Môi trường của vườn thú Sơn Thành được làm rất tốt, ngoại trừ khu triển lãm gấu trúc lớn vì cần thận trọng trong việc chăm sóc quốc bảo nên được lắp thêm kính cách âm, thì những loài động vật khác đều cố gắng áp dụng hình thức nuôi bán hoang dã.
Khu trưng bày cố định, lối đi tham quan bán mở, sau đó dựa theo tập tính sinh hoạt khác nhau của các loài mà xây dựng môi trường sống. Ví dụ như khu gấu trúc đỏ, lối nhỏ cho khách tham quan nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, bên cạnh xây một bức tường thấp ngang hông người. Ở phía trong bức tường thấp ấy, chính là một mảng rừng cây xanh rậm rạp.
Môi trường mô phỏng hoang dã được làm vô cùng xuất sắc.
Cách vài bước lại có những món đồ chơi phong phú được quấn cố định bằng dây thừng trên thân cây, gấu trúc đỏ đi lại, leo trèo, tương tác cự ly gần với khách tham quan, đều là một loại trải nghiệm rất tuyệt vời.
Tuy rằng bây giờ phần lớn mọi người đều chen đến khu gấu trúc lớn, nhưng cũng có không ít khách đang nằm bò bên cạnh bức tường, nhìn những con gấu trúc đỏ trong rừng cây kia – động tác nhanh nhẹn, tròn trịa mũm mĩm – lại không nhịn được mà bật lên những tiếng cảm thán bị đè nén:
“Dễ thương quá đi!!”
“Cái đuôi to xù lông thật đó!”
“Màu này pha chút cam đỏ, thật sự rất thích luôn!”
“Cậu xem mặt nó kìa, tròn vo, a thật sự muốn nựng quá!”
“Nó tới rồi, nó tới rồi! Không biết có cho sờ không nhỉ?”
Gấu trúc đỏ của vườn thú Sơn Thành đều là nhân viên kỳ cựu cả rồi.
Tuy bây giờ du khách rất nhiều, lại còn ồn ào, nhưng nó lại không chút hoảng sợ. Lúc này, nó thành thạo nhảy từ trên cây bên cạnh xuống bức tường cao ngang hông, vừa đi vừa lắc cái m.ô.n.g nhỏ tiến về phía trước, đi sát bên bức tường, khiến những du khách đứng gần đó vui sướng nở hoa trong lòng, không nhịn được mà vươn tay ra, len lén chạm vào nó.
Người thuyết minh bên cạnh vẫn đang nói: “Gấu trúc đỏ của chúng ta rất nhạy cảm, lúc sờ nhất định phải nhẹ tay, đừng chạm vào đầu, cũng đừng đột nhiên làm nó hoảng sợ, nó sẽ c.ắ.n người đấy……”
Tuy lời thuyết minh nói rất rõ ràng, nhưng gấu trúc đỏ cứ đi tới đi lui trên tường hai vòng thế này, chẳng phải là đang dụ người ta sao? Sờ một cái, lại sờ thêm một cái, lại vuốt thêm lần nữa……
Vài bàn tay lướt qua lớp lông mềm mại mà hơi cứng của nó, gấu trúc đỏ mặt không đổi sắc, trái lại lại câu được nụ cười toe toét của mọi người.
Những cô gái đi cùng cũng dũng cảm lên tiếng: “Cái này có thể cho ăn được không?”
Nhân viên mỉm cười nói: “Chúng tôi tuân theo nguyên tắc tự nguyện ha, chỉ cần gấu trúc đỏ chịu ăn thì có thể cho ăn, ở đây hoạt động cho ăn là từ 300 trở lên, còn 2000 tệ thì có thể vào khu giao lưu, được tận hưởng niềm vui bị gấu trúc đỏ vây quanh.”
Cô gái vừa hỏi lập tức im bặt.
“Cái kiểu tự nguyện này đắt quá đó nha!”
“300 chắc chỉ được một người cho ăn thôi hả? Thôi bỏ đi, 300 cũng đủ để đặt một suất đơn ở Trường Lạc Cư rồi…”
“Hu hu hu, niềm vui của tôi không đáng 2000…”
Tống Đàm đứng bên nghe thấy rất thú vị, phát hiện bạn mới của Kiều Kiều thật sự rất dễ thương, bèn quay đầu hỏi Lục Xuyên: “Tỷ phú, anh có phải đang muốn nói 2000 không mắc không?”
Thao Dang
Trong mắt Lục Xuyên thoáng hiện ý cười: “2000 thật sự không đắt. Bất quá, nếu dựa theo quan niệm tiêu dùng của em, thì tiền nên dùng cho ăn mặc ở đi là có hiệu quả nhất, còn nếu dùng cho cảm xúc, thì lại phải xem từng người thôi.”
“Ví dụ, nếu để cho Kiều Kiều tự bỏ ra 2000, chắc cậu nhóc đau lòng đến khóc mất.”
Lời vừa dứt, chỉ thấy Kiều Kiều đã mạnh mẽ gật đầu: “300 thật sự quá đắt rồi! Chị ơi chị đừng buồn, em có thể cho ăn! Chút nữa em cho ăn, chị có thể xem nha!”
Những người bạn mới: “…”
Không biết nên nói gì, chỉ có thể khen một câu, thật chu đáo quá.
Quả nhiên, Kiều Kiều liền cầm cà rốt đi tìm nhân viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng bao lâu sau, nhân viên đã giúp xử lý xong cà rốt, vừa dẫn cậu đến bên tường, vừa nói: “Con gấu trúc đỏ gan nhất tên là Cam Cam, nó thích nhất là ăn quýt đường, dạo gần đây quýt đường gần như không mua được nữa, nên mỗi ngày nó chỉ được ăn một quả, chúng tôi chuẩn bị cũng chỉ thế thôi, còn cà rốt này của em, chị không biết nó có thích ăn không.”
Kiều Kiều lập tức tự tin lên: “Thích ăn chứ ạ! Mao Mao cũng thích ăn mà!”
Gấu trúc lớn và gấu trúc đỏ tuy hình dáng và vóc dáng khác nhau một trời một vực, nhưng thực đơn của chúng lại tương đối giống nhau. Nhân viên nghe xong thì bật cười: “Được rồi, thử xem sao.”
Trong nhóm nội bộ của cả vườn thú đều đã biết hôm nay có măng tươi 20 tệ một cân đặc c.ung cho Nhung Nhung đang mang thai, còn cà rốt và cải thảo 6 tệ một cân cho Mao Mao, hóa ra gấu trúc đỏ của bọn họ cũng được ăn nữa à!
Lúc này, Kiều Kiều đã bưng một chiếc thau inox, bên trong là những khúc cà rốt cắt sẵn, phần đầu cà rốt xanh mướt còn tươi mới đặt riêng một bên, trông đặc biệt hấp dẫn.
Con gan nhất quả nhiên là Cam Cam, nó ngay lập tức leo xuống từ món đồ chơi môi trường bên cạnh, cái đuôi tròn dày của nó quét qua tay du khách dọc đường, khiến ai ai cũng ngứa ngáy trong lòng.
Mà Kiều Kiều khi cho ăn lại nghiêm túc tuân theo lời dặn của Lục Xuyên: Không chủ động, không cưỡng ép, không đột ngột.
Lúc này, thau được cậu ôm trước n.g.ự.c, khúc cà rốt đặt trên lòng bàn tay, lặng lẽ đưa ra.
Cam Cam nhìn chằm chằm một lúc, rồi cũng duỗi móng ra đón, trong lúc đó, cái đuôi của nó lại bị cô gái bên cạnh khẽ chạm vào.
Gấu trúc đỏ ăn uống y như gấu trúc lớn, cũng rất tao nhã, hơn nữa chúng còn rất khéo dùng một tay giữ miếng cà rốt, rồi cho vào miệng nhai “rắc rắc rắc”...
Điểm khác duy nhất là miệng của chúng nhỏ hơn một chút, ăn cũng chậm hơn đôi chút.
Nhân viên đứng bên cạnh lại hơi kinh ngạc, quả nhiên cà rốt sáu tệ một cân có khác!
Phải biết rằng gấu trúc đỏ ở vườn thú Sơn Thành, phần lớn thời gian thức ăn chính là hỗn hợp táo và thức ăn dinh dưỡng, tuyệt đối không phải vì lấy lòng khách mà cho ăn những thứ kém chất lượng hay không đủ no, nhìn thân hình tròn vo của chúng là biết, ăn uống rất tốt.
Đối với Cam Cam, cà rốt vốn không phải món ưa thích, nhưng giờ đây nó lại dùng một tay giữ lấy khúc cà rốt, từng miếng từng miếng nhai chậm rãi, không chỉ kiên nhẫn mà còn làm ngơ trước những bàn tay đang sờ qua sờ lại bên cạnh...
Quả nhiên, đáng đồng tiền bát gạo!
Nhân viên trong lòng ngứa ngáy, thật ra, táo cũng đâu rẻ hơn là bao, thêm chút cà rốt chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?
Ngay khoảnh khắc đó, lại có một con gấu trúc đỏ khác nhảy lên bức tường.
Mắt Kiều Kiều sáng rực, lập tức duỗi tay đặt thêm một khúc cà rốt lên, ai ngờ con kia vừa đến gần, chỉ thấy Cam Cam đã lập tức đứng bật dậy, lông toàn thân xù lên, răng nanh lộ ra, khiến cô gái bên cạnh sợ hãi không dám lén sờ nữa!
“Á! Sắp đ.á.n.h nhau à?”
“Không thể nào? Trước đây mình đến còn xem video chính thức, chúng nó vẫn ăn chung một máng cơ mà?”
“Đúng đó, hay là nó đang bực mình, muốn đ.á.n.h nhau à?”
“Đừng nói vậy, gấu trúc đỏ đ.á.n.h nhau dữ lắm đó, c.ắ.n người cũng rất…”
Câu nói dừng giữa chừng.
Bởi vì Cam Cam đã lao thẳng lên phía trước, ngay trên bức tường không rộng lắm, nó và con mới đến đ.á.n.h nhau rồi!
Điều buồn cười nhất là, cả hai đều không mở miệng, vì trong miệng đều ngậm một khúc cà rốt!
Chỉ thấy bốn chân đá loạn xạ, lông bay tứ tung, xoắn lại như hai con mèo, nhưng lại không há miệng!
c.uối cùng, Cam Cam không nhịn nổi nữa, há miệng định cắn…
“Bộp.”
Khúc cà rốt còn lại chưa đến một phần tư liền rơi thẳng xuống đám cỏ phía sau bức tường.
Cam Cam lập tức đờ người tại chỗ.
Khu trưng bày cố định, lối đi tham quan bán mở, sau đó dựa theo tập tính sinh hoạt khác nhau của các loài mà xây dựng môi trường sống. Ví dụ như khu gấu trúc đỏ, lối nhỏ cho khách tham quan nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, bên cạnh xây một bức tường thấp ngang hông người. Ở phía trong bức tường thấp ấy, chính là một mảng rừng cây xanh rậm rạp.
Môi trường mô phỏng hoang dã được làm vô cùng xuất sắc.
Cách vài bước lại có những món đồ chơi phong phú được quấn cố định bằng dây thừng trên thân cây, gấu trúc đỏ đi lại, leo trèo, tương tác cự ly gần với khách tham quan, đều là một loại trải nghiệm rất tuyệt vời.
Tuy rằng bây giờ phần lớn mọi người đều chen đến khu gấu trúc lớn, nhưng cũng có không ít khách đang nằm bò bên cạnh bức tường, nhìn những con gấu trúc đỏ trong rừng cây kia – động tác nhanh nhẹn, tròn trịa mũm mĩm – lại không nhịn được mà bật lên những tiếng cảm thán bị đè nén:
“Dễ thương quá đi!!”
“Cái đuôi to xù lông thật đó!”
“Màu này pha chút cam đỏ, thật sự rất thích luôn!”
“Cậu xem mặt nó kìa, tròn vo, a thật sự muốn nựng quá!”
“Nó tới rồi, nó tới rồi! Không biết có cho sờ không nhỉ?”
Gấu trúc đỏ của vườn thú Sơn Thành đều là nhân viên kỳ cựu cả rồi.
Tuy bây giờ du khách rất nhiều, lại còn ồn ào, nhưng nó lại không chút hoảng sợ. Lúc này, nó thành thạo nhảy từ trên cây bên cạnh xuống bức tường cao ngang hông, vừa đi vừa lắc cái m.ô.n.g nhỏ tiến về phía trước, đi sát bên bức tường, khiến những du khách đứng gần đó vui sướng nở hoa trong lòng, không nhịn được mà vươn tay ra, len lén chạm vào nó.
Người thuyết minh bên cạnh vẫn đang nói: “Gấu trúc đỏ của chúng ta rất nhạy cảm, lúc sờ nhất định phải nhẹ tay, đừng chạm vào đầu, cũng đừng đột nhiên làm nó hoảng sợ, nó sẽ c.ắ.n người đấy……”
Tuy lời thuyết minh nói rất rõ ràng, nhưng gấu trúc đỏ cứ đi tới đi lui trên tường hai vòng thế này, chẳng phải là đang dụ người ta sao? Sờ một cái, lại sờ thêm một cái, lại vuốt thêm lần nữa……
Vài bàn tay lướt qua lớp lông mềm mại mà hơi cứng của nó, gấu trúc đỏ mặt không đổi sắc, trái lại lại câu được nụ cười toe toét của mọi người.
Những cô gái đi cùng cũng dũng cảm lên tiếng: “Cái này có thể cho ăn được không?”
Nhân viên mỉm cười nói: “Chúng tôi tuân theo nguyên tắc tự nguyện ha, chỉ cần gấu trúc đỏ chịu ăn thì có thể cho ăn, ở đây hoạt động cho ăn là từ 300 trở lên, còn 2000 tệ thì có thể vào khu giao lưu, được tận hưởng niềm vui bị gấu trúc đỏ vây quanh.”
Cô gái vừa hỏi lập tức im bặt.
“Cái kiểu tự nguyện này đắt quá đó nha!”
“300 chắc chỉ được một người cho ăn thôi hả? Thôi bỏ đi, 300 cũng đủ để đặt một suất đơn ở Trường Lạc Cư rồi…”
“Hu hu hu, niềm vui của tôi không đáng 2000…”
Tống Đàm đứng bên nghe thấy rất thú vị, phát hiện bạn mới của Kiều Kiều thật sự rất dễ thương, bèn quay đầu hỏi Lục Xuyên: “Tỷ phú, anh có phải đang muốn nói 2000 không mắc không?”
Thao Dang
Trong mắt Lục Xuyên thoáng hiện ý cười: “2000 thật sự không đắt. Bất quá, nếu dựa theo quan niệm tiêu dùng của em, thì tiền nên dùng cho ăn mặc ở đi là có hiệu quả nhất, còn nếu dùng cho cảm xúc, thì lại phải xem từng người thôi.”
“Ví dụ, nếu để cho Kiều Kiều tự bỏ ra 2000, chắc cậu nhóc đau lòng đến khóc mất.”
Lời vừa dứt, chỉ thấy Kiều Kiều đã mạnh mẽ gật đầu: “300 thật sự quá đắt rồi! Chị ơi chị đừng buồn, em có thể cho ăn! Chút nữa em cho ăn, chị có thể xem nha!”
Những người bạn mới: “…”
Không biết nên nói gì, chỉ có thể khen một câu, thật chu đáo quá.
Quả nhiên, Kiều Kiều liền cầm cà rốt đi tìm nhân viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng bao lâu sau, nhân viên đã giúp xử lý xong cà rốt, vừa dẫn cậu đến bên tường, vừa nói: “Con gấu trúc đỏ gan nhất tên là Cam Cam, nó thích nhất là ăn quýt đường, dạo gần đây quýt đường gần như không mua được nữa, nên mỗi ngày nó chỉ được ăn một quả, chúng tôi chuẩn bị cũng chỉ thế thôi, còn cà rốt này của em, chị không biết nó có thích ăn không.”
Kiều Kiều lập tức tự tin lên: “Thích ăn chứ ạ! Mao Mao cũng thích ăn mà!”
Gấu trúc lớn và gấu trúc đỏ tuy hình dáng và vóc dáng khác nhau một trời một vực, nhưng thực đơn của chúng lại tương đối giống nhau. Nhân viên nghe xong thì bật cười: “Được rồi, thử xem sao.”
Trong nhóm nội bộ của cả vườn thú đều đã biết hôm nay có măng tươi 20 tệ một cân đặc c.ung cho Nhung Nhung đang mang thai, còn cà rốt và cải thảo 6 tệ một cân cho Mao Mao, hóa ra gấu trúc đỏ của bọn họ cũng được ăn nữa à!
Lúc này, Kiều Kiều đã bưng một chiếc thau inox, bên trong là những khúc cà rốt cắt sẵn, phần đầu cà rốt xanh mướt còn tươi mới đặt riêng một bên, trông đặc biệt hấp dẫn.
Con gan nhất quả nhiên là Cam Cam, nó ngay lập tức leo xuống từ món đồ chơi môi trường bên cạnh, cái đuôi tròn dày của nó quét qua tay du khách dọc đường, khiến ai ai cũng ngứa ngáy trong lòng.
Mà Kiều Kiều khi cho ăn lại nghiêm túc tuân theo lời dặn của Lục Xuyên: Không chủ động, không cưỡng ép, không đột ngột.
Lúc này, thau được cậu ôm trước n.g.ự.c, khúc cà rốt đặt trên lòng bàn tay, lặng lẽ đưa ra.
Cam Cam nhìn chằm chằm một lúc, rồi cũng duỗi móng ra đón, trong lúc đó, cái đuôi của nó lại bị cô gái bên cạnh khẽ chạm vào.
Gấu trúc đỏ ăn uống y như gấu trúc lớn, cũng rất tao nhã, hơn nữa chúng còn rất khéo dùng một tay giữ miếng cà rốt, rồi cho vào miệng nhai “rắc rắc rắc”...
Điểm khác duy nhất là miệng của chúng nhỏ hơn một chút, ăn cũng chậm hơn đôi chút.
Nhân viên đứng bên cạnh lại hơi kinh ngạc, quả nhiên cà rốt sáu tệ một cân có khác!
Phải biết rằng gấu trúc đỏ ở vườn thú Sơn Thành, phần lớn thời gian thức ăn chính là hỗn hợp táo và thức ăn dinh dưỡng, tuyệt đối không phải vì lấy lòng khách mà cho ăn những thứ kém chất lượng hay không đủ no, nhìn thân hình tròn vo của chúng là biết, ăn uống rất tốt.
Đối với Cam Cam, cà rốt vốn không phải món ưa thích, nhưng giờ đây nó lại dùng một tay giữ lấy khúc cà rốt, từng miếng từng miếng nhai chậm rãi, không chỉ kiên nhẫn mà còn làm ngơ trước những bàn tay đang sờ qua sờ lại bên cạnh...
Quả nhiên, đáng đồng tiền bát gạo!
Nhân viên trong lòng ngứa ngáy, thật ra, táo cũng đâu rẻ hơn là bao, thêm chút cà rốt chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?
Ngay khoảnh khắc đó, lại có một con gấu trúc đỏ khác nhảy lên bức tường.
Mắt Kiều Kiều sáng rực, lập tức duỗi tay đặt thêm một khúc cà rốt lên, ai ngờ con kia vừa đến gần, chỉ thấy Cam Cam đã lập tức đứng bật dậy, lông toàn thân xù lên, răng nanh lộ ra, khiến cô gái bên cạnh sợ hãi không dám lén sờ nữa!
“Á! Sắp đ.á.n.h nhau à?”
“Không thể nào? Trước đây mình đến còn xem video chính thức, chúng nó vẫn ăn chung một máng cơ mà?”
“Đúng đó, hay là nó đang bực mình, muốn đ.á.n.h nhau à?”
“Đừng nói vậy, gấu trúc đỏ đ.á.n.h nhau dữ lắm đó, c.ắ.n người cũng rất…”
Câu nói dừng giữa chừng.
Bởi vì Cam Cam đã lao thẳng lên phía trước, ngay trên bức tường không rộng lắm, nó và con mới đến đ.á.n.h nhau rồi!
Điều buồn cười nhất là, cả hai đều không mở miệng, vì trong miệng đều ngậm một khúc cà rốt!
Chỉ thấy bốn chân đá loạn xạ, lông bay tứ tung, xoắn lại như hai con mèo, nhưng lại không há miệng!
c.uối cùng, Cam Cam không nhịn nổi nữa, há miệng định cắn…
“Bộp.”
Khúc cà rốt còn lại chưa đến một phần tư liền rơi thẳng xuống đám cỏ phía sau bức tường.
Cam Cam lập tức đờ người tại chỗ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









