Sau mười ngày đêm phi ngựa không nghỉ, vượt qua những dải cát vàng mênh m.ô.n.g bị thiêu đốt bởi cái nắng cháy da ban ngày và cái lạnh thấu xương ban đêm của vùng biên viễn phía Tây, thành cổ U Minh hiện ra trước mắt đoàn người như một bóng ma khổng lồ đang trồi lên từ lòng đất.

Thành cổ này vốn là một trung tâm giao thương sầm uất từ thời tiền triều, nhưng sau một trận động đất dữ dội hàng trăm năm trước, nó đã bị cát bụi chôn vùi và trở thành một vùng đất bị nguyền rủa trong truyền thuyết dân gian. Thế nhưng, dưới bàn tay của tổ chức Thiết Huyết, nó đã trở thành một công xưởng c.h.ế.t ch.óc ẩn mình dưới lòng sa mạc.

Tiêu Lãm Thần và Thẩm Nhược Vi, trong trang phục của những thương nhân viễn xứ với khăn choàng che kín mặt, lặng lẽ tiến qua cổng thành đổ nát. Gió sa mạc rít lên qua những khe đá, âm thanh nghe như tiếng gào khóc của những linh hồn bị giam cầm. Thẩm Thiệu Trọng dẫn đường phía trước, bước chân ông gấp gáp, đôi mắt không ngừng đảo qua những ký hiệu kỳ quái được khắc trên vách đá vôi đã mục nát.

"Nhìn kìa, Vương gia." - Nhược Vi khẽ chạm vào một bức phù điêu cổ bị bào mòn bởi thời gian - "Đây là ngôn ngữ cơ quan của Thẩm gia, nhưng nó đã bị biến tấu một cách tàn nhẫn. Những dòng chữ này không chỉ dẫn đường, mà còn là lời cảnh cáo: Kẻ nào đ.á.n.h thức Hắc Thiết, kẻ đó sẽ phải dùng linh hồn để tế lễ cho sự diệt vong. Cửu thúc, tại sao tổ chức Thiết Huyết lại biết được những mật mã cấp cao này?"

Thẩm Thiệu Trọng không quay đầu lại, chỉ trầm giọng đáp: "Bóng tối luôn có tai mắt của nó, Nhược Vi. Trong mười năm ta mất tích, có những thứ đã thay đổi vượt ra ngoài sự kiểm soát của dòng họ Thẩm."

Tiêu Lãm Thần nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, cảm giác bất an dâng cao trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Hắn cảm nhận được luồng khí tức kim khí nặng nề tỏa ra từ dưới lòng đất. Càng tiến sâu vào trung tâm thành cổ, họ càng nghe rõ tiếng b.úa đập sắt thép vang vọng đều đặn như nhịp tim của một con quái vật. Họ đi xuống một lối cầu thang xoắn ốc dài dằng dặc, dẫn vào một quảng trường ngầm rộng lớn được chiếu sáng bởi hàng nghìn ngọn đuốc dầu hỏa.

Tại đây, cảnh tượng hiện ra khiến Thẩm Nhược Vi phải bàng hoàng che miệng. Hàng trăm thợ rèn đang miệt mài làm việc bên những lò lửa đỏ rực, đúc ra những mũi tên và lưỡi đao màu đen tuyền tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, ma mị. Đó chính là Hắc Thiết - loại khoáng thạch có khả năng xuyên thủng mọi lớp giáp trụ mà Tiêu Lãm Thần hằng lo sợ. Trên bục cao nhất của quảng trường, một nam nhân vận trường bào vàng kim lộng lẫy, gương mặt che khuất sau chiếc mặt nạ vàng ròng chạm trổ tinh xảo, đang đứng quan sát tất cả với vẻ đắc thắng của một kẻ sắp nắm cả thế giới trong tay.

"Nhiếp chính vương, cuối cùng ngài cũng đến. Ta đã đợi ngài và chiếc hộp sắt chứa bản đồ Long Mạch đó quá lâu rồi." - Giọng nói của kẻ mặt nạ vàng vang lên, vừa mang nét thanh tao vương giả, vừa chứa đựng một sự hận thù sâu hoắm.

Thanh âm ấy khiến Tiêu Lãm Thần chấn động toàn thân. Hắn tiến lên một bước, thanh Long Lân tuốt vỏ, ánh sáng vàng từ kiếm khí phản chiếu lên mặt nạ kẻ đối diện: "Thập tứ đệ? Tiêu Lãm Vũ? Chuyện này là thế nào? Năm đó chính mắt ta thấy muội muội khóc bên t.h.i t.h.ể ngươi sau vụ t.a.i n.ạ.n săn b.ắ.n!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kẻ mặt nạ vàng chậm rãi tháo bỏ lớp ngụy trang. Dưới lớp vàng ròng là gương mặt của vị Thập tứ vương gia - người đệ đệ tài hoa nhưng luôn sống dưới cái bóng của Tiêu Lãm Thần. Hắn không c.h.ế.t, mà đã dùng một x.á.c c.h.ế.t giả để thoát thân, âm thầm sang phía Tây gầy dựng tổ chức Thiết Huyết.

"Ca ca, huynh luôn là người anh hùng vĩ đại nhất, là mặt trời của Đại Yên, còn ta chỉ là cái bóng mờ nhạt bị người đời quên lãng." - Tiêu Lãm Vũ cười điên cuồng, đôi mắt ánh lên tia nhìn tàn nhẫn - "Nhưng với số Hắc Thiết này và bản thiết kế Hỏa Pháo trong mật đạo Thẩm gia, quân đội của ta sẽ quét sạch kinh thành Trường An trong vòng một đêm. Thẩm Nhược Vi, nàng vốn là Thánh nữ, là chìa khóa cuối cùng. Nếu nàng chịu hợp tác, ta sẽ để huynh ấy được sống sót để chứng kiến ta lên ngôi."

Tiêu Lãm Thần gầm lên một tiếng, hắn định lao lên kết liễu kẻ phản nghịch, nhưng một bóng hình quen thuộc bỗng nhiên bước lên phía trước, chắn ngang giữa hai người với một tư thế phòng thủ kỳ lạ. Là Thẩm Thiệu Trọng.

"Cửu thúc? Ngài làm gì vậy? Tránh ra!" – Thẩm Nhược Vi hét lớn, tim nàng như thắt lại.

Thẩm Thiệu Trọng quay lại nhìn nàng, gương mặt chằng chịt vết sẹo của ông giật nhẹ, ánh mắt tràn ngập sự bi thương và quyết tuyệt: "Nhược Vi, thúc xin lỗi. Thập tứ hoàng t.ử đã hứa với ta, một khi ngài ấy lên ngôi, Thẩm gia sẽ không còn phải sống chui lủi, sẽ không còn là công cụ cho vương tộc Tiêu thị nữa. Mười năm qua ta sống trong bóng tối, nhìn thấy huynh trưởng mình bị hàm oan, nhìn thấy con phải khổ cực... Ta nhận ra rằng, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể bảo vệ được tôn nghiêm. Tiêu Lãm Thần có thể yêu con, nhưng vị thế Nhiếp chính vương của hắn mãi mãi là sợi dây thừng thắt cổ Thẩm gia."

Sự phản bội của người thúc ruột thịt - người duy nhất nàng tin tưởng giữa những bộn bề bí mật - như một nhát d.a.o đ.â.m thấu tâm can Nhược Vi. Nàng lảo đảo lùi lại, nước mắt lã chã rơi xuống nền đá lạnh lẽo. Tiêu Lãm Thần đỡ lấy nàng, sát khí tỏa ra từ người hắn lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, khiến những thợ rèn xung quanh phải kinh hãi buông b.úa.

"Thiết Huyết" và "Thanh trừng", hai thế lực bắt đầu lao vào nhau giữa lòng thành cổ u tối. Tiếng binh khí va chạm, tiếng lửa cháy bùng phát khi các lò rèn bị đ.á.n.h sập, và tiếng gào thét của hận thù vang động cả vùng sa mạc phía trên. Trong cơn hỗn loạn, Nhược Vi nhận thấy Tiêu Lãm Vũ đang tiến về phía bệ đá thần, nơi đặt cánh cổng dẫn vào kho v.ũ k.h.í tối tân nhất của tiền triều, thứ có thể hủy diệt cả một tòa thành trong tích tắc.

Nàng lau nước mắt, ánh mắt trở nên kiên định và sắc sảo hơn bao giờ hết. Nàng hiểu rằng, đây không còn là chuyện riêng của Thẩm gia hay vương tộc Tiêu thị, mà là sự tồn vong của hàng vạn bách tính. Nếu Hắc Thiết và Hỏa Pháo ra khỏi đây, Đại Yên sẽ trở thành một lò sát sinh khổng lồ.

"Lãm Thần, hãy giữ chân bọn chúng! Thiếp biết cách kích hoạt cơ quan tự hủy của thành cổ này bằng cơ quan thuật. Chúng ta không thể để bất cứ thứ gì ở đây lọt ra ngoài!"

Dưới ánh sao sa mạc lung linh đang xuyên qua những kẽ nứt của vòm hang, giữa làn mưa tên đạn đen kịt, đôi phu thê trao nhau một ánh nhìn thâm tình, một lời thề sinh t.ử không cần ngôn từ. Tiêu Lãm Thần vung kiếm Long Lân, một mình chống chọi với đám sát thủ Thiết Huyết để mở đường cho Thẩm Nhược Vi lao về phía trung tâm của đại trận cơ quan. Trận chiến quyết định vận mệnh giang sơn đã thực sự bắt đầu trong lòng đất U Minh lạnh lẽo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện