Đó thật sự là một câu hỏi hay.

Kiều Kiều suy nghĩ hồi lâu, rồi nghiêm túc đáp: “Bởi vì Hương Hương có ba khác, là sau này nhà e mới nuôi thêm.”

Ồ, mối quan hệ cha con này… đúng là hơi phức tạp thật.

Ba cô gái thu lại sự chú ý, lần này lại giơ điện thoại hướng về phía trước, nhắm ngay Cam Cam mà nói:

“Mau mau mau! Cà rốt em cho ăn được yêu thích thế kia, sao em không quay video lại đi?”

“Hả?”

Kiều Kiều ngẩn người một chút, rồi đôi mắt bỗng sáng lên: “Chị ơi, em có thể dẫn các bạn nhỏ xem gấu trúc đỏ không?”

Tống Đàm nghĩ một lát rồi đáp: “Thôi, đừng thì hơn. Vườn thú có quy định, khu triển lãm gấu trúc chỉ cho phép người được mời đặc biệt mới được livestream. Các khu khác tuy không ghi rõ, nhưng đông người như vậy, quay phát lên cũng dễ dính hình người khác…”

Cô còn chưa nói hết, Kiều Kiều đã hiểu ngay, gật đầu liên tục:

“Vâng vâng vâng, em biết rồi! Ở nhà mấy cô chú livestream cũng phải xin phép trước mới được lên hình mà.”

Rồi cậu lại vui vẻ nhìn Cam Cam:

“Vậy thì em không phát sóng đâu! Em cũng quay video thôi.”

“Không sao,” Lục Xuyên cười nhìn cậu: “Nếu em không muốn quay, anh quay giúp em. Em cứ thoải mái mà xem.”

Kiều Kiều lắc đầu: “Không được đâu! Em muốn vừa xem vừa quay, như vậy không chỉ nhớ trong đầu, mà mấy năm sau xem lại video vẫn nhớ được, rất đáng mà!”

“Đúng đúng đúng!” Cô gái bên cạnh cũng đồng tình gật đầu:

“Hồi trước tôi đi du lịch, người ta nói phải giữ cảnh đẹp trong mắt, trong tim, trong đầu, đừng chỉ lo chụp hình… Kết quả là tôi giữ thì có giữ, mà não lại không chịu hợp tác…”

Sau đó chẳng bao lâu đã quên sạch phong cảnh đó luôn… hu hu, trí nhớ sinh viên thời nay thật quá thảm! Thế là, đám người trẻ lại giơ máy quay hướng về phía Cam Cam, mắt cũng chăm chú dõi theo.

Còn Cam Cam thì đang ra sức hự hự phấn đấu, thân là một con gấu trúc đỏ, cấu tạo cơ thể của nó khiến việc kéo cái chậu còn vất vả hơn con người nhiều. Lúc này, đối mặt với bậc thang gỗ xoắn quanh thân cây leo, con Cam Cam tròn trịa đã đứng đờ ra, suy nghĩ mất một hồi lâu.

Cái chậu inox bị nó kéo được trong tay, nhưng tay lại phải dùng để leo! Bậc thang cũng phải leo!

Sau khi do dự nửa ngày, c.uối cùng nó nghĩ ra một “kế thông minh”: đó là, tự mình leo lên trước, rồi nằm ngang người, dùng miệng và vuốt kéo cái chậu lên theo.

Cách này quả thật rất “thông minh”, khiến khán giả xung quanh đồng loạt ồ lên thán phục. Nhưng dù sao Cam Cam vẫn là Cam Cam, nó có lẽ chưa biết rằng cái chậu này…

Lúc này, Cam Cam đã leo được lên bậc thang gỗ, người cũng khéo léo nằm ngang ra, vừa dùng miệng vừa dùng vuốt c.ắ.n lấy mép chậu, rồi lùi dần lên bậc.

Sau đó… bậc thang nghiêng, thân nó cũng nghiêng, cái chậu cũng nghiêng… và miếng cà rốt tròn tròn trên cùng chẳng nghe lệnh ai, lăn một vòng, lăn hai vòng, lăn ba vòng… rồi lăn “tùm tùm tùm” rớt thẳng xuống đất!

Cam Cam c.h.ế.t lặng!

Là một con gấu trúc đỏ đến cả 1/4 miếng cà rốt cũng không muốn bỏ, lúc này nó há miệng, phát ra tiếng “ca ca ca” đầy phẫn nộ.

Thế là, ngay trước bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo, cái chậu inox keng keng két két trượt mấy cái trên bậc thang gỗ, rồi rơi thẳng xuống bụi cỏ.

Cà rốt văng tứ tung!

“Ca!!”

Cam Cam lập tức ngã gục trên bậc thang, đuôi duỗi thẳng, xù phồng cả lên. Trong miệng còn phát ra âm thanh “ca” vừa giống tiếng ch.ó vừa giống tiếng vịt, nghe đầy tuyệt vọng…

Nhưng du khách thì thật là… không có lòng trắc ẩn chút nào.

Cam Cam t.h.ả.m hại như thế rồi, mà họ không những chẳng thương, ngược lại còn cười muốn gập người!

Lúc này, trong đám đông bắt đầu vang lên những tiếng cười cố nén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ban đầu chỉ là vài tiếng “phụt phụt” khe khẽ không kìm được, sau đó có người bụm miệng phát ra tiếng cười trầm đục, c.uối cùng cả đám đều đồng loạt bụm miệng, khiến cả đoạn đường trong khu tham quan ngập trong thứ âm thanh quái dị mà nén nhịn, vừa buồn cười vừa ngột ngạt.

Gấu trúc đỏ vốn nhát gan, dễ bị kích thích, nhưng giờ trái tim Cam Cam đã vỡ vụn mất rồi, làm gì còn tinh thần mà “kích thích” được nữa!

Nó đờ ra trên bậc thang suốt nửa ngày, gương mặt ngốc nghếch ấy bị vô số người chụp lại, chắc chắn sau này sẽ lan khắp mạng, trở thành một ngôi sao lưu lượng mới của vườn thú Sơn Thành.

Thế nhưng lúc này, tiếng kim loại của chậu inox đập xuống đá, cùng âm thanh lộc cộc của những miếng cà rốt lăn lông lốc, cộng thêm mùi vị quyến rũ đặc trưng của chúng, tất cả đã khiến những con gấu trúc đỏ vốn lười ra ngoài cũng đồng loạt chui ra khỏi rừng!

Đôi mắt nâu sẫm, cái mũi đen nhánh, lông n.g.ự.c nâu đen lan đến tận cằm rồi lại xen lẫn những dải màu đỏ cam rực rỡ, chiếc đuôi to xù c.uộn thành hình chữ C mềm mại, từng con một lanh lợi chui ra, cào cào trong bụi cỏ nhặt cà rốt, chẳng ai còn buồn để ý tới trái tim tan nát của Cam Cam nữa.

“Ca!”

Cam Cam tức giận dựng hết lông, bốn chân xoè ra nhảy thẳng xuống!

Những miếng cà rốt đó, rõ ràng đều là phần mà nó có thể độc chiếm cơ mà!

Thao Dang

Nó vừa nhảy xuống đã ngay lập tức nhe nanh múa vuốt, đứng phắt dậy trước mặt con gần nhất. Đối phương cũng chẳng vừa, hai con cùng giơ hai chân lên đối đầu, rồi trong khoảnh khắc liền lao vào ôm nhau đ.á.n.h loạn, đạp tới đá lui, cỏ bay tứ tung.

Nhưng mặc kệ hai con đó đ.á.n.h nhau dữ dội thế nào, những con gấu trúc đỏ khác vẫn cực kỳ tập trung vào… gặm cà rốt: rốp rốp rốp…

Chúng vừa nhai vừa tiến đến gần chỗ Cam Cam!

Vô thức, Cam Cam thè lưỡi ra, l.i.ế.m một cái lên mũi.

Cái lưỡi của nó đã ngửi thấy mùi hương đặc trưng của cà rốt lan trong không khí, thế là lại “ca” lên một tiếng, rồi thản nhiên bò ra khỏi chiến trường, tìm được một miếng cà rốt trong bụi cỏ và cũng rốp một cái c.ắ.n xuống.

Cảnh tượng trông chẳng có tí phong thái anh hùng nào, dáng đ.á.n.h nhau oai phong cũng bay biến sạch, nhưng… tất cả đám gấu trúc đỏ đều ùa ra ngoài, mỗi con nắm một miếng cà rốt, rốp rốp nhai…

Khách tham quan dựa trên tường rào chụp không biết bao nhiêu tấm ảnh, điện thoại vang tách tách tách liên tục, còn ba cô gái bên cạnh thì vừa thỏa mãn vừa cảm thán:

“Vườn thú này đáng tiền quá đi mất!!!”

Rồi họ còn trịnh trọng cảm ơn Kiều Kiều:

“Tống Kiều, nhờ em mà bọn chị mới được thấy cảnh tượng này! Cảm ơn em đã cống hiến cho tình bạn của chúng ta!”

“Cảm ơn em đã tôn trọng giá vé của chị!”

“Nhưng mà… đây là hạng mục cho ăn của em, giờ em còn chưa cho được miếng nào… vườn thú có hoàn tiền không nhỉ?”

“Wow!”

Đôi mắt Kiều Kiều sáng rực. Trong lòng cậu nghĩ, hèn chi chị gái thích con gái hơn, con gái nói chuyện thật dễ nghe quá đi! Không giống chút nào với Trần Trì hay Dương Chính Tâm cả!

Lúc này cậu liền lắc đầu:

“Em nói nhỏ cho các chị nghe, hạng mục này là vườn thú đặc biệt mời bọn em trải nghiệm, không tốn tiền đâu.”

“Wow!”

Ba cô gái lại nhìn quanh một vòng, rồi thì thào:

“Các em là người nổi tiếng hả? Streamer? Đến quay quảng bá hả? Không ngờ gấu trúc đỏ lại hợp tác đến vậy, chắc hiệu quả sẽ cực kỳ tốt luôn!”

Kiều Kiều lắc đầu, còn đang định nói thêm, thì đám đông bỗng xôn xao:

“Mau mau mau! Nhìn kìa! Gấu trúc đỏ lại trèo lên rồi!”

“Trời ơi, đúng là vận may của thần tiên! Hôm nay chúng nó đều chịu ‘làm việc’ hết luôn!”

“Tôi đoán là cà rốt bên dưới chưa đủ ăn, không đủ chia rồi…”

“Ê, là hạng mục cho ăn của ai vậy? Tôi cũng muốn thử một lần!”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện