Cậu thiếu niên kia c.uối cùng cũng không giữ nổi vẻ bình tĩnh nữa, “thình thịch thình thịch” mấy bước đã phóng xuống cầu thang, rồi không thèm rẽ qua ngóc nào, cứ men theo mùi thơm mà chạy thẳng vào bếp.
Trong bếp, vì trời đã khuya nên Kiều Kiều không nhóm bếp củi nữa, chỉ bật bếp gas bên cạnh.
Bên trái, nồi nước sôi sùng sục, Kiều Kiều đang cho mì khô vào luộc.
Ở bên kia, Lục Xuyên lần lượt cho cải xanh vào chần, rau vừa chín tới liền vớt ra, rồi đổ nước đi, đặt lại nồi lên bếp, chảo nóng, dầu nguội, yên tĩnh chờ đợi.
Ngay lúc Dương Chính Tâm xông vào, trứng mà anh vừa đổ vào chảo đang phồng lên thành từng mảng vàng sữa mềm mịn, dưới đáy đã dậy mùi hơi cháy thơm ngậy.
Kiều Kiều đang cắt hai cây hành tỏi trên thớt, còn cậu ta thì đứng sững nơi cửa bếp, ngây người không nói nổi câu nào.
Lục Xuyên ngẩng lên nhìn một cái:
“Đói lắm rồi chứ gì? Kiều Kiều nói cậu không thích ăn kiểu trứng nguyên lòng đỏ, nên anh đ.á.n.h tan rồi chiên, thấy sao, thơm không?”
Anh cố tình khơi chuyện, giọng lại rất tự nhiên, còn chu đáo thêm một câu:
“Sáng mai dậy sớm chút nhé, bữa sáng thường có trứng vịt muối, lòng đỏ mịn màng, béo thơm và có lớp dầu óng ánh, ăn với cháo trắng đặc là no căng luôn đấy…”
Dương Chính Tâm muốn nói đừng nói nữa, đừng nói nữa mà không thể thốt ra lời.
Đầu óc cậu ta la hét, người thì không dám nhích bước nào, chỉ sợ hễ bước vào là sẽ vồ lấy cái chảo, nước miếng nhỏ tong tong đầy sàn, đó là tàn dư c.uối cùng của lòng tự trọng đàn ông.
Trứng chiên nhanh chóng được bày ra đĩa, màu vàng nhạt xen chút cháy xém quyện mùi thơm béo, khiến ánh mắt Dương Chính Tâm dính c.h.ặ.t không rời.
Lúc này Lục Xuyên đã múc từ nồi nước sốt thịt ra một khối bò hầm.
“Dương Chính Tâm, đừng trách Kiều Kiều không chuẩn bị sẵn nhé, thịt bò còn đang hầm, lấy ra sớm quá thì chưa ngấm, mùi vị sẽ kém đi. Kiều Kiều muốn để cậu ăn phần ngon nhất cơ.”
Miệng anh vẫn nói đều đều, nhưng Dương Chính Tâm chẳng nghe lọt chữ nào.
Nồi nước thịt sôi ùng ục, mùi thơm ngào ngạt bốc lên, cậu ta chỉ còn thấy mỗi “miếng thịt bò”, nào còn nghe nổi lời người khác!
Thịt bò có màu nâu óng ánh, vừa đặt lên thớt, lưỡi d.a.o chạm xuống đã có dòng nước thịt sánh đậm trào ra.
Bên kia, Kiều Kiều đang đợi mì chín cũng tranh thủ liếc nhìn vào nồi, rồi khẽ tiếc nuối thở dài:
“Trứng hầm chưa ngấm vị đâu, để mai ăn vậy.”
Thao Dang
Đãi ngộ thế này, không thể nói gì khác ngoài đỉnh cao!
Lúc ấy Tống Đàm cũng bước vào, đứng ngay cửa bếp ngửi ngửi mùi thơm:
“Mấy con Đại Cam đang bu quanh cửa đó. Kiều Kiều, lấy trong tủ mát ít thịt sống cắt cho chúng vài miếng.”
Kiều Kiều than một tiếng:
“Đại Cam thông minh lắm! Cái ổ ở ngoài nhà xưởng rộng rãi thế mà nó không chịu về, cứ bám ở đây mỗi ngày chỉ để ăn ngon hơn Đại Vương và mấy đứa khác…”
Rõ ràng kho nhà xưởng mới là nơi cần mèo nhất, họ còn làm hẳn ổ mới cho chúng, vậy mà cả nhà mèo chẳng ai chịu sang.
Dù trước đó bị bác sĩ Tiểu Quách bắt đi thiến hết rồi, vẫn bám trụ ở đây kiên định như cũ.
Chỉ vì… muốn “gần quan được ban lộc” (*).
(*) Nguyên mẫu của câu thành ngữ trên là ‘Cận thủy dài lâu’
Tống Đàm “ừ” một tiếng:
“Thông minh là chuyện bình thường thôi. Nếu chúng không lanh thế, hồi đầu sao lừa được Đại Điền đến mức xoay vòng vòng?”
Không chỉ Đại Cam, mà cả lũ sóc trên tường giờ cũng ngày càng tinh ranh.
Giờ sáng nào Tống Tam Thành dậy sớm cũng thấy chúng ngồi thành hàng trên tường, hôm kia còn tính đợi hướng dương chín sẽ hái vài nắm hạt cho chúng gặm chơi nữa cơ!
Những chuyện họ nói, Dương Chính Tâm chẳng lọt tai được câu nào.
Lúc này cậu ta chỉ dõi theo từng động tác của Kiều Kiều, gắp mì ra bát lớn, xếp rau cải lên, rắc hành tỏi cắt nhỏ, chan nước dùng nóng hổi…
c.uối cùng là Lục Xuyên bày miếng thịt bò hầm dày và to, phủ kín cả mặt bát.
Một bát mì giản dị, không hương liệu cầu kỳ, chỉ chút dầu muối.
Thế mà ai nhìn thấy cũng đều sẽ tin chắc nó ngon đến mức không thể nào cưỡng lại được.
Thấy Kiều Kiều còn đang quay người tìm đũa một cách thong thả, cậu thiếu niên kia đã nhanh tay giơ lên, chẳng biết từ lúc nào trong tay đã nắm c.h.ặ.t một đôi đũa.
Sau đó ôm lấy tô mì, gắp ngay một miếng thịt bò bỏ thẳng vào miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Kiều há hốc miệng:
“Nóng đó!”
Dương Chính Tâm miệng vẫn ngậm miếng thịt thơm nức, kiên quyết biện minh:
“Không nóng chút nào!”
Thịt bò vớt từ nồi nước hầm ra, sao mà nóng được chứ? Kiều Kiều gấp gáp nói:
“Là cái tô nóng đó! Tô này mỏng lắm, nóng dễ phỏng tay lắm!”
Dương Chính Tâm: “…”
Bảo sao vừa nãy thấy tay rát rát!
Cậu ta vội đặt cái tô sang một bên bàn, rồi hai tay nắm lấy vành tai để hạ nhiệt.
Đúng là tuổi đang lớn, dù chẳng làm gì thì nửa đêm bụng cũng sôi ùng ục vì đói.
Mà hôm nay Dương Chính Tâm lại ăn ít, cộng thêm cả chặng đường di chuyển mệt nhoài, giờ bị mùi thơm câu hồn…
Một tô mì to oạch thế mà cậu ta ăn sạch trơn cả nước lẫn cái!
Đến cả mấy cọng hành tỏi cũng nhai hết, rõ ràng là ăn đến giọt c.uối cùng, không hề kén chọn.
Tống Đàm và Lục Xuyên đã lên lầu, để mấy đứa nhỏ ở lại nói chuyện.
Kiều Kiều ngồi trước bàn nhìn cậu ăn, trong lòng cũng vui lây:
“Cậu ăn ngon thế này, chắc cha mẹ tôi cũng thích cậu lắm. Ông chú Bảy chắc cũng quý cậu lắm đó!”
Nói đến câu c.uối, Kiều Kiều lại hơi chột dạ.
Theo lẽ thường, người lớn tuổi đều thích những cậu trai ăn uống khỏe, phấn khởi.
Nhưng ông chú Bảy ở nhà họ Tống đã một năm, nhìn lũ heo ăn kiểu “phập phập phập” suốt ngày, đến giờ đã sinh ra chút… ám ảnh nhẹ rồi.
Kiều Kiều lắc đầu xua đi suy nghĩ đó, rồi lại hớn hở nói:
“Có phải siêu ngon không?!”
Dương Chính Tâm xoa bụng, tự hào nói:
“Tôi còn có thể ăn thêm một tô nữa đấy!”
Tất nhiên là không thể rồi, ăn nhiều quá dễ đau bụng.
Nhưng Dương Chính Tâm đã mãn nguyện lắm rồi, lúc này còn choàng vai Kiều Kiều, y hệt mấy thằng bạn thân hay bá cổ trong trường:
“Kiều bảo! Tôi tuyên bố cậu chính là anh em tốt nhất, tốt nhất của tôi luôn!”
Kiều Kiều cười khanh khách, rồi lại trông có vẻ băn khoăn:
“Thế thì phải làm sao đây? Tôi còn có mấy người bạn tốt khác nữa mà.”
“Không sao cả!” Dương Chính Tâm đập tay lên n.g.ự.c:
“Tôi không để ý địa vị đâu! Mai cậu cho tôi chụp ảnh chung với Đại Vương là được, tôi thậm chí chịu xếp hàng đứng sau Đại Vương cũng được luôn!”
“Thế nào, có hào phóng không?”
Thật lòng mà nói, Kiều Kiều chưa từng có người bạn nào tính cách thoải mái, vui tính thế này, không nhịn được bật cười:
“Được! Tôi sẽ nói với Đại Vương!”
Trong lòng cậu rộn ràng hẳn lên, muốn khoe gì đó với người bạn mới, liền nghĩ một lát rồi hỏi:
“Anh trai tôi nói, sắp tới sẽ có người đến đây quay phim, có cả minh tinh nữa. Các chị ở vườn thú mà tôi quen ai cũng bảo mọi người đều thích lắm, cậu có thích không?”
Dương Chính Tâm nhíu mày, thật thà đáp:
“Cũng bình thường thôi, tôi không thích lắm… Nhưng nếu Kiều Bảo thích thì tôi ủng hộ hết mình!”
Trong bếp, vì trời đã khuya nên Kiều Kiều không nhóm bếp củi nữa, chỉ bật bếp gas bên cạnh.
Bên trái, nồi nước sôi sùng sục, Kiều Kiều đang cho mì khô vào luộc.
Ở bên kia, Lục Xuyên lần lượt cho cải xanh vào chần, rau vừa chín tới liền vớt ra, rồi đổ nước đi, đặt lại nồi lên bếp, chảo nóng, dầu nguội, yên tĩnh chờ đợi.
Ngay lúc Dương Chính Tâm xông vào, trứng mà anh vừa đổ vào chảo đang phồng lên thành từng mảng vàng sữa mềm mịn, dưới đáy đã dậy mùi hơi cháy thơm ngậy.
Kiều Kiều đang cắt hai cây hành tỏi trên thớt, còn cậu ta thì đứng sững nơi cửa bếp, ngây người không nói nổi câu nào.
Lục Xuyên ngẩng lên nhìn một cái:
“Đói lắm rồi chứ gì? Kiều Kiều nói cậu không thích ăn kiểu trứng nguyên lòng đỏ, nên anh đ.á.n.h tan rồi chiên, thấy sao, thơm không?”
Anh cố tình khơi chuyện, giọng lại rất tự nhiên, còn chu đáo thêm một câu:
“Sáng mai dậy sớm chút nhé, bữa sáng thường có trứng vịt muối, lòng đỏ mịn màng, béo thơm và có lớp dầu óng ánh, ăn với cháo trắng đặc là no căng luôn đấy…”
Dương Chính Tâm muốn nói đừng nói nữa, đừng nói nữa mà không thể thốt ra lời.
Đầu óc cậu ta la hét, người thì không dám nhích bước nào, chỉ sợ hễ bước vào là sẽ vồ lấy cái chảo, nước miếng nhỏ tong tong đầy sàn, đó là tàn dư c.uối cùng của lòng tự trọng đàn ông.
Trứng chiên nhanh chóng được bày ra đĩa, màu vàng nhạt xen chút cháy xém quyện mùi thơm béo, khiến ánh mắt Dương Chính Tâm dính c.h.ặ.t không rời.
Lúc này Lục Xuyên đã múc từ nồi nước sốt thịt ra một khối bò hầm.
“Dương Chính Tâm, đừng trách Kiều Kiều không chuẩn bị sẵn nhé, thịt bò còn đang hầm, lấy ra sớm quá thì chưa ngấm, mùi vị sẽ kém đi. Kiều Kiều muốn để cậu ăn phần ngon nhất cơ.”
Miệng anh vẫn nói đều đều, nhưng Dương Chính Tâm chẳng nghe lọt chữ nào.
Nồi nước thịt sôi ùng ục, mùi thơm ngào ngạt bốc lên, cậu ta chỉ còn thấy mỗi “miếng thịt bò”, nào còn nghe nổi lời người khác!
Thịt bò có màu nâu óng ánh, vừa đặt lên thớt, lưỡi d.a.o chạm xuống đã có dòng nước thịt sánh đậm trào ra.
Bên kia, Kiều Kiều đang đợi mì chín cũng tranh thủ liếc nhìn vào nồi, rồi khẽ tiếc nuối thở dài:
“Trứng hầm chưa ngấm vị đâu, để mai ăn vậy.”
Thao Dang
Đãi ngộ thế này, không thể nói gì khác ngoài đỉnh cao!
Lúc ấy Tống Đàm cũng bước vào, đứng ngay cửa bếp ngửi ngửi mùi thơm:
“Mấy con Đại Cam đang bu quanh cửa đó. Kiều Kiều, lấy trong tủ mát ít thịt sống cắt cho chúng vài miếng.”
Kiều Kiều than một tiếng:
“Đại Cam thông minh lắm! Cái ổ ở ngoài nhà xưởng rộng rãi thế mà nó không chịu về, cứ bám ở đây mỗi ngày chỉ để ăn ngon hơn Đại Vương và mấy đứa khác…”
Rõ ràng kho nhà xưởng mới là nơi cần mèo nhất, họ còn làm hẳn ổ mới cho chúng, vậy mà cả nhà mèo chẳng ai chịu sang.
Dù trước đó bị bác sĩ Tiểu Quách bắt đi thiến hết rồi, vẫn bám trụ ở đây kiên định như cũ.
Chỉ vì… muốn “gần quan được ban lộc” (*).
(*) Nguyên mẫu của câu thành ngữ trên là ‘Cận thủy dài lâu’
Tống Đàm “ừ” một tiếng:
“Thông minh là chuyện bình thường thôi. Nếu chúng không lanh thế, hồi đầu sao lừa được Đại Điền đến mức xoay vòng vòng?”
Không chỉ Đại Cam, mà cả lũ sóc trên tường giờ cũng ngày càng tinh ranh.
Giờ sáng nào Tống Tam Thành dậy sớm cũng thấy chúng ngồi thành hàng trên tường, hôm kia còn tính đợi hướng dương chín sẽ hái vài nắm hạt cho chúng gặm chơi nữa cơ!
Những chuyện họ nói, Dương Chính Tâm chẳng lọt tai được câu nào.
Lúc này cậu ta chỉ dõi theo từng động tác của Kiều Kiều, gắp mì ra bát lớn, xếp rau cải lên, rắc hành tỏi cắt nhỏ, chan nước dùng nóng hổi…
c.uối cùng là Lục Xuyên bày miếng thịt bò hầm dày và to, phủ kín cả mặt bát.
Một bát mì giản dị, không hương liệu cầu kỳ, chỉ chút dầu muối.
Thế mà ai nhìn thấy cũng đều sẽ tin chắc nó ngon đến mức không thể nào cưỡng lại được.
Thấy Kiều Kiều còn đang quay người tìm đũa một cách thong thả, cậu thiếu niên kia đã nhanh tay giơ lên, chẳng biết từ lúc nào trong tay đã nắm c.h.ặ.t một đôi đũa.
Sau đó ôm lấy tô mì, gắp ngay một miếng thịt bò bỏ thẳng vào miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Kiều há hốc miệng:
“Nóng đó!”
Dương Chính Tâm miệng vẫn ngậm miếng thịt thơm nức, kiên quyết biện minh:
“Không nóng chút nào!”
Thịt bò vớt từ nồi nước hầm ra, sao mà nóng được chứ? Kiều Kiều gấp gáp nói:
“Là cái tô nóng đó! Tô này mỏng lắm, nóng dễ phỏng tay lắm!”
Dương Chính Tâm: “…”
Bảo sao vừa nãy thấy tay rát rát!
Cậu ta vội đặt cái tô sang một bên bàn, rồi hai tay nắm lấy vành tai để hạ nhiệt.
Đúng là tuổi đang lớn, dù chẳng làm gì thì nửa đêm bụng cũng sôi ùng ục vì đói.
Mà hôm nay Dương Chính Tâm lại ăn ít, cộng thêm cả chặng đường di chuyển mệt nhoài, giờ bị mùi thơm câu hồn…
Một tô mì to oạch thế mà cậu ta ăn sạch trơn cả nước lẫn cái!
Đến cả mấy cọng hành tỏi cũng nhai hết, rõ ràng là ăn đến giọt c.uối cùng, không hề kén chọn.
Tống Đàm và Lục Xuyên đã lên lầu, để mấy đứa nhỏ ở lại nói chuyện.
Kiều Kiều ngồi trước bàn nhìn cậu ăn, trong lòng cũng vui lây:
“Cậu ăn ngon thế này, chắc cha mẹ tôi cũng thích cậu lắm. Ông chú Bảy chắc cũng quý cậu lắm đó!”
Nói đến câu c.uối, Kiều Kiều lại hơi chột dạ.
Theo lẽ thường, người lớn tuổi đều thích những cậu trai ăn uống khỏe, phấn khởi.
Nhưng ông chú Bảy ở nhà họ Tống đã một năm, nhìn lũ heo ăn kiểu “phập phập phập” suốt ngày, đến giờ đã sinh ra chút… ám ảnh nhẹ rồi.
Kiều Kiều lắc đầu xua đi suy nghĩ đó, rồi lại hớn hở nói:
“Có phải siêu ngon không?!”
Dương Chính Tâm xoa bụng, tự hào nói:
“Tôi còn có thể ăn thêm một tô nữa đấy!”
Tất nhiên là không thể rồi, ăn nhiều quá dễ đau bụng.
Nhưng Dương Chính Tâm đã mãn nguyện lắm rồi, lúc này còn choàng vai Kiều Kiều, y hệt mấy thằng bạn thân hay bá cổ trong trường:
“Kiều bảo! Tôi tuyên bố cậu chính là anh em tốt nhất, tốt nhất của tôi luôn!”
Kiều Kiều cười khanh khách, rồi lại trông có vẻ băn khoăn:
“Thế thì phải làm sao đây? Tôi còn có mấy người bạn tốt khác nữa mà.”
“Không sao cả!” Dương Chính Tâm đập tay lên n.g.ự.c:
“Tôi không để ý địa vị đâu! Mai cậu cho tôi chụp ảnh chung với Đại Vương là được, tôi thậm chí chịu xếp hàng đứng sau Đại Vương cũng được luôn!”
“Thế nào, có hào phóng không?”
Thật lòng mà nói, Kiều Kiều chưa từng có người bạn nào tính cách thoải mái, vui tính thế này, không nhịn được bật cười:
“Được! Tôi sẽ nói với Đại Vương!”
Trong lòng cậu rộn ràng hẳn lên, muốn khoe gì đó với người bạn mới, liền nghĩ một lát rồi hỏi:
“Anh trai tôi nói, sắp tới sẽ có người đến đây quay phim, có cả minh tinh nữa. Các chị ở vườn thú mà tôi quen ai cũng bảo mọi người đều thích lắm, cậu có thích không?”
Dương Chính Tâm nhíu mày, thật thà đáp:
“Cũng bình thường thôi, tôi không thích lắm… Nhưng nếu Kiều Bảo thích thì tôi ủng hộ hết mình!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









