Tạ Hoài ngậm ngón tay cô vào miệng. Rõ ràng chỉ là hút những giọt máu trên đầu ngón tay của cô, nhưng lại khiến cô có ảo giác rằng đó không chỉ là ngón tay mà là bộ phận nào đó khác.

Vào mùa đông khi Kiều Như nhập viện, hai người ở nhà rất vui vẻ. Sự mới lạ của lần đầu nếm trải chuyện ân ái và sự liều lĩnh của tuổi trẻ khiến người ta choáng váng. Họ dám dùng bất kỳ tư thế nào và dám làm bất cứ ở nơi nào, phòng tắm, phòng khách, nhà bếp, ban công, tắt đèn, kéo rèm và ph*ng đ*ng mà không hề đắn đo.

Hạ Hạ vẫn còn nhớ cảm giác run rẩy không ngừng mỗi khi Tạ Hoài ôm cô, giống như bây giờ.

Tạ Hoài rút ngón tay ra, môi anh vô tình dính máu của cô, màu đỏ nhạt như son đỏ, khiến khuôn mặt vốn đã tuấn tú của anh có chút tà khí khó giải thích.

Tạ Hoài đứng ở nơi đó, duỗi tay ra ôm trọn cô vào lòng.

Anh như đọc được suy nghĩ của cô, cúi đầu cắn vào tai cô, mơ hồ hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”

d** tai Hạ Hạ nóng như sàn đá cẩm thạch đen bị nắng tháng tám thiêu đốt, lòng bàn tay của Tạ Hoài cũng nóng bừng áp vào váy cô, hơi nhấc lên. Anh vén toàn bộ váy quanh eo cô, để lộ hai chân dài và thon trong suốt như ngọc trắng, bên trong là q**n l*t màu hồng nhạt.

Tạ Hoài cúi đầu hôn cô không hề dịu dàng chút nào, động tác của anh vừa vội vã vừa hung bạo, không chút thương xót, như muốn quét sạch không khí trong phổi cô. Hạ Hạ hừ một tiếng, cũng không có từ chối, ngược lại cô đặt ngón tay lên vai anh, ngoan ngoãn nhận lấy nụ hôn của anh.

Bàn tay của Tạ Hoài dịch lên trên mông, khao khát nắm bắt sự mềm mại mà anh ngày đêm mong nhớ.

Thời tiết bên ngoài vừa phải, được ngăn cách bởi một cánh cửa cuốn, mặt trời lặn chiếu ánh sáng yếu ớt qua khe hở trên cửa sổ.

Một giọng nữ vang lên: "Lương Nguyên Thái, sao anh lại ngồi bên ngoài ăn cơm? Mau mở cửa đi, tôi muốn lấy hàng chuyển phát nhanh."

Lương Nguyên Thái cười ngốc: "anh Hoài dặn không được tránh ra."

Hạ Hạ đột nhiên tỉnh táo lại, nắm lấy bàn tay đang làm loạn dưới váy của Tạ Hoài, đẩy anh ra.

Tạ Hoài không kịp chuẩn bị thì bị cô đẩy ra sau, loạng choạng lùi về sau một bước. Từ trong hai đôi môi đang còn dính chặt của hai người, kéo ra một sợi bạc lấp lánh.

Tạ Hoài hư hỏng mỉm cười giơ tay lau đi, nhướn mày tà khí nhìn cô: “Lần trước thì sướng rồi liền quay lưng không chịu nhận người nữa. Giờ lại nữa à? Nhưng lần này thì có chút hụt hẫng, thậm chí còn chưa kịp sướng.”

Tạ Hoài không câu nào nói ra được tiếng người, Hạ Hạ hung dữ trừng mắt nhìn anh. Nhưng ánh mắt lại tròn xoe, đen láy sáng ngời. Ánh mắt đó không những không khiến người ta cảm thấy hung dữ mà còn có vẻ như đang làm nũng.

Tạ Hoài nhận được ánh mắt ngượng ngùng và khó chịu của cô, nhưng lòng anh cảm thấy dễ chịu không thể tả. Anh cúi xuống mở cánh cửa cuốn ra.

Váy của Hạ Hạ đã nhăn nhúm, mặt đỏ bừng. Tạ Hoài đột nhiên mở cửa, cô sợ bị bắt quả tang nên trốn sau kệ hàng.

Tạ Hoài liếc nhìn mã nhận hàng của cô gái, vừa đi đến phía sau kệ vừa ngâm nga một bài hát.

Hạ Hạ vừa mới chỉnh lại váy, bên tai chợt nghe thấy điều gì đó. Vừa ngẩng đầu đụng phải cái cằm cứng ngắc của Tạ Hoài, liền ngậm miệng lại để tránh cho mình kêu lên.

Tạ Hoài cười nhẹ.

Anh vòng tay qua đầu Hạ Hạ, lấy hộp chuyển phát nhanh trên kệ ra, liếc nhìn mã nhận hàng viết trên vỏ giấy. Sau đó thản nhiên cúi đầu hôn lên mái tóc còn ẩm sau khi tắm của Hạ Hạ. Đôi mắt của Hạ Hạ rất gần với anh, khi họ nhìn nhau, đôi mắt của Hạ Hạ đen láy và sâu thẳm, như đang ẩn giấu hàng tỷ ngôi sao trên bầu trời.

Tạ Hoài không có ý định kết thúc chỉ bằng một nụ hôn. Anh cong môi trêu chọc, trượt tay xuống kệ, nhéo nhẹ vào vùng mềm mại mà vừa rồi anh còn chưa kịp chạm vào.

Hạ Hạ đau đớn * rỉ, cô gái ở ngoài cửa lúc nãy vẫn chưa đi, thắc mắc: "Tiếng động gì thế?"

Tạ Hoài tà khí cười: "Là tôi..."

Hạ Hạ nhanh chóng véo vào cánh tay của Tạ Hoài, điều anh thốt ra là thứ Hạ Hạ muốn anh nhanh nhanh phải nuốt xuống. Tạ Hoài rít lên đau đớn, đổi lời: “Là con mèo của tôi.”

Tạ Hoài đi tới phía trước đưa kiện hàng cho cô gái, Hạ Hạ tựa người vào kệ bình tĩnh quay lại, nghe Tạ Hoài cùng cô gái trò chuyện: “Con mèo mà tôi nhặt được tính tình rất hung hãn. Dù có nói thế nào, dạy dỗ thế nào. Khi nó tức giận, nó sẽ nhảy lên cắn. Nếu tôi không chiều theo còn bị đánh nữa.

Cô gái nói: “Tất cả thú cưng mới đem về đều như vậy. Nếu nó làm sai phải đánh cả chục lần mới nhớ được”.

Tạ Hoài: “Không được đâu, đánh nó thì tôi thấy đau lòng lắm, tốt nhất là tôi nên nghĩ cách khác.”

Anh nhấn mạnh vào bốn chữ "cách khác". Bốn chữ này rõ ràng là bình thường, nhưng vào tai Hạ Hạ không hiểu sao lại nghe thấy một giọng điệu ám muội.

Cô chợt đỏ mặt, ngay khi cô gái rời đi, cô cũng bước ra từ phía sau kệ. Tạ Hoài không nóng lòng cũng không thiếu kiên nhẫn, anh đặt đồ vật trong tay xuống, chậm rãi đi theo cô ra ngoài.



Khu ký túc xá cũ không có nhiều người, hai bên đường rợp bóng cây nở hoa. Chiếc váy màu đỏ tía của Hạ Hạ bị gió thổi bay, lộ ra bắp chân xinh đẹp. Tạ Hoài nhìn chằm chằm một chút, trái tim đã cảm thấy vô cùng tĩnh lặng.

Anh đi theo cô từng bước một, không ngừng thì thầm vào tai cô: "Hạ Hạ, chị Hạ, nhìn anh này, em đang xấu hổ sao?"

Hạ Hạ tức giận, hung hăng nói: "Cút đi!"

Tạ Hoài chặn đường, âu yếm nhéo má cô: “Tụi mình đã là vợ chồng già, cùng anh cãi nhau làm gì?”

Chóp mũi Hạ Hạ đỏ bừng, giọng nói nhỏ nhẹ đầy ủy khuất: "Đau quá. Tay của anh vốn đã như trâu rồi, sao lại không biết ôn nhu như thế..."

Tạ Hoài sửng sốt một chút, sau đó cười nói: "Lần sau anh sẽ chú ý."

"Nhưng điều đó sẽ chỉ xảy ra nếu chị Hạ cho anh một cơ hội khác." Anh cúi đầu ngắm cái mái nhỏ trên đầu Hạ Hạ, nụ cười trong mắt anh càng đậm hơn, anh dịu dàng đến không ngờ. "Cũng đã lâu tới vậy rồi, mình làm hòa nhé?”

Hạ Hạ nghe được lời này, ánh mắt bỗng dưng nóng lên khó hiểu, cô khịt mũi, nhẹ giọng nói: "Em chưa bao giờ gây sự với anh. Mỗi lời em nói đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, cả khi ở bên anh và khi chúng ta xa nhau.... ”

Tạ Hoài không đợi cô nói xong, đã ngắt lời cô: "Vậy em cứ cân nhắc lại."

“Suy nghĩ lại.” Anh lớn tiếng nói, nhưng vẻ mặt lại rất thản nhiên.

Anh lại nhẹ nhàng nói: “Em đang có tâm trạng không tốt, anh cho em thời gian để bình tĩnh lại. Em đang phải chịu áp lực rất lớn. Anh cũng đang cố gắng kiếm tiền để cho em cảm giác an toàn, nhưng anh chưa bao giờ nói chia tay.”

"Em đã phớt lờ anh cả tháng nay, dù có ý kiến ​​gì với anh hay bản thân chịu ủy khuất gì, em cũng nên gạt chúng sang một bên. Đừng nói những điều vớ vẩn như sẽ kéo anh xuống. Cả hai chúng ta đều không thể sống vui vẻ nếu không có nhau."

“Nhiều năm như vậy rồi, em vẫn không hiểu anh sao?” Anh nhìn chằm chằm vào cô, nói từng chữ một, “Vì Tạ Hoài anh đã quyết định chung sống với em nên cũng đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn. Ngay cả khi em không thích anh nữa, nóng nảy giận dữ với anh cũng không sao, nhưng nếu em phớt lờ anh như thế này, sự kiên nhẫn của anh sẽ mất hết.

“Nếu như em còn không chịu nghe lời.” Tạ Hoài dừng lại, mỉm cười với cô.

Anh có đôi môi đỏ và hàm răng trắng, là một thanh niên sạch sẽ và vui vẻ: “Anh Hoài giúp em giải tỏa căng thẳng theo cách của anh nhé.”



Hạ Hạ đã nộp đơn xin thực tập hè từ rất lâu trước kỳ nghỉ. Trong kỳ nghỉ, tất cả người trong ký túc xá của cô đều đã về hết, chỉ còn mình cô ngủ trong căn phòng rộng lớn. Cô ra ngoài thực tập vào buổi sáng và trở về vào buổi tối. Thỉnh thoảng cô gặp các bạn cùng lớp đang ở trong trường để chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh sau đại học. Họ chào nhau và đi ngang qua nhưng không hỏi han gì nhau nhiều.

Hôm nay tan làm sớm, Hạ Hạ bắt tàu điện ngầm xuống ga làng đại học, sau đó đi dọc phố đi bộ về trường.

Cô mua takoyaki ở một quán ven đường và nghe ông chủ trò chuyện với khách hàng trước mặt.

"Trời lại sắp mưa rồi. Thời tiết dạo này chán quá."

“Mùa mưa sắp đến mà.” Ông chủ vừa thu dọn đồ đạc vừa nhìn lên bầu trời, “Nhìn thời tiết thế này, tối nay chắc chắn sẽ mưa to. Đoạn đường này trũng thấp, lại có nước đọng cho xem. Mùa mưa năm nào, tôi cũng muốn bán xong càng sớm càng tốt, rồi nhanh nhanh đóng cửa hàng về nhà”.

Hạ Hạ định lấy thêm takoyaki, muốn mang một cái cho Tạ Hoài. Nhưng do dự một hồi, cuối cùng quyết định không mua.

Tạ Hoài cả ngày đều biến mất, tuy rằng trước kỳ nghỉ Hạ Hạ nhìn thấy tên anh trong danh sách sinh viên lưu trú tại trường trong mùa hè ở văn phòng cố vấn. Nhưng anh không phải ngày nào cũng ở trong khuôn viên trường. Hạ Hạ cũng không hỏi thăm, không chủ động quan tâm anh ở đâu, làm gì.

Hạ Hạ vừa đi về phía trường vừa ăn takoyaki, cô đi ngang qua máy ATM ở cổng trường nên vào kiểm tra số dư trong thẻ ngân hàng của mình, cũng như tiền lương thực tập của cô. Hạ Hạ đếm đi đếm lại, tiền lương của cô mới được trả trong tháng này, số dư của cô chỉ hơn ba mươi nghìn.

Ba mươi nghìn.

Đó là một số tiền rất lớn đối với cô của trước đây nhưng vẫn hơi ít để trang trải cuộc sống sau này của cô.

Hạ Hạ đi về phía ký túc xá, có người chặn đường cô, cô ngẩng đầu nhìn thấy Tạ Hoài đang trầm tư nhìn miếng takoyaki trong tay mình.

“Takoyaki vị cà chua, thêm rong biển và chà bông thịt, quả là một bữa tối thịnh soạn.” Anh trông không vui và nói với giọng buộc tội, “Sao em không mua cho anh?”

Hạ Hạ lần trước bị anh uy h**p nên không dám coi thường anh, nói: “Em không biết hôm nay anh sẽ về ở lại, anh chưa ăn cơm à?”

Tạ Hoài gật đầu, nhìn thấy Tạ Hoài ánh mắt nóng rực nhìn takoyaki, như trăm năm rồi chưa được ăn, cô ngập ngừng hỏi: “Lại không có tiền ăn nữa à?”

Tạ Hoài: "…Em quan tâm sao?"

“Lần trước anh không có tiền ăn chỉ là tai nạn thôi mà. Anh là một người đàn ông to lớn thế này mà không có lòng tự trọng hay sao? Em cứ nhắc anh không có tiền ăn lặp đi lặp lại hoài. Em thực sự là một người phụ nữ độc ác."

Hạ Hạ không muốn nhắc đến chuyện đó, cô chỉ lo Tạ Hoài đưa tiền cho người khác khiến bản thân ăn không đủ, cô lo anh đói. Nhưng Tạ Hoài lại không hiểu sự quan tâm của cô chút nào, coi lòng tốt của cô như gan phổi của con lừa. Hạ Hạ không muốn để ý đến anh nữa, giận dữ đi vòng qua anh rồi bỏ đi.

Nhưng Tạ Hoài không cho phép cô rời đi, lúc cô đi ngang qua, anh liền nắm lấy cổ tay Hạ Hạ nói: "Chờ một lát."

Những từ ngữ anh thốt ra đều có vẻ độc đoán, như thể những lời nặng nề đó đã được ấp ủ từ lâu.

Hạ Hạ im lặng nhìn anh, chờ đợi anh sẽ nói gì đó.

Tạ Hoài nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhỏ trong tay cô: “Muốn thì có thể rời đi, chỉ cần đưa takoyaki cho anh ăn là được.”

Vẻ mặt của anh cứ giống như thổ phỉ rừng xanh chặn đường xin tiền, đầy kiêu ngạo.

"Muốn ăn? không phải anh tự mình mua được sao?"

Tạ Hoài lại coi như lẽ đương nhiên: “Anh chỉ muốn ăn của em.”

Hạ Hạ: "..."

Cô trực tiếp nhét đồ ăn và hộp vào tay anh.

Tạ Hoài hài lòng buông cô ra, nhai takoyaki với đôi má đầy ụ. Anh nhìn bóng lưng Hạ Hạ rồi lẩm bẩm: “Cứ khiến em tức giận đấy.”



Điều kiện ở ký túc xá cũ của trường tồi tệ hơn sinh viên tưởng tượng.

Nó đã không có người ở hơn mười năm và chỉ được mở tạm thời để xây dựng thành một khu mới. Các hành lang đầy bụi và bọ ve. Sàn phòng tắm phủ đầy gián và rêu. Tường bị nhiễm độc bởi thời gian và không khí ẩm ướt, đầy chất bẩn màu vàng dinh dính, khó rửa trôi. Thường vô tình có một con chuột chui ra khỏi lỗ cống và nhảy qua mu bàn chân mà không chú ý.

Hạ Hạ đã nhiều lần nhìn thấy chuột trong phòng tắm và hành lang, thậm chí có nữ sinh trong ký túc xá nhảy cẫng lên vì sợ. Quản lý ký túc xá không quá quan tâm, chỉ mua một tấm bảng dính chuột về bảo họ tự xử lý một mình.

Có người thực sự không chịu được môi trường đáng sợ này, nên đã chụp ảnh điều kiện bên trong ký túc xá và đăng lên nhóm sinh viên. Những sinh viên rời đi sau khi có thông tin chuyển ký túc xá, đều không biết rằng điều kiện chỗ mới lại tồi tệ thế này. Nhóm này còn rất tức giận đồng lòng đăng sự việc lên mạng xã hội.

Gió thổi dữ dội trong đêm và trời mưa rất to.

Ngày mai Tạ Hoài sẽ có một chuyến đi xa nên đang thu dọn hành lý, thì có tin nhắn từ Tân Phổ gửi đến: [Anh Hoài, xem weibo mau lên.]

Tạ Hoài không chơi weibo nhiều, bởi vì Hạ Hạ cũng không chơi, anh cũng không cảm thấy thú vị gì nữa. Tân Phổ vừa kích động vừa hưng phấn, có vẻ đang hóng được một vở kịch lớn. Tạ Hoài sắp thu dọn hành lý xong, vừa ngồi vào bàn, vừa ăn takoyaki cướp của Hạ Hạ, vừa lướt weibo.

Cuộc phản đối của sinh viên được tổ chức và lên kế hoạch rất tốt. Đầu tiên, họ đăng một blog nêu chi tiết những gì đã xảy ra, cùng với một số bức ảnh về tình trạng ký túc xá. Sau đó @Sở Giáo dục tỉnh, @Cục Giáo dục Thành phố và một số KOL có sức ảnh hưởng lớn. Sở Giáo dục thành phố và các KOL có tích V lúc đầu cũng không coi trọng chuyện này. Nhưng khi sự việc ngày càng trở nên nghiêm trọng thì họ không khỏi đáp lại vài lời.

Chỉ là một nhóm sinh viên tranh cãi với trường mà thôi, cũng không có gì thú vị. Tạ Hoài nói, đang chuẩn bị đóng trang weibo, thì anh bỗng nhiên nhìn thấy một cái biệt danh sáng chói trong bình luận.

---Hạ Hạ, công dân năng nổ.

Tạ Hoài không suy nghĩ nhiều mà bấm vào trang chủ của người đó, bài đăng mới nhất trên weibo đã được đăng cách đây một giờ, nội dung ngắn gọn, xúc tích, chỉ có bốn chữ.

——[Tạ Hoài rác rưởi!!]

Tạ Hoài: "..."

Có vẻ như Hạ Hạ rất có ác cảm với việc anh cướp takoyaki.

Anh nhìn qua thì thấy Hạ Hạ cũng đã đăng tổng cộng hơn 500 bài đăng trên weibo. Hóa ra, không phải như cô nói với anh, cô không dùng weibo. Anh bắt đầu thấy hứng thú, ngồi vào bàn cạnh giường, mở cửa sổ, đọc từng trang weibo của Hạ Hạ trong không khí ẩm ướt của cơn mưa tầm tã bên ngoài.

Lần đầu tiên nhìn vào, vẻ mặt anh rất bình tĩnh, anh tưởng Hạ Hạ chỉ có mắng mình.

Khi lần đầu gặp nhau, Hạ Hạ dễ tạo cho mọi người ấn tượng là một cô gái mềm mại. Sau khi hiểu rõ hơn về cô, anh phát hiện ra rằng cô cũng có một mặt mạnh mẽ. Sau một thời gian dài ở bên nhau, Tạ Hoài không nhớ nhiều về điều đó. Ngoại hình ưa nhìn của Hạ Hạ luôn đọng lại trong lòng anh. Cô là một cô gái độc lập và dũng cảm, anh hiếm khi thấy cô yếu đuối và hiếm khi nghe cô phàn nàn về cuộc sống.

Là con trai, Tạ Hoài hay vô tư, nhận thức không sắc bén như con gái. Có rất nhiều suy nghĩ nhỏ nhặt nếu không nhắc cho bọn con trai, họ sẽ khó có thể đoán được con gái đang nghĩ gì.

[Nếu anh ấy không thích mình, anh ấy sẽ có thể sống một cuộc sống rất dễ dàng nếu chọn người khác. Anh ấy sẽ không xấu hổ như vậy, và anh ấy sẽ không phải vất vả như vậy nữa. Mình không thể giúp anh bất cứ điều gì.]

Tạ Hoài mơ hồ nhớ tới Hạ Hạ nói lúc cô khóc muốn chia tay.

---"Ít nhất sau khi chia tay, anh vẫn có thể tìm được người khác. Ai cũng tốt hơn em."

Hôm đó anh giận cô đến mức không có thời gian suy nghĩ kỹ càng, cũng không cẩn thận suy nghĩ lời nói của cô. Bây giờ tỉnh táo lại, ngẫm nghĩ, anh mới nhận ra lời nói của Hạ Hạ không phải chỉ là nói ra do nhạy cảm quá mức.

---Cô thực sự đã nghĩ về điều đó. Trong thâm tâm cô, nếu bạn gái của Tạ Hoài là người khác, cô ấy có thể dễ dàng giúp anh giải quyết khủng hoảng trong hoàn cảnh đó. Cô gặp rắc rối nhưng lại đổ lỗi mọi sự kém cỏi, sai lầm cho chính mình.

Tạ Hoài nhìn xuống.

[Anh ấy không còn mắc nợ nữa và có thể bắt đầu làm tốt mọi việc. Nhưng nếu mình cứ tiếp tục vô dụng và mang gánh nặng của gia đình mình thì mối quan hệ dù có tốt đẹp đến đâu cũng sẽ phai nhạt phải không? Mình nên làm gì nếu sau này anh ấy chán và không thích mình nữa? ]

[Ngay từ đầu, tụi mình không đến từ cùng một thế giới. ]



Có hàng tá bài đăng liên tiếp, tràn đầy năng lượng tiêu cực.

Tạ Hoài tắt điện thoại, chợt nhận ra trước giờ mình chưa bao giờ thật sự hiểu rõ Hạ Hạ. Vẻ ngoài của cô gái trước mặt anh hoặc ngang ngược đáng yêu hoặc là ân cần và tinh quái. Cô thực ra luôn tự ti và tiêu cực, nhưng Tạ Hoài có thể hiểu rõ cảm xúc như vậy từ những bài đăng của Hạ Hạ trên weibo, trong từng lời nói. Anh không khỏi tự hỏi liệu Hạ Hạ có dám thổ lộ tình cảm của mình với anh một cách mạnh dạn và nhiệt tình như vậy, nếu anh không mắc nợ chồng chất và vẫn là thiếu gia đủ cơm ăn đủ áo mặc.

Nghĩ đến đây, trong lòng Tạ Hoài dâng lên một cảm giác đau khổ khôn tả và tự trách mình.

Hạ Hạ không nói gì, nhưng anh cũng chưa bao giờ phát hiện ra trong lòng cô có rất nhiều ý nghĩ tiêu cực.

Tạ Hoài không phải là người giỏi kiên nhẫn, anh trực tiếp bình luận trên bài đăng Weibo: [Anh Hoài không phải là thằng ăn bám. Cho dù anh không thích em, anh đi nhận sự thương hại của người khác để làm gì? Hơn nữa, dù anh vinh quang cũng tốt, hay nghèo khó bần cùng cũng được. Chỉ cần anh vẫn là Tạ Hoài, trên đời này em mới là người anh yêu nhất. Nếu em cứ tiếp tục suy nghĩ lung tung, anh sẽ thực sự đến ‘chỉnh’ em. ]

Tạ Hoài nhìn qua cửa sổ, ánh mắt đáp xuống tòa nhà ký túc xá nữ. Chiếc đèn chùm đối diện chiếu thẳng vào căn phòng sáng sủa.

Hạ Hạ mặc một chiếc váy hai dây màu trắng, đang ngồi viết bài ở bàn làm việc cạnh cửa sổ. Đôi vai gầy, những đường nét uốn lượn từ cổ rất duyên dáng và mịn màng. Làn da trắng như tuyết, lộ ra một cái cằm non mịn và mái tóc đen như mực chạm bả vai, cả người trắng trẻo và thon thả.

Cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cầm lấy rồi nhìn nó, sửng sốt một lúc rồi quay người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xuyên qua màn mưa như trút nước và những ngọn cọ đung đưa trong gió mạnh, Tạ Hoài và Hạ Hạ nhìn thấy nhau, trong lòng dâng lên một cảm giác dịu dàng khó tả. Lúc này anh muốn lao sang phía bên kia, ngay cả trong lòng mưa to. Anh muốn lao tới, nhéo tai cô và hỏi cô đang nghĩ gì, anh muốn ôm cô vào lòng và dặn cô sau này đừng suy nghĩ nhiều vậy nữa.

Tạ Hoài cúi đầu ấn điện thoại mấy cái.

Hạ Hạ nhìn thấy dòng chữ [Anh muốn gặp em ngay bây giờ] hiện lên trên màn hình. Vẻ mặt sửng sốt.

--- Nghĩ đến lúc trước mình mắng Tạ Hoài là rác rưởi, lúc sau lại khen ngợi Anh Hoài là người tốt vô song, bản thân lại cảm thấy buồn bã, cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán. Ngày nào đó mình sẽ vui vẻ cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời. Chỉ cần nghĩ đến việc tài khoản Weibo đã bị Tạ Hoài phát hiện ra. Thậm chí nội dung đều bị Tạ Hoài đọc được, chóp tai Hạ Hạ nóng lên không kiểm soát.

Cô trả lời: [Trời mưa lớn lắm, ngày mai chúng ta nói chuyện nhé.]

Cô cảm thấy xấu hổ, không muốn lỡ nhìn trúng nhau như lúc nãy, vội vàng kéo rèm phòng ngủ lại.

Tạ Hoài lặng lẽ đứng bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào cửa sổ nhưng không nhìn thấy ai nữa.

Gió và mưa dữ dội tràn vào qua các vết nứt trên cửa sổ, làm ướt quần áo và khuôn mặt của anh.

Tạ Hoài sắc mặt vô cảm, tuy rằng vì trời mưa cô không muốn gặp anh, nhưng anh vẫn cảm thấy sự tình còn chưa xong. Nếu không tìm gặp được cô để giải thích rõ ràng, anh thậm chí không nghĩ đến việc ngủ ngon tối nay.

Tạ Hoài đứng trước cửa sổ hồi lâu, mãi cho đến khi Hạ Hạ tắt đèn mới quay đi.

Anh mở điện thoại lên, xem lại nội dung weibo của Hạ Hạ vô số lần dưới ánh đèn ngoài cửa sổ.

Trận mưa lớn khủng khiếp đến nỗi tựa như ai đó đã khoét một lỗ trên bầu trời. Nước mưa không rơi thưa thớt mà đổ ầm ầm xuống đất.

Sấm sét đánh vang rền.

Tiếng hét chói tai của một người nữ sinh vang lên từ tòa nhà ký túc xá nữ đối diện: "Có nước ở -"

Im lặng hơn mười phút, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân. Quản lý ký túc xá bước lên gõ cửa phòng ký túc xá có người ở: "Các bạn sinh viên, có nước tràn vào à. Mau đứng dậy hết đi."

Trong kỳ nghỉ hè không có nhiều người ở lại trường, chỉ có khoảng hai mươi người trong một tòa nhà. Các nam sinh bị đánh thức khi đang ngon giấc, đi ra hóng chuyện với đôi mắt ngái ngủ và vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

Quản lý ký túc xá gọi họ xuống lầu: “Tầng một bị ngập nước rồi. Mau xuống giúp xách bao cát.”

"Cần nhiều người như vậy mới mang được bao cát?"

"Ký túc xá nữ thấp hơn chỗ chúng ta, nước xâm nhập còn nghiêm trọng hơn, cầu thang gần như bị ngập hết rồi. Các người không thể ga lăng lên tí à?"

“Ga lăng cái rắm!” Chàng trai lẩm bẩm: “Trời mưa to ầm ĩ, tôi chỉ muốn ngủ ngon thôi.”

Tạ Hoài ở trong phòng, ngoài cửa nghe được từng chữ hai bên nói chuyện, anh đóng cửa sổ ký túc xá lại, nhặt chiếc áo sơ mi kẻ sọc treo trên thành giường, mở cửa đi ra ngoài.

“Tôi tới đây.” Anh nhìn người ngoài cửa bằng ánh mắt lạnh lùng.

….

Khu ký túc xá nữ có bốn cổng, có tám nam sinh bước vào. Quản lý ký túc xá đưa cho mỗi người một cây chổi và một cái xẻng rồi yêu cầu họ quét nước trước. Sau đó, anh ta hướng dẫn họ đi đến phòng tiện ích để lấy bao cát và chặn cửa lại.

Dù trời đang mưa tầm tã nhưng thời tiết vẫn oi bức, Tạ Hoài không mặc cái áo khoác đã mặc trước khi rời đi, anh chỉ mặc một cái áo ba lỗ đen khỏe khoắn, cơ bắp săn chắc trên cánh tay. Mưa tràn vào, bắn tung tóe, quần áo và da thịt ướt đẫm.

Tạ Hoài không nói một lời, nhiều lần ôm bao cát qua lại giữa phòng tiện ích và cửa, mồ hôi chảy ròng ròng.

Các chàng trai đã dành nửa giờ để dọn dẹp hành lang tầng một và bịt các vết nứt trên cửa bằng bao cát. Họ đã vô cùng mệt mỏi.

Quản lý ký túc xá mỉm cười nói: "Cảm ơn các em đã vất vả. Các em đều là những chàng trai ngoan."

Mưa vẫn chưa tạnh, vài nam sinh khoác vai nhau chạy về, Tạ Hoài lại không rời đi, nhìn đôi bàn tay dính đầy cát của mình, nói với quản lý ký túc xá: “Em cần mượn phòng vệ sinh để rửa tay."

Người quản lý ký túc xá đã làm phiền bọn họ cả đêm nên không có lý do gì để từ chối. Anh ấy chỉ về phía cuối hành lang và nói: "Ồ, ở đằng kia."

Tạ Hoài đi theo hướng đó, nhưng thay vì vào phòng tắm, anh lại lẳng lặng đi thẳng lên tầng ba theo cầu thang từ cửa bên.



Hạ Hạ mất ngủ, ban đầu là vì ngoài cửa sổ sấm sét quá lớn, về sau, khi sấm sét đã lắng xuống, trong đầu cô vẫn không thể nào ngủ được vì lời nói của Tạ Hoài: “Anh muốn gặp em ngay bây giờ.”

Khi đó, cô đang đứng ở cửa sổ, nhìn chăm chú hình ảnh phản chiếu trên cửa kính. Tạ Hoài chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen. Dù xuyên qua màn mưa dày đặc, cô vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Tạ Hoài - đó chắc chắn là vẻ ngang ngược lẫn xấu xa thường ngày của anh.

Thân hình của Tạ Hoài rất chuẩn, không cường tráng như một anh chàng tập thể hình nhưng cũng không gầy. Mỗi cơ bắp đều vừa phải, dù nhìn hay chạm vào đều mang lại cho người ta xúc cảm rõ ràng. Vì còn trẻ, Hạ Hạ vừa nghĩ tới việc anh c** q**n áo, cổ họng không khỏi cảm thấy khô khốc.

Cô trằn trọc không ngủ được nên đứng dậy đi đến máy lọc nước lấy cho mình cốc nước.

Khi đang ngồi ở bàn uống nước, cô vô tình mở ngăn kéo ra, con quái vật nhỏ đang nằm yên lặng bên trong.

Hạ Hạ nghịch nó trong tay, mặt nóng bừng, cô đặt nó lại, không lâu sau lại nhặt lên.

Hạ Hạ sắp để chính mình vướng vào một cái hố. Cuối cùng cô đau lòng, nghiến răng nghiến lợi đặt nó ở nơi dễ thấy nhất trên bàn.

Cô vừa định bật đèn và đọc hướng dẫn sử dụng thì có tiếng gõ cửa ký túc xá.

Hạ Hạ gần như nghẹt thở trong bóng tối, vểnh tai lên hỏi: "Ai?"

Người ngoài cửa không trả lời, cô đi tới cửa lại hỏi: “Ai vậy?”

Vẫn không có phản hồi.

Chắc là quản lý ký túc xá hoặc là một cô gái sợ sấm sét như Triệu Sơn Kỳ, Hạ Hạ nghĩ. Triệu Sơn Kỳ cũng rất sợ sấm sét, cô ấy luôn xin cô ngủ chung khi có giông bão. Cửa ký túc xá ban đêm khóa chặt, ban quản lý ký túc xá rất có trách nhiệm nên không thể để người ngoài lẻn vào.

Hạ Hạ mở cửa mà không suy nghĩ nhiều.

Một bóng dáng quen thuộc mà cô vẫn đang cố quên đang đứng sừng sững ở cửa.

Hạ Hạ sửng sốt: "…Anh, sao anh lên tới đây rồi?"

Tạ Hoài không để cho cô có nhiều thời gian ngơ ngác, anh bước vào cửa mà không đưa ra lời giải thích nào, sau đó khóa cửa lại.

Toàn thân anh ướt đẫm nước mưa và mồ hôi, hơi nước ẩm ướt ép toàn thân Hạ Hạ, khiến cô có cảm giác mình không phải đang ở trong nhà mà đang ở đứng dưới cơn mưa xối xả.

Anh không nói một lời, Hạ Hạ lo lắng hỏi lại: "Anh đến đây làm gì?"

Trong bóng tối, đôi mắt của Tạ Hoài sáng lên đến kinh ngạc, trong đó mang theo một tia hung hãn, khàn giọng nói: “Anh đến để ‘chỉnh’ em.”

Không đợi Hạ Hạ phản ứng, anh đột nhiên nắm lấy cánh tay cô, ôm cô vào lòng. Giây tiếp theo, anh dùng đôi môi nóng bỏng hôn cô.

Môi Hạ Hạ hơi hé ra vì kinh ngạc. Anh chớp lấy khe hở, dùng đầu lưỡi thâm nhập, l**m thật chặt chiếc lưỡi mềm mại và phần mềm mại nhất sâu bên trong miệng cô.

Hạ Hạ đẩy, Tạ Hoài lại không hề nhúc nhích. Cô loạng choạng lùi lại, Tạ Hoài càng ép lại gần, ấn eo cô, đẩy cô đến bàn làm việc. Môi anh chưa giây nào rời khỏi môi cô, quấn lấy đầu lưỡi cô trong những chuyển động mãnh liệt và nóng bỏng nhất, trao đổi nước bọt của nhau trong từng chuyển động của môi và lưỡi.

Hạ Hạ đặt tay lên bàn thì vô tình chạm vào thứ gì đó, sau đó, một rung động tinh tế đến mức gần như không thể nghe thấy vang lên trong căn phòng im lặng. Hạ Hạ bị Tạ Hoài hôn đến muốn hôn mê, cô còn chưa kịp phản ứng, đã cảm giác được Tạ Hoài rời khỏi môi mình, dùng tay lấy đi vật dưới lòng bàn tay của cô.

Tạ Hoài giơ con quái vật nhỏ đang run rẩy lên trước mắt, bình tĩnh hỏi: “Cái gì đây?”

Hạ Hạ chưa thể lấy kịp không khí , hô hấp trở nên gấp gáp, cô hoảng sợ giải thích: “Em chỉ tùy tiện cất giữ thôi…”

“Anh nói rồi, nếu em muốn thì gọi cho anh, anh Hoài sẽ mang đến tận nhà cho em.” Tạ Hoài vẻ mặt bình tĩnh, tắt nút đồ chơi, “Em không biết rõ nhất ở anh có thứ dễ sử dụng hơn sao? "

Hạ Hạ không thể nói năng rõ ràng nữa.

Tạ Hoài lấy điện thoại di động ra đưa cho cô, Hạ Hạ không nói gì, dùng ánh mắt bày tỏ sự nghi ngờ.

Tạ Hoài: “Cho em một cơ hội, gọi cho quản lý ký túc xá, hoặc gọi cho người tư vấn. Em muốn cũng có thể gọi cảnh sát, nói với họ rằng có người xông vào ký túc xá của em với ý định c**ng b*c em.”

Hạ Hạ không nhúc nhích, anh nhìn thật sâu vào mắt cô: "Em không phản đối à? Nếu bây giờ không nhanh phản đối, tối nay em không còn cơ hội nữa đâu."



Quản lý ký túc xá đi vào phòng nước nóng pha tô mì, rồi quay lại nhìn thấy đồng nghiệp trực ban đang nghịch điện thoại, thản nhiên hỏi: “Thằng nhóc mượn phòng vệ sinh còn chưa ra ngoài à?”

Một đồng nghiệp đang chơi game rất hăng hái, thản nhiên nói: "Đi xem xem. Mà chúng ta có nên đi không nhỉ? Tôi không chú ý nữa. Đêm khuya là không có chỗ ngủ nữa đâu. Sao lại chạy qua ký túc xá nữ?"

Quản lý ký túc xá nói “Ồ” và không hỏi thêm gì nữa, anh ngồi vào bàn và ăn mì.

Đoạn phim giám sát trên màn hình máy tính rất yên bình. Đêm khuya trên hành lang không có ai, chỉ có những ngọn đèn trên cao bị hỏng tắt mở liên tục, và những tia sét xé ngang bầu trời. Sau khi tiếng sấm ầm ầm lướt qua tai hai người, mọi thứ trở lại bình lặng, thế giới trở nên trống trải và yên bình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện