Dương Chính Tâm không thích minh tinh, mà Kiều Kiều cũng chẳng thấy có gì lạ, vì bản thân cậu cũng còn mơ hồ về mấy chuyện “ngôi sao, thần tượng” đó thôi!
Thế là chỉ “ồ” một tiếng, rồi nói tiếp:
“Minh tinh đó đặt phòng ở homestay của anh Lục Xuyên, dì Lục sẽ tặng kèm trà sữa cho khách đó… là từ sữa bò hoặc sữa dê nhà tôi làm nha! Siêu thơm luôn!”
“Ban đầu tôi còn định dẫn cậu đi uống thử nữa.”
Vừa dứt lời, Dương Chính Tâm đã mạnh tay đặt tay lên vai cậu:
“Kiều Kiều! Nói thật nhé, trà sữa mấy cũng không quan trọng, tôi chỉ muốn đi… gặp minh tinh thôi!”
Cậu ta nghe Kiều Kiều nói trong thôn có homestay từ lâu, còn biết anh họ Kiều Kiều quản lý cái đó.
Học trò Dương Chính Tâm không phải tiếc tiền, mà là cực kỳ hiểu lý thuyết ‘gần quan được ban lộc’ — nếu đặt phòng ở đó, sao có thể nửa đêm chạy qua ăn được bữa ngon như vừa rồi chứ? Hehe! Đời học sinh thời nay cũng đầy chiêu trò cả!
Kiều Kiều đã quen với kiểu người nói trước quên sau, tự mâu thuẫn như vậy nên không cảm thấy gì lạ, chỉ gật đầu:
“Được chứ, nghe nói họ đến vào chiều mai đó. Tôi sẽ nhờ dì Lục pha thêm một ít nữa.”
Dương Chính Tâm sung sướng mở cửa phòng:
“Anh em tốt! Biết ngay là cậu hiểu ý tôi mà!”
Kiều Kiều ngơ ngác:
“Tôi không hiểu gì đâu? Tôi còn chẳng biết cậu không thích trà sữa. Nếu biết sớm, sáng mai khi dì pha, Tôi đã rủ cậu đi uống rồi.”
Dương Chính Tâm: “…?”
“Sáng mai cũng có à?”
Chẳng lẽ trong lời Kiều Kiều, trình tự là ‘có trà sữa rồi mới có minh tinh’ sao?
Lẽ nào cậu ta làm sai bài đọc hiểu rồi à?
“Có chứ!” Kiều Kiều gật đầu:
“Trà sữa phải nấu nóng mới ngon mà. Khách muốn uống lúc nào, dì Lục sẽ nấu lúc đó.”
Dù sao hiện tại cũng chỉ có hai khách, Lục Tĩnh rảnh rỗi nên chẳng thấy phiền gì cả.
Còn nữa, thật ra là… bà đang giảm cân!
Sữa bò thì ít calo, trà cũng không có, hai thứ kết hợp với nhau, mỗi lần nấu bà đều phải “thử” nửa ly, có vấn đề gì đâu chứ?
Nếu được, một ngày bà sẵn sàng nấu năm sáu lần luôn.
Kết quả là: giảm cân tới giờ, một lạng cũng chưa tụt (bất lực).
Dương Chính Tâm: “… Biết sớm thế này!”
Haizz! Không thi đại học quả là sai lầm, ngay cả đọc hiểu cũng làm sai!
Nhưng thôi, vừa mới tới, không nên kỳ vọng quá nhiều, mai đi uống cũng được!
Cậu ta vốn còn định khoe với Kiều Kiều mấy mô hình hợp kim mới của mình, nhưng thấy đối phương ngáp dài, mắt lờ đờ buồn ngủ thì lại thấy áy náy, quên mất rằng Kiều Kiều ở quê vốn đi ngủ sớm, dậy sớm, khác hẳn đám cú đêm thành phố như cậu ta.
Tóm lại, cậu ta cũng nên nhanh chóng tắm rửa nghỉ ngơi thôi!
Mai mà bỏ lỡ món trứng vịt muối thì đúng là không xứng làm người!
Phòng nhỏ mà tiện nghi đủ cả, Dương Chính Tâm cũng chẳng có kiểu “tiểu tư sản khó chịu ” như Lục Xuyên, rửa mặt qua loa rồi chui ngay vào chăn.
Thói quen trước khi ngủ của cậu là chơi vài ván game, nhưng không hiểu sao, giữa vùng quê tĩnh lặng thế này, nghe tiếng côn trùng rả rích, c.h.i.m thỉnh thoảng kêu ngoài cửa sổ, rồi âm thanh khe khẽ từ rặng núi sau nhà… chỉ một lát là cơn buồn ngủ tràn đến.
Game còn chưa kịp load xong, cậu ta đã ngủ say như c.h.ế.t.
…
Sáng hôm sau, Dương Chính Tâm tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái, phấn chấn đến mức muốn chạy hai vòng tám trăm mét luôn!
Rồi mới nhớ ra, ơ, hôm qua mình ngủ lúc nào nhỉ?
Thôi, không quan trọng.
Cậu ta với tay lấy điện thoại xem giờ, sợ lỡ mất bữa sáng có trứng vịt muối, vừa nhìn đã sững người:
6 giờ rưỡi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dậy lúc 6 rưỡi vốn chẳng hiếm, nhưng 6 rưỡi mà đầu óc tỉnh như sáo thì đúng là hiếm thật!
Chăn là loại bông mới, phồng mềm ấm áp, cậu ta lăn qua lăn lại vài cái trong ổ, rồi nghe thấy tiếng người trong nhà cũng lục tục dậy.
Kiều Kiều buổi sáng có bài đọc và thuộc lòng, nên không theo ông chú Bảy nấu ăn.
Mà Tần Quân sợ ảnh hưởng đến hứng thú học của cậu nên bài tập giao cũng rất nhẹ.
Ban đầu Kiều Kiều định học xong sớm để xuống tìm bạn mới, nào ngờ vừa mở cửa phòng đã thấy Dương Chính Tâm đang ngồi xổm ngoài cửa, cười tươi:
“Kiều Kiều, câu vừa nãy ‘thượng hữu lục long hồi nhật chi cao tiêu…’ cậu đọc sai rồi nha.”
Kiều Kiều “a” một tiếng, rồi vui mừng reo lên:
“Cậu cũng biết thuộc lòng bài đó à?!”
“Cậu đùa chắc?!”
Dương Chính Tâm chống nạnh đắc ý:
“Tôi được tuyển thẳng, cậu nghĩ tôi không biết mấy cái này à? Nếu là toán hay vật lý thì tớ còn giỏi hơn cái này nhiều!”
Tương lai của cậu ta là hướng về khoa học – kỹ thuật, nói thật thì văn thì chỉ đến tầm này thôi, chứ mà bắt cậu ta học chính trị hay lịch sử kiểu như Kiều Kiều thì đúng là chịu.
Nhưng mà, thiếu niên ấy mà, giỏi nhất là ba hoa!
Thấy Kiều Kiều nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, Dương Chính Tâm càng phổng mũi, dạy đời luôn:
“Mấy giờ ăn sáng thế? Nếu chưa đói thì học thêm chút nữa đi. Biết không, lúc hơi đói bụng là lúc học hiệu quả nhất đấy!”
“Với cả đừng mặc ấm quá, dễ buồn ngủ!”
Toàn là “kinh nghiệm xương m.á.u” chẳng biết có tác dụng thật không, nhưng Kiều Kiều vốn là kiểu nghe lời, thế là ngoan ngoãn ngồi xuống:
“Vậy tôi học công thức toán nhé. Thầy Tần bảo mỗi ngày chỉ cần học thuộc một công thức thôi.”
Tần Quân dạy Kiều Kiều toàn kiến thức nền tảng, không ra mấy dạng biến đổi mẹo gì.
Miễn Kiều Kiều nhớ được công thức, xác suất làm đúng đã rất cao rồi.
Kết quả học tập phản hồi tích cực khiến cậu vẫn còn thích học — công của thầy Tần to lắm!
Đến cả Trần Khê giờ cũng mua toàn bộ khóa học online của thầy, rồi sắp bài cho Trần Trì học giống hệt cách thầy Tần dạy Kiều Kiều.
Chỉ là… Trần Trì rõ ràng không có năng khiếu mấy về toán, hiện giờ vẫn đang ở giai đoạn học từng chữ, từng câu mà thôi.
Còn Dương Chính Tâm tất nhiên chẳng biết việc học của những người như họ khó khăn đến mức nào.
Thao Dang
Tuy còn trẻ, nhưng cậu ta vốn là kiểu chịu ngồi lì luyện đề, thế nên lúc này cũng chẳng thiếu kiên nhẫn, ngồi cạnh Kiều Kiều lật vở ra:
“Học một mình chán lắm, nào, để tôi hỏi bài cậu!”
…
Lúc Tần Quân xuống bếp, thấy ông chú Bảy đang chuẩn bị hấp bánh bao, liền nói thêm:
“Ông chú Bảy, lát nữa bạn của Kiều Kiều xuống ăn sáng, làm cho tụi nhỏ bữa sáng phong phú một chút nhé! Cả hai đứa giờ đang trên lầu học bài đó ạ!”
Ông chú Bảy nghe vậy thì mừng hớn hở:
“Cả cậu mới tới cũng học hả? Nó cũng giống Kiều Kiều sao?”
“Không, cậu ta là học sinh được tuyển thẳng, tức là giỏi lắm, có năng khiếu đặc biệt, được đại học chọn trước, khỏi cần thi tốt nghiệp.”
“Ôi trời!”
Ông chú Bảy sáng bừng mắt, cười khoái chí:
“Giỏi thế cơ à! Còn chịu ngồi học chung với Kiều Kiều nữa… chà, sáng sớm vậy học có mệt đầu không nhỉ?”
Tuy ông chú Bảy chẳng học hành nhiều, nhưng lại cực thích mấy đứa biết chịu khó, kiên nhẫn, mà nghề nấu ăn ông theo cả đời cũng coi trọng điều đó.
Giờ nghe nói cậu thiếu niên mới đến vừa có tài vừa có chí, ông chưa gặp mà đã có thiện cảm sẵn rồi.
Còn thở dài tiếc nuối:
“Chỉ tiếc là không đúng dịp, chứ mà gần Tết là ta phải mời nó sang, nấu cho nồi óc heo hầm bổ cho não mới được.”
Tần Quân: “…”
Thế là chỉ “ồ” một tiếng, rồi nói tiếp:
“Minh tinh đó đặt phòng ở homestay của anh Lục Xuyên, dì Lục sẽ tặng kèm trà sữa cho khách đó… là từ sữa bò hoặc sữa dê nhà tôi làm nha! Siêu thơm luôn!”
“Ban đầu tôi còn định dẫn cậu đi uống thử nữa.”
Vừa dứt lời, Dương Chính Tâm đã mạnh tay đặt tay lên vai cậu:
“Kiều Kiều! Nói thật nhé, trà sữa mấy cũng không quan trọng, tôi chỉ muốn đi… gặp minh tinh thôi!”
Cậu ta nghe Kiều Kiều nói trong thôn có homestay từ lâu, còn biết anh họ Kiều Kiều quản lý cái đó.
Học trò Dương Chính Tâm không phải tiếc tiền, mà là cực kỳ hiểu lý thuyết ‘gần quan được ban lộc’ — nếu đặt phòng ở đó, sao có thể nửa đêm chạy qua ăn được bữa ngon như vừa rồi chứ? Hehe! Đời học sinh thời nay cũng đầy chiêu trò cả!
Kiều Kiều đã quen với kiểu người nói trước quên sau, tự mâu thuẫn như vậy nên không cảm thấy gì lạ, chỉ gật đầu:
“Được chứ, nghe nói họ đến vào chiều mai đó. Tôi sẽ nhờ dì Lục pha thêm một ít nữa.”
Dương Chính Tâm sung sướng mở cửa phòng:
“Anh em tốt! Biết ngay là cậu hiểu ý tôi mà!”
Kiều Kiều ngơ ngác:
“Tôi không hiểu gì đâu? Tôi còn chẳng biết cậu không thích trà sữa. Nếu biết sớm, sáng mai khi dì pha, Tôi đã rủ cậu đi uống rồi.”
Dương Chính Tâm: “…?”
“Sáng mai cũng có à?”
Chẳng lẽ trong lời Kiều Kiều, trình tự là ‘có trà sữa rồi mới có minh tinh’ sao?
Lẽ nào cậu ta làm sai bài đọc hiểu rồi à?
“Có chứ!” Kiều Kiều gật đầu:
“Trà sữa phải nấu nóng mới ngon mà. Khách muốn uống lúc nào, dì Lục sẽ nấu lúc đó.”
Dù sao hiện tại cũng chỉ có hai khách, Lục Tĩnh rảnh rỗi nên chẳng thấy phiền gì cả.
Còn nữa, thật ra là… bà đang giảm cân!
Sữa bò thì ít calo, trà cũng không có, hai thứ kết hợp với nhau, mỗi lần nấu bà đều phải “thử” nửa ly, có vấn đề gì đâu chứ?
Nếu được, một ngày bà sẵn sàng nấu năm sáu lần luôn.
Kết quả là: giảm cân tới giờ, một lạng cũng chưa tụt (bất lực).
Dương Chính Tâm: “… Biết sớm thế này!”
Haizz! Không thi đại học quả là sai lầm, ngay cả đọc hiểu cũng làm sai!
Nhưng thôi, vừa mới tới, không nên kỳ vọng quá nhiều, mai đi uống cũng được!
Cậu ta vốn còn định khoe với Kiều Kiều mấy mô hình hợp kim mới của mình, nhưng thấy đối phương ngáp dài, mắt lờ đờ buồn ngủ thì lại thấy áy náy, quên mất rằng Kiều Kiều ở quê vốn đi ngủ sớm, dậy sớm, khác hẳn đám cú đêm thành phố như cậu ta.
Tóm lại, cậu ta cũng nên nhanh chóng tắm rửa nghỉ ngơi thôi!
Mai mà bỏ lỡ món trứng vịt muối thì đúng là không xứng làm người!
Phòng nhỏ mà tiện nghi đủ cả, Dương Chính Tâm cũng chẳng có kiểu “tiểu tư sản khó chịu ” như Lục Xuyên, rửa mặt qua loa rồi chui ngay vào chăn.
Thói quen trước khi ngủ của cậu là chơi vài ván game, nhưng không hiểu sao, giữa vùng quê tĩnh lặng thế này, nghe tiếng côn trùng rả rích, c.h.i.m thỉnh thoảng kêu ngoài cửa sổ, rồi âm thanh khe khẽ từ rặng núi sau nhà… chỉ một lát là cơn buồn ngủ tràn đến.
Game còn chưa kịp load xong, cậu ta đã ngủ say như c.h.ế.t.
…
Sáng hôm sau, Dương Chính Tâm tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái, phấn chấn đến mức muốn chạy hai vòng tám trăm mét luôn!
Rồi mới nhớ ra, ơ, hôm qua mình ngủ lúc nào nhỉ?
Thôi, không quan trọng.
Cậu ta với tay lấy điện thoại xem giờ, sợ lỡ mất bữa sáng có trứng vịt muối, vừa nhìn đã sững người:
6 giờ rưỡi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dậy lúc 6 rưỡi vốn chẳng hiếm, nhưng 6 rưỡi mà đầu óc tỉnh như sáo thì đúng là hiếm thật!
Chăn là loại bông mới, phồng mềm ấm áp, cậu ta lăn qua lăn lại vài cái trong ổ, rồi nghe thấy tiếng người trong nhà cũng lục tục dậy.
Kiều Kiều buổi sáng có bài đọc và thuộc lòng, nên không theo ông chú Bảy nấu ăn.
Mà Tần Quân sợ ảnh hưởng đến hứng thú học của cậu nên bài tập giao cũng rất nhẹ.
Ban đầu Kiều Kiều định học xong sớm để xuống tìm bạn mới, nào ngờ vừa mở cửa phòng đã thấy Dương Chính Tâm đang ngồi xổm ngoài cửa, cười tươi:
“Kiều Kiều, câu vừa nãy ‘thượng hữu lục long hồi nhật chi cao tiêu…’ cậu đọc sai rồi nha.”
Kiều Kiều “a” một tiếng, rồi vui mừng reo lên:
“Cậu cũng biết thuộc lòng bài đó à?!”
“Cậu đùa chắc?!”
Dương Chính Tâm chống nạnh đắc ý:
“Tôi được tuyển thẳng, cậu nghĩ tôi không biết mấy cái này à? Nếu là toán hay vật lý thì tớ còn giỏi hơn cái này nhiều!”
Tương lai của cậu ta là hướng về khoa học – kỹ thuật, nói thật thì văn thì chỉ đến tầm này thôi, chứ mà bắt cậu ta học chính trị hay lịch sử kiểu như Kiều Kiều thì đúng là chịu.
Nhưng mà, thiếu niên ấy mà, giỏi nhất là ba hoa!
Thấy Kiều Kiều nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, Dương Chính Tâm càng phổng mũi, dạy đời luôn:
“Mấy giờ ăn sáng thế? Nếu chưa đói thì học thêm chút nữa đi. Biết không, lúc hơi đói bụng là lúc học hiệu quả nhất đấy!”
“Với cả đừng mặc ấm quá, dễ buồn ngủ!”
Toàn là “kinh nghiệm xương m.á.u” chẳng biết có tác dụng thật không, nhưng Kiều Kiều vốn là kiểu nghe lời, thế là ngoan ngoãn ngồi xuống:
“Vậy tôi học công thức toán nhé. Thầy Tần bảo mỗi ngày chỉ cần học thuộc một công thức thôi.”
Tần Quân dạy Kiều Kiều toàn kiến thức nền tảng, không ra mấy dạng biến đổi mẹo gì.
Miễn Kiều Kiều nhớ được công thức, xác suất làm đúng đã rất cao rồi.
Kết quả học tập phản hồi tích cực khiến cậu vẫn còn thích học — công của thầy Tần to lắm!
Đến cả Trần Khê giờ cũng mua toàn bộ khóa học online của thầy, rồi sắp bài cho Trần Trì học giống hệt cách thầy Tần dạy Kiều Kiều.
Chỉ là… Trần Trì rõ ràng không có năng khiếu mấy về toán, hiện giờ vẫn đang ở giai đoạn học từng chữ, từng câu mà thôi.
Còn Dương Chính Tâm tất nhiên chẳng biết việc học của những người như họ khó khăn đến mức nào.
Thao Dang
Tuy còn trẻ, nhưng cậu ta vốn là kiểu chịu ngồi lì luyện đề, thế nên lúc này cũng chẳng thiếu kiên nhẫn, ngồi cạnh Kiều Kiều lật vở ra:
“Học một mình chán lắm, nào, để tôi hỏi bài cậu!”
…
Lúc Tần Quân xuống bếp, thấy ông chú Bảy đang chuẩn bị hấp bánh bao, liền nói thêm:
“Ông chú Bảy, lát nữa bạn của Kiều Kiều xuống ăn sáng, làm cho tụi nhỏ bữa sáng phong phú một chút nhé! Cả hai đứa giờ đang trên lầu học bài đó ạ!”
Ông chú Bảy nghe vậy thì mừng hớn hở:
“Cả cậu mới tới cũng học hả? Nó cũng giống Kiều Kiều sao?”
“Không, cậu ta là học sinh được tuyển thẳng, tức là giỏi lắm, có năng khiếu đặc biệt, được đại học chọn trước, khỏi cần thi tốt nghiệp.”
“Ôi trời!”
Ông chú Bảy sáng bừng mắt, cười khoái chí:
“Giỏi thế cơ à! Còn chịu ngồi học chung với Kiều Kiều nữa… chà, sáng sớm vậy học có mệt đầu không nhỉ?”
Tuy ông chú Bảy chẳng học hành nhiều, nhưng lại cực thích mấy đứa biết chịu khó, kiên nhẫn, mà nghề nấu ăn ông theo cả đời cũng coi trọng điều đó.
Giờ nghe nói cậu thiếu niên mới đến vừa có tài vừa có chí, ông chưa gặp mà đã có thiện cảm sẵn rồi.
Còn thở dài tiếc nuối:
“Chỉ tiếc là không đúng dịp, chứ mà gần Tết là ta phải mời nó sang, nấu cho nồi óc heo hầm bổ cho não mới được.”
Tần Quân: “…”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









