Hắn dùng hành động trả lời ta.
Ba năm sau đó, bất kể xuân hạ thu đông, bất kể nắng gắt hay mưa lớn xối xả, hắn đều đứng gác trước cửa Ninh Tú Cung.
Có lúc ta sẽ dẫn Thư nhi và Khê nhi chơi đùa trong viện.
Hắn luôn lén quay đầu lại, nhìn hai đứa trẻ, khóe miệng cũng vô thức cong lên.
Cho đến năm thứ tư, huynh trưởng của Ninh Tòng Văn bệnh nặng.
Lão vương gia sau khi suy nghĩ kỹ càng, quyết định truyền tước vị cho Ninh Tòng Văn.
Triệu gọi mấy phen, Ninh Tòng Văn vẫn không chịu nhả lời, vẫn đứng trước cửa Ninh Tú Cung.
Ta ôm Khê nhi đứng ở cửa.
“Về nhà đi, nếu không lần này lão vương gia không chỉ quất gãy hai cây roi đâu.”
Hắn lắc đầu.
Cứ giằng co như vậy một thời gian dài, chọc lão vương gia tức đến mức cầm roi đuổi vào tận cung, làm huynh trưởng hắn tức giận đến mức tại chỗ phun ra một ngụm m.á.u.
Nhưng cũng coi như trong họa có phúc, khối m.á.u ứ tích lâu ngày được đẩy ra, tinh thần con người cũng khá hơn hẳn.
Lão vương gia cũng không còn ép Ninh Tòng Văn về nhà nữa.
Lại qua thêm hai năm, đúng độ tuổi hai đứa trẻ chạy nhảy điên cuồng.
Nói ra cũng kỳ lạ, chúng luôn thích kéo Ninh Tòng Văn chơi cùng.
Nhìn khoảng trời đất trong cung này, kiếp trước Thẩm gia không sống nổi đến năm nay, nhưng nay thì mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Năm nay, huynh trưởng cùng Vân Cẩn có thêm đứa con thứ hai, hiện giờ bên giường nàng, đuôi cáo đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
Dật Ninh vẫn chưa thành thân, nhưng nghe nói Dật Bình lại đã có người trong lòng.
Trong buổi vây săn, nàng múa một cây ngân thương khí thế bàng bạc, làm một vị tiểu công t.ử văn nhược nhìn đến ngây người.
Từ đó ngày nào cũng theo sau Dật Bình, nghe nói đến lần thứ mười bảy bị nàng đuổi đi thì bỗng nhiên lại thấy đối phương nhìn cũng thuận mắt.
Ta nhìn Ninh Tòng Văn, hai tay mỗi tay bế một đứa trẻ, cũng không tự giác mỉm cười.
Cuộc sống như vậy, cũng không tệ.
Đợi đến khi hai đứa trẻ tròn mười tuổi, ta liền quyết định để huynh trưởng dẫn chúng vào quân doanh rèn luyện.
Con của Tống Đáp Ứng lúc bảy tuổi đã có thể xuất khẩu thành chương, nay bàn luận đến đại sự gia quốc, càng suy nghĩ chu toàn, góc độ mới mẻ.
Người kế vị thái t.ử tương lai hầu như không còn gì phải nghi ngờ.
Cánh cửa điện của Ninh Tú Cung ta đã nhìn suốt mười hai năm, nhưng hôm nay nhìn lại, lại khiến ta đặc biệt chán ghét.
Ninh Tòng Văn từ ngoài cửa đi tới.
Thời gian trước, lão vương gia đã là lần thứ tư thúc giục hắn về nhà bàn chuyện hôn sự, nhưng hắn vẫn bướng bỉnh đứng ở trước cửa Ninh Tú Cung này.
Nghe nói lần này lão vương gia đã quất gãy bốn cây roi.
Nhìn Ninh Tòng Văn khập khiễng bước về phía ta, ta không nhịn được bật cười.
“Nương nương ngày ngày đều chau mày không giãn, hôm nay cuối cùng cũng cười rồi.”
Ta nhìn mảnh trời xanh bị khung cửa cắt thành hình vuông, bất giác đem chuyện trong lòng nói ra.
“Ở nhà, phụ thân đặc biệt thương ta, ông không nỡ để ta theo huynh trưởng ra Bắc Cương, nên ta vẫn luôn sống yên ổn ở kinh thành.”
“Sau đó lại ở trong cung hưởng phú quý an nhàn suốt mười hai năm. Nhưng đến hôm nay, ta lại càng ngày càng muốn rời đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ninh Tòng Văn cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
“Nữ nhân hậu cung đa phần đều bị giam trong một mảnh trời xanh nhỏ bé này. Nhưng bất kể nương nương đi đâu, thuộc hạ nhất định theo cùng.”
Ta nhìn vào mắt hắn.
“Ninh Tòng Văn, ta muốn xuất cung.”
“Được.”
Hai năm sau, Thư nhi và Khê nhi rời cung theo cữu cữu ra ngoài rèn luyện.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Còn ta cũng quyết định rời cung.
Nhưng với thân phận là phi t.ử có con cái, ta phải vất vả xoay xở một phen mới thuận lợi xuất cung được.
Điều khiến ta không ngờ tới là Tống Đáp Ứng cũng đến tiễn ta, nàng nói cảm ơn ta năm xưa đã trượng nghĩa lên tiếng.
Giờ đây nàng đã là Hoàng Quý Phi, ta giao phó toàn bộ sự vụ hậu cung cho nàng.
Vì thế, ngày hôm đó đồng thời xảy ra ba chuyện.
Thẩm Quý Phi băng hà, đại nữ nhi thất lạc nhiều năm trước của Thẩm gia trở về nhà, thứ t.ử của Ninh vương cuối cùng cũng chịu nghe khuyên, về nhà bàn chuyện hôn sự.
Nhìn cung tường dần dần lùi xa, ta từ tận đáy lòng bật cười.
Đúng vậy, vị Thẩm Quý Phi trăm bề tính toán, ngày đêm lo âu kia đã c.h.ế.t rồi.
Những năm ta rời nhà, phụ thân ngày nào cũng sai người quét dọn tiểu các của ta.
Đó là sự lười nhác thư thái mà ta đã nhiều năm không cảm nhận được.
Ta cứ nghĩ sau khi về nhà cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc trọn vẹn, nào ngờ sáng sớm ngày thứ hai vừa hửng đã bị người gọi dậy.
Ninh Tòng Văn đến cầu hôn.
Lần này ta không đuổi hắn nữa.
Chỉ là phụ thân trừng mắt thổi râu, đ.á.n.h giá hắn hồi lâu, cuối cùng cũng nhận sính lễ.
Đêm tân hôn, Ninh Tòng Văn cẩn thận vén khăn trùm đầu của ta.
“Nương nương… không… nương t.ử, chúng ta nên vào động phòng rồi.”
Ta trêu hắn:
“Ngươi ngượng ngùng như vậy làm gì? Từ khi Thư nhi và Khê nhi chuyển sang thiên điện, ta chẳng phải vẫn thường nửa đêm kéo ngươi vào trong trướng đó sao?”
“Không giống, không giống.”
Hắn vừa nói vậy, vừa ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
“Khi đó nàng là Quý phi, ta là thị vệ. Còn bây giờ nàng là nương t.ử, ta là tướng công.”
Phiên ngoại 1:
“Ngươi nói với bọn họ đi, ngươi đi nói với bọn họ đi! Ta mới là người ngươi yêu nhất!”
Người nữ nhân gần như điên cuồng gào thét với nam nhân.
Nhưng lúc này, Tiêu Hành đã chẳng còn nửa phần kiên nhẫn.
Rõ ràng trước kia, hắn thích nhất chính là dáng vẻ giận dỗi của nàng ta.
Quyền lực đã bị gạt bỏ hoàn toàn.
Hắn cũng từng thử giãy giụa, nhưng cuối cùng trong tuyệt vọng phát hiện ra, hắn đã không thể xoay chuyển tình thế nữa rồi.
Ba năm sau đó, bất kể xuân hạ thu đông, bất kể nắng gắt hay mưa lớn xối xả, hắn đều đứng gác trước cửa Ninh Tú Cung.
Có lúc ta sẽ dẫn Thư nhi và Khê nhi chơi đùa trong viện.
Hắn luôn lén quay đầu lại, nhìn hai đứa trẻ, khóe miệng cũng vô thức cong lên.
Cho đến năm thứ tư, huynh trưởng của Ninh Tòng Văn bệnh nặng.
Lão vương gia sau khi suy nghĩ kỹ càng, quyết định truyền tước vị cho Ninh Tòng Văn.
Triệu gọi mấy phen, Ninh Tòng Văn vẫn không chịu nhả lời, vẫn đứng trước cửa Ninh Tú Cung.
Ta ôm Khê nhi đứng ở cửa.
“Về nhà đi, nếu không lần này lão vương gia không chỉ quất gãy hai cây roi đâu.”
Hắn lắc đầu.
Cứ giằng co như vậy một thời gian dài, chọc lão vương gia tức đến mức cầm roi đuổi vào tận cung, làm huynh trưởng hắn tức giận đến mức tại chỗ phun ra một ngụm m.á.u.
Nhưng cũng coi như trong họa có phúc, khối m.á.u ứ tích lâu ngày được đẩy ra, tinh thần con người cũng khá hơn hẳn.
Lão vương gia cũng không còn ép Ninh Tòng Văn về nhà nữa.
Lại qua thêm hai năm, đúng độ tuổi hai đứa trẻ chạy nhảy điên cuồng.
Nói ra cũng kỳ lạ, chúng luôn thích kéo Ninh Tòng Văn chơi cùng.
Nhìn khoảng trời đất trong cung này, kiếp trước Thẩm gia không sống nổi đến năm nay, nhưng nay thì mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Năm nay, huynh trưởng cùng Vân Cẩn có thêm đứa con thứ hai, hiện giờ bên giường nàng, đuôi cáo đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
Dật Ninh vẫn chưa thành thân, nhưng nghe nói Dật Bình lại đã có người trong lòng.
Trong buổi vây săn, nàng múa một cây ngân thương khí thế bàng bạc, làm một vị tiểu công t.ử văn nhược nhìn đến ngây người.
Từ đó ngày nào cũng theo sau Dật Bình, nghe nói đến lần thứ mười bảy bị nàng đuổi đi thì bỗng nhiên lại thấy đối phương nhìn cũng thuận mắt.
Ta nhìn Ninh Tòng Văn, hai tay mỗi tay bế một đứa trẻ, cũng không tự giác mỉm cười.
Cuộc sống như vậy, cũng không tệ.
Đợi đến khi hai đứa trẻ tròn mười tuổi, ta liền quyết định để huynh trưởng dẫn chúng vào quân doanh rèn luyện.
Con của Tống Đáp Ứng lúc bảy tuổi đã có thể xuất khẩu thành chương, nay bàn luận đến đại sự gia quốc, càng suy nghĩ chu toàn, góc độ mới mẻ.
Người kế vị thái t.ử tương lai hầu như không còn gì phải nghi ngờ.
Cánh cửa điện của Ninh Tú Cung ta đã nhìn suốt mười hai năm, nhưng hôm nay nhìn lại, lại khiến ta đặc biệt chán ghét.
Ninh Tòng Văn từ ngoài cửa đi tới.
Thời gian trước, lão vương gia đã là lần thứ tư thúc giục hắn về nhà bàn chuyện hôn sự, nhưng hắn vẫn bướng bỉnh đứng ở trước cửa Ninh Tú Cung này.
Nghe nói lần này lão vương gia đã quất gãy bốn cây roi.
Nhìn Ninh Tòng Văn khập khiễng bước về phía ta, ta không nhịn được bật cười.
“Nương nương ngày ngày đều chau mày không giãn, hôm nay cuối cùng cũng cười rồi.”
Ta nhìn mảnh trời xanh bị khung cửa cắt thành hình vuông, bất giác đem chuyện trong lòng nói ra.
“Ở nhà, phụ thân đặc biệt thương ta, ông không nỡ để ta theo huynh trưởng ra Bắc Cương, nên ta vẫn luôn sống yên ổn ở kinh thành.”
“Sau đó lại ở trong cung hưởng phú quý an nhàn suốt mười hai năm. Nhưng đến hôm nay, ta lại càng ngày càng muốn rời đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ninh Tòng Văn cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
“Nữ nhân hậu cung đa phần đều bị giam trong một mảnh trời xanh nhỏ bé này. Nhưng bất kể nương nương đi đâu, thuộc hạ nhất định theo cùng.”
Ta nhìn vào mắt hắn.
“Ninh Tòng Văn, ta muốn xuất cung.”
“Được.”
Hai năm sau, Thư nhi và Khê nhi rời cung theo cữu cữu ra ngoài rèn luyện.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Còn ta cũng quyết định rời cung.
Nhưng với thân phận là phi t.ử có con cái, ta phải vất vả xoay xở một phen mới thuận lợi xuất cung được.
Điều khiến ta không ngờ tới là Tống Đáp Ứng cũng đến tiễn ta, nàng nói cảm ơn ta năm xưa đã trượng nghĩa lên tiếng.
Giờ đây nàng đã là Hoàng Quý Phi, ta giao phó toàn bộ sự vụ hậu cung cho nàng.
Vì thế, ngày hôm đó đồng thời xảy ra ba chuyện.
Thẩm Quý Phi băng hà, đại nữ nhi thất lạc nhiều năm trước của Thẩm gia trở về nhà, thứ t.ử của Ninh vương cuối cùng cũng chịu nghe khuyên, về nhà bàn chuyện hôn sự.
Nhìn cung tường dần dần lùi xa, ta từ tận đáy lòng bật cười.
Đúng vậy, vị Thẩm Quý Phi trăm bề tính toán, ngày đêm lo âu kia đã c.h.ế.t rồi.
Những năm ta rời nhà, phụ thân ngày nào cũng sai người quét dọn tiểu các của ta.
Đó là sự lười nhác thư thái mà ta đã nhiều năm không cảm nhận được.
Ta cứ nghĩ sau khi về nhà cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc trọn vẹn, nào ngờ sáng sớm ngày thứ hai vừa hửng đã bị người gọi dậy.
Ninh Tòng Văn đến cầu hôn.
Lần này ta không đuổi hắn nữa.
Chỉ là phụ thân trừng mắt thổi râu, đ.á.n.h giá hắn hồi lâu, cuối cùng cũng nhận sính lễ.
Đêm tân hôn, Ninh Tòng Văn cẩn thận vén khăn trùm đầu của ta.
“Nương nương… không… nương t.ử, chúng ta nên vào động phòng rồi.”
Ta trêu hắn:
“Ngươi ngượng ngùng như vậy làm gì? Từ khi Thư nhi và Khê nhi chuyển sang thiên điện, ta chẳng phải vẫn thường nửa đêm kéo ngươi vào trong trướng đó sao?”
“Không giống, không giống.”
Hắn vừa nói vậy, vừa ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
“Khi đó nàng là Quý phi, ta là thị vệ. Còn bây giờ nàng là nương t.ử, ta là tướng công.”
Phiên ngoại 1:
“Ngươi nói với bọn họ đi, ngươi đi nói với bọn họ đi! Ta mới là người ngươi yêu nhất!”
Người nữ nhân gần như điên cuồng gào thét với nam nhân.
Nhưng lúc này, Tiêu Hành đã chẳng còn nửa phần kiên nhẫn.
Rõ ràng trước kia, hắn thích nhất chính là dáng vẻ giận dỗi của nàng ta.
Quyền lực đã bị gạt bỏ hoàn toàn.
Hắn cũng từng thử giãy giụa, nhưng cuối cùng trong tuyệt vọng phát hiện ra, hắn đã không thể xoay chuyển tình thế nữa rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









