Cơn choáng váng do t.h.u.ố.c mê khiến đầu óc Thẩm Nhược Vi quay cuồng. Khi nàng lờ mờ tỉnh dậy, hơi lạnh từ nền đất ẩm mốc của một nhà kho bỏ hoang ngoại ô thấm qua lớp áo mỏng, len lỏi vào tận xương tủy. Tay chân nàng bị trói c.h.ặ.t bởi những sợi dây thừng thô ráp, cứa vào làn da non mịn đau rát.
Trước mặt nàng, ba tên s.á.t thủ bịt mặt đang lau chùi những lưỡi đ.a.o sáng quắc dưới ánh trăng mờ đục xuyên qua mái nhà dột nát.
"Đại ca, con ả này là Vương phi của Tiêu Lãm Thần. G.i.ế.t nó đi, chúng ta sẽ nhận được phần thưởng lớn từ Thái hậu, lại còn khiến hắn mất đi một quân cờ quan trọng để khống chế Thẩm gia." - Một tên lên tiếng, giọng nói khàn đặc đầy s.á.t khí.
Tên cầm đầu tiến lại gần, dùng mũi đ.a.o lạnh lẽo nâng cằm Nhược Vi lên: "Tiếc cho một nhan sắc tuyệt trần, nhưng ai bảo ngươi lại là con gái của Thẩm Thiệu Đạt, lại còn gả cho kẻ thù của chúng ta?"
Nhược Vi nhìn lưỡi đao đang kề sát cổ, tim vọt lên cổ họng nhưng nàng vẫn cố giữ chí khí mà trừng mắt quát lớn: "Thái hậu muốn g.i.ế.t bổn vương phi để bịt đầu mối vụ án quân lương, các ngươi nghĩ g.i.ế.t ta rồi các ngươi sẽ thoát trong êm đẹp được sao? Nằm mơ đi lũ nghịch tặc thối tha! Tiêu Lãm Thần sẽ không để yên đâu."
"Hắn sao? Giờ này chắc hắn đang vui vẻ uống tượu bên đám mưu sĩ, hoặc đang nguyền rủa ngươi vì đã bỏ trốn cùng tên y sĩ kia rồi!" - Tên s.á.t thủ cười ngạo nghễ, vung đao định hạ thủ.
"RẦM!"
Cánh cửa gỗ mục nát của nhà kho đột ngột nổ tung dưới một lực đạo kinh hồn. Một bóng người mặc mãng bào đen tuyền, vạt áo còn vương bụi trần và hơi sương đêm lao vào như một con mãnh thú bị chọc giận. Thanh kiếm trong tay người đó rít lên một tiếng xé gió, trong nháy mắt đã xuyên t.h.ủ.ng l.ồ.ng n.g.ự.c tên sát thủ gần nhất.
"Nhiếp... Nhiếp Chính Vương!" - Tên cầm đầu kinh hoàng thét lên.
Nhược Vi nhìn trân trân vào nam nhân đang đứng đó. Ánh trăng chiếu rọi gương mặt hắn - một gương mặt giờ đây không còn vẻ lãnh đạm thường ngày mà tràn ngập s á t khí và cả sự hoảng hốt tột độ. Hắn chiến đấu như phát điên, mỗi chiêu thức đều dứt khoát, tàn nhẫn, không để cho kẻ thù bất kỳ cơ hội kháng cự nào. M áu b.ắ.n lên vạt áo đen, nhưng hắn không quan tâm, đôi mắt đỏ ngầu chỉ hướng về phía nàng.
Khi tên sát thủ cuối cùng ngã xuống trong vũng m.á.u, Tiêu Lãm Thần vứt thanh kiếm sang một bên, lao đến quỳ thụp xuống cạnh Nhược Vi. Đôi bàn tay to lớn thường ngày cầm quyền sinh sát giờ đây lại run rẩy khi cởi trói cho nàng.
"Nhược Vi... nàng có sao không? Ta đến muộn..." - Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một nỗi sợ hãi mà nàng chưa từng thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa được tự do, bao nhiêu uất ức, đau đớn và cả nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu bỗng chốc bùng nổ. Nhược Vi đẩy mạnh hắn ra, nàng dùng hết sức bình sinh đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn, tiếng khóc nức nở vỡ òa:
"Ngài đến đây làm gì? Ngài không phải nói thiếp không biết liêm sỉ sao? Ngài không phải muốn giam cầm thiếp đến c h ế t sao? Ngài đi đi! Thà để thiếp c.h.ế.t dưới đao của bọn chúng, còn hơn trở về để bị ngài sỉ nhục, bị ngài nghi kỵ mỗi ngày!"
Tiêu Lãm Thần không tránh né, cũng không nổi giận. Hắn cứ để nàng đ.ấ.m, cứ để nàng trút bỏ cơn thịnh nộ lên người mình. Cho đến khi nàng kiệt sức, gục vào vai hắn mà nấc nghẹn, hắn mới vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng, áp mặt vào mái tóc rối bời của nàng, khàn giọng nói:
"A Vi... nghe ta nói. Tất cả những gì ở vương phủ... sự lạnh lùng đó, những lời sỉ nhục đó... đều là ta đang diễn kịch." - Lần đầu tiên Tiêu Lãm Thần xưng “ta” trước mắt Thẩm Nhược Vi, cũng là lần đầu tiên hắn chủ động gọi nàng là “A Vi” kể từ ngày nàng nhập phủ.
Nhược Vi sững người, tiếng khóc bỗng chốc im bặt. Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, đầy vẻ hoài nghi: "Ngài nói cái gì cơ? Diễn kịch?"
"Thái hậu cài cắm vô số tai mắt trong phủ ta. Nếu ta không tỏ ra ghét bỏ nàng, nếu không khiến bà ta tin rằng ta và nàng chỉ là một cuộc hôn nhân ép buộc và đầy hận thù, bà ta sẽ không để nàng sống yên ổn đến bây giờ. Ta phải giam lỏng nàng để ngăn bà ta ra tay, cũng là để âm thầm điều tra vụ án của Thẩm Thiệu Đạt mà không bị nghi ngờ."
Hắn thở dài, ánh mắt đầy xót xa: "Ta phải đóng vai kẻ tàn nhẫn để thử mưu trí của nàng, để xem nàng có đủ bản lĩnh để sinh tồn trong cuộc chiến này không. Nhưng ta không ngờ... nàng lại liều lĩnh đến mức bỏ trốn đi gặp Lục T.ử Hàn."
Nhắc đến cái tên này, ánh mắt Lãm Thần đột nhiên tối sầm lại, giọng nói mang theo một chút chua chát và phẫn nộ thực sự:
"Diễn trò là giả, nhưng khi thấy hắn nắm tay nàng bên bờ sông, lòng ta đau là thật. Lúc đó ta đã muốn g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ngay lập tức. Thẩm Nhược Vi, nàng có biết nhìn thấy nàng đứng cạnh nam nhân khác, ta mới nhận ra mình đã thua cuộc trong chính ván cờ này rồi không?"
Nhược Vi bàng hoàng nhìn nam nhân uy phong lẫm liệt trước mặt giờ đây lại đang thừa nhận sự ghen tuông và yếu lòng của mình. Hóa ra, đằng sau sự tàn độc là một sự bảo hộ thầm lặng, đằng sau sự lạnh lùng là một trái tim cũng biết tổn thương.
Nàng gục đầu vào n.g.ự.c hắn, hơi ấm của hắn bao phủ lấy nàng giữa đêm đông lạnh giá: "Lãm Thần... ngài thật tàn nhẫn. Ngài làm thiếp đau lòng đến mức tưởng như đã c.h.ế.t đi rồi."
"Ta biết. Ta sai rồi." - Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay - "Nhưng từ nay, chúng ta không cần diễn kịch với nhau nữa. Chỉ cần nàng tin ta, ta nhất định sẽ minh oan cho Thẩm thượng thư, đưa gia tộc họ Thẩm trở lại như trước."
Dưới ánh trăng tà, hai con người vốn đầy nghi kỵ đã thực sự tìm thấy nhau giữa lằn ranh sinh t.ử. Nhưng họ cũng hiểu, khi sự thật giữa hai người được phơi bày, thì cuộc chiến thực sự với những thế lực thâm độc chốn cung đình mới chính thức bắt đầu.
Trước mặt nàng, ba tên s.á.t thủ bịt mặt đang lau chùi những lưỡi đ.a.o sáng quắc dưới ánh trăng mờ đục xuyên qua mái nhà dột nát.
"Đại ca, con ả này là Vương phi của Tiêu Lãm Thần. G.i.ế.t nó đi, chúng ta sẽ nhận được phần thưởng lớn từ Thái hậu, lại còn khiến hắn mất đi một quân cờ quan trọng để khống chế Thẩm gia." - Một tên lên tiếng, giọng nói khàn đặc đầy s.á.t khí.
Tên cầm đầu tiến lại gần, dùng mũi đ.a.o lạnh lẽo nâng cằm Nhược Vi lên: "Tiếc cho một nhan sắc tuyệt trần, nhưng ai bảo ngươi lại là con gái của Thẩm Thiệu Đạt, lại còn gả cho kẻ thù của chúng ta?"
Nhược Vi nhìn lưỡi đao đang kề sát cổ, tim vọt lên cổ họng nhưng nàng vẫn cố giữ chí khí mà trừng mắt quát lớn: "Thái hậu muốn g.i.ế.t bổn vương phi để bịt đầu mối vụ án quân lương, các ngươi nghĩ g.i.ế.t ta rồi các ngươi sẽ thoát trong êm đẹp được sao? Nằm mơ đi lũ nghịch tặc thối tha! Tiêu Lãm Thần sẽ không để yên đâu."
"Hắn sao? Giờ này chắc hắn đang vui vẻ uống tượu bên đám mưu sĩ, hoặc đang nguyền rủa ngươi vì đã bỏ trốn cùng tên y sĩ kia rồi!" - Tên s.á.t thủ cười ngạo nghễ, vung đao định hạ thủ.
"RẦM!"
Cánh cửa gỗ mục nát của nhà kho đột ngột nổ tung dưới một lực đạo kinh hồn. Một bóng người mặc mãng bào đen tuyền, vạt áo còn vương bụi trần và hơi sương đêm lao vào như một con mãnh thú bị chọc giận. Thanh kiếm trong tay người đó rít lên một tiếng xé gió, trong nháy mắt đã xuyên t.h.ủ.ng l.ồ.ng n.g.ự.c tên sát thủ gần nhất.
"Nhiếp... Nhiếp Chính Vương!" - Tên cầm đầu kinh hoàng thét lên.
Nhược Vi nhìn trân trân vào nam nhân đang đứng đó. Ánh trăng chiếu rọi gương mặt hắn - một gương mặt giờ đây không còn vẻ lãnh đạm thường ngày mà tràn ngập s á t khí và cả sự hoảng hốt tột độ. Hắn chiến đấu như phát điên, mỗi chiêu thức đều dứt khoát, tàn nhẫn, không để cho kẻ thù bất kỳ cơ hội kháng cự nào. M áu b.ắ.n lên vạt áo đen, nhưng hắn không quan tâm, đôi mắt đỏ ngầu chỉ hướng về phía nàng.
Khi tên sát thủ cuối cùng ngã xuống trong vũng m.á.u, Tiêu Lãm Thần vứt thanh kiếm sang một bên, lao đến quỳ thụp xuống cạnh Nhược Vi. Đôi bàn tay to lớn thường ngày cầm quyền sinh sát giờ đây lại run rẩy khi cởi trói cho nàng.
"Nhược Vi... nàng có sao không? Ta đến muộn..." - Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một nỗi sợ hãi mà nàng chưa từng thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa được tự do, bao nhiêu uất ức, đau đớn và cả nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu bỗng chốc bùng nổ. Nhược Vi đẩy mạnh hắn ra, nàng dùng hết sức bình sinh đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn, tiếng khóc nức nở vỡ òa:
"Ngài đến đây làm gì? Ngài không phải nói thiếp không biết liêm sỉ sao? Ngài không phải muốn giam cầm thiếp đến c h ế t sao? Ngài đi đi! Thà để thiếp c.h.ế.t dưới đao của bọn chúng, còn hơn trở về để bị ngài sỉ nhục, bị ngài nghi kỵ mỗi ngày!"
Tiêu Lãm Thần không tránh né, cũng không nổi giận. Hắn cứ để nàng đ.ấ.m, cứ để nàng trút bỏ cơn thịnh nộ lên người mình. Cho đến khi nàng kiệt sức, gục vào vai hắn mà nấc nghẹn, hắn mới vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng, áp mặt vào mái tóc rối bời của nàng, khàn giọng nói:
"A Vi... nghe ta nói. Tất cả những gì ở vương phủ... sự lạnh lùng đó, những lời sỉ nhục đó... đều là ta đang diễn kịch." - Lần đầu tiên Tiêu Lãm Thần xưng “ta” trước mắt Thẩm Nhược Vi, cũng là lần đầu tiên hắn chủ động gọi nàng là “A Vi” kể từ ngày nàng nhập phủ.
Nhược Vi sững người, tiếng khóc bỗng chốc im bặt. Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, đầy vẻ hoài nghi: "Ngài nói cái gì cơ? Diễn kịch?"
"Thái hậu cài cắm vô số tai mắt trong phủ ta. Nếu ta không tỏ ra ghét bỏ nàng, nếu không khiến bà ta tin rằng ta và nàng chỉ là một cuộc hôn nhân ép buộc và đầy hận thù, bà ta sẽ không để nàng sống yên ổn đến bây giờ. Ta phải giam lỏng nàng để ngăn bà ta ra tay, cũng là để âm thầm điều tra vụ án của Thẩm Thiệu Đạt mà không bị nghi ngờ."
Hắn thở dài, ánh mắt đầy xót xa: "Ta phải đóng vai kẻ tàn nhẫn để thử mưu trí của nàng, để xem nàng có đủ bản lĩnh để sinh tồn trong cuộc chiến này không. Nhưng ta không ngờ... nàng lại liều lĩnh đến mức bỏ trốn đi gặp Lục T.ử Hàn."
Nhắc đến cái tên này, ánh mắt Lãm Thần đột nhiên tối sầm lại, giọng nói mang theo một chút chua chát và phẫn nộ thực sự:
"Diễn trò là giả, nhưng khi thấy hắn nắm tay nàng bên bờ sông, lòng ta đau là thật. Lúc đó ta đã muốn g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ngay lập tức. Thẩm Nhược Vi, nàng có biết nhìn thấy nàng đứng cạnh nam nhân khác, ta mới nhận ra mình đã thua cuộc trong chính ván cờ này rồi không?"
Nhược Vi bàng hoàng nhìn nam nhân uy phong lẫm liệt trước mặt giờ đây lại đang thừa nhận sự ghen tuông và yếu lòng của mình. Hóa ra, đằng sau sự tàn độc là một sự bảo hộ thầm lặng, đằng sau sự lạnh lùng là một trái tim cũng biết tổn thương.
Nàng gục đầu vào n.g.ự.c hắn, hơi ấm của hắn bao phủ lấy nàng giữa đêm đông lạnh giá: "Lãm Thần... ngài thật tàn nhẫn. Ngài làm thiếp đau lòng đến mức tưởng như đã c.h.ế.t đi rồi."
"Ta biết. Ta sai rồi." - Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay - "Nhưng từ nay, chúng ta không cần diễn kịch với nhau nữa. Chỉ cần nàng tin ta, ta nhất định sẽ minh oan cho Thẩm thượng thư, đưa gia tộc họ Thẩm trở lại như trước."
Dưới ánh trăng tà, hai con người vốn đầy nghi kỵ đã thực sự tìm thấy nhau giữa lằn ranh sinh t.ử. Nhưng họ cũng hiểu, khi sự thật giữa hai người được phơi bày, thì cuộc chiến thực sự với những thế lực thâm độc chốn cung đình mới chính thức bắt đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









