Đêm hội hoa đăng, kinh thành Trường An như một bức tranh thêu dệt từ hàng vạn ngọn nến lung linh. Tiếng trống hội xa xăm vang vọng vào phủ Nhiếp chính vương, nhưng không gian trong Thu Nguyệt Viện lại bao trùm một bầu không khí đặc quánh sự u uất.
Thẩm Nhược Vi ngồi bên bàn trang điểm, đôi mắt thâm quầng nhìn vào gương. Nàng đã bị cấm túc tròn bảy ngày. Bảy ngày qua, Tiêu Lãm Thần không hề bước chân vào đây một lần, chỉ có những lời sỉ nhục và những bản tấu chương luận tội gia tộc họ Thẩm liên tục được lính canh mang vào như một cách để hành hạ tinh thần nàng.
Cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh. Tiêu Lãm Thần bước vào, toàn thân toát ra khí thế lạnh lẽo của một vị quân vương không tình người. Hắn ném một cuộn giấy xuống bàn, giọng nói vang dội ra tận bên ngoài hành lang:
"Thẩm Nhược Vi, nàng nhìn xem! Phụ thân Thẩm Thiệu Đạt của nàng đã bắt đầu khai ra những đồng phạm khác. Nàng còn ở đây mơ mộng đi xem hội sao? Một nữ t.ử không biết liêm sỉ như nàng, có tư cách gì để cầu phúc?"
Nhược Vi bàng hoàng đứng dậy, nước mắt không tự chủ được mà trào ra: "Vương gia! Phụ thân thiếp là người chính trực, ngài không thể sỉ nhục người như vậy. Thiếp thân cầu xin ngài cho thiếp ra ngoài đêm nay, chỉ để thả một ngọn hoa đăng cầu bình an cho gia đình..."
"Cầu bình an hay là muốn mật báo cho tàn dư của Thẩm gia?" - Lãm Thần tiến lại gần, bàn tay to lớn bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng, lực đạo mạnh đến mức khiến Nhược Vi khẽ rên rỉ vì đau. Hắn cúi sát mặt nàng, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ hung bạo: "Cố Hành Chưởng! Canh giữ cho c.h.ặ.t. Nếu nàng ta dám bước chân ra khỏi viện nửa bước, ta sẽ hỏi tội ngươi!"
Ngay khi hắn hất tay nàng ra và sải bước rời đi, Nhược Vi đổ gục xuống sàn gỗ. Nàng không hề biết rằng, khoảnh khắc hắn quay lưng, đôi bàn tay hắn đã siết c.h.ặ.t đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay. Hắn đang dùng chính sự đau khổ của nàng để che mắt hàng chục tai mắt của phe Thái hậu đang ẩn nấp khắp vương phủ. Hắn buộc phải diễn vai kẻ tàn nhẫn, để bảo vệ nàng khỏi những âm mưu thâm độc hơn.
Đêm khuya, khi tiếng chuông hội vang lên rộn rã nhất, Nhược Vi cùng Thanh Trúc đã thực hiện kế hoạch vượt rào. Nhờ sự phối hợp "vô tình" đầy sơ hở của binh lính (mà nàng tưởng là do may mắn), Nhược Vi cải trang thành một tì nữ bình thường, trùm khăn kín mít lẻn ra cửa sau.
Nàng hòa vào dòng người đông đúc trên phố, lòng vừa lo sợ vừa khát khao tìm được tin tức của ca ca. Tại ngõ T.ử Đằng bên bờ sông Đàn, Nhược Vi cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lục T.ử Hàn.
Vị y sĩ thanh mai trúc mã đứng dưới gốc liễu rủ, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo âu. Vừa thấy Nhược Vi, hắn liền lao tới nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhược Vi! Cuối cùng muội cũng đến. Anh Tùng huynh đang ở nơi an toàn, nhưng tình hình rất khẩn cấp. Nghe ta Tiêu Lãm Thần đối xử với muội như vậy, muội không thể ở lại đó thêm một khắc nào nữa!"
Lục T.ử Hàn siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt chân thành tột độ: "Hãy đi cùng ta. Ta đã sắp xếp một con thuyền ở bến phía Nam. Chúng ta sẽ rời khỏi Trường An, sống một cuộc đời bình lặng, đợi ngày rửa sạch oan khuất cho Thẩm gia. Ta không thể trơ mắt nhìn muội bị hắn sỉ nhục mỗi ngày!"
Nhược Vi nhìn Lục T.ử Hàn, lòng nàng dâng lên một nỗi xúc động. Trong bóng tối của vương phủ, đây là sự ấm áp duy nhất nàng nhận được. Nhưng khi nàng định rút tay ra để giải thích, nàng không hề biết rằng ở gác lầu phía đối diện, Tiêu Lãm Thần đang đứng đó.
Hắn đứng trong bóng tối, bàn tay đặt lên chuôi kiếm, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Hắn đã bí mật đi theo để bảo vệ nàng, để xem nàng mưu tính điều gì. Nhưng khi nhìn thấy cảnh nàng đứng cạnh T.ử Hàn, đôi bàn tay họ nắm c.h.ặ.t lấy nhau dưới ánh đèn l.ồ.ng rực rỡ, một cơn ghen tuông thực sự, không hề có chút diễn kịch nào, bùng phát thiêu rụi lý trí của hắn.
"Vương gia... có cần ra mặt không ạ?" - Cố Hành Chưởng sững sờ run rẩy hỏi.
"Chưa cần." - Tiếng gằn giọng của Lãm Thần lạnh đến thấu xương - "Ta muốn xem vương phi dấu yêu của bổn vương có thực sự dám bỏ trốn cùng tên y sĩ đó không."
Đúng lúc mâu thuẫn đang lên đỉnh điểm, một đám người bịt mặt đột ngột lao ra từ đám đông. Chúng không phải là người của vương phủ, mà là sát thủ do phe Thái hậu cử đến để trừ khử Nhược Vi khi nàng rời khỏi sự bảo vệ của quân đội Nhiếp chính vương.
"Bắt lấy con ả đó! Sống c.h.ế.t không quan trọng!" - Tên cầm đầu hét lớn.
Mọi việc diễn ra quá nhanh. Lục T.ử Hàn cố gắng che chắn cho Nhược Vi nhưng hắn không có võ công, nhanh ch.óng bị một chưởng đ.á.n.h văng ra xa. Trong lúc hỗn loạn, Nhược Vi cảm thấy một chiếc khăn tẩm t.h.u.ố.c mê ập lên mặt. Nàng chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông mặc mãng bào đen lao đến như một cơn lốc, thanh kiếm trong tay hắn lóe lên ánh sáng c.h.ế.t ch.óc, trước khi bóng tối sụp xuống.
Nhược Vi bị lôi vào một con ngõ hẻm tối tăm, biến mất giữa dòng người đang nhốn nháo. Tiêu Lãm Thần gầm lên một tiếng đầy đau đớn và giận dữ, hắn bỏ mặc tất cả, điên cuồng lao theo dấu vết của bọn bắt cóc. Kịch bản của hắn đã bị phá vỡ hoàn toàn, và giờ đây, hắn nhận ra rằng nếu mất đi nàng, ván cờ quyền lực này chẳng còn nghĩa lý gì nữa.
Trường An đêm hội hoa đăng, ánh sáng rực rỡ nhưng lại là khởi đầu cho một cuộc truy đuổi sinh t.ử, nơi những lời dối trá và chân tình bắt đầu va chạm mạnh mẽ.
Thẩm Nhược Vi ngồi bên bàn trang điểm, đôi mắt thâm quầng nhìn vào gương. Nàng đã bị cấm túc tròn bảy ngày. Bảy ngày qua, Tiêu Lãm Thần không hề bước chân vào đây một lần, chỉ có những lời sỉ nhục và những bản tấu chương luận tội gia tộc họ Thẩm liên tục được lính canh mang vào như một cách để hành hạ tinh thần nàng.
Cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh. Tiêu Lãm Thần bước vào, toàn thân toát ra khí thế lạnh lẽo của một vị quân vương không tình người. Hắn ném một cuộn giấy xuống bàn, giọng nói vang dội ra tận bên ngoài hành lang:
"Thẩm Nhược Vi, nàng nhìn xem! Phụ thân Thẩm Thiệu Đạt của nàng đã bắt đầu khai ra những đồng phạm khác. Nàng còn ở đây mơ mộng đi xem hội sao? Một nữ t.ử không biết liêm sỉ như nàng, có tư cách gì để cầu phúc?"
Nhược Vi bàng hoàng đứng dậy, nước mắt không tự chủ được mà trào ra: "Vương gia! Phụ thân thiếp là người chính trực, ngài không thể sỉ nhục người như vậy. Thiếp thân cầu xin ngài cho thiếp ra ngoài đêm nay, chỉ để thả một ngọn hoa đăng cầu bình an cho gia đình..."
"Cầu bình an hay là muốn mật báo cho tàn dư của Thẩm gia?" - Lãm Thần tiến lại gần, bàn tay to lớn bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng, lực đạo mạnh đến mức khiến Nhược Vi khẽ rên rỉ vì đau. Hắn cúi sát mặt nàng, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ hung bạo: "Cố Hành Chưởng! Canh giữ cho c.h.ặ.t. Nếu nàng ta dám bước chân ra khỏi viện nửa bước, ta sẽ hỏi tội ngươi!"
Ngay khi hắn hất tay nàng ra và sải bước rời đi, Nhược Vi đổ gục xuống sàn gỗ. Nàng không hề biết rằng, khoảnh khắc hắn quay lưng, đôi bàn tay hắn đã siết c.h.ặ.t đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay. Hắn đang dùng chính sự đau khổ của nàng để che mắt hàng chục tai mắt của phe Thái hậu đang ẩn nấp khắp vương phủ. Hắn buộc phải diễn vai kẻ tàn nhẫn, để bảo vệ nàng khỏi những âm mưu thâm độc hơn.
Đêm khuya, khi tiếng chuông hội vang lên rộn rã nhất, Nhược Vi cùng Thanh Trúc đã thực hiện kế hoạch vượt rào. Nhờ sự phối hợp "vô tình" đầy sơ hở của binh lính (mà nàng tưởng là do may mắn), Nhược Vi cải trang thành một tì nữ bình thường, trùm khăn kín mít lẻn ra cửa sau.
Nàng hòa vào dòng người đông đúc trên phố, lòng vừa lo sợ vừa khát khao tìm được tin tức của ca ca. Tại ngõ T.ử Đằng bên bờ sông Đàn, Nhược Vi cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lục T.ử Hàn.
Vị y sĩ thanh mai trúc mã đứng dưới gốc liễu rủ, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo âu. Vừa thấy Nhược Vi, hắn liền lao tới nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhược Vi! Cuối cùng muội cũng đến. Anh Tùng huynh đang ở nơi an toàn, nhưng tình hình rất khẩn cấp. Nghe ta Tiêu Lãm Thần đối xử với muội như vậy, muội không thể ở lại đó thêm một khắc nào nữa!"
Lục T.ử Hàn siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt chân thành tột độ: "Hãy đi cùng ta. Ta đã sắp xếp một con thuyền ở bến phía Nam. Chúng ta sẽ rời khỏi Trường An, sống một cuộc đời bình lặng, đợi ngày rửa sạch oan khuất cho Thẩm gia. Ta không thể trơ mắt nhìn muội bị hắn sỉ nhục mỗi ngày!"
Nhược Vi nhìn Lục T.ử Hàn, lòng nàng dâng lên một nỗi xúc động. Trong bóng tối của vương phủ, đây là sự ấm áp duy nhất nàng nhận được. Nhưng khi nàng định rút tay ra để giải thích, nàng không hề biết rằng ở gác lầu phía đối diện, Tiêu Lãm Thần đang đứng đó.
Hắn đứng trong bóng tối, bàn tay đặt lên chuôi kiếm, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Hắn đã bí mật đi theo để bảo vệ nàng, để xem nàng mưu tính điều gì. Nhưng khi nhìn thấy cảnh nàng đứng cạnh T.ử Hàn, đôi bàn tay họ nắm c.h.ặ.t lấy nhau dưới ánh đèn l.ồ.ng rực rỡ, một cơn ghen tuông thực sự, không hề có chút diễn kịch nào, bùng phát thiêu rụi lý trí của hắn.
"Vương gia... có cần ra mặt không ạ?" - Cố Hành Chưởng sững sờ run rẩy hỏi.
"Chưa cần." - Tiếng gằn giọng của Lãm Thần lạnh đến thấu xương - "Ta muốn xem vương phi dấu yêu của bổn vương có thực sự dám bỏ trốn cùng tên y sĩ đó không."
Đúng lúc mâu thuẫn đang lên đỉnh điểm, một đám người bịt mặt đột ngột lao ra từ đám đông. Chúng không phải là người của vương phủ, mà là sát thủ do phe Thái hậu cử đến để trừ khử Nhược Vi khi nàng rời khỏi sự bảo vệ của quân đội Nhiếp chính vương.
"Bắt lấy con ả đó! Sống c.h.ế.t không quan trọng!" - Tên cầm đầu hét lớn.
Mọi việc diễn ra quá nhanh. Lục T.ử Hàn cố gắng che chắn cho Nhược Vi nhưng hắn không có võ công, nhanh ch.óng bị một chưởng đ.á.n.h văng ra xa. Trong lúc hỗn loạn, Nhược Vi cảm thấy một chiếc khăn tẩm t.h.u.ố.c mê ập lên mặt. Nàng chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông mặc mãng bào đen lao đến như một cơn lốc, thanh kiếm trong tay hắn lóe lên ánh sáng c.h.ế.t ch.óc, trước khi bóng tối sụp xuống.
Nhược Vi bị lôi vào một con ngõ hẻm tối tăm, biến mất giữa dòng người đang nhốn nháo. Tiêu Lãm Thần gầm lên một tiếng đầy đau đớn và giận dữ, hắn bỏ mặc tất cả, điên cuồng lao theo dấu vết của bọn bắt cóc. Kịch bản của hắn đã bị phá vỡ hoàn toàn, và giờ đây, hắn nhận ra rằng nếu mất đi nàng, ván cờ quyền lực này chẳng còn nghĩa lý gì nữa.
Trường An đêm hội hoa đăng, ánh sáng rực rỡ nhưng lại là khởi đầu cho một cuộc truy đuổi sinh t.ử, nơi những lời dối trá và chân tình bắt đầu va chạm mạnh mẽ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









