Mỗi lần đều làm nàng đỏ mặt.
Ngày tiễn nàng xuất cung, ta giao cho nàng một rương đồ:
“Trong nhà hiện giờ túng thiếu, mười dặm hồng trang mà huynh trưởng hứa với ngươi bốn năm trước không cho được, đành ủy khuất ngươi.”
“Những thứ này ngươi cứ cầm lấy. Vân Cẩn, ngươi và ta nhiều năm xưng hô tỷ muội, sớm đã như tỷ muội ruột.”
Nàng cũng rơi nước mắt, khóc hồi lâu mới chịu lên xe ngựa.
Chia tay tri kỷ nhưng ta lại rất vui, trên đường hồi cung thậm chí còn khe khẽ ngân nga khúc hát.
Đến trước cửa Ninh Tú Cung, ta dừng bước.
“Ninh đại nhân, chẳng lẽ lần này lại làm mất đồ nữa sao?”
Ninh Tòng Văn dường như đã hạ quyết tâm nào đó, hắn quỳ xuống.
“Quý phi nương nương, thuộc hạ có một việc cầu xin.”
Ta cho lui cung nhân bên cạnh, hắn mới do dự mở miệng:
“Thuộc hạ vốn là thị vệ thân cận của bệ hạ, năm đó mỗi lần bệ hạ lưu lại Ninh Tú Cung, thuộc hạ… thuộc hạ đều mơ những giấc mộng hoang đường.”
“Nay nghĩ lại, e rằng không phải là mộng. Năm đó nữ t.ử bị thuộc hạ mạo phạm, hẳn đang làm việc trong cung của Quý phi nương nương.”
“Thuộc hạ nhất định sẽ gánh trách nhiệm, cưới nàng làm thê t.ử, mong nương nương thành toàn.”
Bước chân ta khựng lại, không trả lời hắn.
Thấy ta rời đi, hắn có chút sốt ruột, nhưng giây sau ta ra hiệu cho hắn theo.
Ta dừng lại ở thiên điện, trên chiếc giường nhỏ trong phòng, hai hài nhi ngủ say.
Ninh Tòng Văn không hiểu ý ta, lại thấy không hợp lễ nghi, mãi một lúc sau mới chần chừ bước vào tẩm điện.
Ta chỉnh lại chăn cho hai đứa trẻ, mày mắt cũng trở nên dịu dàng.
“Nam hài tên Yến Thư, nữ hài Yến Khê, là huynh trưởng đặt.”
Thấy hắn không lên tiếng, ta xoay người lại, nửa cười nửa không nhìn chằm chằm hắn.
“Chẳng phải ngươi nói muốn cưới nữ t.ử mà ngươi đã mạo phạm sao? Một vị chỉ huy sứ lại muốn cưới Quý phi đương triều, đúng là chuyện xưa nay hiếm.”
Ninh Tòng Văn đầu tiên là sững sờ, một lát sau sắc mặt đại biến, hồi lâu không nói nên lời trọn câu.
“Ngươi… ngươi, ta… ta…”
Cuối cùng, Ninh Tòng Văn như chịu đả kích cực lớn, hoảng hốt bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng hắn, ta bĩu môi.
Không biết lão Ninh vương dạy dỗ thế nào, tinh minh cả đời, nhi t.ử lại không chịu được chuyện.
Phụ thân của bọn trẻ chậm chạp như vậy, xem ra con ta càng không có duyên với ngôi vị hoàng đế rồi.
Ta cầm trống lắc, dỗ dành hai đứa trẻ vừa bị hắn làm tỉnh giấc.
“Mẫu thân ở đây, Thư nhi Khê nhi ngoan.”
Tâm phúc của ta có chút lo lắng:
“Nương nương, thả hắn đi như vậy, lỡ hắn ra ngoài nói bậy thì sao?”
Ta nhẹ nhàng lắc trống, đầu cũng không ngẩng lên:
“Từ lần trước gặp hắn ta đã bảo Thẩm gia phái người theo dõi rồi. Dù hắn có nói ra, ở kinh thành này lại có ai tin lời hắn chứ? Thư nhi Khê nhi đừng sợ, có mẫu thân ở đây.”
17
Có đôi chút lệch so với suy nghĩ của ta, tên tiểu t.ử ấy ngày thứ hai vậy mà lại đến nữa, dường như cuối cùng cũng đã chấp nhận tất cả chuyện này.
Ta quan sát thế cờ trước mắt, đặt một chiếc hộp lên bàn án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ninh Tòng Văn khẽ nhíu mày.
“Đây là gì?”
Ta không nhìn hắn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tiền bịt miệng. Cầm tiền rồi thì đừng đến nữa.”
Hắn bỗng sải bước lên phía trước, quỳ xuống bên cạnh ta.
“Quý phi nương nương coi thuộc hạ là hạng người gì?”
Bị hắn làm loạn mạch suy nghĩ, ta nghiêng đầu nhìn hắn, trong mắt nhiều thêm mấy phần không kiên nhẫn.
“Chê ít?”
Ninh Tòng Văn vội vàng ôm quyền.
“Thuộc hạ không phải ý đó, mà là… thuộc hạ đã nói sẽ chịu trách nhiệm, thì nhất định không làm kẻ vong ân phụ nghĩa.”
Ta tức đến bật cười.
“Ý ngươi là… ngươi muốn chịu trách nhiệm với Thẩm Quý phi đương triều?”
Hắn dường như cũng cảm thấy hoang đường, nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.
Ta tiếp tục nhìn về bàn cờ.
“Nếu ngươi cảm thấy lương tâm không yên, bản cung có thể cho ngươi ở lại bên cạnh. Nhưng ngươi cũng biết rồi đấy, trong hậu cung, người có thể ở bên cạnh phi tần hầu hạ, chỉ có… hoạn quan mà thôi. Ninh đại nhân, nghĩ thông rồi thì cầm tiền về đi, bản cung không cần người khác chịu trách nhiệm.”
Ta nhìn bàn cờ, trong lòng nhất thời bực bội rối ren.
Thấy Ninh Tòng Văn hồi lâu không nói, ta lại quay sang nhìn hắn.
Ninh Tòng Văn nhíu c.h.ặ.t mày, thần sắc nghiêm trọng, vậy mà thật sự đang do dự lựa chọn.
Một lúc lâu sau, Ninh Tòng Văn trịnh trọng mở miệng:
“Được, tai họa do thuộc hạ gây ra, thì thuộc hạ nên gánh lấy hậu quả.”
Lần này ngược lại là ta sững người.
Ở khoảng cách gần như vậy, Ninh Tòng Văn thấy ta không chớp mắt nhìn hắn, liền ho khẽ một tiếng rồi dời ánh mắt đi.
Ta không trả lời, gọi hắn lui ra.
Tâm phúc có chút lo lắng, nhưng ta khoát tay.
“Yên tâm, ta sẽ không tin hắn. Lão Ninh vương chỉ có hai nhi t.ử, Ninh Tòng Văn có lẽ biết ta không thể thật sự làm gì hắn.”
Ngày hôm sau, người của Thẩm gia chặn hắn lại ngoài Tịnh Thân Phòng.
Lão Ninh vương không biết nhi t.ử mình đã có dự tính như vậy, nghe nói hôm đó lão Ninh vương quất gãy liền hai cây roi.
Nhưng ngày kế tiếp, Ninh Tòng Văn lại đến.
Ta đau đầu, người này sao lại đuổi không đi vậy chứ? “Quý phi nương nương, Tòng Văn đã hạ quyết tâm, vì sao nương nương còn ngăn cản?”
Ta xoa xoa thái dương.
“Nếu đã không cần ngươi chịu trách nhiệm, đi là xong, cớ sao ngươi lại cố chấp đến vậy?”
Lần này hắn không né tránh ánh mắt của ta, dứt khoát nói:
“Thuộc hạ không muốn nửa đời sau sống trong day dứt lương tâm.”
Ta ném quân cờ trở lại vào hũ, cũng nghiêm túc hẳn lên.
“Được, vậy bản cung giữ ngươi lại. Từ ngày mai, làm hộ vệ trước cửa Ninh Tú Cung. Khi nào bản cung vui, sẽ cho ngươi gặp Thư nhi và Khê nhi.”
“Ninh Tòng Văn, huynh trưởng ngươi từ nhỏ thể nhược đa bệnh, ngươi không phải không có cơ hội kế thừa tước vị. Ngươi thật sự cam lòng ở đây làm một hộ vệ nhỏ bé sao?”
Ngày tiễn nàng xuất cung, ta giao cho nàng một rương đồ:
“Trong nhà hiện giờ túng thiếu, mười dặm hồng trang mà huynh trưởng hứa với ngươi bốn năm trước không cho được, đành ủy khuất ngươi.”
“Những thứ này ngươi cứ cầm lấy. Vân Cẩn, ngươi và ta nhiều năm xưng hô tỷ muội, sớm đã như tỷ muội ruột.”
Nàng cũng rơi nước mắt, khóc hồi lâu mới chịu lên xe ngựa.
Chia tay tri kỷ nhưng ta lại rất vui, trên đường hồi cung thậm chí còn khe khẽ ngân nga khúc hát.
Đến trước cửa Ninh Tú Cung, ta dừng bước.
“Ninh đại nhân, chẳng lẽ lần này lại làm mất đồ nữa sao?”
Ninh Tòng Văn dường như đã hạ quyết tâm nào đó, hắn quỳ xuống.
“Quý phi nương nương, thuộc hạ có một việc cầu xin.”
Ta cho lui cung nhân bên cạnh, hắn mới do dự mở miệng:
“Thuộc hạ vốn là thị vệ thân cận của bệ hạ, năm đó mỗi lần bệ hạ lưu lại Ninh Tú Cung, thuộc hạ… thuộc hạ đều mơ những giấc mộng hoang đường.”
“Nay nghĩ lại, e rằng không phải là mộng. Năm đó nữ t.ử bị thuộc hạ mạo phạm, hẳn đang làm việc trong cung của Quý phi nương nương.”
“Thuộc hạ nhất định sẽ gánh trách nhiệm, cưới nàng làm thê t.ử, mong nương nương thành toàn.”
Bước chân ta khựng lại, không trả lời hắn.
Thấy ta rời đi, hắn có chút sốt ruột, nhưng giây sau ta ra hiệu cho hắn theo.
Ta dừng lại ở thiên điện, trên chiếc giường nhỏ trong phòng, hai hài nhi ngủ say.
Ninh Tòng Văn không hiểu ý ta, lại thấy không hợp lễ nghi, mãi một lúc sau mới chần chừ bước vào tẩm điện.
Ta chỉnh lại chăn cho hai đứa trẻ, mày mắt cũng trở nên dịu dàng.
“Nam hài tên Yến Thư, nữ hài Yến Khê, là huynh trưởng đặt.”
Thấy hắn không lên tiếng, ta xoay người lại, nửa cười nửa không nhìn chằm chằm hắn.
“Chẳng phải ngươi nói muốn cưới nữ t.ử mà ngươi đã mạo phạm sao? Một vị chỉ huy sứ lại muốn cưới Quý phi đương triều, đúng là chuyện xưa nay hiếm.”
Ninh Tòng Văn đầu tiên là sững sờ, một lát sau sắc mặt đại biến, hồi lâu không nói nên lời trọn câu.
“Ngươi… ngươi, ta… ta…”
Cuối cùng, Ninh Tòng Văn như chịu đả kích cực lớn, hoảng hốt bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng hắn, ta bĩu môi.
Không biết lão Ninh vương dạy dỗ thế nào, tinh minh cả đời, nhi t.ử lại không chịu được chuyện.
Phụ thân của bọn trẻ chậm chạp như vậy, xem ra con ta càng không có duyên với ngôi vị hoàng đế rồi.
Ta cầm trống lắc, dỗ dành hai đứa trẻ vừa bị hắn làm tỉnh giấc.
“Mẫu thân ở đây, Thư nhi Khê nhi ngoan.”
Tâm phúc của ta có chút lo lắng:
“Nương nương, thả hắn đi như vậy, lỡ hắn ra ngoài nói bậy thì sao?”
Ta nhẹ nhàng lắc trống, đầu cũng không ngẩng lên:
“Từ lần trước gặp hắn ta đã bảo Thẩm gia phái người theo dõi rồi. Dù hắn có nói ra, ở kinh thành này lại có ai tin lời hắn chứ? Thư nhi Khê nhi đừng sợ, có mẫu thân ở đây.”
17
Có đôi chút lệch so với suy nghĩ của ta, tên tiểu t.ử ấy ngày thứ hai vậy mà lại đến nữa, dường như cuối cùng cũng đã chấp nhận tất cả chuyện này.
Ta quan sát thế cờ trước mắt, đặt một chiếc hộp lên bàn án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ninh Tòng Văn khẽ nhíu mày.
“Đây là gì?”
Ta không nhìn hắn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tiền bịt miệng. Cầm tiền rồi thì đừng đến nữa.”
Hắn bỗng sải bước lên phía trước, quỳ xuống bên cạnh ta.
“Quý phi nương nương coi thuộc hạ là hạng người gì?”
Bị hắn làm loạn mạch suy nghĩ, ta nghiêng đầu nhìn hắn, trong mắt nhiều thêm mấy phần không kiên nhẫn.
“Chê ít?”
Ninh Tòng Văn vội vàng ôm quyền.
“Thuộc hạ không phải ý đó, mà là… thuộc hạ đã nói sẽ chịu trách nhiệm, thì nhất định không làm kẻ vong ân phụ nghĩa.”
Ta tức đến bật cười.
“Ý ngươi là… ngươi muốn chịu trách nhiệm với Thẩm Quý phi đương triều?”
Hắn dường như cũng cảm thấy hoang đường, nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.
Ta tiếp tục nhìn về bàn cờ.
“Nếu ngươi cảm thấy lương tâm không yên, bản cung có thể cho ngươi ở lại bên cạnh. Nhưng ngươi cũng biết rồi đấy, trong hậu cung, người có thể ở bên cạnh phi tần hầu hạ, chỉ có… hoạn quan mà thôi. Ninh đại nhân, nghĩ thông rồi thì cầm tiền về đi, bản cung không cần người khác chịu trách nhiệm.”
Ta nhìn bàn cờ, trong lòng nhất thời bực bội rối ren.
Thấy Ninh Tòng Văn hồi lâu không nói, ta lại quay sang nhìn hắn.
Ninh Tòng Văn nhíu c.h.ặ.t mày, thần sắc nghiêm trọng, vậy mà thật sự đang do dự lựa chọn.
Một lúc lâu sau, Ninh Tòng Văn trịnh trọng mở miệng:
“Được, tai họa do thuộc hạ gây ra, thì thuộc hạ nên gánh lấy hậu quả.”
Lần này ngược lại là ta sững người.
Ở khoảng cách gần như vậy, Ninh Tòng Văn thấy ta không chớp mắt nhìn hắn, liền ho khẽ một tiếng rồi dời ánh mắt đi.
Ta không trả lời, gọi hắn lui ra.
Tâm phúc có chút lo lắng, nhưng ta khoát tay.
“Yên tâm, ta sẽ không tin hắn. Lão Ninh vương chỉ có hai nhi t.ử, Ninh Tòng Văn có lẽ biết ta không thể thật sự làm gì hắn.”
Ngày hôm sau, người của Thẩm gia chặn hắn lại ngoài Tịnh Thân Phòng.
Lão Ninh vương không biết nhi t.ử mình đã có dự tính như vậy, nghe nói hôm đó lão Ninh vương quất gãy liền hai cây roi.
Nhưng ngày kế tiếp, Ninh Tòng Văn lại đến.
Ta đau đầu, người này sao lại đuổi không đi vậy chứ? “Quý phi nương nương, Tòng Văn đã hạ quyết tâm, vì sao nương nương còn ngăn cản?”
Ta xoa xoa thái dương.
“Nếu đã không cần ngươi chịu trách nhiệm, đi là xong, cớ sao ngươi lại cố chấp đến vậy?”
Lần này hắn không né tránh ánh mắt của ta, dứt khoát nói:
“Thuộc hạ không muốn nửa đời sau sống trong day dứt lương tâm.”
Ta ném quân cờ trở lại vào hũ, cũng nghiêm túc hẳn lên.
“Được, vậy bản cung giữ ngươi lại. Từ ngày mai, làm hộ vệ trước cửa Ninh Tú Cung. Khi nào bản cung vui, sẽ cho ngươi gặp Thư nhi và Khê nhi.”
“Ninh Tòng Văn, huynh trưởng ngươi từ nhỏ thể nhược đa bệnh, ngươi không phải không có cơ hội kế thừa tước vị. Ngươi thật sự cam lòng ở đây làm một hộ vệ nhỏ bé sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









