiều tà hắt lên góc nghiêng, đẹp như một bức họa đậm nhạt hữu ý.

Nghe thấy tiếng động, chàng nghiêng đầu nhìn ta từ xa.

Ta nhận ra trước đây mình thực sự quá giả tạo.

Cái gì mà cô độc đến già, cái gì mà cả đời không gả, có một đại mỹ nhân thế này lắc lư trước mắt, làm sao ta có thể làm ngơ cho được?

"Tiêu T.ử Hi." Ta gọi chàng.

"Hửm." Giọng chàng hay như tiếng ngọc chạm nhau.

"Chàng có từng nghe 'Ơn một giọt nước, trả một dòng suối' chưa?"

Chàng lộ vẻ khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Từng nghe."

Ta sải bước tới trước mặt chàng, cúi người chống một tay bên cạnh chàng: "Nói ra chắc chàng không tin, ta từng cứu mạng chàng đấy."

Tiêu T.ử Hi ngước đầu nhìn ta: "Cho nên ta chẳng phải đã... lấy thân báo đáp rồi sao."

"Chàng biết?" Ta kinh ngạc.

"Mẫu phi lải nhải bên tai ta mười mấy năm rồi." Chàng chỉ tay ra ngoài cửa sổ, thản nhiên đáp: "Nàng nhất quyết muốn 'dòng suối' thì ở đây có cả một cái hồ."

Ta bị dáng vẻ nghiêm túc của chàng làm cho bật cười, lại vì mỹ sắc trước mắt không kìm được cám dỗ, ma xui quỷ khiến cúi đầu hôn nhẹ lên trán chàng một cái như chuồn chuồn đạp nước.

"..."

"Nếu ta nhớ không lầm," Tiêu T.ử Hi bị chấn động, khó khăn mở lời: "Hôm nay nàng đi chùa phải không?"

Chàng nói đầy uyển chuyển: "Nơi đó là chốn thanh tâm quả d.ụ.c."

"Lúc đó mải nói chuyện, không có thời gian tắm mình trong khói hương." Mặt ta vẫn bình chân như vại.

"Nói chuyện? Với ai?" Chàng vô thức hỏi.

"Một vị nam Bồ Tát tuấn tú, ngài ấy bảo ta tướng công đang giận, phải dỗ dành."

"Bồ Tát còn dạy cả chuyện này?" Chàng nhìn ta, ánh mắt trong trẻo nhưng vành tai đã ửng đỏ.

"Ghen rồi sao?" Ngón tay ta khẽ chạm vào thùy tai chàng, nụ cười càng đậm.

Chàng quay mặt đi: "... Không có."

"T.ử Hi," ta đứng thẳng dậy, vén vạt áo ngồi xuống bên cạnh chàng, ánh hoàng hôn vàng nhạt trải dài lên người hai ta, "Ta nhận ra từ sau khi thành thân, chúng ta dường như chưa từng ở bên nhau một cách t.ử tế."

Chàng liếc nhìn ta, ánh mắt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp nhưng nhanh ch.óng được che giấu, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Nàng muốn ở bên nhau thế nào?"

Ta nhướng mày, kéo dài giọng: "Ví như —— chúng ta có thể cùng nhau đ.á.n.h cược bên trang sách, cùng nhau nhấp trà, cùng nhau say sưa bên hoa, cùng nhau du thuyền thưởng nguyệt, cùng nhau ngâm thơ đối chữ, thậm chí là cùng nhau..."

"Thẩm Ninh," Tiêu T.ử Hi ngắt lời ta, vành tai từ đỏ nhạt đã chuyển sang đỏ thẫm, "Nàng rốt cuộc muốn nói gì?"

Bấy giờ gió chiều thổi qua, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, những vụn vàng li ti nhảy nhót vui vẻ trên làn sóng.

Ta nhìn những vụn vàng nhảy múa ấy, khẽ cười, "Ta chỉ muốn dỗ dành chàng thôi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện