“Nếu trẫm nói là không thì sao?”

Nhưng một lúc lâu trôi qua, triều đình vẫn im phăng phắc.

Trán Tiêu Hành lập tức túa mồ hôi lạnh.

Chỉ nghe tiếng bước chân vọng vào từ ngoài điện, người bước vào lại là một thiếu niên và một thiếu nữ.

“Phụ thân, bốn trăm t.ử sĩ tinh nhuệ ẩn nấp trong cung đã toàn bộ bị tiêu diệt.”

Mắt Tiêu Hành lập tức đỏ ngầu, hắn chỉ tay xuống dưới, gào lên mắng c.h.ử.i:

“Các ngươi đây là muốn bức cung sao?”

Thiếu nữ đứng không xa lại bật cười.

“Thẩm gia bảo vệ quốc gia, truy xét thế lực mờ ám vốn là trách nhiệm của Thẩm gia. Dù sao nếu có kẻ nuôi dưỡng tư binh uy h.i.ế.p đến bệ hạ thì cũng không hay. Chỉ là không ngờ, đội tư binh ấy lại là người của chính bệ hạ.”

Tiêu Hành ngã người ngồi phịch lại trên long ỷ.

Hắn vốn định dùng t.ử sĩ để khống chế phụ t.ử Thẩm gia, nhưng giờ đây con bài này cũng đã mất.

Quan viên trong triều, hơn một nửa là môn sinh của Ngụy gia, nay lại có thêm một bộ phận quay giáo.

Mà trong cung tuy có quân đội đóng giữ, nhưng vùng ngoại ô kinh thành chính là đại doanh của Thẩm gia.

Hắn bất lực chỉ tay về phía Thẩm Ngụy:

“Thẩm gia các ngươi là muốn lật đổ hoàng quyền Tiêu gia của trẫm sao?”

“Dĩ nhiên là không.”

Ta thong thả bước vào triều đường, ấn Tiêu Hành ngồi trở lại long ỷ.

“Bệ hạ cứ ngồi yên trên long ỷ này là được, còn người kế vị tiếp theo… Thẩm gia ta xưa nay công bằng, chỉ lập người hiền năng.”

Tiêu Hành nhìn ta khẽ vuốt bụng, tựa như phát điên:

“Tiện nhân nhà ngươi! Đứa trong bụng ngươi vốn không phải là cốt nhục của trẫm! Nghiệt chủng như thế mà cũng dám mơ tưởng ngôi vị hoàng thất Tiêu gia!”

Dật Ninh cầm thương ép Tiêu Hành trở lại chỗ ngồi, Dật Bình đã định phát tác, nhưng bị ta ngăn lại.

Ta cúi nhìn Tiêu Hành trên long ỷ, mỉm cười nói:

“Bệ hạ nói vậy là có ý gì? Chẳng phải chính bệ hạ đã đích thân ban tên cho con của chúng ta sao? Giờ lại nói không phải con của bệ hạ, thần thiếp thấy bệ hạ đúng là đã phát điên rồi.”

Cuối cùng, Thẩm gia cũng không phế bỏ ngôi vị của Tiêu Hành.

Trước khi người kế vị tiếp theo xuất hiện, hắn phải làm một hoàng đế bù nhìn.

Không còn Tiêu Hành tắm m.á.u quan viên kinh thành, đất nước tự nhiên phồn vinh, dân giàu nước mạnh.

Tiêu Hành náo loạn hai ngày rồi cũng yên, vẫn đang mơ mộng viển vông rằng chỉ cần nhẫn nhịn nhiều năm thì sẽ có ngày xoay chuyển cục diện.

Sau đó một thời gian, có vài vị phi tần mang thai, con của họ cũng có tư cách cạnh tranh ngôi vị hoàng đế đời tiếp theo.

Triều đình thống nhất quyết định bãi bỏ quy định phi tần phải thủ lăng, những ai không muốn tiếp tục ở lại trong cung, ta cũng đặc xá cho rời đi.

Cho đến khi Ngụy Chiêu Nghi đến cầu xin ta, ta sững người một chút.

Nàng tuy nhỏ hơn ta chút ít, nhưng trước nay luôn trầm ổn sáng suốt, hôm nay lại có vẻ lúng túng né tránh.

“Ta… ta nghe nói Thẩm tướng quân đến nay vẫn chưa thành thân.”

Ta nhìn dáng vẻ của nàng, không nhịn được mà trêu chọc:

“Chuyện này à… nghe nói huynh ấy đang đợi một người, phụ thân mắng mấy lần cũng không chịu nhượng bộ, ta cũng không rõ nội tình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng hơi thất thần.

“Lúc trước là tổ phụ buộc ta nhập cung, muốn ta phụ tá bệ hạ. Tuy bệ hạ chưa từng lật thẻ của ta, nhưng đã vào cung thì coi như đã gả một lần, sao còn xứng với…”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta cắt ngang lời nàng:

“Sao ngươi cũng nói những lời hư ảo này? Ngươi biết rõ huynh ấy sẽ không để tâm những chuyện đó. Không bao lâu nữa hãy xuất cung đi.”

Nàng sững sờ hồi lâu, cuối cùng rơi nước mắt.

“Được, cảm ơn ngươi, Thẩm tỷ tỷ.”

Ngụy Chiêu Nghi vẫn ở lại đến năm sau.

Nàng nói ta sắp lâm bồn, để ta ở trong cung một mình thì nàng không yên tâm.

Khổ cho huynh trưởng, cứ kiếm cớ kỳ quặc để vào cung qua lại.

“Ngươi nói Nguyên Bảo sinh năm con mèo, nên ngươi phải đích thân vào cung báo cho ta biết?”

Ta nghi ngờ nhìn huynh ấy, huynh ấy lại vẻ mặt chính trực:

“Đương nhiên.”

Ta nhìn Ngụy Chiêu Nghi từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu uống trà, bất lực lắc đầu.

Gần đây bụng đã lớn hơn nhiều, ta gọi người đỡ mình dậy.

“Thái y nói đi lại nhiều có lợi cho sinh nở, ở trong điện cũng ngột ngạt, ta ra ngoài đi dạo.”

Ngăn hai người định tiến lên, ta chỉ mang theo mấy cung nhân rồi ra ngoài.

Vừa bước ra cửa, liền thấy một người đang đi tới đi lui bên ngoài Ninh Tú Cung.

Thị nữ của ta quát một tiếng:

“Ngươi là ai! Ai cho phép ngươi đi lại ở đây?”

Người kia tiến lên thi lễ:

“Thiên Ngô Vệ chỉ huy sứ Ninh Tòng Văn, thuộc hạ… làm mất đồ, nên tìm dọc đường, quấy rầy Quý phi nương nương, thật sự xin lỗi.”

Thị vệ thân cận của Tiêu Hành đều đã đổi thành người Thẩm gia, chỉ là ta không ngờ hắn vẫn còn ở lại trong cung làm việc.

Ta khoát tay bảo hắn đứng dậy.

“Thứ ngươi tìm không ở đây, Ninh đại nhân, mời về.”

Hắn rời đi, ta thấy thần sắc hắn có phần hồn xiêu phách lạc.

Ta lắc đầu.

Khi ta quay lại Ninh Tú Cung, huynh trưởng đã rời đi, nhưng mặt Ngụy Chiêu Nghi lại đỏ bừng.

Lại qua một tháng, cuối cùng ta cũng sinh nở, là một cặp long phượng thai, giống như Dật Ninh và Dật Bình.

Hai người họ liền thường xuyên vào cung, đuôi cáo trong cung ta sắp chất thành núi.

Trước kia ta còn nghĩ sẽ để con mình tranh một phen ngôi vị hoàng đế.

Giờ xem ra, có cữu cữu và tiểu di như vậy, không học hư thành công t.ử ăn chơi đã là ông trời ưu ái lắm rồi.

Cứ vui chơi mấy ngày như vậy, cho đến khi phụ thân không chịu nổi nữa, đem thắt lưng gia truyền ra, Dật Ninh và Dật Bình mới ngoan ngoãn trở về quân doanh.

Ngụy Chiêu Nghi luôn ôm con ta không nỡ buông, ta liền trêu nàng:

“Phụ thân đã chuẩn bị hôn thư rồi, nếu thích, ngươi tự mình sinh một đứa là được.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện