Quả nhiên, Dương Chính Tâm đã đến vào lúc nửa đêm.

Khi cậu ta đến thì trong làng tối đen như mực, ngay cả ch.ó cũng chẳng còn sủa nữa. Chiếc taxi men theo định vị mà đi, lái xe vừa lái vừa căng mắt nhìn gương chiếu hậu, nếu không phải thấy người phía sau còn là một thiếu niên non nớt, e là giờ này tim ông ta đã nhảy lên cổ mất rồi.

Dù sao thì… giữa đêm hôm khuya khoắt, lại ở cái làng hẻo lánh ngoằn ngoèo khúc khuỷu thế này, sao lại có người muốn tới vào giờ đó chứ? Nghe cậu ta nói là lần đầu tiên tới nữa cơ…

Hừ! Không phải là bị lừa chứ?! Người lái xe trong đầu đã tự biên đủ loại kịch bản li kỳ, trong khi Dương Chính Tâm lại ôm bụng mà khổ sở: Đói quá, đói quá, đói quá!

Để kịp giờ, ngoài suất ăn trên máy bay ra, cậu ta chẳng ăn thêm được gì cả. Xuống máy bay, chui vào tàu điện ngầm, rồi lại chạy thục mạng ra ga tàu cao tốc, xuống tàu là vội bắt taxi đi thẳng luôn…

Chỉ cần lỡ một chút thôi là phải đến tận mai mới tới nơi được rồi.

Nhưng vì miếng thịt bò, cậu ta quyết tâm liều mạng!

Giờ đây nhìn hai bên đường chỉ toàn là bóng cây đen kịt, ánh đèn pha thỉnh thoảng quét qua những mảng rừng rậm, c.uối cùng hiện ra trước mắt là căn biệt thự sau rặng trúc, chỉ hắt ra chút ánh sáng mờ mờ…

“Kiều bảo!”

Cậu ta mở cửa xe hét lớn:

“Tôi tới rồi đây!!!”

Sau vài giây im lặng ngắn ngủi, đèn ban công tầng ba bật sáng!

Kiều Kiều thò đầu ra ngoài hành lang nhìn xuống, ánh đèn vàng dịu phủ lên khuôn mặt cậu, mờ ảo như thể phủ một lớp filter trong chương trình ẩm thực.

Dương Chính Tâm sờ bụng, quay sang thanh toán tiền xe với bác tài lúc này đã thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi lên xe, cậu ta đã hỏi Kiều Kiều rồi, nghe nói thuê xe một chuyến như vậy là 200 tệ, nhưng vì đi vào ban đêm lại đón ở ga cao tốc nên cậu ta chủ động thêm 80 tệ nữa.

Thế là tài xế chẳng phàn nàn gì, còn chu đáo xách giúp cái vali to xuống:

“Cậu bé, tôi giúp mang vào tận sân nhé.”

Lúc này Dương Chính Tâm đã thấy đèn trong các khung cửa sổ biệt thự lần lượt sáng lên, trong lòng hơi ngượng, nhất thời kích động quá nên quên mất người trong làng đều ngủ sớm. Dù Kiều Kiều có nói anh chị mình vẫn còn thức, nhưng mà…

Cậu ta quên mất là còn có cha mẹ nữa.

Thế là vội vã nói vài câu cảm ơn với bác tài, kéo vali rầm rầm chạy vào trong, vừa chạy vừa đáng thương nói:

“Anh chẳng mang được gì, chỉ đem cho em mấy cái mô hình thôi, qua kiểm an ninh còn bị lục tung lên nữa đó…”

Kiều Kiều thì vui hết biết!

Cậu chưa từng được ráp loại mô hình mà Dương Chính Tâm nói, hơn nữa còn có cả những bộ phận cơ khí bằng kim loại. Lúc này, vui mừng không che giấu nổi:

“Anh cực khổ quá! Nhưng em cũng tốt với anh nha! Chờ chút em cắt cho anh một miếng thịt hầm lớn nhé! Anh có muốn ăn thêm một tô mì không?”

Niềm vui từ trời rơi xuống, Dương Chính Tâm gật đầu lia lịa như giã tỏi.

Lúc này, Tống Đàm và Lục Xuyên cũng xuống lầu:

“Dương Chính Tâm? So với mùa đông trước trông cao hơn rồi đấy.”

Dương Chính Tâm lập tức nghiêm mặt, nói rất đàng hoàng:

“Chị! Chị càng ngày càng xinh hơn đó! Ôi đây là anh Lục hả? Chị đúng là có mắt nhìn người ghê! Anh coi nè, anh rể tôi, đẹp trai thật luôn!”

Miệng lưỡi của cậu ta vẫn giữ cái kiểu tự nhiên như trước, quen thuộc và không hề gượng gạo. Vì còn nhỏ, nét trẻ con chưa mất đi nên chẳng thấy chút nào là nịnh hót, mà lại giống như một nhánh cỏ dại tràn đầy sức sống bên đường, tươi tắn, hồn nhiên, khiến người ta không khỏi bật cười.

Lục Xuyên cũng không nhịn được mà bật cười, sau đó xắn tay áo:

“Đói lắm rồi chứ gì? Nào, để tôi dẫn cậu lên lầu sắp xếp hành lý trước.”

Tống Đàm khoát tay:

“Để em, anh qua bếp giúp một tay đi. Kiều Kiều nói cậu ta đói từ lúc còn trên đường tới rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dương Chính Tâm nhìn thấy Tống Đàm nhẹ nhàng xách chiếc vali nặng trịch của mình mà không tốn chút sức nào, lập tức giơ ngón cái:

“Chị! Chị vẫn lợi hại như xưa!”

Cậu ta cũng chẳng khách sáo, đi theo Tống Đàm lên lầu, vừa đi vừa huyên thuyên:

“Chị, trước đây em đã nói rồi mà, để em bảo cha gửi mấy cái máy xúc mini cho chị, sao chị không chịu nhận vậy? Khách hàng bên em toàn khen loại đó dùng ở vùng đồi núi tiện lắm đó!”

“Nhưng thật ra, lần này không mang được máy thật, em mang bản mô hình cũng không tệ đâu, loại này nhà em giữ để trưng, toàn bộ đều là chi tiết hợp kim, nặng cực luôn! Qua kiểm an ninh mà toát cả mồ hôi đấy…”

“Còn có cả bản hướng dẫn lắp ráp nữa, lát nữa em với Kiều Kiều ráp cùng, à, cậu ấy còn nói ở đây có bạn tên là Trần Trì, ba đứa em ráp chung cũng được!”

Giữa bọn trẻ con chẳng có bí mật gì, nhất là Kiều Kiều với Trần Trì vốn còn chưa có ý thức về cái gọi là “chuyện riêng tư”.

Thế nên Dương Chính Tâm vừa mở miệng là thao thao bất tuyệt, kể lại hết mấy ngày vừa rồi đã trải qua thế nào.

Tống Đàm mở cửa phòng:

“Nào, phòng bên cạnh là của Kiều Kiều. Lúc trước chị muốn chừa thêm vài phòng nên phòng này hơi nhỏ một chút…”

“Không nhỏ đâu ạ!”

Tuy xuất thân trong gia đình khá giả, nhưng Dương Chính Tâm chẳng thấy căn phòng hơn chục mét vuông này có gì không ổn:

“Em đi tham quan ký túc xá đại học rồi, trong đó còn chật và khổ hơn chỗ này nhiều lắm. Chị yên tâm, em không kén chọn đâu!”

Cậu ta vui vẻ mở vali, quả nhiên bên trong xếp chồng mấy hộp lớn, ở khe cạnh nhét lẫn vài món đồ điện tử nhỏ và linh tinh…

Nói chung, không mang nổi lấy một đôi vớ.

Nhưng chuyện đó chẳng có gì to tát. Tống Đàm nghĩ đến đống quần áo mình mua cho Kiều Kiều, tuy đơn giản, nhưng chất liệu cũng ổn.

Thanh niên mà, có gì đâu phải cầu kỳ, mặc tạm cũng được.

Chuyện này để Kiều Kiều tự đi lục tủ sau, còn Dương Chính Tâm thì sờ bụng, chẳng kìm nổi mà chạy ngay xuống lầu:

“Chị ơi! Thịt bò có ngon không?”

Tống Đàm nhớ lại cảnh tối nay mọi người ăn no đến mức ngồi im chẳng muốn nhúc nhích, bèn gật đầu:

“Ngon lắm!”

Mắt Dương Chính Tâm sáng rực, bụng cũng lập tức “ọc ọc” vang dài một tràng.

Trên cầu thang, Tống Đàm cười khẽ:

“Nhưng cậu tới muộn rồi đó.”

“Nếu đến sớm hơn, đã được ăn món thịt bò xào ớt xanh của chúng tôi rồi. Thịt bò mềm thơm, xào cùng ớt cay, vừa cho vào miệng là mồ hôi vã ra trán, rồi xúc thêm một muỗng cơm trắng dẻo thơm… cậu chắc tưởng tượng được nó đưa cơm đến mức nào rồi chứ?”

Thao Dang

“Còn có món bò hầm cà chua, cà chua trong vườn nhà chúng tôi đó, tuy lúc đầu ươm trong nhà kính nhưng chỉ một góc nhỏ thôi, để chín tự nhiên nên hương vị chẳng khác gì. Ông chú Bảy chọn những quả bột và mềm nhất để hầm, nước dùng đỏ au, trong nồi là từng miếng gân bò…”

“Rồi còn món bò hầm trộn rau mùi, món này thì dễ nhất, thịt bò luộc chín cắt lát, chấm với nước sốt do Bông chú Bảy pha…”

Đang nói ngon lành thì đột nhiên dừng lại.

Trong ánh mắt ngơ ngác của Dương Chính Tâm – người đang cố mím môi để khỏi nuốt nước miếng – Tống Đàm lại khẽ cười, mà nụ cười ấy thoáng mang ba phần phong vị của Lục Xuyên, cố tình nhưng rất tự nhiên.

“Quên hỏi rồi, cậu có ăn được rau mùi không?”

Đừng nói là rau mùi, Dương Chính Tâm lúc này đói đến mức muốn gặm cả đế giày! Trong đầu chỉ còn duy nhất một chữ: “Ăn!”

Ngay lúc đó, từ trong bếp vang lên tiếng “xèo” khẽ, và ngay sau đó, một làn hương nồng đậm lan tỏa khắp sân!

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện