Hạ Hạ thành thật bỏ việc thực tập, bắt đầu đọc sách chuyên môn. Tuy bị Tạ Hoài ép chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh sau đại học, nhưng cô cũng không hề miễn cưỡng.

 Công việc thực tập rất mệt mỏi, ngoài việc đi làm, cô chỉ ngủ và nghỉ ngơi rất ít. Về cơ bản, Hạ Hạ đang thực tập ở một công ty lớn. Nên hiện tượng làm thêm giờ cũng nghiêm trọng. Cô, một thực tập sinh mới, không chỉ phải phục vụ trà, giao nước và đồ ăn, mà còn phải nhận vô số nhiệm vụ từ người tiền nhiệm. Hàng ngày còn phải để ý sắc mặt mọi người. Cô đã không muốn làm nữa từ lâu rồi.

 Vẫn còn bốn tháng nữa mới đến kỳ thi tuyển sinh sau đại học, bây giờ đã quá muộn để ôn tập. Tuy nhiên, Hạ Hạ luôn rất vững vàng trong các khóa học chuyên môn và tiếng Anh. Chỉ cần cô đọc sách bổ sung thêm và xem qua đại cương chính trị, và cuối cùng học thuộc lòng nó một cách có hệ thống nhiều lần, vấn đề sẽ không quá lớn.

 Chúc Tử Du ở trong nhà của Tạ Hoài trong một tuần, sức khỏe đã dần tốt hơn. Có thể ra khỏi giường và đi lại để tự chăm sóc bản thân. Cô ấy đến dọn đồ chuyển về ký túc xá ngay khi tan học, còn để lại hai nghìn nhân dân tệ trên đầu giường trước khi rời đi. Chúc Tử Du coi đó là tiền ăn ở trong những ngày này.

Chúc Tử Du đã không xin tiền gia đình ngoại trừ tiền học phí kể từ năm nhất. Cô ấy thỉnh thoảng làm người mẫu đồ họa trên eBay và tiếp viên để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Cô ấy thường chi rất nhiều tiền cho quần áo và đồ trang điểm, có khi còn không đủ, cuối tháng đôi khi phải vay tiền.

Chúc Tử Du không kể với mẹ những gì đã xảy ra gần đây. Cuộc phẫu thuật của cô ấy tốn một khoản chi phí rất lớn. Và sau khi tiêu nhiều tiền như vậy trong một lần, cô chắc chắn không còn lại bao nhiêu.

Sau khi Hạ Hạ nhìn thấy số tiền cô ấy để lại, cô quyết định thu dọn đồ đạc và quay lại trường học để ở bên cô ấy.

Khi tới ký túc xá, Chúc Tử Du đang ngồi xồm trước tủ sắp xếp quần áo. Thái Vân chống tay lên bàn nhìn cô ấy. Chúc Tử Du mặc một chiếc váy ngủ màu trắng dáng dài đến mắt cá chân. Gần đây cô ấy đã gầy đi rất nhiều, thân hình mảnh hạt sương mai. Mái tóc dài buông xõa quanh eo. Cô ấy lặng lẽ gấp quần áo lại và cất vào tủ, ném quần áo bẩn vào giỏ đựng.

Thái Vân thấy Hạ Hạ đã quay lại, liền lấy điện thoại di động ra để bên mặt, vặn âm lượng tối đa, bấm vào một đoạn video ồn ào, rồi xem một cách thích thú.

“Nếu mày trong sạch, sao mày lại dụ dỗ chồng tao để anh ta trộm số tiết kiệm của tao rồi mua cho mày một căn nhà ở bên ngoài?”

“Đồ khốn nạn, mày đã ngủ với Trịnh Trí Minh bao nhiêu lần để khiến anh ta sẵn sàng chi nhiều tiền như vậy cho mày?”

“Cô và con tiểu tam này cùng một nhóm, đều là những con đ**m vô liêm sỉ ngoại tình với đàn ông.”



“Này Hạ Hạ.” Thái Vân khoa trương nói: “Tới mà nhìn xem. Người trong video này nhìn hơi quen quen. Còn người đang mặc áo đây có phải là cô không?”

"Người phía sau là ai vậy nhỉ? Tôi còn không nhìn rõ mặt." Cô ta cố ý hỏi: “Có cô biết cô ta không?”

Thái Vân hiển nhiên là đang định gây chuyện, Hạ Hạ còn đang định mang quần áo của mình cùng đồ ăn cho Chúc Tử Du, nghe vậy liền ném bình giữ nhiệt thẳng về phía Thái Vân.

Thái Vân đã luôn e ngại với Chúc Tử Du trong suốt ba năm học đại học. Chúc Tử Du có vẻ ngoài lạnh lùng và tính khí thất thường, và cũng có dáng vẻ không dễ bị khinh thường.

Vào năm Hạ Hạ đến Đại học Hải Nam để trao đổi, Thái Vân từng cãi nhau với Chúc Tử Du rất to. Mặc dù mâu thuẫn sau đó đã được quản lý ký túc xá hòa giải, cả hai đều đã xin lỗi nhau. Nhưng kể từ đó, Thái Vân không dám chỉ trích Chúc Tử Du nữa. Bởi vì cô ta biết không dễ để đánh bại.

Nhưng Hạ Hạ thì khác.

Hạ Hạ là một cô gái có xuất thân nghèo khó khi bước vào trường. Ấn tượng đầu tiên cô tạo ra với Thái Vân là yếu đuối và dễ bị bắt nạt. Sau này cô ta và Hạ Hạ cũng có ít mâu thuẫn, nhưng tính chất còn nhỏ, chỉ là kiểu hai cô gái chơi trò đấu trí. Trong giai đoạn đó, cô ta chưa từng thực sự thấy Hạ Hạ đe dọa tới mình.

Nhìn thấy Hạ Hạ lao tới, Thái Vân cũng không hoảng hốt mà kiêu căng nâng cằm: “Cô muốn làm gì? Tôi chỉ xem được video trên mạng, hỏi cũng không được à?”

Chúc Tử Du thường gọi điện cho Trịnh Trí Minh trong ký túc xá và thường nhắc đến anh ta với Hạ Hạ và Triệu Sơn Kỳ. Tên của anh ta nghe được rõ ràng từ video, nên Thái Vân có thể đoán được người trong clip là Chúc Tử Du ngay cả khi cô ấy không xuất hiện.

Cô ta muốn chế nhạo Chúc Tử Du nên tiện thể lấy tay Hạ Hạ để “bổ dưa”.

Vẻ mặt nham hiểm của Thái Vân khơi dậy sự tức giận của Hạ Hạ. Cô muốn tát Thái Vân hoặc đánh nhau với cô ta, nhưng cô chưa kịp ra tay đã bị Chúc Tử Du ngăn lại.

Trải qua những chuyện này, Chúc Tử Du trở nên vững vàng hơn rất nhiều, cô ấy kéo Hạ Hạ về phía sau, nhẹ nhàng nói: “Không cần đâu.”

Cô ấy dùng ánh mắt bình tĩnh liếc nhìn Thái Vân: “Cô không nhớ lần trước bị đánh thế nào đúng không? Nếu muốn bị đánh lần nữa thì cứ trực tiếp đến tìm tôi, đừng có mà đụng tới Hạ Hạ. Nếu làm tôi không vui, dù sao thì tôi cũng sắp tốt nghiệp rồi, tôi không quan tâm đến việc bị chỉ trích đâu.”

Thái Vân cười đạo đức giả: “Tôi tìm cô làm gì? Tôi nhìn thấy Hạ Hạ trên video này, nên tò mò tới hỏi thôi mà.”

Cô ta chán nản nhìn hai người một cách nhàm chán, cảm thấy ký túc xá ở đây quá bừa bộn vì bọn họ nên liền xách ba lô và máy tính đến văn phòng trò chuyện với Dịch Mỹ Hiên.

Lúc đi tới cửa, cô ta quay lại nhìn Hạ Hạ bằng ánh mắt giễu cợt: “Ồ, nhân tiện, cô không biết phải không? Trường học cao học của tôi là Đại học Hải Nam, đã được quyết định từ đầu tháng. Cô từng cướp chỗ trao đổi của tôi rồi thì sao? Bây giờ tôi đã được rồi. Nghe nói cô cũng đang chuẩn bị thi tuyển vào Đại học Hải Nam, có phải muộn rồi không?”

Cô ta khẽ mỉm cười: “Đừng thi trượt nhé.”

Sau khi Thái Vân rời đi, Hạ Hạ cau mày nói: “Trong điện thoại của cô ta có video, cứ như vậy để cô ta đi?”

Theo mức độ ganh ghét Chúc Tử Du và Hạ Hạ, cô ta sẽ không phải là Thái Vân, nếu không đi lan truyền video này khắp nơi. Cô ả sẽ không quan tâm đến việc Chúc Tử Du sẽ đối mặt với những tin đồn trong trường như thế nào.

Chúc Tử Du cũng không để ý: “Sao cũng được, ai cũng đã nhìn thấy thứ này từ lâu rồi, Thái Vân tuyệt đối không phải người đầu tiên biết.”



Buổi tối, Triệu Sơn Kỳ trở lại ký túc xá, tay cầm một chồng phiếu thực tập vừa được phát.

Kỳ thực tập tốt nghiệp tại trường đại học Nam Kinh do trường sắp xếp và kéo dài trong hai tháng. Địa điểm thực tập tùy theo từng chuyên ngành khác nhau. Triệu Sơn Kỳ đưa đơn cho Hạ Hạ và Chúc Tử Du để họ ký xác nhận. Hạ Hạ nhìn qua, phát hiện đơn vị thực tập chuyên ngành xã hội học năm nay là các văn phòng cấp dưới và ủy ban cộng đồng thuộc thẩm quyền của quận Xương Bình.

Hạ Hạ xem qua danh sách, chỉ vào ủy ban nơi Chúc Tử Du phải thực tập và hỏi: “Làm việc ở đây có dễ không?”

Triệu Sơn Kỳ nghĩ nghĩ: “Đây là ủy ban cộng đồng mệt mỏi nhất.”

Hạ Hạ nói: “Vậy mình đổi chỗ cho cậu ấy.”

“Thôi đừng” Triệu Sơn Kỳ nói: “Mặc dù ủy ban cộng đồng của cậu không phải là mệt nhất, nhưng cũng không hề dễ dàng. Ở các ủy ban cộng đồng khác, đều chia hai người cùng làm, còn ở chỗ cậu chỉ có mình cậu.”

Hạ Hạ sững sờ hỏi: “Hả?”

Triệu Sơn Kỳ nói: “Danh sách phân bổ là do cô Dịch quyết định, Thái Vân lúc đó cũng đang ở văn phòng của cô ấy.”

Hạ Hạ hiểu được ý cô ấy, lúc cô nhìn ủy ban cộng đồng của Tạ Hoài, quả thực cách chỗ cô rất xa.

Cô thật là ngưỡng mộ Thái Vân. Hận thù khiến người ta trở nên thông minh. Cô ta cân nhắc mọi việc cho họ đến từng chi tiết và vắt óc để họ sống không dễ dàng.

Địa điểm thực tập của Triệu Sơn Kỳ là ở một con đường đặc biệt, thuộc văn phòng đơn vị hành chính, nó là ủy ban có cấp bậc cao hơn. Cô ấy không cần phải trực tiếp đến cấp cơ sở, đó là một vị trí công tác không tệ.

Hạ Hạ biết Triệu Sơn Kỳ được giao một vị trí tốt như vậy là do chú của cô ấy là phó trưởng khoa, nên cô cũng không nói nhiều, chỉ lịch sự hỏi: “Sơn Kỳ, cậu có thể nhờ chú của cậu thay đổi địa điểm thực tập của Tử Du được không? Chúc Tử Du vừa mới cắt trĩ, đi làm ở ủy ban cộng đồng rất mệt, sẽ khiến vết thương không lành được”.

Sau khi Chúc Tử Du phá thai, cô ấy bị đau ở phần dưới và đi lại còn khó khăn. Khi có ai hỏi, Hạ Hạ luôn nói rằng cô ấy đã cắt trĩ.

“Để mình giúp cậu hỏi.” Triệu Sơn Kỳ nói: “Nhưng trong trường hợp này, trường thường yêu cầu giấy chứng nhận.”

Chúc Tử Du nói: “Không cần thay đổi, cứ như vậy đi.”



Hạ Hạ nghi ngờ Thái Vân đã đến xem qua tất cả các ủy ban cộng đồng ở quận Xương Bình trước, để chơi cô. Để cô có thể trúng được một nơi thực tập độc đáo như vậy, trong số rất nhiều địa điểm thực tập.

Khu dân cư nơi cô đến làm gọi là Cổ Tử Khẩu, cách trường 4km. Bên ngoài cổng chính là chợ rau, bên ngoài cửa sau là bãi rác, dù đi ra lối nào cũng bốc mùi hôi thối. Thỉnh thoảng ngồi trong văn phòng, có gió từ ngoài thổi vào, mang theo mùi rác lẫn mùi phân gà.

Vào ngày đầu tiên thực tập, trước khi Hạ Hạ vào văn phòng, cô đã được cán bộ ủy ban cử đi dán tài liệu lên bảng thông báo của một khu gần đó.

Nam Thành đang đặt ra mục tiêu thành phố vệ sinh. Chính phủ quyết tâm yêu cầu phải giành được danh hiệu này trong năm nay. Yêu cầu không được có sự lộn xộn trên đường phố, không có một mảnh rác nào trên đường. Khu dân cư phải sạch sẽ, không có mảnh vụn ở các hành lang, lối đi làm ảnh hưởng đến diện mạo thành phố.

Nhân viên vệ sinh của thành phố không đủ, kéo theo các nhân viên văn phòng đơn vị cơ sở được điều qua. Người của ủy ban thay phiên nhau dọn dẹp đường phố. Hạ Hạ là nhân sự không công, mỗi ngày đều phải đi.

Nửa tháng sau, Hạ Hạ gần như phát điên.

Tạ Hoài cũng được phân công quét dọn đường phố, nhân lúc người dẫn đội không để ý, anh lén tới tìm Hạ Hạ.

Hạ Hạ đang dùng giẻ lau bụi trên chốt bình cứu hỏa của tiểu khu. Cô cùng cán sự của mình ngồi dưới gốc cây long não cách đó không xa trò chuyện. Trên tay đang cầm một nắm hạt dưa, ăn một cách chậm rãi.

Cô ấy thỉnh thoảng quay lại nhìn Hạ Hạ, cảm kích nói: “Tiểu Hạ à, vất vả cho em rồi.”

Hạ Hạ bị bụi bay đến ngạt thở, hắt hơi, đứng trong góc ho khan một cách tuyệt vọng.

Tạ Hoài vừa đi tới vừa nhìn thấy cảnh này, liền nhanh chóng chạy lại vuốt lưng cô, nói đùa: “Chị Hạ sao vậy? Chị cao hứng vì gặp được anh à?”

Hạ Hạ ho đến nước mắt và nước mũi chảy ra, cô lấy khăn giấy Tạ Hoài đưa ra lau đi chóp mũi đỏ bừng: “Nơi này bụi bặm quá.”

Tạ Hoài: “Ai phân em làm việc này?”

Kể từ khi thực tập, anh có rất ít thời gian để gặp Hạ Hạ.

Hạ Hạ chuyển về ký túc xá vì không muốn Chúc Tử Du đối mặt mọi thứ một mình, Tạ Hoài cũng chuyển về ký túc xá giống cô.

Trong thời gian thực tập bận rộn, sau khi xong việc, Hạ Hạ lại quay lại trường để lấy đồ ăn rồi đến thư viện đọc sách.

Tạ Hoài thường không đến lớp thường xuyên, nhưng việc thực tập liên quan đến kết quả tốt nghiệp của anh, nên ban ngày anh không dám bỏ chạy, và vẫn đi gặp khách hàng vào ban đêm. Thỉnh thoảng, anh muốn thân mật với Hạ Hạ khi rảnh rỗi, nhưng anh lại thấy bạn gái mình đang tập trung dịch bộ câu hỏi tiếng Anh.

Bất cứ khi nào điều này xảy ra, Tạ Hoài đều thấy hối hận, vì đã kêu Hạ Hạ tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học. Cô trở nên bận đến mức hai người không còn thời gian để ở bên nhau.

Hạ Hạ liếc nhìn người phụ nữ trong góc, nhỏ giọng nói: “Cô ấy là cán sự giám sát em, em cần cô ấy cho thông qua kỳ thực tập. Nếu đánh giá thấp hơn 80 điểm, em sẽ phải thực tập lại vào học kỳ sau.”

Tạ Hoài chú ý đến cổ cô có một vết mẩn nhỏ, cau mày hỏi: “Sao lại nổi mẩn rồi?”

Hạ Hạ xoa xoa cái mũi ngứa ngáy: “Hôm qua bí thư khu phố đến kiểm tra, nói tường của tiểu khu bong tróc không đều, lão sư bắt em cạo tường cả buổi chiều, hình như em bị dị ứng với bụi.”

Tạ Hoài biết ủy ban của cô có điều kiện tồi tệ và khó khăn nhất, đồng thời cũng biết Thái Vân đã dùng thủ đoạn sau lưng để chuyển cô đến đây. Anh hỏi: “Thái Vân đang thực tập ở đâu?”

Hạ Hạ vội vàng nói: “Đừng di. Dù Thái Vân có thực lực đến đâu, cô ấy cũng không thể quyết định loại chuyên này. Chuyện này nhất định đã được cô Dịch sắp xếp. Anh đi tìm Thái Vân có ích lợi gì?”

“Đương nhiên là có ích lợi.” Tạ Hoài nói: “Gần đây cô ta không nhận được lời đe dọa nào từ anh Hoài, chỉ sợ cô ấy quên mất họ của mình. Sắp xếp công việc nặng nề như vậy cho em vì muốn loại bỏ em hay phải không? Cô ta thực sự nghĩ rằng anh sẽ không biết à?”

Hạ Hạ nói: “Cô ấy chưa biết chúng ta đã làm hòa rồi.”

Thái Vân sợ Tạ Hoài hơn Chúc Tử Du. Trong học kỳ vừa rồi, khi Hạ Hạ và Tạ Hoài tạm chia tay, Hạ Hạ có thể cảm nhận rõ ràng rằng thái độ của Thái Vân đối với cô đã trở nên hống hách hơn. Nếu Thái Vân biết cô đã làm hòa với Tạ Hoài. Cô ta nhất định đã không giở trò sau lưng cô.

“Em không nói với cô ta à?”

Hạ Hạ: “Không.”

Tạ Hoài bỗng nhiên tức giận: “Sao em lại không nói ra? Em cho rằng chuyện tụi mình làm lành cũng không cần thiết phải nói cho người khác biết à? Hay là em cho rằng anh Hoài không xứng được nhắc đến trong miệng em. Nói một câu: 'Tôi làm hòa với Tạ Hoài rồi' mà cũng không nói cho cô ta biết?”

Hạ Hạ: “…Em và cô ấy không có quan hệ tốt, không cần phải nói những lời như vậy.”

Tạ Hoài cầm lấy mảnh vải trên tay cô, rồi giúp cô lau sạch chốt cứu hỏa, vẻ mặt khó coi: “Tránh sang một bên.”

Tên chó này thật trẻ con, cứ như chưa tốt nghiệp mẫu giáo vậy. Hạ Hạ trong lòng thầm chửi, nghĩ xem lúc đầu cô yêu anh vì cái gì? Sau khi mắng anh, cô lại rơi vào trạng thái tâm thần phân liệt. Cô cảm thấy Tạ Hoài, ấu trĩ nhưng cũng khá đáng yêu, giống như một chú cún con đang cầu xin chị gái giới thiệu mình với bạn bè.

Cô suy nghĩ một chút, sau đó nghiêng người hôn nhẹ lên má Tạ Hoài, mỉm cười nịnh nọt: “Vậy thì, em sẽ đợi ở bên cạnh anh.”

Tạ Hoài rất hài lòng cử chỉ thân mật theo bám của cô, sắc mặt anh dịu đi, nhướn mày hỏi: “Sao em lại ở bên cạnh anh?”

Hạ Hạ cười ngọt ngào: “Vì là bạn trai, anh là bạn trai của em, khi về em sẽ nói với bọn họ mà.”

Cán sự đứng cách đó không xa nhìn thấy Hạ Hạ có vẻ đang gặp rắc rối, cô ấy đi tới, nhìn thấy Tạ Hoài đang giúp cô làm việc, liền hỏi: “Hạ Hạ, em xong chưa?”

“Đây là bạn trai của em.” Hạ Hạ vội vàng giới thiệu Tạ Hoài với cô ấy: “Anh ấy đến gặp em.”

Cán sự: “Ồ, nếu bạn trai của em đang giúp em lau cái này rồi, thì em đi quét cầu thang tiểu khu cho cô đi. Eo của cô không tốt, leo cầu thang rất bất tiện. Cảm ơn Hạ Hạ.”

“Cô giáo..”

Hạ Hạ chưa kịp nói gì thì Tạ Hoài đã ném miếng giẻ trong tay lên bình cứu hỏa, quay đầu cười nhìn cô ấy: “Em đến đây không phải để làm việc cho ủy ban của cô, em chỉ đến giúp đỡ bạn gái mà thôi. Bạn gái của em bị dị ứng với bụi nên không thể làm việc đó được đâu. Em có thể giúp cô ấy làm việc đó, nhưng sau khi em làm xong thì đừng có sắp xếp gì khác cho cô ấy nữa nhé.”

Nụ cười của anh không mấy chân thành, tuy mỗi câu đều dùng kính ngữ, nhưng giọng điệu không hề khách sáo: “Mặc dù nhà trường sắp xếp cho chúng em đến đây thực tập, nhưng chúng em cũng không nhận được một xu nào. Thậm chí còn trả cả chi phí đi lại. Nó giống như việc đưa tiền cho cô để làm việc cho cô vậy. Những ủy ban khác đều ngại sắp xếp việc nặng nhọc. Không có ý gì, chuyện là như vậy thôi.

“Hơn nữa, kỳ thi tuyển sinh sau đại học sắp diễn ra vào cuối tháng 12. Nên vì làm cái này nhiều, mà trì hoãn việc học của cô ấy cũng không tốt.”

Cô cán sự vốn đã quen với việc ra lệnh cho Hạ Hạ trong nửa tháng qua. Cô ấy rất vui khi có người giúp đỡ nên không ngại giao bất cứ việc gì cho Hạ Hạ. Tạ Hoài nói đến đây, cô ấy xấu hổ cười nói: "Trước đó Tiểu Hạ chưa bao giờ nói với cô, em ấy sắp thi tuyển sinh sau đại học."

Cô cán sự xin lỗi lịch sự rồi cầm chổi đi lên lầu.

Hạ Hạ nói: “Anh chỉ trích cô ấy như vậy, cô ấy không vui, rồi cho em điểm thấp thì phải làm sao?”

Tạ Hoài bất cần, đầy mặt khinh thường: “Nếu cô ấy dám cho em điểm thấp, thì anh kêu cô ấy phải đổi lại. Loại người này mặt dày, em cứ không chịu bày tỏ ý kiến, cô ấy sẽ giả vờ câm điếc. Rồi sẽ bắt em làm mọi việc cho cô ấy. Em không nợ cô ấy cái gì cả, không cần phải nghe lời cô ấy trong mọi việc."

Hạ Hạ nói ồ.

Tạ Hoài hỏi: “Em có mang theo sách không?”

Hạ Hạ gật đầu, Tạ Hoài nói: “Em qua đó đọc sách đi, lau xong anh sẽ gọi cho em.”

Hạ Hạ hỏi: “Anh không cần phải làm việc cho ủy ban của mình sao?”

Tạ Hoài bình tĩnh nói: “Ừ, anh đã trốn ra ngoài.”

“Nghỉ không lý do sẽ trừ điểm đấy.”

“Trừ đi, vợ anh bị dị ứng, mấy điểm thực tập đó có tác dụng gì?”

“Thực tập không xong không thể tốt nghiệp!”

“Vậy anh sẽ không tốt nghiệp.” Tạ Hoài khinh thường nói.

Hạ Hạ không còn gì để nói.

Tạ Hoài thật ấu trĩ, có nghĩ, nhưng cô lại bị mê hoặc bởi sự ấu trĩ của anh, say mê đến không có thuốc chữa. Anh kiêu ngạo không kiêng nể, không coi trọng bất cứ điều gì chỉ quyết tâm làm điều mình muốn, dù phải trả bất cứ giá nào. Trong mắt Hạ Hạ, chứng dị ứng không đáng kể của cô, không đáng để anh rớt tốt nghiệp.

Hạ Hạ nhéo mặt anh: "Em thì phải đi học cao học, anh ngay cả bằng đại học cũng không lấy được, có xấu hổ không?"

“Cùng nhau làm đi.” Cô đứng dậy, cầm chổi đi vòng quanh Tạ Hoài, “Dọn dẹp ở đây xong rồi cùng nhau đi ăn trưa.”

“Không đọc sách nữa à?”

“Tối nay đọc.”

“Buổi tối em đọc sách, vậy ai bên cạnh anh?”

Hạ Hạ suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy, đêm nay em ở lại với anh, hôm nay em không đọc sách gì cả.”

Tạ Hoài cười: “Không đọc sách, không đỗ cao học thì làm sao bây giờ?”

Hạ Hạ bắt chước anh, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vậy em sẽ không thi, chồng em đã tức giận, đỗ cao học có ích lợi gì?”

Cô cảm thấy mình và Tạ Hoài đang so găng với nhau, giống như trong sách nói. Từ đó về sau quân vương không còn tảo triều, chỉ để sủng ái một người mà chuyện gì cũng bất chấp, thành một hoàng đế ngu ngơ.

Tạ Hoài lông mày giật giật, hỏi: “Em gọi anh là gì?”

Hạ Hạ sững sốt một lát, sau đó mặt đỏ lên, giọng nói nhẹ nhàng: “Gọi anh là chồng.”

Cô nhón chân ghé vào tai anh, nhẹ giọng gọi: “Chồng ơi, Hạ Hạ tối nay chỉ ở cùng chồng.”

---------------------------------------

Chú thích:

(*) Ở bên Trung, mỗi khi đi 'nhiều chuyên' gọi là đi 'ăn dưa'. Ní này lấy tay nụ 'bổ dưa' trước khi bắt đầu ăn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện