Gió sa mạc gầm rú qua những cồn cát mênh m.ô.n.g, xóa sạch dấu vết của một thành cổ U Minh từng oai hùng dưới lòng đất. Tiêu Lãm Thần dắt con chiến mã duy nhất còn sót lại, một tay hắn nắm c.h.ặ.t dây cương, tay kia dìu Thẩm Nhược Vi bước đi giữa màn đêm mịt mù. Sau lưng họ, khói bụi từ vụ nổ vẫn còn âm ỉ bốc lên, mang theo linh hồn của những người đã ngã xuống. Sự hy sinh của Cố Hành Chưởng và sự tự sát của Thẩm Thiệu Trọng để lại một khoảng trống hoang hoác trong lòng hai người, nhưng họ không có thời gian để bi lụy.

"Nhược Vi, nàng cố gắng thêm chút nữa, qua khỏi hẻm đá này sẽ có trạm liên lạc của ám vệ." - Tiêu Lãm Thần khàn giọng nói, gương mặt hắn vương đầy tro bụi và những vết trầy xước rỉ m.á.u.

Nhược Vi gật đầu, nhưng bước chân nàng bỗng khựng lại. Một cơn choáng váng ập đến khiến tầm nhìn của nàng nhòe đi, bụng dưới nhói lên một cơn đau âm ỉ. Nàng lảo đảo định ngã thì Tiêu Lãm Thần đã kịp thời ôm lấy. Hắn hốt hoảng kiểm tra mạch tượng của nàng, và rồi, đôi mắt lạnh lùng của vị Nhiếp chính vương bỗng chốc sững sờ, rồi chuyển sang một sự kinh ngạc lẫn vui mừng khôn xiết.

"Mạch tượng... Nhược Vi, nàng... nàng có t.h.a.i rồi?"

Nhược Vi tựa đầu vào n.g.ự.c hắn, hơi thở dồn dập. Giữa lúc sinh t.ử cận kề, giữa lúc giang sơn đang bên bờ vực thẳm, một sinh mệnh mới lại bắt đầu nảy nở. Đó là niềm hy vọng cuối cùng, nhưng cũng là gánh nặng ngàn cân trên vai họ lúc này. Nàng khẽ mỉm cười, đôi môi nhợt nhạt mấp máy: "Là con của chúng ta... Lãm Thần, chúng ta nhất định phải sống để về đến Trường An."

Hắn siết c.h.ặ.t nàng vào lòng, ý chí chiến đấu bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn bế xốc nàng lên ngựa, bản thân thì dắt ngựa chạy bộ suốt đêm thâu để giữ sức cho nàng.

Trong khi đó, tại kinh thành Trường An, bầu không khí sặc mùi binh biến. Tiêu Lãm Vũ, dù bị thương nặng nhưng nhờ mạng lưới mật đạo và sự tiếp ứng của các đại thần trong Triều đình vốn là vây cánh của phế Thái hậu, đã bí mật trở về. Hắn được đưa vào một phủ đệ kín đáo, nơi các lão thần đang tụ tập để mưu tính cuộc đảo chính cuối cùng.

"Nhiếp chính vương đã bặt vô tín thư ở phương Tây. Đây là cơ hội nghìn năm có một để thanh trừng vương phủ và lập Thập tứ hoàng t.ử lên ngôi!" - Một vị đại thần lên tiếng, tay cầm bản giả mạo chiếu chỉ của Hoàng đế.

Bọn chúng bắt đầu lan truyền tin đồn rằng Tiêu Lãm Thần đã t.ử trận tại sa mạc, còn Thẩm Nhược Vi là yêu nữ đã ám hại quân vương. Triều đình rơi vào cảnh hỗn loạn, các phe phái tranh giành quyền lực, trong khi Hoàng đế trẻ tuổi bị giam lỏng ngay trong cung điện của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng kẻ thù đã tính sai một nước cờ. Tại trang viên ngoại ô, Ngụy Lạc Yên sau thời gian tĩnh dưỡng nhờ d.ư.ợ.c liệu của Thẩm Nhược Vi, sức khỏe đã hồi phục một cách thần kỳ. Ngay khi nghe tin vương phủ gặp nạn, nàng lập tức rũ bỏ lớp áo lụa, khoác lại chiến bào bạc. Nàng cầm thanh kiếm Long Lân, vật định tình mà Tiêu Lãm Thần từng trao lại để bảo vệ nàng, bước ra trước đội kỵ binh Tuyết Nhạn đang bí mật đóng quân gần đó.

"Toàn quân nghe lệnh! Nhiếp chính vương đang gặp nạn, kinh thành có biến. Chúng ta sẽ tiến quân về Trường An, kẻ nào cản đường, sát vô xá!" - Tiếng hô của Ngụy Lạc Yên vang động cả một vùng trời, khí thế nữ tướng quân năm xưa lại bùng phát mạnh mẽ.

Cuộc chạy đua với thời gian diễn ra nghẹt thở trên khắp các cung đường dẫn về kinh đô. Tiêu Lãm Thần và Thẩm Nhược Vi phải đối mặt với sự truy sát gắt gao của những nhóm sát thủ Thiết Huyết còn sót lại. Tại một đoạn dốc hiểm trở, họ bị bao vây bởi mười hai tay kiếm xuất sắc nhất của Tiêu Lãm Vũ.

"Lãm Thần, để thiếp dùng cơ quan ngăn chặn chúng!" – Thẩm Nhược Vi định rút từ trong túi áo ra những quả cầu khói cơ quan, nhưng Tiêu Lãm Thần đã ngăn lại.

Hắn đứng chắn trước nàng, thanh kiếm Long Lân trong tay phát ra tiếng gầm của loài rồng. Hắn chiến đấu không chỉ bằng võ công, mà bằng bản năng của một người cha đang bảo vệ mầm sống của mình. Từng đường kiếm quét qua, m.á.u b.ắ.n tung tóe trên cát vàng. Dù vai trái trúng một mũi tên độc, hắn vẫn không lùi bước, một mình hạ gục toàn bộ toán sát thủ trong sự kinh hoàng của chúng.

Khi ánh bình minh của ngày thứ mười hai ló dạng, cổng thành Trường An đã hiện ra lờ mờ phía chân trời. Nhưng trước mắt họ không phải là sự yên bình, mà là cảnh khói lửa ngút trời từ phía hoàng cung. Quân của Tiêu Lãm Vũ đã bắt đầu tấn công.

Tiêu Lãm Thần nhìn Thẩm Nhược Vi, ánh mắt hắn tràn đầy sự kiên định: "Nhược Vi, nàng hãy theo lối mật đạo vào cung tìm Lạc Yên muội. Ta sẽ trực tiếp ra cửa chính kinh thành, dùng danh nghĩa Nhiếp chính vương để thu phục quân tâm. Trận chiến cuối cùng này, chúng ta không thể thua."

Thẩm Nhược Vi nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, nàng hiểu rằng từ đây họ sẽ phải chia hai ngả để thực hiện nhiệm vụ của mình. Nàng không khóc, chỉ gật đầu: "Thiếp đợi ngài ở điện Thái Hòa. Ngài và con... nhất định phải bình an."

Bóng dáng hai người chia đôi giữa làn khói sương buổi sớm. Đại Yên đang đứng trước bước ngoặt lịch sử, và số phận của vương triều này nằm gọn trong tay của đôi phu thê vừa trở về từ cửa t.ử.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện