Hạ Hạ suýt nữa bị Tạ Hoài bế lên giường.

 Cô lắc lư trong tay anh, vùng vẫy với lực còn yếu hơn đôi cánh gà đang đập.

 “Tạ Hoài, sao anh như phát điên vậy?” Cô đánh vào lưng anh, cắn vào vai anh, “Ở đây cách âm không tốt đâu, anh thả em ra!”

 Tạ Hoài bị cô cắn bị thương, nhưng trong mắt lại có chút hung hãn: "Sợ bị nghe thấy à? Vậy em nhớ phải che miệng cho thật chặt."

Anh ném cô lên tấm ván giường ở tầng dưới, cởi giày rồi bước vào. Anh kéo rèm giường để che đi ánh sáng mờ nhạt từ hành lang phản chiếu qua tấm kính trong suốt phía trên cửa.

Hạ Hạ không muốn cử động, giữ nguyên tư thế bị anh trấn áp: “Anh đã đi quá xa rồi.”

“Anh có đi quá xa không?” Tạ Hoài mỉm cười, cúi đầu cắn môi cô, lập tức để lại hai dấu răng rõ ràng.

Anh ấn hai tay Hạ Hạ vào gối, không cho cô phản kháng, cắn từng cái một vào mặt cô cho đến khi mặt cô đầy nước bọt.

Hạ Hạ im lặng, không kêu đau, cô im lặng để anh cắn cô xong, anh giơ tay lên, lặng lẽ nhìn cô.

“Em mới là người đã đi quá xa.”

Một cơn mưa lớn cuốn trôi cái nóng mùa hè, các phần tử nước ẩm ướt xâm chiếm từng tấc không khí.

Thân thể Hạ Hạ dưới váy ngủ lạnh lẽo, nhưng làn da bị Tạ Hoài chạm vào lại nóng bỏng. Cô nhìn Tạ Hoài, đọc được cảm xúc hung hãn như sói đói trong mắt anh.

Tạ Hoài mỉm cười.

Anh nửa đứng thẳng lên, cởi áo ba lỗ, cởi luôn quần thể thao rồi đặt xuống mà không nói một lời.

Cảm nhận được sự chiếm hữu bá đạo của anh, Hạ Hạ cắn môi, trong mắt tràn ngập ánh nước mơ màng, lóe lên tia sáng mơ hồ.

Tạ Hoài thường xót nhìn cô, nhưng sâu xa hơn chính là một loại d*c v*ng không tìm được lối thoát. Anh hơi di chuyển, giọng khàn đặc. Hạ Hạ bị anh làm cho khóc ngay tại chỗ, cô không nhịn được nữa, dùng nắm đấm đấm vào lưng anh và chửi: “Đồ chó ——”

Tạ Hoài đã mấy tháng không chạm vào cô, anh ghé sát vào tai cô, nhẹ nhàng cắn vào tai cô: “Lại cứng miệng à?”

Anh cười nhẹ trong đêm tối, âm thanh vừa mơ màng vừa nóng bỏng truyền vào tai Hạ Hạ: “Cứng miệng cũng không sao, anh so với em càng cứng. Hôm nay, nếu anh không ‘làm’ em đến xin tha. Cái tên ‘Tạ Hoài’ của anh sẽ bị viết ngược.”

.....

Hạ Hạ vốn tưởng rằng lời nói của anh là uy h**p, nhưng cô không ngờ rằng anh lại nghiêm túc.

Tạ Hoài căn bản không muốn Hạ Hạ xin tha như anh nói. Trong nhận thức của Hạ Hạ, Tạ Hoài hoàn toàn muốn chơi chết cô. Còn chưa nói đến việc chống cự, chỉ ngửi mùi c* th* s*ch s* sảng khoái hòa lẫn với mồ hôi của anh, cũng khiến toàn thân cô như rã rời và không còn chút sức lực nào. Thậm chí còn không có sức lực để di chuyển nữa.

Tạ Hoài ngay từ đầu đã nói muốn ‘chỉnh’ cô, không hề pha tạp ý nào khác. Anh cẩn thận nhìn cô, rồi ác độc rút ra khi cô chuẩn bị leo l*n đ*nh. Người anh đầy mồ hôi, nhỏ giọt xuống cổ, xuống người Hạ Hạ, cố ý gây sự hỏi: “Em còn muốn chia tay không?”

Hạ Hạ nghiến răng rút lại mọi câu chửi mắng định thốt ra giữa hai hàm răng.

Ngoài cửa có tiếng bước chân, cô gái ở ký túc xá đối diện đi vào phòng tắm. Từ ngoài cửa đi vào bỗng nghe thấy tiếng cô khóc, gõ cửa: “Hạ Hạ? Cậu không sao chứ?”

Thân thể Hạ Hạ căng thẳng, vừa định nói, Tạ Hoài trong bóng tối nở nụ cười tà ác, không chế từng cử động của cô. Hạ Hạ không thụ nổi được, suýt chút nữa phát ra một tiếng r*n r*, cô nhéo nhẹ cánh tay Tạ Hoài, nhưng đối phương lại muốn làm gì cũng được, làm cô xấu hổ.

Đôi mắt anh vừa đen vừa sáng, cúi đầu chạm vào trán cô, như muốn moi ra một lời tỏ tình: “Chúng ta vẫn chia tay phải không?”

“Vẫn còn dám nói quấy à?”

"Em còn dám bỏ anh một mình rồi để anh tìm người khác làm bạn gái?"

Nói xong, anh hung hăng nghiến răng nghiến lợi nói: “Em gật đầu đồng ý thử xem.”

Mái tóc đen rải rác trên gối của Hạ Hạ ướt đẫm mồ hôi, bết lại trên vai và má cô một cách đáng thương.

Cô gái bên ngoài gõ cửa lớn hơn: “Hạ Hạ? Khóc à? Có cần mình gọi quản lý ký túc xá lên không?”

Tạ Hoài thở ơ nhéo cằm Hạ Hạ, yêu cầu cô nhìn anh: “Nếu em không nói, bây giờ anh ra ngoài cho cô ấy xem.”

Hạ Hạ trên mặt tràn đầy nước mắt, không nhịn được nữa, cô vươn tay ôm chặt lấy cổ Tạ Hoài, rõ ràng là ỷ lại cùng luyến tiếc.

“Anh đừng đùa giỡn em nữa.” Cô tuyệt vọng lắc đầu, giọng nói mềm mại và nhớp nháp. Cô đang khóc thảm thiết nhưng vẫn cố gắng nhỏ giọng xuống, thỏ thẻ bên tai anh. Đó là tín hiệu hòa giải và cầu xin sự thương xót.

Tạ Hoài thả lỏng một chút, ra hiệu cô trả lời cô gái ngoài cửa.

“Không sao đâu.” Giọng nói của Hạ Hạ vẫn còn nghe được tiếng nức nở. Cô nói: “Mình vừa gặp ác mộng.”

Cô gái hỏi: “Có muốn mình vào cùng cậu không?”

Hạ Hạ: “Không đâu, cậu nên đi ngủ sớm đi.”

Cánh cửa phòng đối diện có tiếng đóng lại.

Tạ Hoài thoải mái cười: “Sao lại khóc thế? Chị Hạ mạnh mẽ lắm mà phải không? Chị ấy sẽ giả vờ đáng thương với anh để lấy được sự dịu dàng và cảm thông của anh. Nhưng thủ đoạn này bây giờ vô dụng."

Anh nói một cách không mấy đàng hoàng: “Em để anh nhàn rỗi trong bốn tháng, nên em nợ anh một trăm hai mươi lần một ngày. Mau nghĩ cách đền bù cho anh đi.”

Hạ Hạ không nói gì, anh mỉm cười: “Còn bốn tiếng nữa mới đến bình minh, chúng ta trước tiên trả lại theo sổ lẻ đi.”

Tạ Hoài đứng dậy cởi áo phòng, lại vô tình bị tấm ván giường bên trên đè lên đầu, anh rít lên đau đớn, bế Hạ Hạ xuống, để cô đứng dậy. Sàn bê tông lạnh lẽo, Hạ Hạ còn đi chân trần. Anh để cô dẫm lên mu bàn chân của anh, tạo thành chênh lệch chiều cao hoàn hảo.

Bốn tiếng đồng hồ sẽ trôi qua trong chớp mắt vào một ngày bình thường, nhưng tối nay, Hạ Hạ cảm thấy như thể không có điểm dừng.

Cơn mưa lớn ngoài cửa sổ lúc ba giờ đã tạnh, nhưng mưa to gió lớn do Tạ Hoài tạo ra lại ầm ầm xâm chiếm suốt đêm. Hạ Hạ trằn trọc xoay người, cảm giác mình sắp bị anh tra tấn đến chết.

…..

Buổi sáng, Hạ Hạ bị nụ hôn không tự chủ của Tạ Hoài đánh thức. Môi anh lướt liên tục, theo tóc từ đỉnh đầu xuống tận cằm cô.

Hạ Hạ mới ngủ được một lát, buồn ngủ đến không mở mắt nổi còn bị anh quấy rối như thế, cô đứng dậy tức giận tát vào mặt anh: “Anh có phiền không hả?”

“Em mẹ nó thật là…” Tạ Hoài bị cô tát vào mặt, nghiến răng nghiến lợi chửi bới: “Xong việc rồi thì đánh anh, em có lương tâm không?”

"Em muốn ngủ!" Hạ Hạ tức giận nói: "Là anh ép em."

Tạ Hoài ban đêm ôm cô ngủ, tay dài chân dài. Anh cuộn tròn trên giường đơn, không đuổi ra được, chỉ có thể áp sát cơ thể vào người cô.

Sau cơn mưa, nhiệt độ tăng lên rất nhiều, trong ký túc xá không có máy điều hòa, Hạ Hạ khó chịu vì nóng bức, vặn vẹo muốn thoát khỏi vòng tay của Tạ Hoài.

Tạ Hoài chủ động dựa vào tường: “Anh không siết em, anh chỉ ôm em một lát thôi.”

Hạ Hạ nhắm mắt ngủ, Tạ Hoài lại trở nên bồn chồn, nghịch tóc cô một hồi, lại nghịch mi cô một lúc, cuối cùng đứng dậy hỏi cô: “Lời em nói tối qua còn tính không đấy? Tụi mình đã làm hòa chưa?”

Hạ Hạ ậm ừ không kiên nhẫn, Tạ Hoài nhìn đôi mắt mềm mại ngái ngủ của cô, nửa ngủ nửa tỉnh, không khỏi muốn chọc ghẹo nhiều hơn.

Hạ Hạ che cổ áo ngủ: “…Anh đang làm gì vậy.”

Tạ Hoài cười: “Đừng ngủ, tụi mình làm lại lần nữa đi.”

…..

Ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao.

Tạ Hoài vẻ mặt hài lòng, nhặt quần áo vương vãi, đứng trước mặt Hạ Hạ mặc từng cái một vào.

Hạ Hạ nằm trên giường không dậy nổi, nhìn anh bị cào một đường dài trên cánh tay. Tạ Hoài phát hiện cô đang len lút thì đi tới, cúi người hôn cô. Hạ Hạ nhạy cảm bị anh dọa sợ, vô thức muốn trốn đi.

Anh hỏi, "Anh phải đi đây. Bữa trưa em muốn ăn gì?"

“Em không ăn nữa.” Hạ Hạ yếu ớt nói: “Em còn không muốn cử động.”

Cô nhìn Tạ Hoài: “Anh đi đâu vậy?”

“Đi làm.” Tạ Hoài nói: “Anh đã biết được ai đang thực hiện dự án xây dựng ký túc xá mới ở trường. Trường hỗ trợ sinh viên đại học khởi nghiệp. Anh cũng đã nói chuyện với một số giáo viên và họ gửi lời mời chào đến anh. Nhưng việc anh có thể đàm phán thành công hay không tùy thuộc vào bản thân anh.”

“Mấy ngày tới anh sẽ không đến trường.” Anh chỉ vào một bên mặt mình: “Hôn anh lần nữa đi.”

Hạ Hạ ngẩng đầu ôn nhu hôn anh, Tạ Hoài trìu mến nhìn cô: “Nếu mọi chuyện suôn sẻ, lần sau anh Hoài trở lại, sẽ trở nên giàu có.”

Anh sắp xếp lại quần áo, Hạ Hạ bước ra khỏi cửa ngăn anh lại.

“Tạ Hoài.” Cô cúi đầu, nhẹ nhàng nói: “Em thực sự không muốn chia tay, em chỉ…”

“Anh biết.” Sau khi Tạ Hoài mặc quần áo vào, không giống như một con thú đội lốt người như tối qua. Sự hung ác dường như xé nát cô ra thành từng mảnh đã không còn nữa. Cả người anh trở nên dịu dàng hơn. "Nếu em thực sự muốn chia tay. Anh cũng sẽ không đợi đến tận hôm nay mới ‘chỉnh’ em.”

“Mọi người đều cũng sẽ có lúc suy sụp tinh thần và muốn ở một mình.” Anh mỉm cười, “Hạ Hạ của anh đã rất lợi hại rồi.”

…..

Ký túc xá của Hạ Hạ ở tầng ba, Tạ Hoài đi đến cầu thang giữa tầng một và tầng hai, nhìn thấy quản lý ký túc xá đang đứng ở cửa, liền đi vòng đến phòng tắm trên tầng hai, giẫm lên cát phủ trên sàn ký túc xá, đi qua hành lang cửa sổ rộng mở. Màu sắc của bức tường bên ngoài đã được sơn sửa lại.

Có người đi ngang qua nhìn thấy một nam sinh từ ký túc xá nữ nhảy ra, không khỏi liếc nhìn sang. Nhưng Tạ Hoài tâm tình cực kỳ tốt, quay đầu nhìn lại cười rồi đi tiếp.

Rèm giường trong phòng Hạ Hạ được mở ra, để ánh nắng ban mai lọt vào.



Hạ Hạ lưng đau, chân cũng yếu ớt, đành ép mình đi vào phòng tắm tắm rửa. Khi trở lại phòng ký túc xá, cô nhìn thấy cô gái tối qua gõ cửa đang đứng ở cửa với một túi đồ.

Cô gái thấy cô quay lại liền giơ vật trong tay lên đưa cho cô: “Tạ Hoài nhờ mình mang cái này đến cho cậu, còn bảo mình thích thì lấy cái gì ăn đi, mình không ăn đâu. Còn dặn, buổi tối ra ngoài mua đồ ăn, thì chỉ cần hâm nóng trong lò vi sóng ở tầng một. Muốn đồ tươi thì chỉ cần nhắn tin cho cậu ấy. Cậu ấy sẽ gọi đồ ăn giao tới cho cậu."

Hạ Hạ cầm lấy, trong túi chứa đầy đồ ăn cô yêu thích.

Tạ Hoài hỏi bữa trưa cô muốn ăn gì, cô nói không, nên anh mua cho cô tất cả những món cô thích.

Có một chiếc khay ăn được đặt ở trên hộp cơm trưa. Hạ Hạ lật nó lại và nhìn thấy chữ viết ngoằn ngoèo của Tạ Hoài trên đó: [Đợi anh quay lại.]

Ở cuối dòng chữ, anh còn ký tên rất duyên dáng và đóng khung thành hình trái tim. Khi nhìn vào kiểu chữ xấu xí muốn chết này, cô không khỏi bật cười.

…..

Tạ Hoài suốt một tuần không trở lại, Hạ Hạ đã thử hỏi mấy lần. Tạ Hoài chưa bao giờ nói cho cô biết anh gặp phải khó khăn gì, luôn nói anh không có chuyện gì. Về cô, cô cũng không muốn anh lo lắng cho cô cũng không hỏi nữa.

Những ngày này Hạ Hạ không bận thực tập, cô xin nghỉ cuối tuần và tranh thủ thời gian rảnh rỗi để đến trung tâm thương mại xem đồng hồ.

Hạ Hạ nghe Chúc Tử Du nói. Đàn ông, đặc biệt là đàn ông ngoài xã hội, cần phải có thứ gì đó làm tăng giá trị ngoại hình của mình.

Bạn có thể tiết kiệm tiền ăn uống, không cần phải có nhà ở, miễn bạn không nói ra những điều này. Nhưng bạn không thể mất mặt ở bên ngoài. Danh dự của người kinh doanh thường được phản ánh qua một chiếc xe hơi tốt, một chiếc đồng hồ tốt, một bộ vest sang trọng và tươm tất. Những điều này không chỉ thể hiện sự giàu có và địa vị của bạn mà còn có thể khiến người ngồi đối diện nhận thức được sự tự tin và vốn liếng của bạn, bắt tay hợp tác với bạn.

Hạ Hạ không quen biết nhiều người đã ra xã hội, bao gồm cả Triệu Kim Tùng và Trịnh Trí Minh.

Triệu Kim Tùng lái chiếc BMW S6, còn Trịnh Trí Minh lái chiếc Mercedes-Benz. Nếu bạn không phải là người đam mê xe hơi, thì hầu hết mọi người chỉ quen thuộc với logo của những chiếc xe thương hiệu nổi tiếng. Khi xe của Trịnh Trí Minh đậu trước cửa ký túc xá để đón Chúc Tử Du, anh ấy luôn thu hút rất nhiều cô gái tò mò vây quanh.

Hạ Hạ từng nghe Chúc Tử Du nhắc đến chiếc đồng hồ trên tay Trịnh Trí Minh, có giá hàng trăm nghìn. Hạ Hạ không đủ khả năng mua một chiếc đồng hồ trị giá hàng trăm nghìn, nhưng cô vẫn có thể cân nhắc một chiếc đồng hồ trị giá hàng chục nghìn. Cổ tay của Tạ Hoài luôn để trống kể từ khi anh đưa dây bồ đề cho cô. Anh chưa bao giờ đeo bất kỳ phụ kiện nào nữa.



Nhân viên trông quầy nhìn bộ quần áo bình thường và bộ dáng học sinh trẻ con của cô, chỉ vào góc quầy chậm rãi nói: “Em định mua đồng hồ cho bạn trai à? Cái này phù hợp với lứa tuổi của em hơn, giá cả cũng không đắt lắm, chỉ 5.000 thôi....”

Hạ Hạ không nhìn đồng hồ cô ấy chỉ, mà chỉ tay vào chiếc đồng hồ ở giữa quầy: “Tôi muốn xem cái này.”

Chị ta đột nhiên không đưa cho cô mà chỉ khuyên nhủ cô nhiều lần: “Tuổi của em không phù hợp với sản phẩm này.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn, cảm thấy Hạ Hạ nhất định không mua nổi, chỉ ở đây lãng phí thời gian mà thôi. Cô ta không muốn cho cô xem.

Hạ Hạ nhìn vẻ mặt của cô ta có thể biết được cô đang nghĩ gì, sắc mặt liền trầm xuống: "Tôi phải xem thì mới biết có phù hợp hay không. Tôi muốn xem cái này."

Chị gái bán hàng cao giọng nói: "Cái này giá hơn 30.000 nhân dân tệ."

"Cho tôi xem!" Da thịt của Hạ Hạ cực kỳ xinh đẹp, lúc cô giữ vẻ mặt nghiêm túc, không cười, có chút lạnh lùng, khiến người ta không dám khinh thường.

Chị gái quầy hàng lấy ra chiếc đồng hồ trị giá 30.000 tệ, bất đắc dĩ nói: “Cẩn thận, đây là đồng hồ cao cấp của cửa hàng chúng tôi, đừng làm hỏng nó.”

Hạ Hạ nhặt nó lên, không nhìn tới mấy giây, sau đó lại cất vào trong hộp.

"Không lấy nữa." Vẻ mặt cô không thay đổi, giọng nói thản nhiên, xoay người rời đi.

"Này--" cô trông quầy cảm thấy mình bị lừa, nhưng lại không dám trực tiếp tranh cãi với khách hàng. Khi Hạ Hạ bước ra, cô tức giận lẩm bẩm: “Tại sao cứ phải xem nó nếu biết mình không đủ khả năng trả? Cô ta trông giống như một sinh viên nghèo.”

Hạ Hạ bước vào một cửa hàng đồng hồ khác đối diện. Hai cửa hàng đều rất gần nhau. Cả hai đều sản xuất những mẫu mã có thiết kế tinh tế. Giá cả không cao nhưng thoạt nhìn thì thiết kế và vật liệu khó có thể chê vào đâu được, rất phù hợp với sở thích và tính cách Tạ Hoài.

Hạ Hạ bước vào không bao lâu, cô nhanh chóng xách một túi đi ra. Hai nhân viên đối diện cùng nhau đi vệ sinh, đi ngang qua cửa hàng thứ nhất, tiếng trò chuyện truyền đến tai cô gái trông quầy ban đầu.

"Thật hào phóng. Cô ấy đã trả tiền sau khi nhìn chiếc đồng hồ trị giá 45.000 nhân dân tệ trong mười phút. Cô ấy không đeo bất kỳ hàng hiệu nào. Tôi còn tưởng cô ấy là sinh viên đến đây mua sắm."

"Có một số người chỉ là không thích khoe khoang thôi. Cũng không phải ai cũng yêu thích hàng thương hiệu cao cấp. Cô nhìn đi, ngoại hình và khí chất của cô ấy không giống một sinh viên nghèo. Một cô gái xinh đẹp như vậy chắc chắn không nghèo đâu. Tôi đoán là cô ấy mua nó cho bạn trai của mình. Cô ấy chắc là bạch phú mỹ rồi. Chắc bạn trai cô ấy cũng siêu giàu và đẹp trai. Ôi, ghen tị quá.”

Chị gái nào đó: “…………”

Hạ Hạ đi thẳng ra khỏi trung tâm mua sắm. Bốn mươi lăm nghìn tệ là tất cả tiền tiết kiệm của cô. Cô đã phải suy nghĩ kỹ càng, nhưng cô cũng không cảm thấy tiếc nuối vì cho rằng mình đã mua được món quà phù hợp với giá cả hợp lý. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành người phụ nữ như người khác nói là bạch phú mỹ.

Hạ Hạ đang chuẩn bị quay lại trường thì nhận được cuộc gọi từ Chúc Tử Du.

“Hạ Hạ.” Giọng Chúc Tử Du gấp gáp, “Cậu có ở gần quảng trường Vạn Đạt không?"

Trước khi Hạ Hạ ra ngoài hôm nay, cô đã đặc biệt hỏi Chúc Tử Du rằng cô có thể tìm được một cửa hàng đồng hồ tốt ở đâu. Cửa hàng này được Chúc Tử Du giới thiệu cho cô. Không có gì đáng ngạc nhiên khi cô ấy biết Hạ Hạ đang ở đây.

Hạ Hạ nói: “Mình đang ở gần, có chuyện gì vậy?”

"Trước quán Starbucks ở con đường sau của quảng trường, lại đây..."

Chúc Tử Du còn chưa kịp nói xong, Hạ Hạ đột nhiên nghe thấy mơ hồ một giọng nói, đầu bên kia điện thoại vang lên một âm thanh nghèn nghẹt, sau đó Hạ Hạ nghe thấy tiếng gầm gừ thô bạo của một người phụ nữ: “Gọi cho ai cũng không thành vấn đề. l*m t*nh nhân đều là đồ khốn nạn, ai dám giúp đỡ mày cũng là đồ khốn nạn như mày."

Sau một lúc ồn ào chửi bới, Hạ Hạ nghe được giọng nói sắc bén của người đó: “Còn chờ gì nữa? Lột quần áo ra cho tôi..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện