Đêm kinh thành tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng sương rơi trên những phiến lá trúc. Bên trong mật thất của vương phủ, ánh nến đỏ sáp lập lòe soi rõ ba gương mặt đang căng thẳng tột độ. Tiêu Lãm Thần, Thẩm Nhược Vi và Thẩm Thiệu Trọng ngồi quanh một chiếc bàn đá, nơi chiếc hộp sắt rỉ sét đang nằm im lìm như một con quái thú đang ngủ say.
Thẩm Thiệu Trọng dùng đôi bàn tay thô ráp, chằng chịt vết chai sạn của mình khẽ chạm vào những khớp nối tinh vi trên mặt hộp. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc chứa đựng nỗi đau của mười năm lưu lạc: "Nhược Vi, chiếc hộp này không mở bằng chìa khóa thông thường. Nó cần hai thứ: m.á.u của Thánh nữ và sự thấu hiểu về cơ quan học. Nếu mở sai một bước, t.h.u.ố.c nổ bên trong sẽ san phẳng cả căn hầm này."
Thẩm Nhược Vi gật đầu, nàng không hề do dự, dùng chiếc trâm ngọc diệp rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay. Từng giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống một rãnh nhỏ hình chim phượng trên nắp hộp. Lạ lùng thay, m.á.u không chảy tràn ra mà bị hút sạch vào bên trong. Tiếng "cạch, cạch" khô khốc vang lên, những bánh răng cơ quan bắt đầu chuyển động xoay tròn. Thẩm Nhược Vi tập trung cao độ, nàng dùng kiến thức về thuật số mà cha đã dạy, xoay các vòng tròn đồng tâm theo một quỹ đạo đặc biệt.
Cạch!
Chiếc nắp hộp bật mở, một làn khói trắng nhạt mang theo mùi thảo mộc cổ xưa tỏa ra. Bên trong không phải vàng ngọc, mà là một tấm bản đồ làm bằng một loại da mỏng manh, trong suốt nhưng cực kỳ bền chắc. Khi trải tấm bản đồ ra dưới ánh nến, những đường nét đỏ rực như mạch m.á.u bắt đầu hiện lên, dẫn lối tới vùng núi Thiên Quy, ranh giới cuối cùng giữa Đại Yên và các tiểu quốc phía Tây.
"Đây không chỉ là bản đồ kho tàng," - Tiêu Lãm Thần nheo mắt, ngón tay hắn lướt trên những ký hiệu lạ - "Đây là sơ đồ phân bố của các quặng Hắc Thiết - loại khoáng thạch có thể đúc ra những mũi tên xuyên thủng mọi loại giáp trụ. Nếu thứ này rơi vào tay tổ chức Thiết Huyết, Đại Yên sẽ lâm nguy."
Thẩm Thiệu Trọng trầm ngâm tiếp lời: "Đúng vậy Vương gia. Tổ chức Thiết Huyết không phải tà phái tầm thường. Chúng là một liên minh của các thương nhân và võ giả từ phía Tây, đã âm thầm mua chuộc không ít quan viên trong Triều để chuẩn bị cho một cuộc lật đổ từ bên trong. Chúng cần Hắc Thiết để trang bị cho đạo quân tinh nhuệ đang ẩn náu tại biên giới."
Đúng lúc đó, từ phía trên vương phủ, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Một bóng dáng ám vệ lao vào mật thất, quỳ sụp xuống: "Báo! Có một nhóm sát thủ mang mặt nạ sắt đang tấn công trang viên ngoại ô - nơi Quận chúa đang tịnh dưỡng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Tiêu Lãm Thần biến đổi. Hắn hiểu rằng kế hoạch "Kim thiền thoát xác" của Thẩm Nhược Vi đã bị bại lộ, hoặc ít nhất kẻ thù đã đ.á.n.h hơi được sự bất thường. Chúng nhắm vào Ngụy Lạc Yên để uy h.i.ế.p hắn, hoặc có lẽ chúng nghi ngờ Thẩm Thiệu Trọng đang lẩn trốn tại đó.
"Lãm Thần, ngài hãy dẫn quân cứu Lạc Yên muội muội! Thiếp và Cửu thúc sẽ ở lại đây bảo vệ bản đồ." - Thẩm Nhược Vi lo lắng nói.
"Không!" - Tiêu Lãm Thần nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, ánh mắt kiên định: "Bọn chúng tấn công Lạc Yên chỉ là đòn nghi binh để nhử ta rời khỏi nàng. Mục tiêu thực sự của chúng là chiếc hộp sắt này. Chúng ta sẽ cùng đi. Ta không bao giờ để nàng rời khỏi tầm mắt mình một lần nữa."
Quyết định được đưa ra chớp nhoáng. Tiêu Lãm Thần ra lệnh cho Cố Hành Chưởng dẫn theo một cánh quân đ.á.n.h lạc hướng quân địch, còn hắn đích thân cùng Nhược Vi và Thẩm Thiệu Trọng bí mật rời kinh thành ngay trong đêm. Hành trình lần này không phải là kiệu hoa hay xe ngựa sang trọng, mà là những chiến mã chạy đua với thời gian hướng về phía Tây.
Trên đường đi, Nhược Vi nhận thấy sự im lặng bất thường của Cửu thúc. Qua những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, nàng dần phát hiện ra Thẩm Thiệu Trọng không chỉ bảo vệ kho tàng vì lòng trung thành với Thẩm gia. Trong đôi mắt ông đôi khi lóe lên một sự u uất và hận thù nhắm về phía chính kinh thành Trường An. Nàng tự hỏi, liệu mười năm sống trong bóng tối có làm biến chất tâm hồn của người thúc thúc mà nàng hằng kính trọng? Tại một trạm dừng chân ven đường, Thẩm Nhược Vi bí mật nói với Tiêu Lãm Thần: "Vương gia, thiếp cảm thấy Cửu thúc có điều gì đó đang giấu giếm. Tấm bản đồ này... dường như còn một mặt khác mà chỉ khi có ánh trăng m.á.u mới hiện ra."
Tiêu Lãm Thần siết c.h.ặ.t dây cương, nhìn về phía dãy núi Thiên Quy đang ẩn hiện trong mây mù: "Giữa cuộc chiến này, ai cũng có bí mật riêng. Nhưng dù là Cửu thúc hay tổ chức Thiết Huyết, kẻ nào dám dùng nàng làm quân cờ, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá bằng cả dòng tộc."
Hành trình vi hành bí mật đến biên giới phía Tây chính thức bắt đầu. Đây không chỉ là cuộc tìm kiếm khoáng thạch, mà là cuộc đối đầu giữa sự thật và sự phản bội, nơi Nhược Vi phải dùng trí tuệ để phân định đâu là đồng minh, đâu là kẻ thù nấp sau những lớp mặt nạ thân thuộc.
Thẩm Thiệu Trọng dùng đôi bàn tay thô ráp, chằng chịt vết chai sạn của mình khẽ chạm vào những khớp nối tinh vi trên mặt hộp. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc chứa đựng nỗi đau của mười năm lưu lạc: "Nhược Vi, chiếc hộp này không mở bằng chìa khóa thông thường. Nó cần hai thứ: m.á.u của Thánh nữ và sự thấu hiểu về cơ quan học. Nếu mở sai một bước, t.h.u.ố.c nổ bên trong sẽ san phẳng cả căn hầm này."
Thẩm Nhược Vi gật đầu, nàng không hề do dự, dùng chiếc trâm ngọc diệp rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay. Từng giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống một rãnh nhỏ hình chim phượng trên nắp hộp. Lạ lùng thay, m.á.u không chảy tràn ra mà bị hút sạch vào bên trong. Tiếng "cạch, cạch" khô khốc vang lên, những bánh răng cơ quan bắt đầu chuyển động xoay tròn. Thẩm Nhược Vi tập trung cao độ, nàng dùng kiến thức về thuật số mà cha đã dạy, xoay các vòng tròn đồng tâm theo một quỹ đạo đặc biệt.
Cạch!
Chiếc nắp hộp bật mở, một làn khói trắng nhạt mang theo mùi thảo mộc cổ xưa tỏa ra. Bên trong không phải vàng ngọc, mà là một tấm bản đồ làm bằng một loại da mỏng manh, trong suốt nhưng cực kỳ bền chắc. Khi trải tấm bản đồ ra dưới ánh nến, những đường nét đỏ rực như mạch m.á.u bắt đầu hiện lên, dẫn lối tới vùng núi Thiên Quy, ranh giới cuối cùng giữa Đại Yên và các tiểu quốc phía Tây.
"Đây không chỉ là bản đồ kho tàng," - Tiêu Lãm Thần nheo mắt, ngón tay hắn lướt trên những ký hiệu lạ - "Đây là sơ đồ phân bố của các quặng Hắc Thiết - loại khoáng thạch có thể đúc ra những mũi tên xuyên thủng mọi loại giáp trụ. Nếu thứ này rơi vào tay tổ chức Thiết Huyết, Đại Yên sẽ lâm nguy."
Thẩm Thiệu Trọng trầm ngâm tiếp lời: "Đúng vậy Vương gia. Tổ chức Thiết Huyết không phải tà phái tầm thường. Chúng là một liên minh của các thương nhân và võ giả từ phía Tây, đã âm thầm mua chuộc không ít quan viên trong Triều để chuẩn bị cho một cuộc lật đổ từ bên trong. Chúng cần Hắc Thiết để trang bị cho đạo quân tinh nhuệ đang ẩn náu tại biên giới."
Đúng lúc đó, từ phía trên vương phủ, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Một bóng dáng ám vệ lao vào mật thất, quỳ sụp xuống: "Báo! Có một nhóm sát thủ mang mặt nạ sắt đang tấn công trang viên ngoại ô - nơi Quận chúa đang tịnh dưỡng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Tiêu Lãm Thần biến đổi. Hắn hiểu rằng kế hoạch "Kim thiền thoát xác" của Thẩm Nhược Vi đã bị bại lộ, hoặc ít nhất kẻ thù đã đ.á.n.h hơi được sự bất thường. Chúng nhắm vào Ngụy Lạc Yên để uy h.i.ế.p hắn, hoặc có lẽ chúng nghi ngờ Thẩm Thiệu Trọng đang lẩn trốn tại đó.
"Lãm Thần, ngài hãy dẫn quân cứu Lạc Yên muội muội! Thiếp và Cửu thúc sẽ ở lại đây bảo vệ bản đồ." - Thẩm Nhược Vi lo lắng nói.
"Không!" - Tiêu Lãm Thần nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, ánh mắt kiên định: "Bọn chúng tấn công Lạc Yên chỉ là đòn nghi binh để nhử ta rời khỏi nàng. Mục tiêu thực sự của chúng là chiếc hộp sắt này. Chúng ta sẽ cùng đi. Ta không bao giờ để nàng rời khỏi tầm mắt mình một lần nữa."
Quyết định được đưa ra chớp nhoáng. Tiêu Lãm Thần ra lệnh cho Cố Hành Chưởng dẫn theo một cánh quân đ.á.n.h lạc hướng quân địch, còn hắn đích thân cùng Nhược Vi và Thẩm Thiệu Trọng bí mật rời kinh thành ngay trong đêm. Hành trình lần này không phải là kiệu hoa hay xe ngựa sang trọng, mà là những chiến mã chạy đua với thời gian hướng về phía Tây.
Trên đường đi, Nhược Vi nhận thấy sự im lặng bất thường của Cửu thúc. Qua những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, nàng dần phát hiện ra Thẩm Thiệu Trọng không chỉ bảo vệ kho tàng vì lòng trung thành với Thẩm gia. Trong đôi mắt ông đôi khi lóe lên một sự u uất và hận thù nhắm về phía chính kinh thành Trường An. Nàng tự hỏi, liệu mười năm sống trong bóng tối có làm biến chất tâm hồn của người thúc thúc mà nàng hằng kính trọng? Tại một trạm dừng chân ven đường, Thẩm Nhược Vi bí mật nói với Tiêu Lãm Thần: "Vương gia, thiếp cảm thấy Cửu thúc có điều gì đó đang giấu giếm. Tấm bản đồ này... dường như còn một mặt khác mà chỉ khi có ánh trăng m.á.u mới hiện ra."
Tiêu Lãm Thần siết c.h.ặ.t dây cương, nhìn về phía dãy núi Thiên Quy đang ẩn hiện trong mây mù: "Giữa cuộc chiến này, ai cũng có bí mật riêng. Nhưng dù là Cửu thúc hay tổ chức Thiết Huyết, kẻ nào dám dùng nàng làm quân cờ, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá bằng cả dòng tộc."
Hành trình vi hành bí mật đến biên giới phía Tây chính thức bắt đầu. Đây không chỉ là cuộc tìm kiếm khoáng thạch, mà là cuộc đối đầu giữa sự thật và sự phản bội, nơi Nhược Vi phải dùng trí tuệ để phân định đâu là đồng minh, đâu là kẻ thù nấp sau những lớp mặt nạ thân thuộc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









