Sau khi rời khỏi nhà kho hoang tàn ngoại ô, Tiêu Lãm Thần không đưa Thẩm Nhược Vi về vương phủ ngay mà bế nàng lên một chiếc xe ngựa đã đợi sẵn trong bóng tối. Không gian trong xe chật hẹp, mùi trầm hương quen thuộc trên người hắn bao phủ lấy nàng, khiến Thẩm Nhược Vi cảm thấy một sự bình yên lạ lùng sau cơn bão tố.
Thấy nàng vẫn còn run rẩy và im lặng, Tiêu Lãm Thần kéo tấm chăn lông cáo đắp lên người nàng, giọng hắn trầm thấp, phá tan sự tĩnh mịch:
"Ái thê nàng đang nghĩ gì? Vẫn còn sợ sao?"
Thẩm Nhược Vi ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước: "Thiếp... thiếp thấy mình thật sự rất bốc đồng. Đêm nay nếu không có ngài xuất hiện kịp lúc, có lẽ thiếp thân đã làm liên lụy đến cả phủ Nhiếp Chính Vương và Thẩm phủ."
Tiêu Lãm Thần khẽ thở dài, hắn tựa lưng vào thành xe, ánh mắt nhìn ra ngoài màn đêm đang lướt qua: "Thực ra, ta đã định đưa nàng đi gặp Thẩm Anh Tùng ca ca nàng ngay tối nay, một cách đàng hoàng và an toàn nhất."
Thẩm Nhược Vi sững người mở to hai mắt: "Ngài nói sao? Ngài đã biết tung tích của huynh trưởng thiếp?"
"Ta là Nhiếp chính vương của Đại Yên ta, nếu đến cả một tướng lĩnh tứ phẩm đang bị thương và bị truy nã mà ta cũng không tìm ra được trong kinh thành này, thì ta đã sớm mất mạng dưới tay Thái hậu từ lâu rồi." - Tiêu Lãm Thần khẽ nhếch môi, nụ cười mang chút tự giễu - "Mấy ngày qua, trong khi nàng uất ức vì bị ta cấm túc, ta đã phái Cố Hành Chưởng âm thầm bảo vệ chỗ ẩn náu của thê huynh. Ta cũng đã điều tra rõ việc Lục T.ử Hàn chữa trị cho huynh ấy. Ta im lặng là để chờ thời cơ thích hợp nhất, khi tai mắt của Thái hậu lơ là vào đêm hội hoa đăng để đưa nàng đi gặp huynh ấy."
Hắn dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên trầm đặc hơn: "Nhưng ta không ngờ nàng lại thiếu tin tưởng ta đến mức tự mình hành động. Sự bốc đồng của nàng suýt nữa đã khiến kế hoạch bảo vệ Anh Tùng đổ bể... và quan trọng nhất là suýt chút nữa khiến ta mất nàng."
Thẩm Nhược Vi nghe từng lời hắn nói, lòng tràn đầy sự hối hận và hổ thẹn. Hóa ra trong lúc nàng oán hận hắn, trách hắn tàn nhẫn và vô tình, thì hắn lại lặng lẽ sắp xếp mọi việc chu toàn nhất cho nàng, từ việc giữ mạng cho anh trai đến việc minh oan cho phụ thân. Nàng đã quá nhỏ mọn khi chỉ nhìn thấy những lời sỉ nhục giả tạo mà không thấy được sự bảo hộ thâm sâu của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng khẽ nắm lấy vạt áo bào của hắn, cúi đầu lí nhí: "Vương gia... thiếp sai rồi. Là thiếp thân không nhìn thấu tâm ý của ngài, lại còn cùng Lục y sĩ suýt chút nữa phạm sai lầm. Xin ngài... hãy trách phạt thiếp."
Tiêu Lãm Thần nhìn vẻ mặt hối lỗi của nàng, cơn giận và sự ghen tuông lúc nãy dường như tan biến sạch. Hắn vòng tay ôm lấy nàng, để đầu nàng tựa vào n.g.ự.c mình: "Trách phạt nàng thì có ích gì? Ta chỉ cần nàng nhớ rõ, từ nay về sau, dù thế gian có quay lưng với nàng, thì phủ Nhiếp chính vương này vẫn là nơi nàng có thể dựa vào."
Chiếc xe ngựa dừng lại trước một căn nhà nhỏ ven rừng trúc. Thẩm Nhược Vi bước xuống, lòng đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Bên trong, Thẩm Anh Tùng đã được thuộc hạ của Tiêu Lãm Thần chăm sóc kỹ lưỡng. Cuộc tái ngộ giữa hai huynh muội diễn ra trong sự xúc động nghẹn ngào, nhưng lần này, nó mang thêm một không khí khác: một sự tin tưởng tuyệt đối vào nam nhân đang đứng canh giữ ở cửa: Tiêu Lãm Thần.
Thẩm Anh Tùng nhìn muội muội Thẩm Nhược Vi của mình rồi nhìn sang Tiêu Lãm Thần, gật đầu hành lễ cung kính thay cho lời cảm tạ: "Vương gia đã giữ đúng lời hứa. Tiểu Nhược Vi, muội thật may mắn."
Lúc này, Thẩm Anh Tùng mới bắt đầu tiết lộ bí mật động trời mà hắn nắm giữ:
"Nhiếp Chính Vương, Tiểu Nhược Vi, chuyện này liên quan đến Thái hậu và sự tồn vong của vương triều Đại Yên. Thái hậu vốn mang lòng tà tâm, bà ta thuộc phe Tả - những kẻ muốn lũng đoạn quốc gia để thâu tóm quyền lực vào tay phe cánh họ Trình. Mục đích chính của bà ta là muốn hạ bệ đương kim Thánh thượng, người vốn dĩ đang bắt đầu muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa của bà để tự mình trị quốc. Vụ án của phụ thân thực chất là một nước cờ hiểm để bà ta xóa sổ những trung thần đang ủng hộ Hoàng thượng, đồng thời chiếm đoạt Long phù mật đạo đang được phụ thân giấu kín bấy lâu."
Thẩm Nhược Vi kinh hãi: "Vậy ra, phụ thân bị hại là vì Thái hậu bà ta muốn dùng Thẩm gia chúng ta làm bàn đạp để lật đổ chính nhi t.ử thân sinh của mình sao?"
"Bệ hạ có lẽ cũng đã nhận ra điều này, nhưng ngài ấy còn quá trẻ và bị vây quanh bởi tai mắt của bà ta." -Thẩm Anh Tùng tiếp lời - "Hiện nay, Nhị thúc Thẩm Thiệu Nghĩa đã dẫn người của Thái hậu đến mật đạo ở phủ Thượng thư cũ. Nhưng mật đạo quanh co, trước mắt người của bọn họ có thể tìm thấy ngay. Chúng ta phải hành động trước khi chúng tìm thấy bằng chứng có thể ngụy tạo tội danh mưu phản thật sự cho phụ thân."
Thẩm Nhược Vi nhìn sang Tiêu Lãm Thần, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự hoài nghi, chỉ còn sự căm phẫn: "Vương gia, thiếp thân nguyện làm thanh gươm của ngài. Dù phải vào cung đối mặt với Thái hậu, thiếp cũng sẽ diễn trọn vở kịch này."
Tiêu Lãm Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía hoàng cung xa xôi: "Được. Sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu ván cờ tàn này."
Thấy nàng vẫn còn run rẩy và im lặng, Tiêu Lãm Thần kéo tấm chăn lông cáo đắp lên người nàng, giọng hắn trầm thấp, phá tan sự tĩnh mịch:
"Ái thê nàng đang nghĩ gì? Vẫn còn sợ sao?"
Thẩm Nhược Vi ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước: "Thiếp... thiếp thấy mình thật sự rất bốc đồng. Đêm nay nếu không có ngài xuất hiện kịp lúc, có lẽ thiếp thân đã làm liên lụy đến cả phủ Nhiếp Chính Vương và Thẩm phủ."
Tiêu Lãm Thần khẽ thở dài, hắn tựa lưng vào thành xe, ánh mắt nhìn ra ngoài màn đêm đang lướt qua: "Thực ra, ta đã định đưa nàng đi gặp Thẩm Anh Tùng ca ca nàng ngay tối nay, một cách đàng hoàng và an toàn nhất."
Thẩm Nhược Vi sững người mở to hai mắt: "Ngài nói sao? Ngài đã biết tung tích của huynh trưởng thiếp?"
"Ta là Nhiếp chính vương của Đại Yên ta, nếu đến cả một tướng lĩnh tứ phẩm đang bị thương và bị truy nã mà ta cũng không tìm ra được trong kinh thành này, thì ta đã sớm mất mạng dưới tay Thái hậu từ lâu rồi." - Tiêu Lãm Thần khẽ nhếch môi, nụ cười mang chút tự giễu - "Mấy ngày qua, trong khi nàng uất ức vì bị ta cấm túc, ta đã phái Cố Hành Chưởng âm thầm bảo vệ chỗ ẩn náu của thê huynh. Ta cũng đã điều tra rõ việc Lục T.ử Hàn chữa trị cho huynh ấy. Ta im lặng là để chờ thời cơ thích hợp nhất, khi tai mắt của Thái hậu lơ là vào đêm hội hoa đăng để đưa nàng đi gặp huynh ấy."
Hắn dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên trầm đặc hơn: "Nhưng ta không ngờ nàng lại thiếu tin tưởng ta đến mức tự mình hành động. Sự bốc đồng của nàng suýt nữa đã khiến kế hoạch bảo vệ Anh Tùng đổ bể... và quan trọng nhất là suýt chút nữa khiến ta mất nàng."
Thẩm Nhược Vi nghe từng lời hắn nói, lòng tràn đầy sự hối hận và hổ thẹn. Hóa ra trong lúc nàng oán hận hắn, trách hắn tàn nhẫn và vô tình, thì hắn lại lặng lẽ sắp xếp mọi việc chu toàn nhất cho nàng, từ việc giữ mạng cho anh trai đến việc minh oan cho phụ thân. Nàng đã quá nhỏ mọn khi chỉ nhìn thấy những lời sỉ nhục giả tạo mà không thấy được sự bảo hộ thâm sâu của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng khẽ nắm lấy vạt áo bào của hắn, cúi đầu lí nhí: "Vương gia... thiếp sai rồi. Là thiếp thân không nhìn thấu tâm ý của ngài, lại còn cùng Lục y sĩ suýt chút nữa phạm sai lầm. Xin ngài... hãy trách phạt thiếp."
Tiêu Lãm Thần nhìn vẻ mặt hối lỗi của nàng, cơn giận và sự ghen tuông lúc nãy dường như tan biến sạch. Hắn vòng tay ôm lấy nàng, để đầu nàng tựa vào n.g.ự.c mình: "Trách phạt nàng thì có ích gì? Ta chỉ cần nàng nhớ rõ, từ nay về sau, dù thế gian có quay lưng với nàng, thì phủ Nhiếp chính vương này vẫn là nơi nàng có thể dựa vào."
Chiếc xe ngựa dừng lại trước một căn nhà nhỏ ven rừng trúc. Thẩm Nhược Vi bước xuống, lòng đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Bên trong, Thẩm Anh Tùng đã được thuộc hạ của Tiêu Lãm Thần chăm sóc kỹ lưỡng. Cuộc tái ngộ giữa hai huynh muội diễn ra trong sự xúc động nghẹn ngào, nhưng lần này, nó mang thêm một không khí khác: một sự tin tưởng tuyệt đối vào nam nhân đang đứng canh giữ ở cửa: Tiêu Lãm Thần.
Thẩm Anh Tùng nhìn muội muội Thẩm Nhược Vi của mình rồi nhìn sang Tiêu Lãm Thần, gật đầu hành lễ cung kính thay cho lời cảm tạ: "Vương gia đã giữ đúng lời hứa. Tiểu Nhược Vi, muội thật may mắn."
Lúc này, Thẩm Anh Tùng mới bắt đầu tiết lộ bí mật động trời mà hắn nắm giữ:
"Nhiếp Chính Vương, Tiểu Nhược Vi, chuyện này liên quan đến Thái hậu và sự tồn vong của vương triều Đại Yên. Thái hậu vốn mang lòng tà tâm, bà ta thuộc phe Tả - những kẻ muốn lũng đoạn quốc gia để thâu tóm quyền lực vào tay phe cánh họ Trình. Mục đích chính của bà ta là muốn hạ bệ đương kim Thánh thượng, người vốn dĩ đang bắt đầu muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa của bà để tự mình trị quốc. Vụ án của phụ thân thực chất là một nước cờ hiểm để bà ta xóa sổ những trung thần đang ủng hộ Hoàng thượng, đồng thời chiếm đoạt Long phù mật đạo đang được phụ thân giấu kín bấy lâu."
Thẩm Nhược Vi kinh hãi: "Vậy ra, phụ thân bị hại là vì Thái hậu bà ta muốn dùng Thẩm gia chúng ta làm bàn đạp để lật đổ chính nhi t.ử thân sinh của mình sao?"
"Bệ hạ có lẽ cũng đã nhận ra điều này, nhưng ngài ấy còn quá trẻ và bị vây quanh bởi tai mắt của bà ta." -Thẩm Anh Tùng tiếp lời - "Hiện nay, Nhị thúc Thẩm Thiệu Nghĩa đã dẫn người của Thái hậu đến mật đạo ở phủ Thượng thư cũ. Nhưng mật đạo quanh co, trước mắt người của bọn họ có thể tìm thấy ngay. Chúng ta phải hành động trước khi chúng tìm thấy bằng chứng có thể ngụy tạo tội danh mưu phản thật sự cho phụ thân."
Thẩm Nhược Vi nhìn sang Tiêu Lãm Thần, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự hoài nghi, chỉ còn sự căm phẫn: "Vương gia, thiếp thân nguyện làm thanh gươm của ngài. Dù phải vào cung đối mặt với Thái hậu, thiếp cũng sẽ diễn trọn vở kịch này."
Tiêu Lãm Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía hoàng cung xa xôi: "Được. Sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu ván cờ tàn này."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









