Điều Hạ Hạ lo lắng nhất đã xảy ra.
Cô cúp điện thoại, gọi cảnh sát rồi chạy nhanh đến địa chỉ Chúc Tử Du để lại cho cô.
Lối vào quán Starbucks đông đúc người xem náo nhiệt. Ở giữa đám đông, một người phụ nữ trung niên đứng trước mặt Chúc Tử Du, dùng ngón tay to bản giữ tóc và một tay kéo mạnh chiếc áo voan của cô ấy. Quần áo của Chúc Tử Du bị xé thành nửa mảnh, dây vai tuột xuống cánh tay trần của cô ấy.
Chúc Tử Du cũng không phải là người ăn chay. Cô ấy đẩy vai người phụ nữ kia thật mạnh rồi vén tóc ra sau tai.
Người phụ nữ: “Con khốn vô sỉ, sao dám đánh tao?”
Chúc Tử Du lạnh đạm nói: “Giữ mồm miệng cho sạch sẽ.”
“Miệng tao không sạch?” Người phụ nữ cười khẩy, “Mày trong sạch thế mà còn dụ dỗ chồng tao, dụ dỗ chồng tao tiêu tiền cho mày, để anh ta trộm sổ tiết kiệm của tao mua nhà cho mày ở bên ngoài à? Con khốn, anh ta trả phí cho mày đúng không? Mày đã ngủ bao nhiêu lần để khiến anh ta sẵn sàng chi nhiều tiền như vậy cho mày?”
Hàng mi dài của Chúc Tử Du run lên hết lần này đến lần khác khi cô nghe từ “chồng” lặp đi lặp lại trong miệng bà ấy.
Người phụ nữ chỉ cao 1,5 mét, thân hình mập mạp và làn da ngăm đen. Tuy nhiên, bộ quần áo trên người đều là hàng hiệu sang trọng và giọng điệu tự tin cũng cho thấy bà ấy hẳn đang sống một cuộc sống vô cùng xa hoa. Sự hoài nghi hiện rõ từng tấc trong mắt cô.
“Trịnh Trí Minh là chồng của bà?” Cô cười mỉa mai, “Bà đang đùa tôi à?”
Trịnh Trí Minh là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành nổi tiếng nhất của một trường đại học hàng đầu trong nước, và đến Úc du học 10 năm trước. Giá trị của sinh viên tốt nghiệp thời đó đã khác so với bây giờ. Anh ấy là một học sinh ưu tú xuất sắc của thế hệ đó. Sau đó, anh bắt đầu tự kinh doanh quán trà và dịch vụ ăn uống của riêng mình. Anh sở hữu một chuỗi cửa hàng, đầu tư vào cổ phiếu và bất động sản, ngày thường có rất nhiều tiền tiết kiệm.
Anh ấy đẹp trai, thích tập thể dục, khuôn mặt và dáng người được chăm sóc tốt. Có vô số phụ nữ theo đuổi. Chưa kể anh ấy vẫn chưa kết hôn, cho dù anh ấy đã kết hôn thật thì người trước mặt thực sự cách quá xa anh ấy. Người phụ nữ đó là vợ anh ấy, Chúc Tử Du dường như mới nghe thấy một chuyện đùa.
Người phụ nữ đọc được sự hoài nghi và khinh miệt sâu sắc trong mắt Chúc Tử Du, bà ấy giống như một con sư tử cái giận dữ.
Bà ấy cởi túi LV trên tay, tháo nhẫn và vòng tay, chỉ vào Chúc Tử Du rồi hét lên: “Giữ nó lại——”
Một số phụ nữ phía sau bà ta lao tới chỗ cô, nắm lấy tay, chân của cô. Và những người không có chỗ nào để tóm lấy, họ dùng gót nhọn của túi xách đánh vào đầu Chúc Tử Du.
Trán Chúc Tử Du đỏ bừng vì bị đánh, một người phụ nữ túm tóc cô rồi đẩy xuống đất.
Bà ấy cởi đôi giày để bằng của mình ra và dùng đế giày tát vào mặt Chúc Tử Du một cách điên cuồng.
Khi Hạ Hạ đến nơi, áo của Chúc Tử Du đã bị xé thành nhiều mảnh, chỉ còn lại chiếc áo lót màu đen rách nát treo xiêu vẹo trên người.
Tư thế chiến đấu của Chúc Tử Du rất có kinh nghiệm. Cô ấy không quan tâm có bao nhiêu người đang đánh mình, hay có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào cơ thể tr*n tr** của mình. Cô không kêu lên đau đớn mà túm chặt tóc ai đó không buông. Da đầu của người phụ nữ bị kéo chặt ra. Bà ấy kêu lên đau đớn, móng tay của bà ta cào vô số vết máu trên đùi của Chúc Tử Du.
Hạ Hạ chen qua đám đông rồi chạy tới, đẩy vài người trước mặt sang một bên và kéo Chúc Tử Du lên khỏi mặt đất.
Đầu tóc của Chúc Tử Du rối bù, trên người đầy vết máu, vết cào móng tay. Ống quần của cô ấy bị xắn lên, áo trên bị mất còn một nửa, áo lót bị cởi ra.
Cô ấy thậm chí không khóc mà duỗi thẳng vai với vẻ mặt vô cảm.
Hạ Hạ cởi áo phông của mình, đắp nó cho Chúc Tử Du. Cô chỉ còn mặc một cái áo lá hai dây. Cô cúi xuống nhặt chiếc túi của Chúc Tử Du cùng đồ đạc nằm rải rác trên mặt đất.
Chúc Tử Du giật được một mảng lớn tóc của người phụ nữ ra, người kia đang lấy tay che kín da đầu của mình và mặt đỏ bừng. Bà ta muốn tiếp tục đánh cô ấy: “Mày nhào vô thử xem.”
Người phụ nữ chửi bới một cách độc ác: “Cô và con tiểu tam này cùng một nhóm, là những con đ**m vô liêm sỉ, đi loanh quanh cặp kè đàn ông, không cần mặt mũi. Thứ lẳng lơ.”
Chúc Tử Du không ngại mình bị mắng, nhưng lại không đành lòng nghe bà ta mắng Hạ Hạ như vậy. Cô ấy không kìm được cơn tức giận, muốn cùng bà ta tiếp tục đánh nhau: “Bà muốn chết à?”
Eo lưng của Hạ Hạ thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng, hào hiệp. Có dáng vẻ thong dong không vội, giữ vững thái độ.
Cô chặn Chúc Tử Du lại, bật camera điện thoại di động lên rồi chiếu vào người phụ nữ kia: "Cảnh sát sẽ sớm đến đây. Bà đã làm tổn thương thể xác bạn tôi còn lăng mạ tôi bằng lời nói. Tôi đã ghi hết lại rồi. Nếu dám, lại đây lặp lại điều bà vừa nói trước máy quay một lần nữa xem."
Người phụ nữ giật lấy chiếc điện thoại rồi đập nó xuống đất.
Hạ Hạ nhặt lên, màn hình đã vỡ nát, nhưng chức năng quay video vẫn chạy, cô thờ ơ nhìn người phụ nữ: “Làm hư tài sản của người khác, thêm một tội nữa.”
Cô khẳng định đã ghi lại toàn bộ hành vi xấu xí của người phụ nữ, lập tức bỏ điện thoại di động vào túi đựng đồng hồ mua cho Tạ Hoài và đặt chiếc túi ở bên đường cách xa ra.
Vào mùa hè trời nóng nực, cô mặc áo lá hai dây giữa ban ngày ban mặt, cũng không có vẻ gì là lạc lõng.
Nhóm phụ nữ lại tụ tập xung quanh Chúc Tử Du. Hạ Hạ cầm dây chun trên cổ tay để buộc mái tóc vương vãi sau lưng thành một búi cao.
Cô bước tới, túm lấy cánh tay một người phụ nữ đang định vung túi xách đánh người, rồi tát vào mặt bà ta không thương tiếc.
…
Đồn cảnh sát.
Người phụ nữ bị cảnh sát bắt đi ghi chép. Chúc Tử Du ngồi trên một chiếc ghế dài trong hội trường và không nói gì kể từ khi bước vào cửa.
Hạ Hạ đi ra ngoài mua hai ly cà phê đưa cho cô.
Hạ Hạ cũng bị thương trong lần đánh vừa rồi, tóc rối bù, một sợi dây áo bị đứt nên buộc thành nút, rồi tiếp tục đeo. Cô nhận được vài cái tát vào mặt, vùng da trắng bệch từ cằm đến xương quai xanh đầy những vết xước do móng tay. Nhìn có vẻ kh*ng b* nhưng chúng ít nghiêm trọng hơn vết thương của Chúc Tử Du.
“Dọa chết cậu rồi à.” Chúc Tử Du nói, giọng cô ấy khàn khàn.
“Chỉ là vở kịch nhỏ” Hạ Hạ thản nhiên nói: “Lúc nhỏ mình bị đánh còn ghê hơn cậu rất nhiều.”
Chúc Tử Du nhấp một ngụm cà phê: “Mình từng nằm mơ, mình bị một nhóm phụ nữ l*t tr*n khi đi trên đường, không ai cứu mình, cũng không ai thông cảm cho mình. Mọi người đều chụp ảnh mình bằng điện thoại di động, cuối cùng họ đăng đoạn video lên mạng với tiêu đề “Vợ chính thất đánh tiểu tam trên phố.”
"Trịnh Trí Minh sau khi tỉnh lại liền mắng mình ngốc." Chúc Tử Du cười tự giễu, "Anh ta nói mình là vợ cả, chỉ có mình đi đánh người khác, còn ai có tư cách đánh mình?"
Cà phê đang sôi sùng sục, nóng bỏng tay, nhưng Chúc Tử Du hoàn toàn không cảm nhận được.
Cô ấy uống hết cà phê, nhìn người phụ nữ đang ghi chép bên trong: “Bà ấy là vợ của Trịnh Trí Minh, cậu có tin không?”
Hạ Hạ cau mày. Không chỉ Chúc Tử Du không nghĩ ra được, theo tiêu chuẩn so sánh bình thường, ngay cả chính cô cũng thấy khó hiểu. Nhưng cô không biết nhiều về chuyện giữa Chúc Tử Du và Trịnh Trí Minh. Cô chỉ giúp cô ấy giải quyết và đánh đuổi vì họ là bạn. Hơn nữa, khi Tạ Hoài nhập viện, Chúc Tử Du đã không ngần ngại chuyển toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình cho cô.
Hạ Hạ im lặng không nói.
Khi Trịnh Trí Minh lái xe đến đồn cảnh sát, Chúc Tử Du đang chườm túi nước đá mà Hạ Hạ mua từ quán trà sữa lên mặt mình.
Cô vốn có khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, nhưng bây giờ mặt lại sưng tấy, không liên quan gì đến chữ đẹp, trên đó có vô số vết xước, những chỗ da không bị rách cũng đầy vết bầm tím và lốm đốm.
Đôi mắt của Trịnh Trí Minh đỏ hoe, vẻ mặt hung dữ đến mức muốn cắn người. Anh ta ngồi xổm trước mặt Chúc Tử Du rồi nhìn người vợ kết tóc với vẻ mặt méo mó: “Cô ta đánh em à?"
Anh ta cúi xuống ôm Chúc Tử Du: “Đi về thôi, anh đưa em đi khám bác sĩ.”
Chúc Tử Du cong chân đạp lên đầu gối của anh ta, Trịnh Trí Minh ngã về phía sau rồi ngã xuống đất, làm bật tung chiếc ghế văn phòng của viên cảnh sát phía sau.
Vẻ mặt cô lạnh lùng đến mức có thể khiến người ta chết cóng, cô chỉ vào người phụ nữ từ phía xa: “Bà ấy là ai?”
Trịnh Trí Minh cầm tay cô với ánh mắt đau đớn: “Tử Du...”
Chúc Tử Du đập mạnh túi nước đá trong tay lên mặt anh, lặp lại: “Tôi hỏi anh, bà ấy là ai?”
…
Trịnh Trí Minh bị vạch trần từ chuyện mua nhà ở Quận Xương Bình.
Chúc Tử Du bắt đầu nghĩ đến việc thuê một căn nhà bên ngoài trường sau khi nhìn thấy điều kiện tồi tàn ở ký túc xá cũ. Cô đã nói với Trịnh Trí Minh về dự định này, và anh ta đã ghi nhớ điều đó. Nhưng anh ta lại không có ý định thuê nhà. Thứ nhất, với khả năng tài chính của mình là mà đi thuê nhà chẳng khác nào trò cười. Thứ hai, anh ta cảm thấy bất an khi sống trong chính ngôi nhà của mình.
Không nói gì với Chúc Tử Du, anh ta mua một căn hộ bốn phòng ngủ và hai phòng khách gần làng đại học, định làm cô ngạc nhiên sau khi tan học.
Giá nhà ở Nam Thành rất đắt đỏ, ngay cả một địa điểm xa xôi như ngay Quận Xương Bình cũng có giá hơn 10.000 nhân dân tệ/m2.
Vợ anh ta đang dưỡng bệnh ở nước ngoài có gắn thẻ ngân hàng vào điện thoại di động, tuy không ở bên cạnh nhưng bà ấy vẫn rất chú ý đến Trịnh Trí Minh. Đây là lý do Trịnh Trí Minh nói rằng anh ta không có tiền khi Hạ Hạ vay lần trước. Vì khi cần dùng số tiền lớn, vợ anh ta chắc chắn sẽ gọi điện hỏi lý do. Việc giải thích với người không liên quan khi cho vay tiền là điều quá phiền phức nên anh ta nói là đem tiền đi đầu tư.
Trong thẻ ngân hàng thiếu hai triệu, vợ anh gọi điện hỏi thăm. Trịnh Trí Minh thẳng thắn nói với bà ấy rằng anh ta mua nhà để đầu tư, lời nói và giọng điệu đều không chê vào đâu được.
Nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ là một thứ rất tinh tế. Vì một số động lực không rõ nào đó, bà ta gọi điện và kiểm tra bảng sao kê ngân hàng. Trong một năm bà đi ra nước ngoài dưỡng bệnh, chi tiêu của Trịnh Trí Minh đã tăng gấp ba lần so với trước đây.
Mặc dù ngày thường Chúc Tử Du không đòi hỏi anh ta bất cứ thứ gì, nhưng hai người vẫn chi rất nhiều tiền cho việc đi lại và giải trí. Ngoài ra, Trịnh Trí Minh còn chú ý đến chất lượng cuộc sống nên tiền bạc cũng hao hụt rất nhiều.
Người vợ bay về ngay đêm đó mà không nói cho ai biết. Những gì xảy ra tiếp theo chính là cảnh xử lý đẫm máu như trong phim truyền hình. Bà ấy nhờ người điều tra và phát hiện ra chồng mình đang bí mật bao nuôi một nữ sinh viên đại học. Bà tức giận đến mức kéo một nhóm bạn, bao vây Chúc Tử Du khi cô ấy đang đi mua sắm một mình và gây rắc rối cho cô ấy.
Trịnh Trí Minh xuất thân từ một vùng nông thôn và hoàn thành xuất sắc việc học của mình nhờ được hỗ trợ tài chính. Tại lễ tốt nghiệp, ông chủ mỏ than, người đã hỗ trợ anh nhiều năm, mỉm cười giới thiệu con gái với anh, và thẳng thắn đề nghị anh trở thành con rể của mình. Ông chủ mỏ than hứa rằng chỉ cần Trịnh Trí Minh chịu kết hôn. Nếu hai vợ chồng sinh được con gái, anh không những không phải trả lại học phí nhiều năm qua, mà nhà vợ còn có thể chu cấp cho anh một số tiền để tự khởi nghiệp.
Trịnh Trí Minh đã nỗ lực đi lên từ dưới đáy, đã nhìn thấy sự khắc nghiệt và ấm áp của thế giới. Anh ta biết việc thay đổi giai cấp bằng sự đấu tranh của chỉ một người trong thời đại này khó đến mức nào. Nên anh ta đã từ bỏ mối tình đầu kéo dài 8 năm của mình, và cưới người vợ hiện tại.
Anh có sự nghiệp thành công nhưng cuộc hôn nhân này không hạnh phúc. Sau 8 năm chung sống, danh hiệu anh được nghe nhiều nhất ở nhà chính là “phượng hoàng nam”*.
Vợ anh ta xấu xí và th* t*c. Bà ấy là con gái duy nhất nên được nuông chiều từ nhỏ. Bà ấy còn có tính cách bạo lực và kiêu ngạo, không biết nghĩ đến người khác, không biết việc nhà, không có kỹ năng gì. Thậm chí còn nói rằng bà ấy không thích học tập, sau khi tiếp nhận 9 năm giáo dục bắt buộc, rồi chỉ ở nhà. Bà được bố mẹ nuôi dưỡng trước khi kết hôn và được chồng cung phụng sau khi kết hôn. Không làm nội trợ toàn thời gian và cũng không kiếm được một xu hay làm bất kỳ công việc nào. Bà ấy dành toàn bộ thời gian và sức lực của mình cho việc giải trí, ăn uống, đi du lịch và móc mỉa chồng mình.
Trịnh Trí Minh đã kết hôn nhiều năm và gần như không có đời sống t*nh d*c. Anh ta có thể chu cấp cho vợ một cuộc sống thoải mái, nhưng anh không thể có chút h*m m**n nào với thân hình như vậy, dù có tắt đèn đi chăng nữa. Khoảng thời gian hai người quan hệ t*nh d*c thường xuyên nhất là khi Trịnh Trí Minh muốn có con. Sau nhiều tháng cố gắng không thành công, bà ấy đến bệnh viện để kiểm tra. Bà được phát hiện mắc hội chứng buồng trứng đa nang, không thể thụ thai nhưng anh ta lại không biết gì về kết quả xét nghiệm. Chỉ có bà ấy là biết điều đó.
Trịnh Trí Minh cảm thấy mình bị lừa, đồng thời cũng cảm thấy có chút hụt hẫng. Nên đã chủ động lên hệ với một bệnh viện nổi tiếng ở nước ngoài để cho bà ấy hồi phục.
Sau khi vợ đi nước ngoài, Trịnh Trí Minh mới gặp Chúc Tử Du thông qua Triệu Kim Tùng. Chúc Tử Du có nét mặt trông giống với mối tình đầu của anh ta khi còn là sinh viên. Vẻ đẹp lạnh lùng, độc đáo của cô pha trộn với khí chất năng động của sinh viên đã khiến Trịnh Trí Minh bị quyến rũ ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“…Lúc đầu anh chỉ muốn chơi bời cho vui, nhưng sau đó anh thực sự không thể kiềm chế được. Du Du, anh thật sự nghiêm túc với em. Ánh mắt của anh, trái tim anh như muốn tan nát. Cô ấy đánh em như thế này, anh sẽ không để cô ấy yên. Khi về anh sẽ ngay lập tức tìm luật sư, nhất định sẽ ly hôn với cô ấy…”
Chúc Tử Du vẫn im lặng, đôi mắt tối sầm, hàng mi dày phủ bóng lên khuôn mặt.
Người phụ nữ từ xa nghe thấy lời nói của Trịnh Trí Minh, như điên lao tới đánh anh ta nhưng bị cảnh sát ngăn lại.
Bà ấy vơ lấy tất cả mọi thứ trong tầm tay, bao gồm ly nước, bình hoa, bìa hồ sơ rồi ném tất cả vào anh ta và Chúc Tử Du.
Trịnh Trí Minh bảo vệ Chúc Tử Du: "Cô xong chưa? Cô có thể ngừng hành động như một kẻ điên được không?"
Đôi lông mày dịu dàng của anh nhíu lại thành một nếp nhăn rất thiếu kiên nhẫn, từng tấc biểu cảm và giọng điệu đều cho thấy anh ta chán ghét người vợ này cực điểm.
Chúc Tử Du hất tay anh ta ra, đi ra ngoài.
“Buông tôi ra!” Chúc Tử Du gầm lên rồi tát anh ta một cái, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, cả cánh tay vì tức giận không ngừng run lên.
Cô chỉ vào Trịnh Trí Minh, giọng khàn khàn nói: “Thứ ghê tởm.”
Vẻ mặt của Trịnh Trí Minh gần như vỡ vụn, anh ta mím môi, giả vờ bình tĩnh: “Muốn đánh thì cứ đánh anh. Đừng hờn dỗi hay gây tổn thương cho cơ thể.”
Chúc Tử Du liên tục đánh nhưng anh ta chịu đựng tất cả rồi ôm cô ấy thật chặt.
“Đến bệnh viện với anh.” Anh ta nói với giọng cầu xin, “Em đang mang thai.”
Lúc này Hạ Hạ quay đầu nhìn về phía Chúc Tử Du, khuôn mặt vốn dĩ tái nhợt của cô ấy giờ như bị sét đánh bao phủ một tầng màu xanh đậm, đôi mắt trợn to, toàn thân run rẩy.
“Là thật đấy.” Trịnh Trí Minh nói: “Tháng này em không có kinh đúng không?”
…..
Kinh nguyệt của Chúc Tử Du chưa bao giờ chính xác. Vài ngày trước, cô ấy phàn nàn với Trịnh Trí Minh rằng có lẽ cô ấy có thai vì kinh nguyệt cứ không đến. Trịnh Trí Minh lúc đó không có biểu hiện gì, chỉ an ủi cô rằng lần nào họ cũng xài đồ bảo hộ sẽ không có thai, đồng thời bảo cô đừng suy nghĩ nhiều.
Hạ Hạ ngồi cùng Chúc Tử Du ở hành lang bệnh viện, vòng tay qua vai cô ấy: "Anh ta đang lừa cậu. Tại sao lại có thai đúng lúc như vậy?"
Chúc Tử Du vẫn im lặng.
Bác sĩ gọi tên, Hạ Hạ đi vào nhận kết quả xét nghiệm. Khi nhìn thấy dòng chữ “có thai sớm” ở cột phía trên, cô cảm thấy choáng váng. Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với loại chuyện này, dù có bình tĩnh đến mấy cũng nhất thời không biết phải làm sao. Chúc Tử Du nhìn chằm chằm vào danh sách trong tay Hạ Hạ, mặc dù cô không thể đọc rõ từng chữ, nhưng cô có thể đoán được từ biểu hiện của Hạ Hạ.
“Có thai à?” Cô ấy trông vẫn rất bình tĩnh.
Hạ Hạ gấp tờ siêu âm B lại nhét vào túi quần sau: “Chúng ta đổi bệnh viện kiểm tra lại nhé.”
“Trịnh Trí Minh vẫn luôn mong muốn có một đứa con, anh ta nói muốn sau khi mình tốt nghiệp đại học sẽ cùng kết hôn.” Chúc Tử Du mặt không biểu tình nói: “Có lẽ đã đếm từng ngày rồi, mình hiện tại đang mang thai, đợi đứa bé ra đời, mình sẽ vừa lúc tốt nghiệp.”
Hạ Hạ lạnh sống lưng khi nghe thấy, tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là các biện pháp tránh thai không có tác dụng 100%. Thật xui xẻo, cô thậm chí còn không nghĩ đến khả năng Trịnh Trí Minh sẽ làm ra chuyện, như cố ý ép mang thai.
Nhưng Chúc Tử Du hiển nhiên không nghĩ như vậy, đôi mắt đẹp của cô đỏ hoe, hàm răng trắng nõn cắn chặt môi, nhìn về phía Hạ Hạ: "Mình nên để anh ta đạt được tâm nguyện sao?"
Chúc Tử Du bước đến phòng khám đa khoa và hỏi bác sĩ ở đó về việc phá thai.
Cô ấy làm mọi việc theo cảm tính của mình mà không nghĩ ngợi đến hậu quả. Không giống như Hạ Hạ thận trọng, cô ấy luôn nói những gì phải nói và làm những gì phải làm, không cần phải phòng thủ để che giấu tính cách thật của mình. Khi cô ấy yêu Trịnh Trí Minh, cô ấy tin tưởng đó là tình yêu đích thực. Nhưng khi cô ấy không yêu nữa, cô cảm thấy rất kinh tởm.
Kinh tởm đến mức không thể chịu đựng nổi việc để phôi thai, có huyết mạch của anh ta ở lại trong cơ thể mình dù thêm một giây.
Dù bình thường Hạ Hạ có thông minh thế nào đi chăng nữa thì hiện tại cô cũng không biết nên thuyết phục Chúc Tử Du suy nghĩ lại hay khuyên khích cô làm.
Quyết định của Chúc Tử Du không có chỗ cho sự trì hoãn. Cô ấy không nói cho ai biết, đưa thẻ ngân hàng và CMND của mình cho Hạ Hạ, và nhờ cô giúp thanh toán và làm thủ tục ở tầng dưới.
Khi Hạ Hạ quay lại, Chúc Tử Du đang che bụng lại, dựa toàn bộ phần thân trên lên hai chân, vùi đầu vào cánh tay, mong manh như một đứa trẻ. Cô ấy không hề khóc, chỉ đưa tờ giấy biên nhận cho bác sĩ rồi đi theo bác sĩ vào phòng phẫu thuật không chút do dự.
…
Lúc này đã là năm giờ chiều, Tạ Hoài nhận được điện thoại của Hạ Hạ, buổi tối có một thế trận rất quan trọng, anh đang chuẩn bị ra ngoài.
Hạ Hạ hỏi: “Bây giờ anh bận à?”
Giọng điệu của cô không bình thường như khi nói chuyện với anh mà có chút xúc động, anh hỏi: “Sao vậy em?”
Hạ Hạ giải thích ngắn gọn tình huống cho anh: “…Một lát nữa hẳn rời đi, tình hình của Tử Du đặc biệt nghiêm trọng, dưới đó cậu ấy bị chảy máu, băng vệ sinh cũng ướt đẫm. Bác sĩ nói đây là hiện tượng bình thường, nhưng cậu ấy đau đến mức không thể đi lại được, cũng không thể nhập viện ở đây.”
“Gia đình cậu ấy không ở Nam Thành. Nếu anh không bận, có thể qua đây được không?” Hạ Hạ lo lắng đến mức nhìn Chúc Tử Du đau đớn nằm trên đùi mình, không thể cử động được. Cô không thể đỡ hay cõng được Chúc Tử Du, cả hai đều bị mắc kẹt trên tầng này. Cũng không có cách nào để nhờ người khác giúp đỡ chuyện này. Lỡ tin tức lan truyền, Tử Du không thể sống yên ổn khi quay lại trường học.
Tạ Hoài nói: “Anh biết rồi, anh lập tức chạy qua.”
Tạ Hoài mua vé tàu cao tốc sớm nhất rồi vội vã trở về. Khi đến bệnh viện, vừa đúng giờ đóng cửa, Hạ Hạ đang tranh cãi với nhân viên bảo vệ đang tuần tra tòa nhà, để được ở lại lâu hơn một chút. Anh nhìn thoáng qua vết thương trên cổ Hạ Hạ, còn cái áo lá bị đứt một dây của cô. Anh bước tới, sắc mặt lập tức tối sầm: “Ai đánh em?”
“Chúng ta quay về rồi nói chuyện đó. Trước tiên phải đưa Tử Du xuống.”
Tạ Hoài cởi áo khoác khoác cho Hạ Hạ, sau đó bế Chúc Tử Du đang nằm trên ghế. Hạ Hạ nhấn thang máy, trực tiếp đi tới bãi đậu xe tầng một. Tạ Hoài đặt Chúc Tử Du vào ghế sau. Quần của cô ấy dính đầy máu và sắp ngất đi vì đau.
Tạ Hoài khởi động xe, hơi rung chuyển khi vượt qua gờ giảm tốc trước bệnh viện. Cô ấy đau nắm lấy tay Hạ Hạ, mồ hôi trên mặt khiến tóc ướt đẫm.
Tạ Hoài nhìn thấy mấy vết đỏ từ móng tay trên tay Hạ Hạ trong gương chiếu hậu, không khỏi nói: “Chúc Tử Du, cô bị đau thì thôi, còn bắt Hạ Hạ chịu chung làm gì?”
Hạ Hạ vội vàng nói: “Không sao mà, đau quá thì nắm lấy mình đi.”
Cô đưa tay cho Chúc Tử Du, nhưng cô ấy không nắm lấy nó.
Cô nhìn chằm chằm vào nóc xe, bật đèn lên, trong xe tràn ngập màu vàng cam ấm áp.
Tạ Hoài chở hai người về căn hộ anh thuê. Nhanh chóng mở khóa vào trong, rồi đặt Chúc Tử Du lên giường trong phòng dành cho khách, Hạ Hạ đuổi anh ra ngoài để thay băng vệ sinh cho Chúc Tử Du.
Chúc Tử Du uống thuốc hồi phục vẫn không nói một lời, từ lúc đưa cô ấy đến đây, cô ấy không nói tí gì.
Hạ Hạ nhẹ nhàng đóng cửa lại, Tạ Hoài đang thu dọn đồ đạc trong bếp. Anh vừa đi chợ ngoài khu mua một con gà và một ít rau quả. Còn một tuần nữa là khai giảng, Chúc Tử Du nhất định phải sống ở đây trong thời gian này.
“Để anh nhìn xem.” Tạ Hoài ôm mặt Hạ Hạ kiểm tra, “Em còn chưa nói cho anh biết là ai đánh em.”
Hạ Hạ nuốt lời trong miệng mấy lần, khi phun ra mới đầy oán hận: “Trịnh Trí Minh thật là cái thứ rác rưởi! Đã đi lăng nhăng bên ngoài, mà anh ta vẫn muốn có người sinh con cho sao? Chúc Tử Du làm sao có thể có con bây giờ được? Cậu ấy mang thai chắc chắn là do anh ta đã làm rách bao cao su!”
“Thật sự là ghê tởm, đồ lão già béo ú, g**t ch*t cũng không phải là quá đáng đâu!”
“Thứ kinh tởm, đồ rác rưởi——”
Tạ Hoài dùng sức nhéo mặt Hạ Hạ một cái, ôm mặt cô tức giận nói: “Em sao vậy!”
“Anh ta có xứng bị gọi là đồ rác rưởi à?”
Hạ Hạ thường mắng Tạ Hoài “rác rưởi” khi cô tức giận, thậm chí cô còn dùng nhiều lời lẽ chửi mắng anh trên Weibo. Nhưng Tạ Hoài trong chuyện này lại có bụng dạ hẹp hòi một cách kỳ cục. Chẳng hạn như trước đây anh sẽ tức giận khi Hạ Hạ gọi Triệu Nhất Lôi bằng “anh”. Bây giờ, anh cũng sẽ tức giận nếu nghe thấy cô gọi những người đàn ông khác là “rác rưởi”.
Hạ Hạ kinh ngạc vì Tạ Hoài lại ghen tị chỉ vì một câu “rác rưởi”, liền xoa mặt, đổi sang chửi câu khác.
Tạ Hoài vừa nghe cô mắng vừa lấy hộp thuốc từ dưới tủ tivi ra, bôi thuốc lên má cô.
Hạ Hạ đã lâu không gặp Tạ Hoài, mỉm cười ôm cánh tay anh: “Anh Hoài, anh đừng đau lòng, là em đánh trả, mặt người đánh em còn sưng vù hơn cả em.”
Tạ Hoài khịt mũi: “Em kiêu ngạo lắm phải không?”
Anh cất thuốc mỡ đi, Hạ Hạ ngoan ngoãn rúc vào trong lòng anh, dụi đầu vào chiếc cằm lành lạnh của anh.
“Em sai rồi.” Giọng cô nhẹ nhàng, Tạ Hoài nhất thời quên phản ứng, không để ý cô đang phải nhận lỗi.
Anh hỏi: “Em đã sai ở đâu?”
“Trước đây em không nên chia tay với anh, cũng không nên bảo anh tìm người khác làm bạn gái.” Hạ Hạ dùng ngón tay đếm từng tội lỗi mà cô đã phạm phải.
“Em từng nghĩ đến nếu anh tìm được một người bạn gái như Triệu Sơn Kỳ, anh có thể bớt vất vả đi vài năm. Nhưng sau khi gặp Trịnh Trí Minh, em mới nhận ra đàn ông ăn cơm mềm sẽ ghê tởm đến thế nào.”
Hạ Hạ không dám nghĩ tới.
Tạ Hoài nhướn mày: “Không phải cơm mềm không ăn được, mà là ăn của ai.”
“Nếu chị Hạ cho anh ăn cơm mềm, anh không những ăn mà còn ăn thêm vài bát nữa, những người khác thì không.”
“Em hiểu ra được rồi, thì tốt nhất sau này nên thay đổi cách giải quyết mâu thuẫn giữa chúng ta. Nhưng không có nghĩa là mấy tháng tới anh sẽ không bắt em trả nợ đâu.” Tạ Hoài cười nói: “Anh còn nhớ rất rõ ràng, thái độ lúc đó của em như thế nào? Cố gắng xử sự tốt cho anh.”
“Anh Hoài——” Hạ Hạ nhảy lên người anh, làm bộ muốn làm lành, “Em biết mình sai rồi, anh đừng có ác cảm với em.”
Cô dọa mặt: “Đừng tính sổ được không? Sẽ tính sổ bao lâu? Sau khi lần trước anh rời đi...”
Giọng nói của cô càng ngày càng nhẹ nhàng: “Cả ngày em đều không thể rời khỏi giường.”
Cơ thể mềm mại của cô cuộn tròn trong vòng tay anh, Tạ Hoài nghiến răng đẩy ra: “Đừng cọ vào ‘cậu ấy’, cọ vào ‘cậu ấy’ anh sẽ không thể đi được.”
Hạ Hạ bối rối: “Anh đi đâu vậy?”
Tạ Hoài nhìn cô, Hạ Hạ mới kịp phản ứng: “Anh tạm thời không về phải không? Tối nay anh còn có chuyện gì bận à?”
Tạ Hoài chỉnh lại quần áo, đeo một chiếc cà vạt kẻ sọc đen, loại cà vạt chỉ đeo khi nói chuyện công việc.
Hạ Hạ hỏi: “Em đã làm trì hoãn việc của anh à?”
“Làm sao có thể?” Tạ Hoài không khỏi cúi đầu hôn cô, “Thời gian dành cho em không thể coi là lãng phí.”
Anh kiểm tra thời gian trên điện thoại, ôm eo Hạ Hạ, m*t lấy môi cô thật mạnh: “Anh đi đây, khi về anh sẽ chăm sóc em.”
“...Chờ một chút.” Hạ Hạ nhớ tới cái gì, từ trong túi dưới ghế sofa lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho Tạ Hoài: “Đeo cái này vào.”
Tạ Hoài để bên tai lắc lắc, khóe miệng nở nụ cười đẹp trai: “Gì vậy? Muốn xin lỗi hay hối lộ anh đây?”
Đã mấy ngày không gặp, nhưng Tạ Hoài vẫn không nói được tiếng người: “Nếu thật lòng xin lỗi thì không cần tặng quà, chỉ cần gọi ba ba thêm vài lần trên giường là được. Cái đó có thể dỗ anh Hoài phục tùng em.”
Anh mở nó ra thấy bên trong là một chiếc đồng hồ nam kiểu dáng rất đẹp và thanh lịch.
Hạ Hạ đã vứt nhãn đi, vì cô vẫn thấy giá rất cao. Anh đóng hộp trả lại cho cô: “Đừng lãng phí tiền, cầm lấy rồi đem trả lại đi.”
Nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào đó, hiển nhiên anh rất thích thứ Hạ Hạ tặng cho mình. Giá trị không quan trọng, chỉ vì Hạ Hạ đã tặng cho anh mà thôi.
“Nhãn đã bị xé ra rồi, em không thể đem trả lại được.” Hạ Hạ nắm lấy cổ tay anh rồi đeo đồng hồ vào, “Là đàn ông đi nói chuyện kinh doanh, nhất định phải đeo đồng hồ tốt. Chị Hạ hiện tại không có tiền, cho nên sau này sẽ mua cho anh một cái tốt hơn."
Nhìn thấy Tạ Hoài vẻ mặt hơi do dự, Hạ Hạ kiễng chân hôn lên má anh: “Không sao, anh đeo vào đi giải quyết công việc, sau đó kiếm được nhiều tiền thì quay lại nuôi em."
Tạ Hoài mỉm cười, áp trán cô vào ngực mình, xoa xoa gáy cô.
Anh đi đến cửa thay giày, Hạ Hạ đột nhiên gọi anh: “Anh Hoài.”
Tạ Hoài quay người nói: “Anh không thấy đau tới vậy. Em đừng đi tìm bọn họ gây chuyện. Mặc dù Tử Du cũng bị lừa, nhưng suy cho cùng cô cũng có chút không hợp đạo lý.”
Cô nghe Triệu Sơn Kỳ nói rằng Tạ Hoài đã chặn Triệu Kim Tùng để trút giận. Và cô cũng biết Tạ Hoài đã đập một chai bia vào đầu tên nhiếp ảnh gia b**n th** đã bắt nạt cô. Bây giờ cô bị đánh như thế này. Tuy Tạ Hoài không nói gì, nhưng nếu không đi tìm phiền toái thì anh sẽ không phải là Tạ Hoài.
Anh càng bình tĩnh, cô lại càng nghi ngờ. Tạ Hoài nãy giờ không nói gì, ngoại trừ việc bôi thuốc cho cô. Hạ Hạ không tin anh có thể nhịn được mà không đi giải quyết ân oán.
“Càng huống chi anh đã đánh người rồi, cho dù sau này có giảng hòa.”
Tạ Hoài không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Anh xắn tay áo sơ mi lên cổ tay, để lộ chiếc đồng hồ Hạ Hạ đeo cho anh, bình tĩnh nói: “Tùy vào tâm trạng vậy.”
-------------------------------------------
Chú thích:
(*) Phượng hoàng nam: 凤凰男 (fènghuángnán – Trai quê lấy gái thành thị). Thường được dùng để hạ thấp một chàng trai từ nông thôn, học hành đỗ đạt lên thành phố sinh sống và kết hôn với gái thành phố để ở lại đây.
(*) Ăn cơm mềm: tương đương đàn ông ăn bám. Nhưng thường là đẹp trai và bên nữ tự nguyện.
Cô cúp điện thoại, gọi cảnh sát rồi chạy nhanh đến địa chỉ Chúc Tử Du để lại cho cô.
Lối vào quán Starbucks đông đúc người xem náo nhiệt. Ở giữa đám đông, một người phụ nữ trung niên đứng trước mặt Chúc Tử Du, dùng ngón tay to bản giữ tóc và một tay kéo mạnh chiếc áo voan của cô ấy. Quần áo của Chúc Tử Du bị xé thành nửa mảnh, dây vai tuột xuống cánh tay trần của cô ấy.
Chúc Tử Du cũng không phải là người ăn chay. Cô ấy đẩy vai người phụ nữ kia thật mạnh rồi vén tóc ra sau tai.
Người phụ nữ: “Con khốn vô sỉ, sao dám đánh tao?”
Chúc Tử Du lạnh đạm nói: “Giữ mồm miệng cho sạch sẽ.”
“Miệng tao không sạch?” Người phụ nữ cười khẩy, “Mày trong sạch thế mà còn dụ dỗ chồng tao, dụ dỗ chồng tao tiêu tiền cho mày, để anh ta trộm sổ tiết kiệm của tao mua nhà cho mày ở bên ngoài à? Con khốn, anh ta trả phí cho mày đúng không? Mày đã ngủ bao nhiêu lần để khiến anh ta sẵn sàng chi nhiều tiền như vậy cho mày?”
Hàng mi dài của Chúc Tử Du run lên hết lần này đến lần khác khi cô nghe từ “chồng” lặp đi lặp lại trong miệng bà ấy.
Người phụ nữ chỉ cao 1,5 mét, thân hình mập mạp và làn da ngăm đen. Tuy nhiên, bộ quần áo trên người đều là hàng hiệu sang trọng và giọng điệu tự tin cũng cho thấy bà ấy hẳn đang sống một cuộc sống vô cùng xa hoa. Sự hoài nghi hiện rõ từng tấc trong mắt cô.
“Trịnh Trí Minh là chồng của bà?” Cô cười mỉa mai, “Bà đang đùa tôi à?”
Trịnh Trí Minh là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành nổi tiếng nhất của một trường đại học hàng đầu trong nước, và đến Úc du học 10 năm trước. Giá trị của sinh viên tốt nghiệp thời đó đã khác so với bây giờ. Anh ấy là một học sinh ưu tú xuất sắc của thế hệ đó. Sau đó, anh bắt đầu tự kinh doanh quán trà và dịch vụ ăn uống của riêng mình. Anh sở hữu một chuỗi cửa hàng, đầu tư vào cổ phiếu và bất động sản, ngày thường có rất nhiều tiền tiết kiệm.
Anh ấy đẹp trai, thích tập thể dục, khuôn mặt và dáng người được chăm sóc tốt. Có vô số phụ nữ theo đuổi. Chưa kể anh ấy vẫn chưa kết hôn, cho dù anh ấy đã kết hôn thật thì người trước mặt thực sự cách quá xa anh ấy. Người phụ nữ đó là vợ anh ấy, Chúc Tử Du dường như mới nghe thấy một chuyện đùa.
Người phụ nữ đọc được sự hoài nghi và khinh miệt sâu sắc trong mắt Chúc Tử Du, bà ấy giống như một con sư tử cái giận dữ.
Bà ấy cởi túi LV trên tay, tháo nhẫn và vòng tay, chỉ vào Chúc Tử Du rồi hét lên: “Giữ nó lại——”
Một số phụ nữ phía sau bà ta lao tới chỗ cô, nắm lấy tay, chân của cô. Và những người không có chỗ nào để tóm lấy, họ dùng gót nhọn của túi xách đánh vào đầu Chúc Tử Du.
Trán Chúc Tử Du đỏ bừng vì bị đánh, một người phụ nữ túm tóc cô rồi đẩy xuống đất.
Bà ấy cởi đôi giày để bằng của mình ra và dùng đế giày tát vào mặt Chúc Tử Du một cách điên cuồng.
Khi Hạ Hạ đến nơi, áo của Chúc Tử Du đã bị xé thành nhiều mảnh, chỉ còn lại chiếc áo lót màu đen rách nát treo xiêu vẹo trên người.
Tư thế chiến đấu của Chúc Tử Du rất có kinh nghiệm. Cô ấy không quan tâm có bao nhiêu người đang đánh mình, hay có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào cơ thể tr*n tr** của mình. Cô không kêu lên đau đớn mà túm chặt tóc ai đó không buông. Da đầu của người phụ nữ bị kéo chặt ra. Bà ấy kêu lên đau đớn, móng tay của bà ta cào vô số vết máu trên đùi của Chúc Tử Du.
Hạ Hạ chen qua đám đông rồi chạy tới, đẩy vài người trước mặt sang một bên và kéo Chúc Tử Du lên khỏi mặt đất.
Đầu tóc của Chúc Tử Du rối bù, trên người đầy vết máu, vết cào móng tay. Ống quần của cô ấy bị xắn lên, áo trên bị mất còn một nửa, áo lót bị cởi ra.
Cô ấy thậm chí không khóc mà duỗi thẳng vai với vẻ mặt vô cảm.
Hạ Hạ cởi áo phông của mình, đắp nó cho Chúc Tử Du. Cô chỉ còn mặc một cái áo lá hai dây. Cô cúi xuống nhặt chiếc túi của Chúc Tử Du cùng đồ đạc nằm rải rác trên mặt đất.
Chúc Tử Du giật được một mảng lớn tóc của người phụ nữ ra, người kia đang lấy tay che kín da đầu của mình và mặt đỏ bừng. Bà ta muốn tiếp tục đánh cô ấy: “Mày nhào vô thử xem.”
Người phụ nữ chửi bới một cách độc ác: “Cô và con tiểu tam này cùng một nhóm, là những con đ**m vô liêm sỉ, đi loanh quanh cặp kè đàn ông, không cần mặt mũi. Thứ lẳng lơ.”
Chúc Tử Du không ngại mình bị mắng, nhưng lại không đành lòng nghe bà ta mắng Hạ Hạ như vậy. Cô ấy không kìm được cơn tức giận, muốn cùng bà ta tiếp tục đánh nhau: “Bà muốn chết à?”
Eo lưng của Hạ Hạ thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng, hào hiệp. Có dáng vẻ thong dong không vội, giữ vững thái độ.
Cô chặn Chúc Tử Du lại, bật camera điện thoại di động lên rồi chiếu vào người phụ nữ kia: "Cảnh sát sẽ sớm đến đây. Bà đã làm tổn thương thể xác bạn tôi còn lăng mạ tôi bằng lời nói. Tôi đã ghi hết lại rồi. Nếu dám, lại đây lặp lại điều bà vừa nói trước máy quay một lần nữa xem."
Người phụ nữ giật lấy chiếc điện thoại rồi đập nó xuống đất.
Hạ Hạ nhặt lên, màn hình đã vỡ nát, nhưng chức năng quay video vẫn chạy, cô thờ ơ nhìn người phụ nữ: “Làm hư tài sản của người khác, thêm một tội nữa.”
Cô khẳng định đã ghi lại toàn bộ hành vi xấu xí của người phụ nữ, lập tức bỏ điện thoại di động vào túi đựng đồng hồ mua cho Tạ Hoài và đặt chiếc túi ở bên đường cách xa ra.
Vào mùa hè trời nóng nực, cô mặc áo lá hai dây giữa ban ngày ban mặt, cũng không có vẻ gì là lạc lõng.
Nhóm phụ nữ lại tụ tập xung quanh Chúc Tử Du. Hạ Hạ cầm dây chun trên cổ tay để buộc mái tóc vương vãi sau lưng thành một búi cao.
Cô bước tới, túm lấy cánh tay một người phụ nữ đang định vung túi xách đánh người, rồi tát vào mặt bà ta không thương tiếc.
…
Đồn cảnh sát.
Người phụ nữ bị cảnh sát bắt đi ghi chép. Chúc Tử Du ngồi trên một chiếc ghế dài trong hội trường và không nói gì kể từ khi bước vào cửa.
Hạ Hạ đi ra ngoài mua hai ly cà phê đưa cho cô.
Hạ Hạ cũng bị thương trong lần đánh vừa rồi, tóc rối bù, một sợi dây áo bị đứt nên buộc thành nút, rồi tiếp tục đeo. Cô nhận được vài cái tát vào mặt, vùng da trắng bệch từ cằm đến xương quai xanh đầy những vết xước do móng tay. Nhìn có vẻ kh*ng b* nhưng chúng ít nghiêm trọng hơn vết thương của Chúc Tử Du.
“Dọa chết cậu rồi à.” Chúc Tử Du nói, giọng cô ấy khàn khàn.
“Chỉ là vở kịch nhỏ” Hạ Hạ thản nhiên nói: “Lúc nhỏ mình bị đánh còn ghê hơn cậu rất nhiều.”
Chúc Tử Du nhấp một ngụm cà phê: “Mình từng nằm mơ, mình bị một nhóm phụ nữ l*t tr*n khi đi trên đường, không ai cứu mình, cũng không ai thông cảm cho mình. Mọi người đều chụp ảnh mình bằng điện thoại di động, cuối cùng họ đăng đoạn video lên mạng với tiêu đề “Vợ chính thất đánh tiểu tam trên phố.”
"Trịnh Trí Minh sau khi tỉnh lại liền mắng mình ngốc." Chúc Tử Du cười tự giễu, "Anh ta nói mình là vợ cả, chỉ có mình đi đánh người khác, còn ai có tư cách đánh mình?"
Cà phê đang sôi sùng sục, nóng bỏng tay, nhưng Chúc Tử Du hoàn toàn không cảm nhận được.
Cô ấy uống hết cà phê, nhìn người phụ nữ đang ghi chép bên trong: “Bà ấy là vợ của Trịnh Trí Minh, cậu có tin không?”
Hạ Hạ cau mày. Không chỉ Chúc Tử Du không nghĩ ra được, theo tiêu chuẩn so sánh bình thường, ngay cả chính cô cũng thấy khó hiểu. Nhưng cô không biết nhiều về chuyện giữa Chúc Tử Du và Trịnh Trí Minh. Cô chỉ giúp cô ấy giải quyết và đánh đuổi vì họ là bạn. Hơn nữa, khi Tạ Hoài nhập viện, Chúc Tử Du đã không ngần ngại chuyển toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình cho cô.
Hạ Hạ im lặng không nói.
Khi Trịnh Trí Minh lái xe đến đồn cảnh sát, Chúc Tử Du đang chườm túi nước đá mà Hạ Hạ mua từ quán trà sữa lên mặt mình.
Cô vốn có khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, nhưng bây giờ mặt lại sưng tấy, không liên quan gì đến chữ đẹp, trên đó có vô số vết xước, những chỗ da không bị rách cũng đầy vết bầm tím và lốm đốm.
Đôi mắt của Trịnh Trí Minh đỏ hoe, vẻ mặt hung dữ đến mức muốn cắn người. Anh ta ngồi xổm trước mặt Chúc Tử Du rồi nhìn người vợ kết tóc với vẻ mặt méo mó: “Cô ta đánh em à?"
Anh ta cúi xuống ôm Chúc Tử Du: “Đi về thôi, anh đưa em đi khám bác sĩ.”
Chúc Tử Du cong chân đạp lên đầu gối của anh ta, Trịnh Trí Minh ngã về phía sau rồi ngã xuống đất, làm bật tung chiếc ghế văn phòng của viên cảnh sát phía sau.
Vẻ mặt cô lạnh lùng đến mức có thể khiến người ta chết cóng, cô chỉ vào người phụ nữ từ phía xa: “Bà ấy là ai?”
Trịnh Trí Minh cầm tay cô với ánh mắt đau đớn: “Tử Du...”
Chúc Tử Du đập mạnh túi nước đá trong tay lên mặt anh, lặp lại: “Tôi hỏi anh, bà ấy là ai?”
…
Trịnh Trí Minh bị vạch trần từ chuyện mua nhà ở Quận Xương Bình.
Chúc Tử Du bắt đầu nghĩ đến việc thuê một căn nhà bên ngoài trường sau khi nhìn thấy điều kiện tồi tàn ở ký túc xá cũ. Cô đã nói với Trịnh Trí Minh về dự định này, và anh ta đã ghi nhớ điều đó. Nhưng anh ta lại không có ý định thuê nhà. Thứ nhất, với khả năng tài chính của mình là mà đi thuê nhà chẳng khác nào trò cười. Thứ hai, anh ta cảm thấy bất an khi sống trong chính ngôi nhà của mình.
Không nói gì với Chúc Tử Du, anh ta mua một căn hộ bốn phòng ngủ và hai phòng khách gần làng đại học, định làm cô ngạc nhiên sau khi tan học.
Giá nhà ở Nam Thành rất đắt đỏ, ngay cả một địa điểm xa xôi như ngay Quận Xương Bình cũng có giá hơn 10.000 nhân dân tệ/m2.
Vợ anh ta đang dưỡng bệnh ở nước ngoài có gắn thẻ ngân hàng vào điện thoại di động, tuy không ở bên cạnh nhưng bà ấy vẫn rất chú ý đến Trịnh Trí Minh. Đây là lý do Trịnh Trí Minh nói rằng anh ta không có tiền khi Hạ Hạ vay lần trước. Vì khi cần dùng số tiền lớn, vợ anh ta chắc chắn sẽ gọi điện hỏi lý do. Việc giải thích với người không liên quan khi cho vay tiền là điều quá phiền phức nên anh ta nói là đem tiền đi đầu tư.
Trong thẻ ngân hàng thiếu hai triệu, vợ anh gọi điện hỏi thăm. Trịnh Trí Minh thẳng thắn nói với bà ấy rằng anh ta mua nhà để đầu tư, lời nói và giọng điệu đều không chê vào đâu được.
Nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ là một thứ rất tinh tế. Vì một số động lực không rõ nào đó, bà ta gọi điện và kiểm tra bảng sao kê ngân hàng. Trong một năm bà đi ra nước ngoài dưỡng bệnh, chi tiêu của Trịnh Trí Minh đã tăng gấp ba lần so với trước đây.
Mặc dù ngày thường Chúc Tử Du không đòi hỏi anh ta bất cứ thứ gì, nhưng hai người vẫn chi rất nhiều tiền cho việc đi lại và giải trí. Ngoài ra, Trịnh Trí Minh còn chú ý đến chất lượng cuộc sống nên tiền bạc cũng hao hụt rất nhiều.
Người vợ bay về ngay đêm đó mà không nói cho ai biết. Những gì xảy ra tiếp theo chính là cảnh xử lý đẫm máu như trong phim truyền hình. Bà ấy nhờ người điều tra và phát hiện ra chồng mình đang bí mật bao nuôi một nữ sinh viên đại học. Bà tức giận đến mức kéo một nhóm bạn, bao vây Chúc Tử Du khi cô ấy đang đi mua sắm một mình và gây rắc rối cho cô ấy.
Trịnh Trí Minh xuất thân từ một vùng nông thôn và hoàn thành xuất sắc việc học của mình nhờ được hỗ trợ tài chính. Tại lễ tốt nghiệp, ông chủ mỏ than, người đã hỗ trợ anh nhiều năm, mỉm cười giới thiệu con gái với anh, và thẳng thắn đề nghị anh trở thành con rể của mình. Ông chủ mỏ than hứa rằng chỉ cần Trịnh Trí Minh chịu kết hôn. Nếu hai vợ chồng sinh được con gái, anh không những không phải trả lại học phí nhiều năm qua, mà nhà vợ còn có thể chu cấp cho anh một số tiền để tự khởi nghiệp.
Trịnh Trí Minh đã nỗ lực đi lên từ dưới đáy, đã nhìn thấy sự khắc nghiệt và ấm áp của thế giới. Anh ta biết việc thay đổi giai cấp bằng sự đấu tranh của chỉ một người trong thời đại này khó đến mức nào. Nên anh ta đã từ bỏ mối tình đầu kéo dài 8 năm của mình, và cưới người vợ hiện tại.
Anh có sự nghiệp thành công nhưng cuộc hôn nhân này không hạnh phúc. Sau 8 năm chung sống, danh hiệu anh được nghe nhiều nhất ở nhà chính là “phượng hoàng nam”*.
Vợ anh ta xấu xí và th* t*c. Bà ấy là con gái duy nhất nên được nuông chiều từ nhỏ. Bà ấy còn có tính cách bạo lực và kiêu ngạo, không biết nghĩ đến người khác, không biết việc nhà, không có kỹ năng gì. Thậm chí còn nói rằng bà ấy không thích học tập, sau khi tiếp nhận 9 năm giáo dục bắt buộc, rồi chỉ ở nhà. Bà được bố mẹ nuôi dưỡng trước khi kết hôn và được chồng cung phụng sau khi kết hôn. Không làm nội trợ toàn thời gian và cũng không kiếm được một xu hay làm bất kỳ công việc nào. Bà ấy dành toàn bộ thời gian và sức lực của mình cho việc giải trí, ăn uống, đi du lịch và móc mỉa chồng mình.
Trịnh Trí Minh đã kết hôn nhiều năm và gần như không có đời sống t*nh d*c. Anh ta có thể chu cấp cho vợ một cuộc sống thoải mái, nhưng anh không thể có chút h*m m**n nào với thân hình như vậy, dù có tắt đèn đi chăng nữa. Khoảng thời gian hai người quan hệ t*nh d*c thường xuyên nhất là khi Trịnh Trí Minh muốn có con. Sau nhiều tháng cố gắng không thành công, bà ấy đến bệnh viện để kiểm tra. Bà được phát hiện mắc hội chứng buồng trứng đa nang, không thể thụ thai nhưng anh ta lại không biết gì về kết quả xét nghiệm. Chỉ có bà ấy là biết điều đó.
Trịnh Trí Minh cảm thấy mình bị lừa, đồng thời cũng cảm thấy có chút hụt hẫng. Nên đã chủ động lên hệ với một bệnh viện nổi tiếng ở nước ngoài để cho bà ấy hồi phục.
Sau khi vợ đi nước ngoài, Trịnh Trí Minh mới gặp Chúc Tử Du thông qua Triệu Kim Tùng. Chúc Tử Du có nét mặt trông giống với mối tình đầu của anh ta khi còn là sinh viên. Vẻ đẹp lạnh lùng, độc đáo của cô pha trộn với khí chất năng động của sinh viên đã khiến Trịnh Trí Minh bị quyến rũ ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“…Lúc đầu anh chỉ muốn chơi bời cho vui, nhưng sau đó anh thực sự không thể kiềm chế được. Du Du, anh thật sự nghiêm túc với em. Ánh mắt của anh, trái tim anh như muốn tan nát. Cô ấy đánh em như thế này, anh sẽ không để cô ấy yên. Khi về anh sẽ ngay lập tức tìm luật sư, nhất định sẽ ly hôn với cô ấy…”
Chúc Tử Du vẫn im lặng, đôi mắt tối sầm, hàng mi dày phủ bóng lên khuôn mặt.
Người phụ nữ từ xa nghe thấy lời nói của Trịnh Trí Minh, như điên lao tới đánh anh ta nhưng bị cảnh sát ngăn lại.
Bà ấy vơ lấy tất cả mọi thứ trong tầm tay, bao gồm ly nước, bình hoa, bìa hồ sơ rồi ném tất cả vào anh ta và Chúc Tử Du.
Trịnh Trí Minh bảo vệ Chúc Tử Du: "Cô xong chưa? Cô có thể ngừng hành động như một kẻ điên được không?"
Đôi lông mày dịu dàng của anh nhíu lại thành một nếp nhăn rất thiếu kiên nhẫn, từng tấc biểu cảm và giọng điệu đều cho thấy anh ta chán ghét người vợ này cực điểm.
Chúc Tử Du hất tay anh ta ra, đi ra ngoài.
“Buông tôi ra!” Chúc Tử Du gầm lên rồi tát anh ta một cái, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, cả cánh tay vì tức giận không ngừng run lên.
Cô chỉ vào Trịnh Trí Minh, giọng khàn khàn nói: “Thứ ghê tởm.”
Vẻ mặt của Trịnh Trí Minh gần như vỡ vụn, anh ta mím môi, giả vờ bình tĩnh: “Muốn đánh thì cứ đánh anh. Đừng hờn dỗi hay gây tổn thương cho cơ thể.”
Chúc Tử Du liên tục đánh nhưng anh ta chịu đựng tất cả rồi ôm cô ấy thật chặt.
“Đến bệnh viện với anh.” Anh ta nói với giọng cầu xin, “Em đang mang thai.”
Lúc này Hạ Hạ quay đầu nhìn về phía Chúc Tử Du, khuôn mặt vốn dĩ tái nhợt của cô ấy giờ như bị sét đánh bao phủ một tầng màu xanh đậm, đôi mắt trợn to, toàn thân run rẩy.
“Là thật đấy.” Trịnh Trí Minh nói: “Tháng này em không có kinh đúng không?”
…..
Kinh nguyệt của Chúc Tử Du chưa bao giờ chính xác. Vài ngày trước, cô ấy phàn nàn với Trịnh Trí Minh rằng có lẽ cô ấy có thai vì kinh nguyệt cứ không đến. Trịnh Trí Minh lúc đó không có biểu hiện gì, chỉ an ủi cô rằng lần nào họ cũng xài đồ bảo hộ sẽ không có thai, đồng thời bảo cô đừng suy nghĩ nhiều.
Hạ Hạ ngồi cùng Chúc Tử Du ở hành lang bệnh viện, vòng tay qua vai cô ấy: "Anh ta đang lừa cậu. Tại sao lại có thai đúng lúc như vậy?"
Chúc Tử Du vẫn im lặng.
Bác sĩ gọi tên, Hạ Hạ đi vào nhận kết quả xét nghiệm. Khi nhìn thấy dòng chữ “có thai sớm” ở cột phía trên, cô cảm thấy choáng váng. Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với loại chuyện này, dù có bình tĩnh đến mấy cũng nhất thời không biết phải làm sao. Chúc Tử Du nhìn chằm chằm vào danh sách trong tay Hạ Hạ, mặc dù cô không thể đọc rõ từng chữ, nhưng cô có thể đoán được từ biểu hiện của Hạ Hạ.
“Có thai à?” Cô ấy trông vẫn rất bình tĩnh.
Hạ Hạ gấp tờ siêu âm B lại nhét vào túi quần sau: “Chúng ta đổi bệnh viện kiểm tra lại nhé.”
“Trịnh Trí Minh vẫn luôn mong muốn có một đứa con, anh ta nói muốn sau khi mình tốt nghiệp đại học sẽ cùng kết hôn.” Chúc Tử Du mặt không biểu tình nói: “Có lẽ đã đếm từng ngày rồi, mình hiện tại đang mang thai, đợi đứa bé ra đời, mình sẽ vừa lúc tốt nghiệp.”
Hạ Hạ lạnh sống lưng khi nghe thấy, tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là các biện pháp tránh thai không có tác dụng 100%. Thật xui xẻo, cô thậm chí còn không nghĩ đến khả năng Trịnh Trí Minh sẽ làm ra chuyện, như cố ý ép mang thai.
Nhưng Chúc Tử Du hiển nhiên không nghĩ như vậy, đôi mắt đẹp của cô đỏ hoe, hàm răng trắng nõn cắn chặt môi, nhìn về phía Hạ Hạ: "Mình nên để anh ta đạt được tâm nguyện sao?"
Chúc Tử Du bước đến phòng khám đa khoa và hỏi bác sĩ ở đó về việc phá thai.
Cô ấy làm mọi việc theo cảm tính của mình mà không nghĩ ngợi đến hậu quả. Không giống như Hạ Hạ thận trọng, cô ấy luôn nói những gì phải nói và làm những gì phải làm, không cần phải phòng thủ để che giấu tính cách thật của mình. Khi cô ấy yêu Trịnh Trí Minh, cô ấy tin tưởng đó là tình yêu đích thực. Nhưng khi cô ấy không yêu nữa, cô cảm thấy rất kinh tởm.
Kinh tởm đến mức không thể chịu đựng nổi việc để phôi thai, có huyết mạch của anh ta ở lại trong cơ thể mình dù thêm một giây.
Dù bình thường Hạ Hạ có thông minh thế nào đi chăng nữa thì hiện tại cô cũng không biết nên thuyết phục Chúc Tử Du suy nghĩ lại hay khuyên khích cô làm.
Quyết định của Chúc Tử Du không có chỗ cho sự trì hoãn. Cô ấy không nói cho ai biết, đưa thẻ ngân hàng và CMND của mình cho Hạ Hạ, và nhờ cô giúp thanh toán và làm thủ tục ở tầng dưới.
Khi Hạ Hạ quay lại, Chúc Tử Du đang che bụng lại, dựa toàn bộ phần thân trên lên hai chân, vùi đầu vào cánh tay, mong manh như một đứa trẻ. Cô ấy không hề khóc, chỉ đưa tờ giấy biên nhận cho bác sĩ rồi đi theo bác sĩ vào phòng phẫu thuật không chút do dự.
…
Lúc này đã là năm giờ chiều, Tạ Hoài nhận được điện thoại của Hạ Hạ, buổi tối có một thế trận rất quan trọng, anh đang chuẩn bị ra ngoài.
Hạ Hạ hỏi: “Bây giờ anh bận à?”
Giọng điệu của cô không bình thường như khi nói chuyện với anh mà có chút xúc động, anh hỏi: “Sao vậy em?”
Hạ Hạ giải thích ngắn gọn tình huống cho anh: “…Một lát nữa hẳn rời đi, tình hình của Tử Du đặc biệt nghiêm trọng, dưới đó cậu ấy bị chảy máu, băng vệ sinh cũng ướt đẫm. Bác sĩ nói đây là hiện tượng bình thường, nhưng cậu ấy đau đến mức không thể đi lại được, cũng không thể nhập viện ở đây.”
“Gia đình cậu ấy không ở Nam Thành. Nếu anh không bận, có thể qua đây được không?” Hạ Hạ lo lắng đến mức nhìn Chúc Tử Du đau đớn nằm trên đùi mình, không thể cử động được. Cô không thể đỡ hay cõng được Chúc Tử Du, cả hai đều bị mắc kẹt trên tầng này. Cũng không có cách nào để nhờ người khác giúp đỡ chuyện này. Lỡ tin tức lan truyền, Tử Du không thể sống yên ổn khi quay lại trường học.
Tạ Hoài nói: “Anh biết rồi, anh lập tức chạy qua.”
Tạ Hoài mua vé tàu cao tốc sớm nhất rồi vội vã trở về. Khi đến bệnh viện, vừa đúng giờ đóng cửa, Hạ Hạ đang tranh cãi với nhân viên bảo vệ đang tuần tra tòa nhà, để được ở lại lâu hơn một chút. Anh nhìn thoáng qua vết thương trên cổ Hạ Hạ, còn cái áo lá bị đứt một dây của cô. Anh bước tới, sắc mặt lập tức tối sầm: “Ai đánh em?”
“Chúng ta quay về rồi nói chuyện đó. Trước tiên phải đưa Tử Du xuống.”
Tạ Hoài cởi áo khoác khoác cho Hạ Hạ, sau đó bế Chúc Tử Du đang nằm trên ghế. Hạ Hạ nhấn thang máy, trực tiếp đi tới bãi đậu xe tầng một. Tạ Hoài đặt Chúc Tử Du vào ghế sau. Quần của cô ấy dính đầy máu và sắp ngất đi vì đau.
Tạ Hoài khởi động xe, hơi rung chuyển khi vượt qua gờ giảm tốc trước bệnh viện. Cô ấy đau nắm lấy tay Hạ Hạ, mồ hôi trên mặt khiến tóc ướt đẫm.
Tạ Hoài nhìn thấy mấy vết đỏ từ móng tay trên tay Hạ Hạ trong gương chiếu hậu, không khỏi nói: “Chúc Tử Du, cô bị đau thì thôi, còn bắt Hạ Hạ chịu chung làm gì?”
Hạ Hạ vội vàng nói: “Không sao mà, đau quá thì nắm lấy mình đi.”
Cô đưa tay cho Chúc Tử Du, nhưng cô ấy không nắm lấy nó.
Cô nhìn chằm chằm vào nóc xe, bật đèn lên, trong xe tràn ngập màu vàng cam ấm áp.
Tạ Hoài chở hai người về căn hộ anh thuê. Nhanh chóng mở khóa vào trong, rồi đặt Chúc Tử Du lên giường trong phòng dành cho khách, Hạ Hạ đuổi anh ra ngoài để thay băng vệ sinh cho Chúc Tử Du.
Chúc Tử Du uống thuốc hồi phục vẫn không nói một lời, từ lúc đưa cô ấy đến đây, cô ấy không nói tí gì.
Hạ Hạ nhẹ nhàng đóng cửa lại, Tạ Hoài đang thu dọn đồ đạc trong bếp. Anh vừa đi chợ ngoài khu mua một con gà và một ít rau quả. Còn một tuần nữa là khai giảng, Chúc Tử Du nhất định phải sống ở đây trong thời gian này.
“Để anh nhìn xem.” Tạ Hoài ôm mặt Hạ Hạ kiểm tra, “Em còn chưa nói cho anh biết là ai đánh em.”
Hạ Hạ nuốt lời trong miệng mấy lần, khi phun ra mới đầy oán hận: “Trịnh Trí Minh thật là cái thứ rác rưởi! Đã đi lăng nhăng bên ngoài, mà anh ta vẫn muốn có người sinh con cho sao? Chúc Tử Du làm sao có thể có con bây giờ được? Cậu ấy mang thai chắc chắn là do anh ta đã làm rách bao cao su!”
“Thật sự là ghê tởm, đồ lão già béo ú, g**t ch*t cũng không phải là quá đáng đâu!”
“Thứ kinh tởm, đồ rác rưởi——”
Tạ Hoài dùng sức nhéo mặt Hạ Hạ một cái, ôm mặt cô tức giận nói: “Em sao vậy!”
“Anh ta có xứng bị gọi là đồ rác rưởi à?”
Hạ Hạ thường mắng Tạ Hoài “rác rưởi” khi cô tức giận, thậm chí cô còn dùng nhiều lời lẽ chửi mắng anh trên Weibo. Nhưng Tạ Hoài trong chuyện này lại có bụng dạ hẹp hòi một cách kỳ cục. Chẳng hạn như trước đây anh sẽ tức giận khi Hạ Hạ gọi Triệu Nhất Lôi bằng “anh”. Bây giờ, anh cũng sẽ tức giận nếu nghe thấy cô gọi những người đàn ông khác là “rác rưởi”.
Hạ Hạ kinh ngạc vì Tạ Hoài lại ghen tị chỉ vì một câu “rác rưởi”, liền xoa mặt, đổi sang chửi câu khác.
Tạ Hoài vừa nghe cô mắng vừa lấy hộp thuốc từ dưới tủ tivi ra, bôi thuốc lên má cô.
Hạ Hạ đã lâu không gặp Tạ Hoài, mỉm cười ôm cánh tay anh: “Anh Hoài, anh đừng đau lòng, là em đánh trả, mặt người đánh em còn sưng vù hơn cả em.”
Tạ Hoài khịt mũi: “Em kiêu ngạo lắm phải không?”
Anh cất thuốc mỡ đi, Hạ Hạ ngoan ngoãn rúc vào trong lòng anh, dụi đầu vào chiếc cằm lành lạnh của anh.
“Em sai rồi.” Giọng cô nhẹ nhàng, Tạ Hoài nhất thời quên phản ứng, không để ý cô đang phải nhận lỗi.
Anh hỏi: “Em đã sai ở đâu?”
“Trước đây em không nên chia tay với anh, cũng không nên bảo anh tìm người khác làm bạn gái.” Hạ Hạ dùng ngón tay đếm từng tội lỗi mà cô đã phạm phải.
“Em từng nghĩ đến nếu anh tìm được một người bạn gái như Triệu Sơn Kỳ, anh có thể bớt vất vả đi vài năm. Nhưng sau khi gặp Trịnh Trí Minh, em mới nhận ra đàn ông ăn cơm mềm sẽ ghê tởm đến thế nào.”
Hạ Hạ không dám nghĩ tới.
Tạ Hoài nhướn mày: “Không phải cơm mềm không ăn được, mà là ăn của ai.”
“Nếu chị Hạ cho anh ăn cơm mềm, anh không những ăn mà còn ăn thêm vài bát nữa, những người khác thì không.”
“Em hiểu ra được rồi, thì tốt nhất sau này nên thay đổi cách giải quyết mâu thuẫn giữa chúng ta. Nhưng không có nghĩa là mấy tháng tới anh sẽ không bắt em trả nợ đâu.” Tạ Hoài cười nói: “Anh còn nhớ rất rõ ràng, thái độ lúc đó của em như thế nào? Cố gắng xử sự tốt cho anh.”
“Anh Hoài——” Hạ Hạ nhảy lên người anh, làm bộ muốn làm lành, “Em biết mình sai rồi, anh đừng có ác cảm với em.”
Cô dọa mặt: “Đừng tính sổ được không? Sẽ tính sổ bao lâu? Sau khi lần trước anh rời đi...”
Giọng nói của cô càng ngày càng nhẹ nhàng: “Cả ngày em đều không thể rời khỏi giường.”
Cơ thể mềm mại của cô cuộn tròn trong vòng tay anh, Tạ Hoài nghiến răng đẩy ra: “Đừng cọ vào ‘cậu ấy’, cọ vào ‘cậu ấy’ anh sẽ không thể đi được.”
Hạ Hạ bối rối: “Anh đi đâu vậy?”
Tạ Hoài nhìn cô, Hạ Hạ mới kịp phản ứng: “Anh tạm thời không về phải không? Tối nay anh còn có chuyện gì bận à?”
Tạ Hoài chỉnh lại quần áo, đeo một chiếc cà vạt kẻ sọc đen, loại cà vạt chỉ đeo khi nói chuyện công việc.
Hạ Hạ hỏi: “Em đã làm trì hoãn việc của anh à?”
“Làm sao có thể?” Tạ Hoài không khỏi cúi đầu hôn cô, “Thời gian dành cho em không thể coi là lãng phí.”
Anh kiểm tra thời gian trên điện thoại, ôm eo Hạ Hạ, m*t lấy môi cô thật mạnh: “Anh đi đây, khi về anh sẽ chăm sóc em.”
“...Chờ một chút.” Hạ Hạ nhớ tới cái gì, từ trong túi dưới ghế sofa lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho Tạ Hoài: “Đeo cái này vào.”
Tạ Hoài để bên tai lắc lắc, khóe miệng nở nụ cười đẹp trai: “Gì vậy? Muốn xin lỗi hay hối lộ anh đây?”
Đã mấy ngày không gặp, nhưng Tạ Hoài vẫn không nói được tiếng người: “Nếu thật lòng xin lỗi thì không cần tặng quà, chỉ cần gọi ba ba thêm vài lần trên giường là được. Cái đó có thể dỗ anh Hoài phục tùng em.”
Anh mở nó ra thấy bên trong là một chiếc đồng hồ nam kiểu dáng rất đẹp và thanh lịch.
Hạ Hạ đã vứt nhãn đi, vì cô vẫn thấy giá rất cao. Anh đóng hộp trả lại cho cô: “Đừng lãng phí tiền, cầm lấy rồi đem trả lại đi.”
Nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào đó, hiển nhiên anh rất thích thứ Hạ Hạ tặng cho mình. Giá trị không quan trọng, chỉ vì Hạ Hạ đã tặng cho anh mà thôi.
“Nhãn đã bị xé ra rồi, em không thể đem trả lại được.” Hạ Hạ nắm lấy cổ tay anh rồi đeo đồng hồ vào, “Là đàn ông đi nói chuyện kinh doanh, nhất định phải đeo đồng hồ tốt. Chị Hạ hiện tại không có tiền, cho nên sau này sẽ mua cho anh một cái tốt hơn."
Nhìn thấy Tạ Hoài vẻ mặt hơi do dự, Hạ Hạ kiễng chân hôn lên má anh: “Không sao, anh đeo vào đi giải quyết công việc, sau đó kiếm được nhiều tiền thì quay lại nuôi em."
Tạ Hoài mỉm cười, áp trán cô vào ngực mình, xoa xoa gáy cô.
Anh đi đến cửa thay giày, Hạ Hạ đột nhiên gọi anh: “Anh Hoài.”
Tạ Hoài quay người nói: “Anh không thấy đau tới vậy. Em đừng đi tìm bọn họ gây chuyện. Mặc dù Tử Du cũng bị lừa, nhưng suy cho cùng cô cũng có chút không hợp đạo lý.”
Cô nghe Triệu Sơn Kỳ nói rằng Tạ Hoài đã chặn Triệu Kim Tùng để trút giận. Và cô cũng biết Tạ Hoài đã đập một chai bia vào đầu tên nhiếp ảnh gia b**n th** đã bắt nạt cô. Bây giờ cô bị đánh như thế này. Tuy Tạ Hoài không nói gì, nhưng nếu không đi tìm phiền toái thì anh sẽ không phải là Tạ Hoài.
Anh càng bình tĩnh, cô lại càng nghi ngờ. Tạ Hoài nãy giờ không nói gì, ngoại trừ việc bôi thuốc cho cô. Hạ Hạ không tin anh có thể nhịn được mà không đi giải quyết ân oán.
“Càng huống chi anh đã đánh người rồi, cho dù sau này có giảng hòa.”
Tạ Hoài không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Anh xắn tay áo sơ mi lên cổ tay, để lộ chiếc đồng hồ Hạ Hạ đeo cho anh, bình tĩnh nói: “Tùy vào tâm trạng vậy.”
-------------------------------------------
Chú thích:
(*) Phượng hoàng nam: 凤凰男 (fènghuángnán – Trai quê lấy gái thành thị). Thường được dùng để hạ thấp một chàng trai từ nông thôn, học hành đỗ đạt lên thành phố sinh sống và kết hôn với gái thành phố để ở lại đây.
(*) Ăn cơm mềm: tương đương đàn ông ăn bám. Nhưng thường là đẹp trai và bên nữ tự nguyện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









