Tình yêu thay đổi, đánh nhau, mang thai, chia tay, phá thai.

 Có quá nhiều chuyện xảy ra chỉ trong một ngày, người bình thường sẽ phải mất rất nhiều thời gian mới có thể vượt qua được. Nhưng Chúc Tử Du đã vượt qua được. Cô ấy im lặng, tựa tấm lưng gầy gò nằm trên giường, nhắm mắt lại, bất động. Chỉ khi đến gần mới có thể nghe được tiếng thở nhẹ của cô ấy.

 Hạ Hạ không dám rời đi, sợ Chúc Tử Du nghĩ quẫn. Vì vậy cứ ban đêm, cô lại trải chăn xuống sàn nhà nằm ngủ bên cạnh cô ấy.

 Cô biết Chúc Tử Du thích Trịnh Trí Minh nhiều đến mức nào. Thái độ nũng nịu của một người phụ nữ nhỏ bé khi yêu không thể lừa dối người khác được. Mỗi khi Chúc Tử Du nhắc đến bạn trai của mình, cô ấy đều ngọt ngào nói “Trí Minh của mình”. Và bằng chứng là đôi mắt của cô ấy lúc đấy cũng là lúc đẹp nhất.

Hạ Hạ không dám tưởng tượng sự việc này sẽ ảnh hưởng đến cô ấy đến mức nào. Cô cũng không biết tinh thần của Chúc Tử Du có thể đủ mạnh để vượt qua nỗi tuyệt vọng như vậy hay không. Cô thử đặt mình vào vị trí của cô ấy và nhận ra rằng nếu chuyện hôm nay xảy ra với cô và Tạ Hoài, cô sẽ không bao giờ có thể làm được như Chúc Tử Du, chia tay và xử lý sạch sẽ.

Hạ Hạ mất ngủ, cô cảm thấy Chúc Tử Du chắc cũng không ngủ được.

Chúc Tử Du mặc dù không nhúc nhích, nhưng hơi thở của cô ấy rất không ổn định, Hạ Hạ tuy rằng nhắm mắt, nhưng lông mi lại không ngừng run rẩy.

Hạ Hạ đành đứng dậy vào bếp nấu con gà mà Tạ Hoài mua. Cô cắt một ít ngô và táo đỏ cho vào nồi nấu. Canh nấu xong thì trời cũng sáng.

Hạ Hạ định đi tới phòng của Chúc Tử Du, thì phát hiện cô ấy không có ở trên giường, rèm cửa đều mở toang.

Hạ Hạ sợ đến suýt đánh rơi cái bát. Cô hốt hoảng chạy nhìn xuống cửa sổ, phía sau vang lên giọng nói của Chúc Tử Du: “Cậu đang nhìn cái gì vậy?”

Hai má cô ấy gầy như tờ giấy: “Mình không nhảy lầu vì một kẻ bẩn thỉu, mẹ mình sẽ đau lòng.”

th*n d*** của Tử Du đau như bị dao đâm, đi lại cũng không dám bước lớn, đành nhích từng chút một đến bên giường: “Trong phòng mùi hôi quá, nên mình mở cửa sổ cho thông gió. Sau khi khỏi bệnh cần phải giữ cho không khí trong lành. Tạ Hoài đâu?”

“Anh ấy đi từ sớm, vài ngày nữa mới quay lại, cậu có thể yên tâm.” Hạ Hạ đặt canh gà lên bàn cạnh giường, “Chúng ta ăn chút gì đi.”

“Mình ăn cùng cậu nhé.”

Chúc Tử Du cả ngày chưa ăn gì, cũng không uống gì. Cô ấy trước tiên ăn hai bát thịt gà, hài lòng lau miệng, lại múc một bát canh từ trong nồi ra từ từ thưởng thức.

Thấy tâm trạng của cô ấy đã bình tĩnh lại, Hạ Hạ thỉnh thoảng lại trò chuyện về chủ đề trường học, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của cô ấy.

“Cậu đã đến nhà Tạ Hoài vào dịp Tết Nguyên đán.” Chúc Tử Du đột nhiên hỏi: “Gia đình cậu ấy có thích cậu không?”

Hạ Hạ nghĩ đến Kiều Như, cười vui vẻ nói: “Dì đối với mình rất tốt. Trước đây mình và Tạ Hoài có bất đồng quan điểm, dì ấy còn gọi điện nói chuyện với mình, hỏi Tạ Hoài có khi dễ mình không.”

Chúc Tử Du cũng cười: “Vốn dĩ năm nay mình muốn đưa Trịnh Trí Minh về nhà gặp mẹ mình. Bà ấy không biết mình tìm được một ông già, mình còn đang lo lắng không biết phải nói với bà ấy như thế nào, nhưng bây giờ mình thấy yên tâm rồi”.

“Mẹ mình là con gái gia đình khá giả, ông ngoại mình bắt đầu kinh doanh ở Quảng Đông vào những năm 1990, tiền tiêu vặt của bà ấy bây giờ nhiều hơn chi phí sinh hoạt hàng tháng của mình nữa, mua một chiếc áo khoác sẽ tốn tới bốn con số. Bà có thể chơi đàn piano và làm bánh, còn biết cắm hoa.”

“Ba mình là giáo viên dạy tiếng Anh của mẹ mình, ông là một đứa trẻ nghèo. Mẹ mình vì ông mà bất hòa với gia đình, sẵn sàng từ bỏ tất cả để cùng ba mình bỏ trốn”.

“Nhưng cả đời mình lại chưa bao giờ gặp ba."

Chúc Tử Du cười hỏi: “Hạ Hạ, cậu có biết một đứa trẻ không có ba mong chờ nhất điều gì không?”

Hạ Hạ thoáng bối rối. Chúc Tử Du có dáng người đẹp, ngoại hình đẹp, tính cách vô tư và khiêm tốn. Có khá nhiều chàng trai theo đuổi cô ấy ở trường, trong đó có một số người là phú nhị đại. Nhưng Chúc Tử Du không nhìn thấy mà lại tìm trúng Trịnh Trí Minh, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi.

Chúc Tử Du nói xong lời này, Hạ Hạ liền hiểu ra.

Những đứa trẻ không có ba từ nhỏ. Vì thiếu tình yêu của ba, một số cô gái sẽ vô hình bị điều này tác động khi đưa ra tiêu chuẩn lựa chọn bạn đời của mình. Họ thích những người đàn ông trưởng thành, ổn định và lớn tuổi hơn để bù đắp cho sự thiếu an toàn, bảo bọc và yêu thương từ người ba.

Hạ Hạ khi còn nhỏ cũng khao khát tình yêu của ba mình. Nhưng sau khi gặp được một người ba như Hạ Quân, cô cảm thấy thứ này bỏ đi cũng được.

“Ba mình đã ngoại tình khi mẹ mình đang mang thai mình. Mẹ mình ly dị ông và mang mình đến một thành phố khác. Bà ấy rất bướng bỉnh, không chịu cúi đầu trước ông ngoại và nhận lỗi với ông. Bà đã bán hàng ăn sáng suốt mười mấy năm để nuôi mình khôn lớn. Mẹ rất thương mình, sợ cha dượng sau khi lấy vợ sẽ đối xử tệ bạc với mình, nên mấy năm nay bà cũng không kết hôn nữa.”

Chúc Tử Du nói: “Mẹ ghét việc bị đàn ông lừa dối nhất trên đời. Mình từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ theo bước bà. Mình xinh đẹp như vậy, người đàn ông nào lại bỏ mình đi để ngoại tình với một con hồ ly tinh ở bên ngoài?”

Bát canh gà trong tay cô ấy rung lên, tuy không nói nhưng Hạ Hạ chắc chắn có thể đoán được lúc này cô ấy đang nghĩ gì.

Chúc Tử Du đang nghĩ: Không ngờ cuối cùng cô ấy lại là con hồ ly tinh đó.

“Cậu có cho rằng mình rất ngu ngốc không?” Chúc Tử Du hỏi: “Cậu nói xem, Trịnh Trí Minh từ đầu đã có vấn đề, nhưng mình vẫn nhất quyết muốn ở bên cạnh anh ta.”

Hạ Hạ nhẹ nhàng nói: “Cậu tự có lựa chọn của chính mình.”

“Mình đã suy nghĩ về những gì cậu nhắc nhở, nhưng mình vẫn không thể tìm ra khuyết điểm nào ở anh ta.”

“Điện thoại di động của anh ta không cần phải kiểm tra. Mình được phép ra vào trong nhà anh ta, trong đó cũng toàn là đồ đàn ông, không có dấu vết sinh hoạt của vợ anh ta. Trên người anh ta sẽ luôn chỉ có mùi nước hoa của mình.”

“Mình còn để lại kem nền và son môi lên từng chiếc áo của anh ấy, mà không phải lo bị mắng. Còn có thể chất đầy đồ đạc của mình vào xe anh ấy, có thể để đầu hôn trên cổ anh ấy. Anh ấy chơi với mình trong quán bar đến tận sáng sớm. Thậm chí đi cùng mình cả tháng mà không có ai giục về nhà. Đây bộ dạng của một người đàn ông đã có gia đình sao?”

“Anh ấy không giới thiệu mình với bạn bè hay đưa mình đến cửa hàng. Mình cũng đã nghĩ anh ấy chỉ muốn chơi đùa với mình, giống như Triệu Kim Tùng đã từng làm với cậu. Anh ấy không muốn mình bước vào cuộc đời anh ấy. Mình không có ý định làm vợ của anh ấy, nhưng mình thật lòng thích anh ấy. Mình không nghĩ kết hôn quan trọng. Mình nghĩ dù bây giờ anh ấy không chân thành với mình, thì một ngày nào đó anh ấy cũng sẽ thật sự thích mình.”

Cơn đau giữa hai lông mày của Chúc Tử Du chỉ xuất hiện trong chốc lát, liền lập tức trở về vẻ mặt vô tâm và lạnh lùng: “Anh ta già vờ thật giỏi.”

Hạ Hạ nói: “Anh ta không dám dẫn cậu đi đến cửa hàng vì sợ có người mách vợ anh ta phải không? Anh ta vẫn rất thích cậu, nhưng…”

Chúc Tử Du nói: “Mình không chịu nổi.”

Cô ấy nhìn Hạ Hạ: “Gặp được một người chân thành, thành thật, có thể yêu mình không chút dè dặt, thật khó. Vốn tưởng rằng đã gặp được, nhưng cuối cùng lại bị lừa. Cậu và Tạ Hoài, có vẻ rất tốt. Nếu cậu sống hạnh phúc, mình rất mừng cho cậu.”

Chuông cửa vang lên, Hạ Hạ đi ra mở cửa, người tới là Trịnh Trí Minh.

Sắc mặt Hạ Hạ lập tức thay đổi, cô đang định đóng cửa lại thì bị Trịnh Trí Minh dùng chân chặn, nói: “Tử Du có ở đây với cô không?”

Hạ Hạ không biết làm thế nào mà anh ta biết được nơi này, nhưng cách tìm ra chắc chắn không hợp pháp.

Đêm qua anh ta đã gọi cho Chúc Tử Du hàng chục cuộc, nhưng Chúc Tử Du không bắt máy. Anh ta chắc chắn đã tra địa chỉ vào sáng sớm và vội vàng chạy tới đây.

Hạ Hạ lạnh lùng nói: “Tử Du không ở đây, cút ra ngoài, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”

Trịnh Trí Minh muốn đi vào xem, Hạ Hạ lại không thể chống lại sức lực của anh ta. Trịnh Trí Minh đẩy cửa phòng ngủ ra thì thấy Chúc Tử Du đang lặng lẽ dựa vào đầu giường uống canh gà.

Trịnh Trí Minh thấy cô uể oải, yếu ớt co ro quấn trong chăn, anh ta bước tới nắm lấy tay cô: “Em ốm à? Anh muốn ở lại với em, nhưng hôm qua em tức giận không muốn anh đưa em về. Du Du, anh đã nói chuyện với người đàn bà kia rồi. Tuy cô ấy vẫn không đồng ý ly hôn nhưng điều đó không thành vấn đề.”

“Không.” Chúc Tử Du không hề tức giận, cô rút tay lại, thờ ơ liếc nhìn khuôn mặt của Trịnh Trí Minh, “Tôi không có bệnh, sau khi phá thai tôi đã yếu đi, bác sĩ nói đó là chuyện bình thường. Ông ấy cũng nói là tôi trong thời gian hồi phục không nên làm việc quá sức, phải giữ gìn sức khỏe, nếu không có gì để nói nữa thì anh mau cút đi. Đây là nhà của Hạ Hạ, đừng làm phiền người khác.”

Sắc mặt của Trịnh Trí Minh trong nháy mắt trở nên trắng bệch, anh ta nghiến răng nghiến lợi, nhướn cao mày: “Em nói cái gì?”

Đôi môi xinh đẹp của Chúc Tử Du cong lên thành một vòng cung tàn nhẫn: “Anh biết bà ấy sẽ sớm trở về Trung Quốc nên cố tình làm cho tôi có thai. Anh nghĩ rằng anh có thể trói buộc tôi bằng cách này phải không?”

Ngón tay của Trịnh Trí Minh không ngừng run rẩy, ánh mắt anh ta dán chặt vào cái bụng phẳng lì ẩn dưới chăn của cô.

Chúc Tử Du chế nhạo: “Tử Du tôi chỉ sinh con cho người mà tôi yêu. Anh không xứng.”

Trịnh Trí Minh sững sờ hồi lâu mới phát hiện được dây thanh quản của mình khàn khàn: “Em không yêu anh nữa à?”

Chúc Tử Du nhướn mày đáp: “Vì anh không phải người.”

Trịnh Trí Minh cực kỳ kích động, đôi mắt đỏ bừng: “Em dám giết con của chúng ta!”

“…Sao em có thể tàn nhẫn như vậy? Nó cũng là con của anh. Sự tức giận của em với anh có liên quan gì đến đứa trẻ? Đứa trẻ vô tội!”

Chúc Tử Du cười: “Nếu muốn thì tôi có thể giết anh luôn, anh tức giận rồi à?”

Trịnh Trí Minh kéo cánh tay cô ấy: “Em đi với anh ngay.”

Chúc Tử Du cầm nồi canh gà trên bàn cạnh giường, đập thẳng vào đầu anh ta. Đầu của Trịnh Trí Minh bị gạch vỡ cứa trúng, chút tỉnh táo cuối cùng cũng không còn nữa:

“Nếu bây giờ em đi theo tôi, tôi có thể tha thứ cho em chuyện em phá thai. Còn nếu không đi, em sẽ phải hối hận.”

“Sinh viên các người không phải thích chơi Tieba sao?” Trịnh Trí Minh nghiến răng nghiến lợi, “Tin hay không thì tùy, nhưng tôi sẽ đăng những thứ này lên trang Tieba trường của em.”

Anh giơ điện thoại lên, Chúc Tử Du liếc nhìn nội dung trong đó, vẻ mặt bình tĩnh thay đổi, sau đó trở về trạng thái ban đầu. Đôi mắt cô ấy như lưỡi dao lạnh lùng. Cô chém vào người Trịnh Trí Minh hết cái này đến cái khác. Một người đàn ông, mà chỉ muốn dùng thủ đoạn thấp kém đó trói cô lại bên cạnh mình. Cô cảm thấy đau đớn như bị anh ta khoét vào tim.

Anh ta lại hỏi: “Em đi không?”

Chúc Tử Du nhẹ nhàng cười: “Có gan thì cứ đăng đi.”



Sau khi Tạ Hoài trở về, Hạ Hạ liền kể cho anh nghe chuyện Trịnh Trí Minh đến đây.

Anh đang thay quần áo, tò mò hỏi: “Trong tay Trịnh Trí Minh có gì à?”

Hạ Hạ không nói được gì, lúng túng nói: “Là một đoạn video nhỏ được quay lén đó. Anh cũng biết Chúc Tử Du rất bao dung. Lúc yêu đương với Trịnh Trí Minh, cậu ấy có thể thỏa hiệp với anh ta bất cứ điều gì. Khuôn mặt của cậu ấy bị lộ ra trong video, Trịnh Trí Minh muốn Tử Du quay lại với mình, nếu không video sẽ bị đăng trên diễn đàn trường.”

Tạ Hoài: “Thế Chúc Tử Du nói gì?”

“Cậu ấy bảo Trịnh Trí Minh cút.”

Tạ Hoài: “Đây mà là bao dung sao? Thật ngu xuẩn. Trịnh Trí Minh cũng cho anh một ý tưởng đấy, về sau em nhất định phải nhẫn nhịn anh. Lần sau em mà đòi cãi nhau chia tay, anh liền dùng thứ gì đó ra ngoài dọa xem em có dám không.”

Nói xong, anh nhìn Hạ Hạ bằng ánh mắt sắc bén: “Nhưng em nói với anh thì có ích gì? Anh có thể giúp cô ấy lấy lại đoạn video được à?”

Hạ Hạ nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương: “Không được sao?”

“Chúc Tử Du kêu em hỏi?”

Hạ Hạ lắc đầu: “Cậu ấy không nói gì, em chỉ muốn giúp cậu ấy. Nếu Trịnh Trí Minh thật sự nổi điên mà tung video lên mạng, chắc chắn sẽ khiến Tử Du tổn thương rất nhiều.”

Tạ Hoài cởi áo sơ mi, mặc vào áo thun ở nhà, lười biếng tựa vào đầu giường nghịch điện thoại di động, nhướn mày nói: “Chị Hạ đánh giá cao anh quá, anh là một sinh viên nghèo không có gì cả. Chờ anh từ một sinh viên nghèo trở thành một người giàu có đi. Cướp đồ từ tay ông già như anh ta có hơi quá sức.”

“Nhưng một sinh viên nghèo không có gì cả như anh, chẳng phải đã chặn đường một ông già giàu có khác trên cầu, cho hứng gió lạnh cả đêm đó sao?”

Tạ Hoài bình tĩnh kéo cánh tay cô lại: “Cái đó là vì em, Chúc Tử Du có liên quan gì tới anh à. Vì sao anh phải giúp cô ấy?”

“Chuyện này là chuyện của em. Cậu ấy là bạn của em.” Hạ Hạ nói: “Còn nữa, khi dì nằm viện, cậu ấy là người duy nhất sẵn lòng cho em vay tiền. Cậu ấy thường tiêu tiền hoang phí, không thích tiết kiệm bất kỳ khoản tiền nào. Cậu ấy nghe em muốn vay tiền, liền đưa em tất cả tiền tiết kiệm của mình chỉ trong một lần.”

Tạ Hoài nhìn có vẻ bình thản, nhưng vẫn không chịu thỏa hiệp: “Như vậy cũng không được.”

“Anh đã về lâu như vậy, em cũng không hỏi anh đàm phán đã thành công chưa. Em cứ nói về Chúc Tử Du, em là bạn gái của anh hay bạn gái của Chúc Tử Du? Em cứ nói về Chúc Tử Du, sao không cưới cô ấy luôn đi? Tạ Hoài nói, “Bây giờ anh rất ghen tị với Chúc Tử Du."

Hạ Hạ vội vàng hỏi: “Vậy anh đàm phán thành công chưa?”

Tạ Hoài thản nhiên nói: “Nhờ ơn Chúc Tử Du mà anh đến trễ ba tiếng, em cho rằng đàm phán đã thành công chưa?”

Hạ Hạ nhất thời cảm thấy áy náy, không nhắc tới Chúc Tử Du nữa, cô đứng dậy mặc quần áo: “Tốt nhất em nên đi gọi cảnh sát.”

Tạ Hoài cười cười: “Gọi cảnh sát có ích lợi sao?”

“Đương nhiên.” Hạ Hạ nghiêm túc nói: “Mấy ngày trước em đã giao đoạn video ghi lại cho cảnh sát, người phụ nữ đó cuối cùng phải bồi thường chi phí y tế và chi phí sửa chữa điện thoại di động cho em.”

“Em có bằng chứng cho thấy Trịnh Trí Minh đã quay đoạn video đó không? Cho dù có thì sao em biết liệu anh ta có đăng nó hay không? Anh ta không tống tiền Chúc Tử Du, nên cảnh sát cũng sẽ không quan tâm đâu.”

“Em có thời gian đến đồn cảnh sát, sao em không nghĩ cách lấy lòng anh Hoài.”

Hạ Hạ bối rối: “Nhưng anh đã nói sẽ không giúp mà.”

Tạ Hoài lặng lẽ nhìn cô. Anh duỗi một chân trên giường, uốn cong chân còn lại, đặt ngón tay lên đầu gối.

“Anh được lợi gì nếu giúp cô ấy?” anh hỏi.

Hạ Hạ: “Chúc Tử Du không có tiền, anh đừng mơ thừa nước đục thả câu.”

Tạ Hoài: “Ai quan tâm đến tiền?”

Hạ Hạ không hiểu.

Tạ Hoài đưa tay ra: “Tới đây.”

Hạ Hạ ngoan ngoãn đến nằm vào lòng anh, lặng lẽ rúc vào ôm anh, anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô: “Em có nhớ anh không?”

Giọng mũi của Hạ Hạ mềm mại, cô nhẹ nhàng nói: “Nhớ.”

Cô tựa đầu vào cánh tay anh một cách thoải mái, lười biếng như một con mèo đang phơi nắng.

Ngón tay của Tạ Hoài luồn dọc theo mái tóc sau gáy của cô, v**t v* đôi lông mày thanh tú, mí mắt, chóp mũi của cô, cuối cùng đáp xuống môi cô.

Tạ Hoài hỏi: “Em còn nhớ ngày em đến dạy kèm cho Bình Gia Bằng, sau đó em đã làm gì với anh không?”

Ngày hôm đó thực sự không đáng để nhớ.

Tạ Hoài đến gặp cậu của Bình Gia Bằng để bàn chuyện làm ăn. Hạ Hạ lên lầu dạy kèm cho Bình Gia Bằng. Trên đường đi về, mọi thứ diễn ra không vui. Người cuối cùng phải cúi đầu là Hạ Hạ. Cô ở ký túc xá... Sau đó, Hạ Hạ không khỏi đỏ mặt khi nghĩ đến điều đó.

Đầu ngón tay ấm áp của Tạ Hoài cọ vào đôi môi mềm mại của cô, giọng nói rất trầm, mơ hồ mà mê hoặc: “Làm lại lần nữa đi, xong rồi em muốn anh làm gì anh cũng làm.”

Khuôn mặt dịu dàng của Hạ Hạ lập tức nổi lên những rặng mây đỏ rực ngượng ngùng. Cô vùi mặt vào ngực Tạ Hoài, thấp giọng nói: “Anh thật không biết xấu hổ!”

Một lát sau, cô lại ngẩng đầu nhìn Tạ Hoài, ánh mắt dũng mãnh sáng ngời: “Anh có thể làm được cái gì để giúp?"

Đôi mắt của Tạ Hoài nóng bỏng, sâu như hố đen, có thể hút trọn người vào.

Anh nhướn mày: “Em muốn mạng của anh luôn cũng được.”

Hạ Hạ cắn môi, mon men cởi chiếc quần rộng thùng thình của anh ra.

Cô cúi xuống lẩm bẩm câu cuối cùng: “Đừng có gây tiếng động đấy, Tử Du sẽ nghe thấy.”

Hạ Hạ có kỹ năng cực kỳ kém. Tạ Hoài muốn dừng lại, không đành lòng nhìn cô gái mình yêu ngoan ngoãn làm như vậy. Trong lòng tràn ngập mềm mại dịu dàng. Đôi mắt cô sáng như sao, ánh nước mơ màng. Thỉnh thoảng, cô nhìn Tạ Hoài kèm theo một chút ngượng ngùng.

Tạ Hoài không cho rằng lời mình vừa nói là giả, nếu Hạ Hạ thật sự muốn mạng của anh, anh hoàn toàn có thể trao nó cho cô.

Đôi mắt anh có sự tôn sùng, nóng rực. Lòng bàn tay úp xuống, chạm vào đôi má phồng lên, đôi môi mềm mại và mùi hương vương vấn trên tóc cô.

Tạ Hoài chạm vào mái tóc mềm mại của cô, xương ngón tay khẽ run lên, giọng nói trở nên khàn khàn.

Anh khẽ gọi: “Bảo bối…”



Hạ Hạ đỏ mặt đi vào phòng tắm đánh răng. Tạ Hoài nằm trên giường nhìn chăm chăm trần nhà, trầm ngâm một lúc, anh cũng đứng dậy chạy vào phòng tắm, từ phía sau ôm lấy Hạ Hạ.

Chàng trai trẻ trong gương rất đẹp trai, đôi lông mày sắc lạnh và rậm rạp. Những đường nét mạnh mẽ trông lại không quá lạnh lùng vì được lấp đầy bằng sự dịu dàng trong mắt anh.

Anh nghiêng đầu, đặt những nụ hôn nhẹ lên đôi má trắng trẻo của cô gái rồi tựa cằm lên vai cô.

Miệng Hạ Hạ đầy bọt kem đánh răng, lời nói lấp bắp: “...Tránh ra, em đang đánh răng…”

Tạ Hoài giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn hôn dọc theo khuôn mặt đến cổ của cô: “Vợ ngoan à, anh cho em biết một chuyện, đừng tức giận.”

Hạ Hạ nhìn anh trong gương.

Tạ Hoài nói: “Hôm đó tuy rằng anh đến muộn, nhưng việc làm ăn vẫn thành công. Anh chỉ cố ý lừa em mà thôi, cho dù em không làm cho anh, anh cũng sẽ giúp em.”

Hạ Hạ: “…………”

“Làm cho thoải mái muốn chết, Hạ Hạ của chúng ta thật giỏi. Anh Hoài yêu em.” Tạ Hoài ôm cô, hôn thật mạnh lên mặt cô, quay người chạy ra ngoài.

Lúc Hạ Hạ đi ra tính sổ với anh, Tạ Hoài đã mặc quần áo đi ra ngoài.



Tạ Hoài suốt đêm không về, ngày hôm sau là lễ tình nhân của Trung Quốc, Hạ Hạ đi chợ mua rất nhiều nguyên liệu, dự định buổi tối sẽ làm một bữa ăn tươm tất. Chúc Tử Du sức yếu, không ăn được nhiều đồ ăn, nên như thường lệ cô hầm canh gà cho cô ấy. Đang chuẩn bị nấu bữa tối thì nhận được tin nhắn từ Tạ Hoài trên điện thoại.

[Ngày lễ tình nhân Trung Quốc năm nay, em có muốn trải nghiệm tình yêu lãng mạn không? Em có muốn có những kỷ niệm rực rỡ và mơ mộng nhất của tuổi trẻ? Em có muốn một đêm khó quên với sự bầu bạn của soái ca đỉnh nhất vũ trụ không?]

Trả lời "Tạ Hoài thật đẹp trai" rồi lao đến sân thể thao của trường học trong vòng nửa giờ. Mọi thứ không còn là mơ nữa và trở thành sự thật.]

Hạ Hạ nghĩ thầm đây là một tin nhắn rác nào đó, và nhắn trả lời TD* một cách thản nhiên.

Tạ Hoài đang ngồi ở rìa sân thể thao, cắn ngón tay và suy nghĩ tiếp tin nhắn, mà anh cho là sáng tạo để gửi cho Hạ Hạ. Đột nhiên nhìn thấy cô trả lời TD, anh lập tức bùng nổ.

Anh nhảy lên, gọi cho Hạ Hạ, cô gái chậm rãi trả lời. Anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Xuống đây.”

Hạ Hạ nói: “Em muốn chăm sóc Tử Du.”

Tạ Hoài càng tức giận hơn.

Sau đó Hạ Hạ chậm rãi nói: “Được rồi, đợi một chút.”

Cô chuẩn bị bữa ăn cho Chúc Tử Du rồi đi xuống lầu thì thấy Tạ Hoài đã đẩy chiếc xe điện màu hồng ra đặt ở cửa.

Anh đã chạy xe điện đến Đại học Nam Kinh. Lúc này vẫn đang là kỳ nghỉ hè, trong trường không có ai, đèn đường cũng không bật, gần sân chỉ có một chút ánh sáng.

Ánh sáng được phản chiếu yếu ớt.

Không phải đèn đường, không phải ánh sao, mà là những ngọn nến dày đặc.

Cứ nửa mét lại có những ngọn nến được đặt trên đường nhựa dài 400 mét.

Tạ Hoài cầm trong tay một chiếc bật lửa, trượt ván trên đường bằng, cúi người thắp nến.

Hạ Hạ sững sờ.

Cô đứng xa xa không nói gì, nhưng Tạ Hoài lại ngẩng đầu lên như ngầm hiểu. Dưới ánh nến rực rỡ, khuôn mặt tuấn tú của anh ấm áp, một tay cầm túi, tay kia vẫy tay với cô. Hạ Hạ đi tới, Tạ Hoài đứng ở nơi đó bất động, chói mắt như hoàng tử nhỏ bước ra từ truyện cổ tích.

Anh lấy ổ USB ra: “Anh đã tự mình xóa video trên điện thoại của Trịnh Trí Minh, đồng thời cũng đã kiểm tra máy tính. Đây là bản sao lưu của anh ta. Đưa nó cho Chúc Tử Du.”

Từ nãy giờ anh luôn cho tay phải vào túi, không thả tay ra, nhưng cũng không thoát khỏi tầm mắt của Hạ Hạ. Cô đi đến nắm lấy tay anh, trên đó quấn một băng gạc to: “Đau không?”

“Có chút.” Tạ Hoài cười nói, “Nhưng đã hứa với em rồi, anh nhất định sẽ làm được. Chỉ là bị đá trúng vào, bác sĩ cứ nhất định muốn làm ầm lên, thật sự không nghiêm trọng.”

Hạ Hạ không hỏi Tạ Hoài làm sao lấy được đó từ Trịnh Trí Minh, Tạ Hoài đã dạy cho cô một bài học khi xử lý Hạ Quân – anh không những có thể khiến người ta đau đớn mà còn không để lại vết thương. Đối với Tạ Hoài, trên đời có lẽ chỉ có việc anh muốn làm, không có việc anh không thể làm.

Một cơn gió đêm nổi lên, chậm rãi thổi từ phía bên kia sân, thổi tắt nhiều ngọn nến dưới nền.

Những ngôi sao trên bầu trời đang tỏa sáng rực rỡ, phản chiếu ánh sáng nửa tối tăm nửa rực lửa của mùa hè vào trên sân.

Hạ Hạ có chút phân tâm: “…Sao lại thắp nhiều nến như vậy?”

“Anh muốn làm cho em vui vẻ.” Tạ Hoài thẳng thắn nói: “Trước đây lúc tụi mình bắt đầu bên nhau, anh lo lắng quá nhiều, còn nợ em một lời tỏ tình đàng hoàng. Sau khi làm hòa, anh lại quá bận rộn, không có thời gian ở bên em. Hôm nay là ngày lễ tình nhân của Trung Quốc. Trên đường về, anh nhìn thấy một cửa hàng bán nến nên đã mua để làm em vui.”

Hạ Hạ im lặng.

“Hạ Hạ.” Anh hỏi: “Ngày đó chúng ta cãi nhau, em nói anh gia trưởng, em còn nhớ không?”

Hạ Hạ gật đầu, lúc cô đang định xin lỗi thì Tạ Hoài lại nói: “Anh không phải là đàn ông gia trưởng, cho dù có quay lại, anh cũng sẽ đối xử như vậy với em.”

“Anh tức giận là vì không muốn em một mình chịu áp lực và chọn đi làm, mà em lại không bao giờ hiểu được anh quan tâm em đến nhường nào, muốn bảo vệ em bao nhiêu. Em chưa hiểu được sự tàn ác của xã hội. Sự đối xử lạnh lùng và đau khổ mà anh đã trải qua. Anh không muốn em phải trải qua tình huống bị ép uống rượu mà anh đã gặp. Nếu có thể, anh thậm chí mong em không bao giờ trải qua điều đó.”

“Miễn cưỡng phải làm việc chăm chỉ để kiếm sống rất không hay. Sẽ tuyệt hơn khi có thể làm những gì mà mình thích. Anh muốn em ngừng lo lắng áp lực, nhưng anh chỉ có thể nói, không thể làm được điều đó. Vì vậy, ngày hôm đó anh không giận em mà giận chính mình, và tự ghét chính mình.

Gió chiều thổi qua khuôn mặt Hạ Hạ, thổi bay mái tóc mềm quanh tai cô. Khuôn mặt xinh đẹp của cô phản chiếu trong ánh sáng lung linh của mùa hè. Tạ Hoài đã biết anh yêu cô kể từ khi hai người chạm mặt nhau vào đêm đó. Hiện tại, anh cảm thấy dường như mình còn yêu cô nhiều hơn, hơn cả những gì mà anh biết.

Từng ánh nhìn, từng lời nói, từng ánh mắt, từng tấc da thịt, thậm chí từng sợi tóc của cô đều mang trong mình vẻ đẹp khó tả trên đời này.

Anh không hiểu, anh chỉ cảm thấy cả đời anh cũng sẽ yêu như vậy.

—— Như anh đã từng nói, anh đã bị cô ăn sạch đến chết. Cho dù là từng phút từng giây, đều không thể ngừng yêu cô.

“Bây giờ thì khác rồi. Những lời đó không chỉ là lời nói suông, anh có thể cho em lời cam kết.”

“Anh muốn Hạ Hạ của anh trở thành một cô gái thật ngầu. Anh có thể để cô ấy làm bất cứ điều gì cô ấy thích rồi.”

Tạ Hoài duỗi tay, nhẹ nhàng ôm Hạ Hạ vào lòng: “Anh có tiền rồi, Em quay lại đi nhé.”

-------------------------------------------

Chú thích:

(*) TD là viết tắt của “退订” (Tui Ding), có nghĩa là “Hủy đăng ký”. Người Trung thường nhắn tin này khi họ nghĩ rằng họ nhận được tin nhắn rác.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện