Kinh thành Trường An đêm nay không có trăng, chỉ có ánh lửa đỏ rực từ những ngọn đuốc và tiếng thét gào của binh khí xé tan màn đêm u tịch. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía cửa thành phía Đông, nơi quân phản loạn của Tiêu Lãm Vũ đang điên cuồng công phá. Các đại thần trong Nội các kẻ thì hèn nhát lẩn trốn, kẻ thì đã sớm ngã theo phe phản nghịch, để lại một hoàng cung trống rỗng và một vị Hoàng đế trẻ tuổi đang bị bao vây trong điện Thái Hòa.

Tại mật đạo dưới chân tường thành, Thẩm Nhược Vi nén cơn đau bụng âm ỉ, nàng dùng đôi bàn tay thanh mảnh nhưng đầy quyết đoán để điều chỉnh những trục quay khổng lồ. Đây chính là hệ thống phòng thủ "Thiên La Địa Võng" mà tổ tiên Thẩm gia đã bí mật thiết lập hàng trăm năm trước, nay lần đầu tiên được kích hoạt.

"Quận chúa, hướng Tây Bắc!" - Thẩm Nhược Vi hét lớn qua ống truyền thanh bằng đồng.

Phía trên mặt đất, Ngụy Lạc Yên khoác chiến bào đẫm m.á.u, tay cầm thanh Long Lân rực sáng. Nghe tiếng Thẩm Nhược Vi, nàng vung kiếm ra lệnh cho đội kỵ binh Tuyết Nhạn: "Phóng tiễn!"

Bất ngờ, từ những khe hở trên tường thành, hàng ngàn mũi tên cơ quan không cần người b.ắ.n đã tự động lao ra như mưa bão. Đây là loại tên xoay vòng, có thể xuyên thủng lớp giáp Hắc Thiết mà Tiêu Lãm Vũ mang về từ phương Tây. Quân phản loạn đang đà tiến tới bỗng chốc khựng lại, hàng loạt bóng đen ngã xuống trong sự ngỡ ngàng.

Trong khi Thẩm Nhược Vi và Ngụy Lạc Yên giữ vững phòng tuyến bên trong, thì tại cửa chính kinh thành, một cảnh tượng hào hùng đã diễn ra. Tiêu Lãm Thần một mình một ngựa, y phục rách nát nhưng khí chất uy nghiêm như một vị thần, đứng sừng sững trước đại quân của Thập tứ hoàng t.ử.

"Tiêu Lãm Vũ! Ngươi nhìn cho kỹ, đây là Long phù và Di chiếu gốc!" - Giọng nói của Tiêu Lãm Thần vang dội như tiếng sấm, át cả tiếng gió rít: "Binh sĩ Đại Yên, các ngươi định chĩa kiếm vào người đang bảo vệ giang sơn này để theo một kẻ mang quân ngoại bang về tàn sát đồng bào mình sao?"

Đám binh sĩ đi theo Tiêu Lãm Vũ bắt đầu xao động. Họ nhìn thấy vị Nhiếp chính vương mà họ hằng tôn kính đang đứng đó, đơn độc nhưng bất khuất. Những lời đồn về việc ngài t.ử trận hay là kẻ phản quốc bỗng chốc tan biến trước sự thật hiển nhiên.

"Đừng nghe hắn! G.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu Lãm Thần, ai làm được sẽ phong vạn hộ hầu!" - Tiêu Lãm Vũ điên cuồng gào thét, hắn thúc ngựa lao thẳng về phía thân huynh của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hai con ngựa chiến lao vào nhau giữa quảng trường trước cổng điện Kim Loan. Tiêu Lãm Thần và Tiêu Lãm Vũ, hai huynh đệ cùng dòng m.á.u nhưng khác biệt về chí hướng - đã bắt đầu cuộc quyết đấu sinh t.ử. Đường kiếm của Tiêu Lãm Vũ mang theo sự oán hận và tà khí từ phương Tây, mỗi chiêu thức đều nhắm vào những chỗ hiểm độc nhất. Trong khi đó, kiếm pháp của Tiêu Lãm Thần lại mang sự chính trực, bao la như biển cả, bình thản hóa giải mọi đòn tấn công.

Keng! Keng! Keng! Từng tia lửa b.ắ.n ra khi hai thanh bảo kiếm va chạm. Tiêu Lãm Thần dù đang bị thương và trúng độc sương chưa tan hết, nhưng mỗi khi nghĩ đến Thẩm Nhược Vi và đứa con chưa chào đời đang ở trong cung, sức mạnh trong hắn lại bùng phát mạnh mẽ.

"Ngươi thua rồi, Lãm Vũ. Ngươi thua vì ngươi không hiểu được lòng người!" - Tiêu Lãm Thần gầm lên, hắn tung ra chiêu cuối cùng của Long Thần Kiếm Pháp.

Một luồng kiếm khí vàng rực khổng lồ quét ngang, đ.á.n.h văng thanh kiếm của Tiêu Lãm Vũ và c.h.é.m đứt nửa tà áo bào vàng kim của hắn. Tiêu Lãm Vũ ngã lăn xuống ngựa, gương mặt tái nhợt vì kinh hãi. Ngay lúc đó, kỵ binh của Ngụy Lạc Yên đã tràn ra, bao vây toàn bộ quân phản loạn. Các đại thần phản nghịch thấy đại thế đã mất, lần lượt buông đao đầu hàng.

Bên trong điện Thái Hòa, Thẩm Nhược Vi bước ra từ mật đạo, mồ hôi đẫm trán nhưng nụ cười rạng rỡ hiện trên môi khi thấy Tiêu Lãm Thần hiên ngang bước vào điện. Hắn lao đến bên nàng, mặc kệ những vết thương còn đang rỉ m.á.u, ôm c.h.ặ.t lấy nàng trước sự chứng kiến của Hoàng đế và bá quan.

"Chúng ta thắng rồi, Nhược Vi." - Hắn thì thầm vào tai nàng, giọng nói run rẩy vì xúc động.

Nhược Vi tựa đầu vào vai hắn, nhìn về phía Hoàng đế trẻ tuổi đang run rẩy trên ngai vàng. Nàng hiểu rằng, trận chiến đẫm m.á.u này cuối cùng đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, cuộc chiến tái thiết và định đoạt tương lai của hai người lại bắt đầu.

Cả kinh thành Trường An dần im tiếng s.ú.n.g gươm, ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới bắt đầu ló dạng trên những mái ngói cong v.út của hoàng cung. Máu đã đổ, nhưng giang sơn đã được giữ vững bằng tình yêu và trí tuệ của đôi phu thê huyền thoại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện