7

Tiêu T.ử Hi mấy ngày nay đi sớm về muộn, đối lập hoàn toàn với một vị Hầu gia nhàn rỗi "dưỡng lão" như ta.

Thường là khi ta dậy chàng đã ra khỏi cửa, ta ngủ rồi chàng vẫn chưa về.

Thi thoảng mới ngồi cùng nhau dùng bữa, nhưng cũng chỉ im lặng.

Vương phi nhận ra chúng ta có điều bất ổn, nhưng không hề can thiệp, ngược lại còn hẹn ta lên chùa Linh Tuyền thắp hương cầu phúc.

Đến cổng chùa, ta mới phát hiện người còn hẹn cả Liễu phu nhân nhà Hộ bộ Thượng thư.

Liễu phu nhân còn dẫn theo con trai —— Đại lý tự Thiếu khanh Liễu Dật.

Chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây.

Bởi Liễu Dật chính là huynh đệ tốt của Tiêu T.ử Hi.

Lúc náo động phòng ta từng nhìn hắn một cái, là kẻ có tính tình hoạt bát.

Hai vị trưởng bối là tỷ muội thân thiết, vừa gặp đã mở lời không dứt, dìu dắt nhau thân tình vừa trò chuyện vừa lên bậc thềm.

Ta và Liễu Dật khẽ gật đầu chào nhau, rồi đi sau họ một khoảng không xa không gần.

Liễu Dật thấy mẫu thân nhà mình chuyện trò rôm rả, bèn bắt chuyện với ta một cách tự nhiên: "Quận vương phi đang có mâu thuẫn với Quận vương sao?"

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Tên này nói chuyện trực tiếp vậy sao? Nhưng lại khá hợp ý ta.

Ta không khỏi nhìn Vương phi phía trước, tức khắc hiểu rõ mục đích của người khi lập cục diện hôm nay.

"Liễu Thiếu khanh có gì chỉ giáo?"

Ta khiêm tốn thỉnh giáo.

"Vương phi khách sáo rồi, chỉ giáo thì không dám,"

Liễu Dật vừa nói mắt đã cong thành hình bán nguyệt, "Nhưng ta hơi hiểu về Quận vương, có thể giúp Vương phi bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh."

"Được thế, ta xin rửa tai lắng nghe."

Ta cười đáp.

"Quận vương người này, người ngoài nhìn vào thấy đoan chính, trưởng bối nhìn vào thấy ngoan ngoãn, thực chất là một viên trôi nước nhân mè đen.

Đã thế còn khẩu thị tâm phi, kiêu ngạo hết mức, thích không nói thẳng, giận bắt người đoán."

Liễu Dật thực sự định dốc túi tương trợ, bán đứng huynh đệ không chút ngập ngừng.

"Nhưng hắn giận cũng chia làm mấy loại.

Ví như thực sự giận đến mức không muốn nhìn mặt ngươi, thì dẫu ở cùng một mái nhà ngươi cũng đừng hòng chạm mặt.

Nhưng nếu hắn giận mà vẫn muốn cho ngươi bậc thang, thì sẽ ở trạng thái lúc gần lúc xa.

Cứ như một hũ nút thỉnh thoảng lướt qua trước mặt, nhưng khi ngươi tưởng đã êm xuôi định bắt chuyện vài câu, hắn lại chẳng thèm cho cơ hội."

Nói đến đây, Liễu Dật nhìn ta, cười bảo: "Theo hiểu biết của ta, hẳn Vương phi đang thuộc trường hợp thứ hai."

Ta gật đầu thật mạnh, bày tỏ sự tán đồng.

"Trường hợp thứ hai vừa dễ vừa khó.

Dễ ở chỗ chỉ cần dỗ dành, khó ở chỗ dỗ thế nào?"

"Dỗ thế nào?"

Ta hiếu kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cái đó phải hỏi Vương phi rồi,"

Liễu Dật mắt càng cong hơn, "Vương phi biết vì sao Quận vương giận không?"

Có vài lời ta không tiện nói quá thẳng, đành uyển chuyển trả lời: "Ta đã khen Quận chúa Ký Hoan vài câu trước mặt chàng."

Liễu Dật cười không nói, thần sắc hiện rõ bốn chữ "Quả nhiên là thế".

"Vương phi biết vì sao lúc đầu Quận vương từ chối hôn sự không?"

Một lát sau, Liễu Dật lại hỏi.

Ta lắc đầu: "Điều này ta chưa từng nghĩ tới."

"Lúc đó ta khuyên Quận vương, bảo rằng nữ t.ử như Vương phi rất hiếm có, nếu thành phu thê là phúc phận, nói thực tế hơn thì giúp ích rất nhiều cho hoạn lộ của hắn.

Nhưng Quận vương vẫn không chịu, Vương phi đoán xem vì sao?"

Chắc vì tuổi tác lớn, dễ có khoảng cách.

"Tuổi tác không phải vấn đề, vả lại cũng chẳng chênh bao nhiêu."

Liễu Dật như biết đọc tâm thuật.

"Quận vương lúc đó trả lời ta: 'Trước đây Thánh thượng hai lần ban hôn cho Thẩm Hầu đều bị từ chối, lần này cũng là Thánh thượng ép nàng về thành thân.

Nữ t.ử như nàng, sinh ra đã tự do tự tại, Thượng Kinh không hợp với nàng, mảnh trời vuông vức trong phủ ta cũng không nên vây hãm nàng.

Huống hồ người ta chưa chắc đã thích ta'."

Liễu Dật bắt chước ngữ khí của Tiêu T.ử Hi kể lại, trong đầu ta bắt đầu hiện lên thần sắc của chàng khi nói những lời đó, đoan chính mà chân thành.

Ta nhất thời ngẩn ngơ, hồi lâu không tiếp lời.

"Không biết Vương phi từng xem qua những tập sách như Danh lục mỹ nam t.ử Thượng Kinh chưa?"

Chủ đề của Liễu Dật thay đổi xoành xoạch.

Ta định thần lại, nhướng mày: "Đâu chỉ từng xem."

Năm ta mười mấy tuổi cũng từng trẻ dại phong lưu.

Nữ cải nam trang, cưỡi ngựa dựa cầu, các nhạc phường thanh lâu ở Bắc Dương ta đều đã đi mòn gót.

Nhờ dăm ba chữ nghĩa trong bụng, làm vài bài thơ sầu từ t.h.ả.m, cũng khiến bao kẻ si tình điêu đứng.

Thực ra ta cũng chẳng làm chuyện gì quá hoang đường, chỉ thuần túy thích ngắm mỹ nhân, thưởng thức sắc đẹp, từng cảm thấy chuyện này còn giúp kéo dài tuổi thọ hơn cả uống linh đan diệu d.ư.ợ.c.

Thi thoảng có người nhận ra ta, hôm sau liền xách gói đến cửa đòi lấy thân báo đáp, vì thế mà ta chẳng ít lần bị các chủ tướng xử phạt.

Trẻ dại không hiểu chuyện gây ra bao nợ đào hoa rực rỡ chẳng tàn, thậm chí hai năm trước, ta phụng chỉ vào kinh thành thân, lúc dân chúng tiễn đưa dài dằng dặc trên phố, ta suýt chút nữa bị khăn tay túi thơm nhấn chìm.

"Không giấu gì Vương phi, trước đây vì hiếu kỳ, ta có mua vài cuốn sách về mỹ nhân Thượng Kinh,"

Liễu Dật ra hiệu bảo ta cẩn thận bậc thềm dưới chân, nói tiếp: "Lúc đó mấy huynh đệ chúng ta tụ tập uống rượu ở Thiên Vị Lâu, ta mua cuốn sách từ tay người kể chuyện, mấy người lập tức vây quanh lật ra xem."

"Đối với những thứ này Quận vương trước nay vốn chẳng hứng thú, nhưng ta lại thích trêu hắn nhất.

Thế là ta cầm cuốn sách dí sát vào mắt hắn.

Hắn không thắng nổi ta, đành tùy ý lật một cái, lướt qua vô cùng chiếu lệ, rồi bỗng sững người.

Thần sắc lúc đó trôi qua rất nhanh, nhưng ta vẫn nhạy bén bắt gặp được.

Thế là ta thuận theo ánh mắt chàng nhìn vào người trong họa sách.

Lưng đeo trường kiếm, tay nắm trường thương, dáng người cao ráo, phong tư hiên ngang, khiến người ta kinh diễm không thôi."

Nói đến đây, Liễu Dật cười rạng rỡ hơn: "Cho nên Vương phi, người trong cuộc u mê, chính là nói Quận vương."

Ta nghe vậy cũng không nhịn được cong môi.

Người trong cuộc u mê, Tiêu T.ử Hi ở trong đó không hiểu, nhưng Liễu Dật hiểu, ta cũng hiểu.

—— Đó gọi là nhất kiến chung tình.

"Đa tạ Liễu Thiếu khanh, ta biết phải dỗ dành chàng thế nào rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện