Tiếng gào thét của sắt thép và lửa đỏ vang vọng khắp không gian ngầm của thành cổ U Minh. Tiêu Lãm Thần như một vị chiến thần từ địa ngục bước ra, thanh Long Lân trong tay hắn vung lên những đường kiếm vàng rực, mỗi nhát c.h.é.m đều mang theo uy lực của một bậc đế vương đang phẫn nộ. Hắn một mình đối đầu với vòng vây của hàng chục sát thủ Thiết Huyết mang mặt nạ sắt, bảo vệ phía sau lưng cho Thẩm Nhược Vi đang tiến về phía đài cơ quan trung tâm.

Nhược Vi chạy trên những phiến đá trơn trượt, tim nàng thắt lại khi nhìn thấy Cửu thúc Thẩm Thiệu Trọng đang đứng chặn ngay trước cửa vào mật đạo phòng cơ quan. Trên tay ông là một thanh đoản đao rỉ sét, thứ v.ũ k.h.í đã cùng ông sinh tồn suốt mười năm qua.

"Cửu thúc, xin ngài hãy tránh ra!" - Nhược Vi hét lên, giọng nàng lạc đi vì đau đớn - "Ngài nói ngài muốn bảo vệ Thẩm gia, nhưng dùng v.ũ k.h.í hủy diệt để đồ sát bách tính thì Thẩm gia mà ngài khôi phục sẽ chỉ là một nghĩa địa đầy m.á.u! Đó không phải là điều phụ thân ta mong muốn!"

Thẩm Thiệu Trọng nhìn đứa cháu gái duy nhất, đôi mắt ông đỏ vẩn đục, tay cầm đao run rẩy nhưng chân không hề dời bước: "Nhược Vi, con quá ngây thơ. Thế gian này không có luật công bằng nào cho kẻ yếu. Mười năm trước chúng ta mất tất cả vì chúng ta chỉ có lòng trung thành mà không có sức mạnh. Hôm nay, ta sẽ sửa sai!"

Nói đoạn, ông lao về phía Thẩm Nhược Vi. Nhưng ngay lúc lưỡi đao sắp chạm vào nàng, một bóng đen từ phía sau cột đá lao ra, dùng chính thân mình đỡ lấy nhát c.h.é.m chí mạng đó.

"Hành Chưởng!" - Tiêu Lãm Thần gầm lên từ phía xa.

Cố Hành Chưởng, thống lĩnh ám vệ trung thành nhất, người đã theo sát Tiêu Lãm Thần từ thuở thiếu thời, ngã quỵ xuống. Nhát đao của Thẩm Thiệu Trọng đ.â.m sâu vào n.g.ự.c hắn. Cố Hành Chưởng dùng chút sức tàn cuối cùng, hai tay siết c.h.ặ.t lấy cánh tay của Thẩm Thiệu Trọng, miệng trào m.á.u nhưng vẫn cố thốt lên:

"Vương phi... mau đi... Vương gia... thần không thể đi cùng ngài... được nữa rồi..."

Cái c.h.ế.t của Cố Hành Chưởng như một mồi lửa đốt cháy mọi sự kiên nhẫn cuối cùng. Thẩm Thiệu Trọng bàng hoàng nhìn kẻ vừa hy sinh, sự lung lay trong ánh mắt ông lộ rõ. Nhược Vi lợi dụng khoảnh khắc đó, nàng lướt qua ông, lao thẳng vào trong phòng cơ quan. Nàng biết, nếu không nhanh ch.óng kích hoạt hệ thống tự hủy, sự hy sinh của Cố Hành Chưởng sẽ trở nên vô nghĩa.

Bên trong phòng cơ quan, Tiêu Lãm Vũ đã đứng đó từ bao giờ. Hắn đang điên cuồng tra chiếc chìa khóa bằng Hắc Thiết vào ổ khảm ngọc để kích hoạt dàn Hỏa Pháo khổng lồ đang hướng thẳng ra ngoài sa mạc.

"Thẩm Nhược Vi, ngươi đến muộn rồi! Nhìn xem, vẻ đẹp của sự diệt vong sắp bắt đầu!" – Tiêu Lãm Vũ cười man dại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhược Vi không đáp, nàng lao đến bệ đá trung tâm, nơi đặt một bàn cờ cơ quan bằng đá thạch anh. Đây chính là "Trái tim của U Minh". Nàng dùng đôi bàn tay nhuốm m.á.u của mình, nhanh ch.óng di chuyển các quân cờ theo quy luật của bát quái trận đồ nhưng ngược chiều kim đồng hồ, một cấm thuật của Thẩm gia dùng để phá hủy toàn bộ cấu trúc cơ khí từ bên trong.

"Ngươi muốn Hỏa Pháo? Ta sẽ cho ngươi nếm mùi lửa của thành cổ này!" - Nhược Vi hét lên, nàng nhấn mạnh quân cờ cuối cùng xuống vị trí "T.ử môn".

Rầm! Rầm! Rầm! Toàn bộ thành cổ U Minh rung chuyển dữ dội. Những cột đá khổng lồ bắt đầu nứt toác, dung nham từ dưới địa tầng bị cơ quan dẫn động phun trào lên các lò rèn. Tiêu Lãm Vũ kinh hãi nhìn dàn Hỏa Pháo đang dần bị sụp đổ vào lòng đất. Hắn điên cuồng lao về phía Thẩm Nhược Vi: "Tiện nhân ngươi! Ngươi dám phá hủy giấc mộng của ta!"

Một đường kiếm vàng rực x.é to.ạc không gian, ngăn cản đà tiến của Tiêu Lãm Vũ. Tiêu Lãm Thần đã kịp thời lao vào, hắn đứng chắn trước Thẩm Nhược Vi, gương mặt vương đầy m.á.u của kẻ thù nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự che chở dành cho nàng.

"Thập tứ đệ, kết thúc rồi." - Tiêu Lãm Thần trầm giọng, thanh Long Lân tỏa ra hào quang rực rỡ nhất từ trước đến nay.

Trận đối đầu giữa hai huynh đệ vương tộc diễn ra trong bối cảnh sụp đổ của thành cổ. Đá rơi như mưa, lửa cháy ngút trời. Tiêu Lãm Vũ tuy có võ công cao cường nhưng tâm trí đã loạn, liên tục bị Tiêu Lãm Thần dồn vào thế bí. Trong một khoảnh khắc sơ hở, Tiêu Lãm Thần đã dùng chuôi kiếm đ.á.n.h văng mặt nạ vàng của hắn, đồng thời một kiếm đ.â.m xuyên qua vai, đóng đinh hắn vào bức tường đá đang sụp đổ.

"Ta không g.i.ế.c ngươi hôm nay, vì ngươi không xứng đáng được c.h.ế.t dưới kiếm của ta. Hãy để thành cổ này chôn vùi tham vọng dơ bẩn của ngươi!" Tiêu Lãm Thần lạnh lùng nói.

Hắn quay lại, bế xốc Nhược Vi lên. Phía sau họ, Thẩm Thiệu Trọng đang ngồi thẫn thờ bên xác của Cố Hành Chưởng. Ông nhìn Thẩm Nhược Vi lần cuối, ánh mắt đã tìm lại được chút thanh thản của mười năm trước: "Nhược Vi... hãy sống tốt... đừng đi vào vết xe đổ của ta..."

Ông dùng hết sức bình sinh, đẩy sập cánh cổng đá cuối cùng để ngăn chặn dòng dung nham đang tràn tới, tạo đường thoát cho đôi phu thê, trong khi bản thân ông chấp nhận bị chôn vùi cùng thành cổ và những sai lầm của mình.

Tiêu Lãm Thần ôm c.h.ặ.t Nhược Vi, lao ra khỏi mật đạo ngay khi toàn bộ thành cổ U Minh sụp xuống thành một hố đen khổng lồ giữa lòng sa mạc. Khói bụi mù mịt, ánh trăng mờ ảo rọi xuống hai bóng hình đơn độc giữa bãi cát mênh m.ô.n.g. Thành cổ mất đi, Thiết Huyết tan rã, nhưng cái giá phải trả là m.á.u của người bằng hữu và sự ra đi của người thân cuối cùng.

Nhược Vi tựa đầu vào n.g.ự.c Tiêu Lãm Thần, nước mắt nàng thấm đẫm vai áo hắn. Nàng biết, trận chiến này chỉ là khởi đầu cho cuộc thanh trừng cuối cùng tại kinh thành, nơi Tiêu Lãm Vũ -kẻ vẫn còn sống sót nhờ mạng lưới bí mật, chắc chắn sẽ quay lại cho một đòn chí mạng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện