Ba ngày sau, một đoàn người lặng lẽ rời kinh thành Trường An dưới cơn mưa phùn lạnh giá của đầu đông. Tiêu Lãm Thần bỏ lại sau lưng ngai vàng Nhiếp chính vương đang ở đỉnh cao quyền lực, trao quyền nhiếp chính tạm thời cho Thẩm Anh Tùng và các đại thần thân tín. Hắn chỉ mang theo mười tám ám vệ tinh nhuệ nhất - những kẻ đã cùng hắn vào sinh ra t.ử trên sa trường, cùng với Lục T.ử Hàn để chăm sóc t.h.u.ố.c thang cho Thẩm Nhược Vi.

Thẩm Nhược Vi ngồi trong một cỗ xe ngựa rộng rãi, được thiết kế vô cùng đặc biệt. Bên trong lót ba lớp lông cáo tuyết để giữ ấm tuyệt đối, bốn góc xe là bốn lò sưởi nhỏ tỏa hương trầm dịu nhẹ để trấn tĩnh thần trí của nàng. Nàng giờ đây như một cánh hoa mong manh, lúc tỉnh lúc mê. Khi tỉnh, nàng chỉ nhìn ra cửa sổ bằng ánh mắt tò mò, hỏi về những loài hoa lạ ven đường, tuyệt nhiên không nhớ đến những âm mưu tàn khốc đã qua.

Càng tiến về phương Nam, khí hậu càng trở nên khắc nghiệt. Những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp bắt đầu xuất hiện, không khí đặc quánh mùi sương độc và những loại côn trùng lạ thường. Đây là lãnh địa của phe Tả phái - những kẻ thờ phụng bóng tối đã tháo chạy sau khi Thái hậu bị lật đổ. Chúng biết Tiêu Lãm Thần đang tiến vào hang cọp để tìm t.h.u.ố.c, nên đã bố trí vô vàn cạm bẫy dọc đường.

"Vương gia, phía trước là đầm lầy Ma Trận. Sương mù ở đây rất kỳ quái, có thể khiến người ta lạc mất phương hướng." - Cố Hành Chưởng cưỡi ngựa lên sát bên Tiêu Lãm Thần, giọng lộ vẻ lo âu.

Tiêu Lãm Thần nhìn vào màn sương xám xịt đang bao phủ lấy con đường phía trước. Hắn vỗ về con chiến mã đang bồn chồn, ánh mắt sắc lạnh như kiếm: "Dùng dây thừng buộc tất cả ngựa lại với nhau. Ai lạc hàng, sát vô xá. Ta không có thời gian để lãng phí."

Khi đoàn người đi vào giữa đầm lầy, từ trong bóng tối, hàng loạt những chiếc tiêu độc xé gió lao ra. Tiếng rít của ám khí hòa cùng tiếng hò hét quái dị của đám sát thủ áo đen. Chúng không tấn công trực diện mà dùng tà thuật và bóng tối để gây rối loạn.

"Bảo vệ xe ngựa!" - Tiêu Lãm Thần hét lớn, hắn tung người khỏi ngựa, thanh kiếm vung lên tạo thành một bức màn ánh sáng bạc. Hắn chiến đấu như một vị thần điên cuồng, mỗi đường kiếm đều mang theo sát khí kinh người. Máu của kẻ thù b.ắ.n lên y phục hắn, thấm vào lớp bùn lầy, nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn hướng về phía chiếc xe ngựa nơi Thẩm Nhược Vi đang ở đó.

Giữa cuộc hỗn chiến, một tên sát thủ thủ lĩnh phe Tả đứng trên ngọn cây cao cười ngạo nghễ: "Tiêu Lãm Thần! Ngươi vì một nữ t.ử mà dấn thân vào nơi này, thật là kẻ ngu xuẩn nhất thế gian! Hỏa Linh Chi là bảo vật trấn phái của chúng ta, ngươi nghĩ ngươi có mạng để chạm vào nó sao?"

"Mạng của ta, do chính ta định đoạt. Còn mạng của ngươi, hôm nay phải để lại đây!" – Tiêu Lãm Thần gầm lên, hắn tung mình thực hiện một chiêu kiếm kinh thiên động địa, một luồng kiếm khí mạnh mẽ c.h.é.m đứt đôi cả ngọn cây và đầu của tên thủ lĩnh trong chớp mắt.

Sau trận chiến, đoàn người dừng lại bên một dòng suối nhỏ để chỉnh đốn. Tiêu Lãm Thần bị một vết thương dài trên bả vai, m.á.u thấm đỏ một mảng áo. Hắn không màng đến vết thương, vội vàng chạy lại xe ngựa.

Thẩm Nhược Vi đang co rúm người ở một góc xe vì sợ hãi tiếng binh khí. Thấy Tiêu Lãm Thần đầy m.á.u bước vào, nàng run rẩy định thét lên, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng và lo âu của hắn, nàng bỗng khựng lại. Nàng cảm thấy một sự thân thuộc vô hình, một cảm giác được che chở bùng lên trong tiềm thức.

Nàng run run đưa bàn tay nhỏ bé ra, khẽ chạm vào vết m.á.u trên mặt hắn: "Ngài... ngài lại vì ta mà bị thương sao? Tại sao ngài lại tốt với ta như vậy, dù ta không nhớ ngài là ai?"

Tiêu Lãm Thần khựng lại, nước mắt hắn hòa cùng m.á.u trên mặt. Hắn nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng, áp vào n.g.ự.c mình: "Bởi vì nàng là mạng sống của ta. Dù nàng có quên ta, ta cũng sẽ bảo vệ nàng cho đến hơi thở cuối cùng."

Thẩm Nhược Vi nhìn hắn, một giọt lệ lặng lẽ rơi xuống. Nàng không nhớ hắn là vị Nhiếp chính vương quyền thế, không nhớ những ân oán tình thù, nhưng lúc này, trái tim nàng rung động vì một người đàn ông lạ mặt đang liều mạng vì nàng giữa chốn rừng thiêng nước độc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hành trình vẫn còn vạn dặm gian nan, núi Hỏa Vân với những bí mật đáng sợ đang chờ đợi phía trước. Nhưng Tiêu Lãm Thần biết, chỉ cần Nhược Vi còn ở bên, hắn có thể san bằng cả phương Nam này.

Sau khi đẩy lùi đợt tấn công của đám sát thủ phe Tả, đoàn người dừng chân nghỉ ngơi tại một hang đá tự nhiên nằm chênh vênh bên sườn núi. Không khí phương Nam về đêm không hề lạnh lẽo mà lại hầm hập một thứ hơi nóng ẩm ướt, mang theo mùi của gỗ mục và hương hoa dại nồng nặc đến nhức óc.

Tiêu Lãm Thần ngồi bên đống lửa nhỏ, để Lục T.ử Hàn bôi t.h.u.ố.c lên vết thương trên bả vai. Ánh lửa bập bùng soi rõ những vết sẹo chằng chịt trên tấm lưng trần của hắn - những dấu tích của bao trận mạc để bảo vệ giang sơn, và giờ đây là để bảo vệ một người con gái.

"Vương gia, ngài nên nghỉ ngơi. Nếu cứ tiếp tục dùng nội lực áp chế chướng khí như thế này, ngài sẽ kiệt sức trước khi lên tới đỉnh núi." - Lục T.ử Hàn trầm giọng cảnh báo, bàn tay hắn thoăn thoắt băng bó.

Tiêu Lãm Thần không đáp, mắt hắn vẫn dán c.h.ặ.t vào chiếc xe ngựa được đỗ sâu trong hang. Bên trong, Thẩm Nhược Vi đã thiếp đi vì mệt mỏi. Hắn khẽ thở dài, nhấp một ngụm rượu mạnh để át đi cơn đau đang âm ỉ.

Đúng lúc này, Thẩm Nhược Vi từ trong xe bước xuống. Nàng khoác chiếc áo choàng lụa, bước chân hơi loạng choạng do chưa quen với địa hình hiểm trở. Thấy Tiêu Lãm Thần đang để trần nửa thân trên với vết thương còn rỉ m.á.u, nàng khựng lại, đôi má ửng hồng vì bối rối, nhưng rồi lòng trắc ẩn lại thôi thúc nàng tiến về phía hắn.

"Ngài... ngài đau lắm không?” - Thẩm Nhược Vi ngồi xuống cạnh đống lửa, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng.

Tiêu Lãm Thần giật mình, hắn định vơ lấy chiếc áo bào khoác lên nhưng Thẩm Nhược Vi đã ngăn lại. Nàng cầm lấy bát t.h.u.ố.c mà Lục T.ử Hàn vừa để sang một bên, khẽ thổi cho nguội rồi đưa đến tận môi hắn.

"Ta không nhớ ngài là ai, nhưng ta nhớ cảm giác khi ngài ôm ta giữa làn mưa tên lúc nãy. Trái tim ta... nó đập rất lạ." - Thẩm Nhược Vi cúi đầu, bàn tay nàng vô thức chạm vào chiếc trâm ngọc diệp cài trên tóc  "Có phải trước đây, ta cũng từng quan tâm đến ngài như thế này không?"

Tiêu Lãm Thần nhìn sâu vào mắt nàng, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động mãnh liệt. Hắn đón lấy bát t.h.u.ố.c, uống cạn trong một hơi rồi khàn giọng đáp: "Nàng không chỉ quan tâm, nàng còn là mạng sống của ta. Trước đây, khi ta bị trọng thương, nàng đã không quản ngại gian khổ, thậm chí dùng m.á.u của mình để cứu ta từ tay t.ử thần."

 

Thẩm Nhược Vi sững sờ, nàng nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn những vết sẹo trên người hắn. Một mảnh ký ức mờ ảo bỗng hiện lên: một căn hầm tối, tiếng kim bạc rơi và vị m.á.u tanh nồng. Nàng ôm lấy đầu, rên rỉ: "Đau quá... có cái gì đó đang cháy trong đầu ta..."

Tiêu Lãm Thần vội vàng đỡ lấy vai nàng, kéo nàng vào lòng, nhưng lần này hắn không dùng sức mạnh để trấn áp mà chỉ nhẹ nhàng vỗ về: "Đừng cố nhớ, Nhược Vi. Đừng ép bản thân mình. Chỉ cần nàng biết, dù thế gian này có sụp đổ, Tiêu Lãm Thần ta cũng sẽ không bao giờ để nàng chịu tổn thương thêm một lần nào nữa."

Đêm đó, giữa chốn rừng thiêng nước độc, hai con người vốn bị chia cắt bởi bức tường ký ức đã cùng nhau ngồi bên đống lửa cho đến khi tro tàn. Nhược Vi ngủ quên trên vai hắn, hơi thở đều đặn. Tiêu Lãm Thần nhìn lên đỉnh núi Hỏa Vân đang lờ mờ hiện ra dưới ánh trăng đỏ m.á.u, hắn biết rằng ngày mai, cuộc đấu trí với những ảo ảnh của phe Tả phái sẽ là trận chiến cuối cùng để hắn đòi lại linh hồn cho người mình yêu.

Ở một góc tối khác của hang đá, một ám vệ đang âm thầm quan sát họ. Ánh mắt kẻ đó không có sự trung thành thường thấy, mà lạnh lẽo như một loài rắn độc đang chờ thời cơ phun nọc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện