9
Hôm qua trêu cho Tiêu T.ử Hi mặt đỏ tai hồng, trong mơ ta vẫn thấy thú vị.
Vừa mở mắt, đã thấy khuôn mặt phóng đại của Khởi Hoa.
Con bé nâng cằm quỳ bên giường ta, cười đầy ẩn ý: "Tiểu thư mơ thấy ai vậy?"
Ta gõ nhẹ lên trán con bé, đứng dậy bất lực: "Chẳng ra thể thống gì."
"Khó lắm mới thấy người ngủ yên giấc thế này." Khởi Hoa cũng đứng dậy hầu ta chải chuốt, nói tiếp: "Tiểu thư, trong phủ có quý khách tới."
"Ai vậy?"
"Triệu Ngọc Khê, Triệu thần y ạ."
...
Triệu Ngọc Khê chắp tay đứng trong đình hóng gió bên hồ, nghe tiếng bước chân liền nghiêng đầu nhìn sang, môi mỏng thốt ra: "Ngươi xong đời rồi."
Ta bước tới, tựa vào lan can ngồi xuống: "Mạng đều cậy nhờ cả vào ngươi, ta có xong đời hay không, ngươi rõ hơn ai hết."
Nàng lườm một cái, đưa tay bắt mạch cho ta: "Nhớ năm xưa Tiểu Thẩm Hầu say đắm phong lưu giữa chốn phồn hoa, đa tình mà vô tình, vạn hoa vương thân nhưng chẳng dính một phiến lá, sao giờ đây ta nhìn lại thấy thấp mi thuận nhãn, chuẩn mực tề gia thế này?"
"Lãng t.ử quay đầu." Ta mặc cho nàng mỉa mai, "Sao rồi? Có trụ được đến lúc ngươi làm Cốc chủ không?"
"Còn muốn chiếm không đan d.ư.ợ.c bí truyền của Cốc chủ, sao ngươi không mơ cho đẹp vào?" Triệu Ngọc Khê miệng lưỡi độc địa: "Nghe ta khuyên, nhân lúc còn hơi thở, mau ch.óng để lại hậu duệ đi."
Ta tặc lưỡi: "Một lần biệt ly hai năm, công lực mắng người của ngươi càng lúc càng thâm hậu."
"Đâu có." Triệu Ngọc Khê tăng lực ở đầu ngón tay, "Năm đó có kẻ ôm ta khóc lóc t.h.ả.m thiết bảo không muốn ch/ết, hại ta hai năm nay bạc cả đầu, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy kẻ đó sống sung sướng thế này, lòng ta chẳng 'vui' sao."
"Mà này, vị phu quân nhỏ của ngươi, vai hùm eo gấu, dung mạo còn tuấn tú hơn kẻ ngươi từng si mê đấy." Triệu Ngọc Khê thu tay về, "Thẩm Hầu hãy trân trọng."
Chuyện cũ rành rành bị nàng nhắc lại đầy nhẹ nhàng, ta chỉ thầm cảm thấy may mắn vì không để tỳ nữ bên cạnh.
"Mặc kệ chuyện nhân gian, nhàn nhã qua năm tháng." Ta bốc nắm thức ăn cho cá rải xuống hồ, "Đây chẳng phải điều huynh trưởng mong mỏi sao."
"Ngươi mà thực sự nghĩ vậy thì phí công ta chạy đến Thượng Kinh rồi." Triệu Ngọc Khê nhìn ta từ trên cao, "Ta hỏi ngươi, ngươi còn nhớ Quá Nại Hà độc nhất ở điểm nào không?"
"Biết. Khiến người ta không vướng bận, không ngăn ngại, không chấp niệm."
"Nhưng giờ ngươi đầy rẫy chấp niệm, chẳng sống được mấy năm nữa đâu."
Ta tự giễu: "Cũng đâu phải ni cô đi tu, làm sao minh đài không vương bụi trần?"
Triệu Ngọc Khê lại lườm một cái, nhưng lần này đầy vẻ bất lực.
Nàng ngồi xuống cạnh ta, ngữ khí kiên định nhưng mang theo sự cầu khẩn ẩn hiện: "Đi với ta. Đến Huyền Hổ Cốc, ta sẽ cứu ngươi, ta chắc chắn cứu được ngươi."
"A Khê à." Ta rủ mắt nhìn lũ cá bơi lội không nơi nương tựa, thở dài: "Ngươi nói ta đầy rẫy chấp niệm, vậy còn ngươi định đối đầu với loại độc này đến bao giờ?"
Có lẽ tiếng thở dài này khiến người ta xót xa, nàng quay mặt đi, hít sâu một hơi, hồi lâu mới lên tiếng bằng giọng mũi nồng đậm: "Đừng quên, huynh trưởng bảo ngươi phải nghe lời ta."
"Huynh trưởng còn bảo ngươi tìm lương phối khác mà." Ta mân mê nắm thức ăn cho cá, "Chẳng phải ngươi cũng không làm được sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi tưởng nói vài câu cay nghiệt là chọc ta đi được?" Triệu Ngọc Khê gạt phắt nắm thức ăn trong tay ta, hận sắt không thành thép:
"Ta nói cho ngươi biết, Triệu Ngọc Khê ta mười mấy tuổi đã lập chí làm trưởng tẩu của ngươi, dẫu chưa qua cửa, chưa bái đường, nhưng tín vật của huynh ngươi vẫn ở chỗ ta! Chuyện của ngươi, ta quản chắc rồi!"
Ta lặng lẽ lắng nghe, trong đầu hiện lên ánh mắt luyến lưu không nỡ của huynh trưởng khi ra đi.
"A Khê." Giọt lệ rơi xuống, ta không lau đi, mặc nó nhỏ vào lòng hồ, "Yên tâm. Dẫu vì huynh trưởng, ta cũng sẽ nỗ lực sống tiếp."
"Đã vậy, ngươi đừng mạo hiểm nữa." Triệu Ngọc Khê ghé sát, hạ thấp giọng: "Ngươi lại viết thư đòi ta những loại t.h.u.ố.c cưỡng ép tụ tập tinh lực để làm gì? Đừng hòng lừa ta, nếu chỉ để đối phó với tổ phụ thì không cần nhiều như vậy."
Ta cũng không định giấu nàng: "Ngươi biết mà, ta từ nhỏ đã ly kinh phản đạo, chẳng lẽ lớn tuổi rồi lại ngoan ngoãn về đây thành thân."
Những ngày qua, nhiều tin tức truyền về Thượng Kinh nói trận ác chiến ở Lộc Thành năm đó có ẩn tình.
Hai ngày nữa là Xuân Lệ, ly mị võng lượng trong bóng tối chắc chắn sẽ nôn nóng muốn thử xem ta biết được bao nhiêu.
Hoặc là, muốn trực tiếp lấy mạng ta.
Ta đang mong đợi đây.
Triệu Ngọc Khê bực bội: "Biết là không cản được ngươi. Nhưng với tư cách người đi trước, ta phải hỏi một câu, ngươi gả cho Tiêu T.ử Hi có phải thật lòng?"
Ta cau mày nhìn nàng khó hiểu.
Nàng thở dài lắc đầu: "Ngàn vàng khó mua được tình lang. Nếu ngươi không có tâm ý đó thì đừng trêu chọc người ta, nếu định lợi dụng uy danh và quyền thế của hắn, ta khuyên ngươi hãy có chút lương tâm."
"Phụ thân hắn là Cảnh Vương năm đó chiến bại tuẫn quốc, quần thần đàn áp đòi tước danh hiệu, Thánh thượng tuy không đồng ý nhưng để trấn an thần dân, chỉ ban cho hắn - đứa trẻ sinh non - ước An Quận Vương. Điều này nghĩa là hắn không được thừa kế tước vị của cha, Thân vương và Quận vương cách biệt bao nhiêu? Mẫu t.ử họ đi đến ngày nay không dễ dàng, ngươi không xót thương thì cũng đừng phụ bạc."
Nghe Triệu Ngọc Khê trách mắng, tay ta vô thức chạm vào cẩm nang bên hông, nơi có bùa bình an Vương phi cầu cho ta.
"Nói không có ý lợi dụng chàng là lừa người." Giọng ta nhàn nhạt: "Ta nợ chàng, sau này Bắc Dương sẽ trả thay ta."
"Nói như giao dịch đổi chác." Triệu Ngọc Khê lắc đầu, cảm thấy ta hết t.h.u.ố.c chữa, "Cứ đợi mà dằn vặt đến ch/ết đi."
"Ta đói rồi, Quận vương phi, đem sơn hào hải vị trong phủ ra chiêu đãi ta mau." Nàng chẳng buồn nói nhảm nữa, đứng dậy bước ra khỏi đình.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
"Được, đợi đấy."
Triệu Ngọc Khê hai năm qua dốc lòng nghiên cứu Quá Nại Hà, một kẻ tính tình hoạt bát như nàng chắc hẳn đã cô đơn lắm, nên lôi ta ra tán gẫu cả ngày, như muốn trút hết lời trong lòng hai năm qua.
Dùng xong bữa tối, hai người nằm trên ghế dài dưới cây hải đường trong viện chuyện trò rôm rả, thì bị tỳ nữ truyền lời cắt ngang.
"Quận vương về rồi, đang đợi Vương phi ở cửa, còn nói muốn đưa người đến một nơi."
"Ừm hừm ——" Triệu Ngọc Khê bên cạnh hắng giọng, đứng dậy bưng chén trà đi vào phòng, "Đột nhiên thấy mệt, hôm khác nói tiếp, Vương phi mau đi hẹn hò đi."
Ta chẳng muốn để chàng đợi lâu, dặn Khởi Hoa chăm sóc Ngọc Khê rồi đi tìm chàng.
Hôm qua trêu cho Tiêu T.ử Hi mặt đỏ tai hồng, trong mơ ta vẫn thấy thú vị.
Vừa mở mắt, đã thấy khuôn mặt phóng đại của Khởi Hoa.
Con bé nâng cằm quỳ bên giường ta, cười đầy ẩn ý: "Tiểu thư mơ thấy ai vậy?"
Ta gõ nhẹ lên trán con bé, đứng dậy bất lực: "Chẳng ra thể thống gì."
"Khó lắm mới thấy người ngủ yên giấc thế này." Khởi Hoa cũng đứng dậy hầu ta chải chuốt, nói tiếp: "Tiểu thư, trong phủ có quý khách tới."
"Ai vậy?"
"Triệu Ngọc Khê, Triệu thần y ạ."
...
Triệu Ngọc Khê chắp tay đứng trong đình hóng gió bên hồ, nghe tiếng bước chân liền nghiêng đầu nhìn sang, môi mỏng thốt ra: "Ngươi xong đời rồi."
Ta bước tới, tựa vào lan can ngồi xuống: "Mạng đều cậy nhờ cả vào ngươi, ta có xong đời hay không, ngươi rõ hơn ai hết."
Nàng lườm một cái, đưa tay bắt mạch cho ta: "Nhớ năm xưa Tiểu Thẩm Hầu say đắm phong lưu giữa chốn phồn hoa, đa tình mà vô tình, vạn hoa vương thân nhưng chẳng dính một phiến lá, sao giờ đây ta nhìn lại thấy thấp mi thuận nhãn, chuẩn mực tề gia thế này?"
"Lãng t.ử quay đầu." Ta mặc cho nàng mỉa mai, "Sao rồi? Có trụ được đến lúc ngươi làm Cốc chủ không?"
"Còn muốn chiếm không đan d.ư.ợ.c bí truyền của Cốc chủ, sao ngươi không mơ cho đẹp vào?" Triệu Ngọc Khê miệng lưỡi độc địa: "Nghe ta khuyên, nhân lúc còn hơi thở, mau ch.óng để lại hậu duệ đi."
Ta tặc lưỡi: "Một lần biệt ly hai năm, công lực mắng người của ngươi càng lúc càng thâm hậu."
"Đâu có." Triệu Ngọc Khê tăng lực ở đầu ngón tay, "Năm đó có kẻ ôm ta khóc lóc t.h.ả.m thiết bảo không muốn ch/ết, hại ta hai năm nay bạc cả đầu, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy kẻ đó sống sung sướng thế này, lòng ta chẳng 'vui' sao."
"Mà này, vị phu quân nhỏ của ngươi, vai hùm eo gấu, dung mạo còn tuấn tú hơn kẻ ngươi từng si mê đấy." Triệu Ngọc Khê thu tay về, "Thẩm Hầu hãy trân trọng."
Chuyện cũ rành rành bị nàng nhắc lại đầy nhẹ nhàng, ta chỉ thầm cảm thấy may mắn vì không để tỳ nữ bên cạnh.
"Mặc kệ chuyện nhân gian, nhàn nhã qua năm tháng." Ta bốc nắm thức ăn cho cá rải xuống hồ, "Đây chẳng phải điều huynh trưởng mong mỏi sao."
"Ngươi mà thực sự nghĩ vậy thì phí công ta chạy đến Thượng Kinh rồi." Triệu Ngọc Khê nhìn ta từ trên cao, "Ta hỏi ngươi, ngươi còn nhớ Quá Nại Hà độc nhất ở điểm nào không?"
"Biết. Khiến người ta không vướng bận, không ngăn ngại, không chấp niệm."
"Nhưng giờ ngươi đầy rẫy chấp niệm, chẳng sống được mấy năm nữa đâu."
Ta tự giễu: "Cũng đâu phải ni cô đi tu, làm sao minh đài không vương bụi trần?"
Triệu Ngọc Khê lại lườm một cái, nhưng lần này đầy vẻ bất lực.
Nàng ngồi xuống cạnh ta, ngữ khí kiên định nhưng mang theo sự cầu khẩn ẩn hiện: "Đi với ta. Đến Huyền Hổ Cốc, ta sẽ cứu ngươi, ta chắc chắn cứu được ngươi."
"A Khê à." Ta rủ mắt nhìn lũ cá bơi lội không nơi nương tựa, thở dài: "Ngươi nói ta đầy rẫy chấp niệm, vậy còn ngươi định đối đầu với loại độc này đến bao giờ?"
Có lẽ tiếng thở dài này khiến người ta xót xa, nàng quay mặt đi, hít sâu một hơi, hồi lâu mới lên tiếng bằng giọng mũi nồng đậm: "Đừng quên, huynh trưởng bảo ngươi phải nghe lời ta."
"Huynh trưởng còn bảo ngươi tìm lương phối khác mà." Ta mân mê nắm thức ăn cho cá, "Chẳng phải ngươi cũng không làm được sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi tưởng nói vài câu cay nghiệt là chọc ta đi được?" Triệu Ngọc Khê gạt phắt nắm thức ăn trong tay ta, hận sắt không thành thép:
"Ta nói cho ngươi biết, Triệu Ngọc Khê ta mười mấy tuổi đã lập chí làm trưởng tẩu của ngươi, dẫu chưa qua cửa, chưa bái đường, nhưng tín vật của huynh ngươi vẫn ở chỗ ta! Chuyện của ngươi, ta quản chắc rồi!"
Ta lặng lẽ lắng nghe, trong đầu hiện lên ánh mắt luyến lưu không nỡ của huynh trưởng khi ra đi.
"A Khê." Giọt lệ rơi xuống, ta không lau đi, mặc nó nhỏ vào lòng hồ, "Yên tâm. Dẫu vì huynh trưởng, ta cũng sẽ nỗ lực sống tiếp."
"Đã vậy, ngươi đừng mạo hiểm nữa." Triệu Ngọc Khê ghé sát, hạ thấp giọng: "Ngươi lại viết thư đòi ta những loại t.h.u.ố.c cưỡng ép tụ tập tinh lực để làm gì? Đừng hòng lừa ta, nếu chỉ để đối phó với tổ phụ thì không cần nhiều như vậy."
Ta cũng không định giấu nàng: "Ngươi biết mà, ta từ nhỏ đã ly kinh phản đạo, chẳng lẽ lớn tuổi rồi lại ngoan ngoãn về đây thành thân."
Những ngày qua, nhiều tin tức truyền về Thượng Kinh nói trận ác chiến ở Lộc Thành năm đó có ẩn tình.
Hai ngày nữa là Xuân Lệ, ly mị võng lượng trong bóng tối chắc chắn sẽ nôn nóng muốn thử xem ta biết được bao nhiêu.
Hoặc là, muốn trực tiếp lấy mạng ta.
Ta đang mong đợi đây.
Triệu Ngọc Khê bực bội: "Biết là không cản được ngươi. Nhưng với tư cách người đi trước, ta phải hỏi một câu, ngươi gả cho Tiêu T.ử Hi có phải thật lòng?"
Ta cau mày nhìn nàng khó hiểu.
Nàng thở dài lắc đầu: "Ngàn vàng khó mua được tình lang. Nếu ngươi không có tâm ý đó thì đừng trêu chọc người ta, nếu định lợi dụng uy danh và quyền thế của hắn, ta khuyên ngươi hãy có chút lương tâm."
"Phụ thân hắn là Cảnh Vương năm đó chiến bại tuẫn quốc, quần thần đàn áp đòi tước danh hiệu, Thánh thượng tuy không đồng ý nhưng để trấn an thần dân, chỉ ban cho hắn - đứa trẻ sinh non - ước An Quận Vương. Điều này nghĩa là hắn không được thừa kế tước vị của cha, Thân vương và Quận vương cách biệt bao nhiêu? Mẫu t.ử họ đi đến ngày nay không dễ dàng, ngươi không xót thương thì cũng đừng phụ bạc."
Nghe Triệu Ngọc Khê trách mắng, tay ta vô thức chạm vào cẩm nang bên hông, nơi có bùa bình an Vương phi cầu cho ta.
"Nói không có ý lợi dụng chàng là lừa người." Giọng ta nhàn nhạt: "Ta nợ chàng, sau này Bắc Dương sẽ trả thay ta."
"Nói như giao dịch đổi chác." Triệu Ngọc Khê lắc đầu, cảm thấy ta hết t.h.u.ố.c chữa, "Cứ đợi mà dằn vặt đến ch/ết đi."
"Ta đói rồi, Quận vương phi, đem sơn hào hải vị trong phủ ra chiêu đãi ta mau." Nàng chẳng buồn nói nhảm nữa, đứng dậy bước ra khỏi đình.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
"Được, đợi đấy."
Triệu Ngọc Khê hai năm qua dốc lòng nghiên cứu Quá Nại Hà, một kẻ tính tình hoạt bát như nàng chắc hẳn đã cô đơn lắm, nên lôi ta ra tán gẫu cả ngày, như muốn trút hết lời trong lòng hai năm qua.
Dùng xong bữa tối, hai người nằm trên ghế dài dưới cây hải đường trong viện chuyện trò rôm rả, thì bị tỳ nữ truyền lời cắt ngang.
"Quận vương về rồi, đang đợi Vương phi ở cửa, còn nói muốn đưa người đến một nơi."
"Ừm hừm ——" Triệu Ngọc Khê bên cạnh hắng giọng, đứng dậy bưng chén trà đi vào phòng, "Đột nhiên thấy mệt, hôm khác nói tiếp, Vương phi mau đi hẹn hò đi."
Ta chẳng muốn để chàng đợi lâu, dặn Khởi Hoa chăm sóc Ngọc Khê rồi đi tìm chàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









