Giữa lúc còn đang phân vân không biết nên nhảy xuống nhặt lại hay quay đầu về lấy miếng khác trong chậu, cái đầu nhỏ của Cam Cam chỉ do dự đúng một thoáng rồi lập tức nhảy xuống.

Nhưng còn chưa kịp nhảy, thì trong rừng lại vụt ra một con gấu trúc đỏ khác. Con này nhanh tay tóm ngay lấy miếng cà rốt kia, hai con mắt đen láy, cái mũi đen đen, lông n.g.ự.c pha nâu đen… Khi nó đứng nửa người, ngẩng đầu nhìn lên tường rào, phía trên cả đám người cầm điện thoại đều ồ lên một lượt.

Thật đấy! Siêu đáng yêu luôn!!! Nhưng Cam Cam thì giận điên người! Lúc này nó nhe răng, phi như bay xuống, đang định lao vào quyết chiến lần nữa, lại thấy đối phương đã ngậm c.h.ặ.t miếng cà rốt, nhanh như chớp trèo lên tường bằng thân cây đồ chơi làm phong phú môi trường, vừa rốp rốp rốp nhai vừa chạy đến cạnh cái chậu của Kiều Kiều.

Đám gấu trúc đỏ này vốn quen với cách cho ăn của nhân viên rồi, một chiếc chậu to bằng inox, bên trong có những lát táo nhỏ và đủ loại thức ăn trộn, cứ để đó cho chúng ăn thoải mái.

Chỉ là, nhân viên nuôi khác với du khách. Nhân viên có quy củ, còn khách thì không. Dù có nhắc nhở thế nào, vẫn luôn có người vụng trộm đưa tay ra, muốn sờ vào bộ lông mềm mượt kia, thật là phiền. Nhưng họ lại cho đồ ngon ăn nữa… Tóm lại, mấy con gấu trúc đỏ dạn người ấy, chỉ cần khách không làm ầm lên thì chúng cũng chẳng sợ lắm đâu.

Nếu ai đó sờ quá đáng, chúng sẽ leo lên mấy đồ chơi rải rác khắp nơi, những “phương tiện phong phú” của riêng chúng, hoặc chui thẳng vào rừng trốn luôn.

Nhưng nhân viên thì khác.

Như Kiều Kiều bây giờ chẳng hạn, đặt cái chậu ở một bên, bản thân thì đứng im lặng. Mà chính vì cậu không nhúc nhích, nên đám gấu trúc đỏ lại càng dạn dĩ, quen trò cào cào vào quần áo hoặc ống quần người ta.

Lúc này, con thay thế vị trí của Cam Cam đang vừa nhai vừa cúi đầu chui thẳng vào chậu, khiến con đang đ.á.n.h nhau với Cam Cam lúc nãy cũng không vừa!

Thế là, ngay trên bờ tường hẹp, hai con mới đến lại lao vào nhau, đạp chân, tung cú đá, khóa cổ, cào cấu… Nếu không phải Kiều Kiều nhanh tay giật lại cái chậu, thì e là chậu đã bị đá văng xuống đất rồi!

Xung quanh, người quay video đã vây thành một vòng lớn, ai cũng không dám lên tiếng sợ làm hoảng mấy con gấu trúc đỏ đang đ.á.n.h nhau. Chỉ có nhân viên vừa lo vừa sốt ruột:

“Ây da ây da, đang yên đang lành, sao lại đ.á.n.h nhau rồi?”

“Cà rốt không ngon à? Ăn táo không? Tôi gọt táo cho nhé…”

Mấy con gấu trúc đỏ được cho ăn lâu rồi nên nghe hiểu chữ “táo”, nhưng hai con đang đ.á.n.h nhau, miệng đều ngậm cà rốt, chẳng thèm để ý.

Đúng lúc đó, Cam Cam c.uối cùng cũng oai hùng trở lại! Nhân khi hai con kia đang xù lông đe dọa nhau, nó nhanh chóng tiến đến bên chậu.

Trước tiên, nó thò vuốt ra khẽ kéo chậu về phía mình hai cái.

Sau đó ngẩng cặp mắt đen láy lên nhìn Kiều Kiều.

Kiều Kiều có ý kiến gì được chứ? Cả thiên hạ này, ai mà dám có ý kiến với cảnh tượng này!

Gấu trúc đỏ quan sát kết quả: Không có gì bất thường, ‘thú hai chân’ (người) không phát hiện.

Thế là nó lại kéo thêm, chiếc chậu inox ma sát với mép tường xi măng phát ra tiếng keng keng két két, khiến lông trên lưng Cam Cam dựng đứng hết cả, nhưng sau khi lại quan sát thêm lần nữa, nhận ra ‘thú hai chân’ vẫn chưa phát hiện!

Hai cái tai của nó dựng thẳng, đôi mắt đen nhánh ánh lên vẻ nghi hoặc to tướng. Xung quanh toàn là khách du lịch đang nín thở quay video, có người còn định lén sờ vào bộ lông của nó, nhưng thấy Cam Cam đang trộm căng thẳng như vậy, họ cũng hồi hộp theo.

“Trời ơi, ai hiểu được chứ! Tôi đi ăn trộm còn chưa từng căng thẳng như nó đâu!”

Một người thì thì thào bằng giọng nén hơi.

“Trời đất, nó thông minh quá đi! Người ta còn đang đ.á.n.h nhau vì một miếng ăn, nó lại định trộm cả cái chậu luôn!”

“Aaa tôi vừa chụp được tấm ảnh cực phẩm! Đẹp đến mức làm hình nền luôn cũng được!”

“Gửi tôi, gửi tôi với!”

“Không phải chứ, cho ăn kiểu này có gì vui đâu? Chỉ mình tôi còn nhớ cái giá 300 tệ đó sao?”

“Không giống quy trình bình thường nha, lần trước tôi đến, họ không khuyến khích trẻ con tham gia đâu, sợ tụi nhỏ không khống chế được mà dọa mấy con gấu trúc đỏ.”

“Thông thường sẽ dẫn bọn chúng vào một khu riêng biệt, người chỉ được đứng yên tại chỗ, không được chủ động, đồ ăn đều đặt dưới đất, chỉ khi gấu trúc đỏ tự lại gần mới được chạm… Cậu không xem đ.á.n.h giá trên mạng à? Hạng mục này được gọi là ‘dự án hố đen’ của vườn thú Sơn Thành đó.”

“Không hẳn đâu, tôi xem trên mạng có một video, cô gái kia đứng im mà có một con leo lên lưng, hai con bám vào chân… trông hạnh phúc cực kỳ luôn!”

“Không hiểu sao tôi lại nhớ tới lần đi Đảo Khỉ, bỏ 50 tệ để trải nghiệm ‘tiếp xúc gần gũi với khỉ’… kết quả là con khỉ nó cưỡi lên đầu tôi luôn…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phụt ha ha ha ha…”

“Suỵt! Nhỏ tiếng chút! Nó đang trộm đến khúc quan trọng rồi!”

Quả thực, đúng là thời khắc then chốt.

Cam Cam vốn đã quen thuộc với mọi ngóc ngách trong khu nuôi. Ngay bên cạnh nó là một cây mô hình dùng để leo trèo, khác với những cây khác, cây này được thiết kế thêm vài bậc thang nhỏ, phía trên là mấy tấm ván gỗ ghép bằng phẳng.

Trong cái đầu bé xíu của gấu trúc đỏ, chỉ cần nó lén mang cả cái chậu lên đó, thì những con khác chắc chắn sẽ không tìm tới được.

Và lúc này, sau bao gian nan trắc trở, hồi hộp đến dựng hết lông, nó, Cam Cam, c.uối cùng cũng thành công rồi!

Cả đám người đứng xem đều đồng loạt thở phào, Kiều Kiều cũng buông lỏng người ra sau một hồi căng thẳng, còn mấy người bạn mới bên cạnh thì liên tục khen ngợi cậu:

“Em giỏi thật đó!”

“Hả?” Kiều Kiều ngơ ngác: “Ý các chị là Cam Cam giỏi ạ?”

“Không không không!” Ba cô gái đồng loạt lắc đầu: “Là em giỏi đó!”

“Bọn chị tra đủ kiểu hướng dẫn trên mạng, kết quả hôm nay đến không chỉ thấy Mao Mao ngoan ngoãn, còn được xem cả gấu trúc đỏ đ.á.n.h nhau giành ăn, mà điều quan trọng nhất là: Cam Cam đó nha! Cam Cam còn biết trộm cả cái chậu luôn!”

“Đúng vậy! Bất ngờ quá chừng! Như mở trúng hộp quà phiên bản sang trọng vậy đó, video này tớ xem lại chắc cả năm cũng chưa chán!”

“Tớ! Tớ vừa chạm được vào chóp lông của Cam Cam rồi…”

“Cậu, cậu, cậu! Không phải nói là không được chạm mà!”

“Khi nó vẫy đuôi, đuôi nó quét vào cằm tớ! Tớ bị câu mất hồn luôn, không nhịn được, hu hu… tớ có tội…”

“Nhưng mà… Cam Cam trộm cả chậu thật sự đáng yêu quá đi mất!!”

Ba cô gái bàn tán một hồi lại nhìn sang Kiều Kiều:

“Kiều Kiều! Em đúng là có duyên với động vật đó nha! Em xem, ngay cả gấu trúc đỏ được cho ăn cà rốt cũng thích em như vậy!”

“Chuẩn luôn! Đúng kiểu thể chất thánh nhân sinh ra để làm giám đốc vườn thú đó!”

Rất nhiều từ hot trên mạng mà Kiều Kiều nghe chẳng hiểu hết, nhưng không ngăn được cậu ưỡn n.g.ự.c tự hào:

“Em đúng là siêu giỏi trong việc cho động vật ăn đó! Nhà em có heo, chó, bò, dê, gà, vịt, ngỗng, còn có Đại Vương, Đại Bảo, Đại Bạch, Đại Cam và Đại Điền, Đại Hùng, Đại Trí, Đại Thu, ờ, còn có cả Hương Hương, tất cả đều cực kỳ thích em!”

“Em sau này cũng sẽ mở vườn thú riêng luôn!”

“Ái chà!”

Ba cô gái đồng loạt kinh ngạc: “Nhà em nuôi nhiều thú cưng vậy á?”

“Cái cách đặt tên này đúng là mang khí chất ‘chuyên gia đặt tên dở’ rồi đó…”

“Khoan đã, chị muốn hỏi, sao tất cả đều họ ‘Đại’, mà Hương Hương lại không gọi là Đại Hương?”

Thao Dang

~~~~~~~~~

Lời tác giả:

Lưu ý: Tập tính và hành vi của các loài vật trong truyện đều được tham khảo từ Baidu và video trên Bilibili. Giá cả, hành vi và hình thức vận hành của vườn thú cũng tham khảo từ nhiều video khác nhau; có thể A không có, nhưng B có. Nếu có sai sót, hoan nghênh mọi người góp ý chỉnh sửa.

Gấu trúc lớn và gấu trúc đỏ đều là sinh vật nhạy cảm, xin mọi người hãy văn minh khi tham quan. Những chương này chỉ nhằm mục đích giải trí, xin đừng bắt chước ngoài đời thực (quan trọng).

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện