Kinh thành Trường An sau đêm huyết tẩy Kim Loan điện chìm trong một bầu không khí kỳ lạ. Một mặt là sự hân hoan khi phe cánh họ Trình sụp đổ, mặt khác là sự im lìm đáng sợ bao trùm lên phủ Nhiếp chính vương. Những dải lụa đỏ mừng chiến thắng chưa kịp treo lên đã bị gỡ xuống, thay vào đó là mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc và những ánh mắt lo âu của đám gia nhân.
Bên trong Thu Nguyệt Viện, thời gian như ngừng trôi. Tiêu Lãm Thần ngồi bên giường bệnh, đôi bàn tay từng cầm kiếm c.h.é.m gục hàng vạn quân thù giờ đây lại run rẩy khi cầm một chiếc khăn gấm thấm nước ấm. Hắn đã ngồi như thế suốt mười hai ngày đêm. Bộ mãng bào oai phong ngày nào giờ nhăn nhúm, vương bụi trần và mùi d.ư.ợ.c liệu. Gương mặt hắn hốc hác, đôi mắt sâu hoắm hiện rõ những tia m.á.u đỏ vì thức trắng. Hắn bỏ mặc mọi tấu chương cầu kiến của các đại thần, bỏ mặc cả việc sắp xếp lại bộ máy chính sự vốn đang rối ren sau cuộc thanh trừng. Đối với hắn lúc này, cả thiên hạ cũng không quan trọng bằng một nhịp thở yếu ớt của người con gái đang nằm kia.
Vào một đêm trăng khuyết hiu hắt, giữa tiếng gió rít qua khe cửa, Thẩm Nhược Vi khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Tiêu Lãm Thần giật mình, trái tim hắn nảy lên một nhịp đầy hy vọng. Hắn vội vàng vặn tim đèn cho sáng hơn, hơi thở dồn dập chờ đợi. Thẩm Nhược Vi từ từ mở mắt, đôi mi thanh tú run rẩy như cánh bướm đêm.
"Nhược Vi... nàng tỉnh rồi! Ta đây, Lãm Thần đây!" - Hắn nghẹn ngào, bàn tay to lớn bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của nàng.
Nhưng đáp lại sự vồn vã của hắn là một ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Thẩm Nhược Vi nhìn hắn, không phải bằng tình yêu hay sự thấu hiểu, mà là một sự cảnh giác cao độ. Nàng khẽ rút tay lại, nép mình vào góc giường, giọng nói trong trẻo nhưng xa lạ như băng giá:
"Vị công t.ử này... ngài là ai? Tại sao ta lại ở trong phòng của ngài? Đây không phải là phủ Thượng thư... Phụ thân ta đâu? Anh Tùng ca ca đâu?"
Câu hỏi của nàng như một nhát d.a.o chí mạng đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Lãm Thần. Hắn sững sờ, nụ cười trên môi đông cứng lại. Hắn cố gắng gượng dậy, giọng run rẩy: "Nhược Vi, nàng đang nói gì vậy? Đây là nhà của chúng ta, phủ Nhiếp chính vương. Ta là phu quân của nàng... Nàng nhớ lại xem, đêm hoa đăng, mật đạo phủ cũ, nàng đã dùng m.á.u cứu ta cơ mà?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Nhược Vi nhìn hắn, đôi mắt bỗng chốc đẫm lệ, nàng lắc đầu điên cuồng: "Ta không biết! Ta không nhớ gì cả! Ngài nói dối, ta mới mười sáu tuổi, tôi đang đợi cha đi sứ trở về... Ngài là ai mà dám bắt giữ ta? Có phải ngài là kẻ thù của phụ thân ta không?"
Đúng lúc đó, Lục T.ử Hàn bước vào, thanh âm trầm buồn của vị y sĩ vang lên giữa căn phòng u tịch: "Nhiếp chính vương, xin ngài hãy bình tâm. Độc tính Vong Hồn Tán vốn là loại tà thuật nhằm xóa sạch linh hồn kẻ bị hại. Để giữ lại mạng sống cho muội ấy, tại hạ đã phải dùng đến Băng Tâm Đan - loại d.ư.ợ.c liệu cực dương này dù cứu được hơi thở, nhưng lại tạo ra một lớp băng lãnh bao phủ lên thức hải của muội ấy. Mọi ký ức trong ba năm gần đây nhất, bao gồm cả những nỗi đau, những biến cố và cả... tình yêu với ngài, đều đã bị lớp băng đó phong ấn."
Lục T.ử Hàn thở dài, nhìn Thẩm Nhược Vi đang co rúm lại vì sợ hãi: "Hiện tại, thần trí muội ấy đã lùi về thời điểm mười năm trước, khi nàng còn là một đại tiểu thư vô tư lự nhất của Thẩm gia. Mọi sự ép buộc lúc này chỉ khiến kinh mạch muội ấy tổn thương thêm mà thôi."
Tiêu Lãm Thần gục đầu xuống cạnh giường, đôi vai run lên bần bật. Hắn thà rằng nàng hận hắn, thà rằng nàng mắng c.h.ử.i hắn vì đã kéo nàng vào vòng xoáy quyền lực, còn hơn là nhìn nàng quên sạch mọi thứ. Quên đi lần đầu gặp gỡ dưới mưa tuyết, quên đi những nụ hôn vội vã trong bóng tối, và quên cả việc nàng đã yêu hắn đến nhường nào.
Suốt đêm đó, Tiêu Lãm Thần không ngủ. Hắn ngồi ở bậc thềm trước Thu Nguyệt Viện, nhìn bóng tối bao trùm lấy vương phủ. Cố Hành Chưởng tiến lại gần, khẽ quỳ xuống: "Vương gia, triều đình đang đợi người định đoạt việc phế Thái hậu và sắp xếp lại quân đội. Người không thể cứ thế này mãi..."
"Thiên hạ?" - Tiêu Lãm Thần cười nhạt, một nụ cười đầy sự chua chát - "Thiên hạ này bổn vương giành về để làm gì, khi người cùng bổn vương đi qua giông bão giờ đây lại nhìn ta như một kẻ lạ mặt? Bổn vương đã thề sẽ minh oan cho cha nàng, bảo vệ gia tộc nàng, nhưng bổn vương lại đ.á.n.h mất chính linh hồn của nàng."
Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt bừng lên một sự quyết tuyệt đến đáng sợ: "Truyền lệnh xuống, chuẩn bị ngựa và xe ngựa tốt nhất. Ta sẽ đích thân đưa nàng về phương Nam. Nếu Băng Tâm Đan đã đóng băng ký ức của nàng, ta sẽ tìm Hỏa Linh Chi để sưởi ấm nó trở lại. Dù phải lật tung cả lãnh địa của phe Tả phái, ta cũng phải đòi lại Thẩm Nhược Vi của ta!"
Nhìn bóng lưng cô độc nhưng đầy uy quyền của Tiêu Lãm Thần dưới ánh trăng tà, Cố Hành Chưởng hiểu rằng, vị Nhiếp chính vương vĩ đại này đã thực sự phát điên vì tình rồi. Một ván cờ mới lại bắt đầu, không phải vì ngai vàng, mà vì một mảnh ký ức đã mất.
Bên trong Thu Nguyệt Viện, thời gian như ngừng trôi. Tiêu Lãm Thần ngồi bên giường bệnh, đôi bàn tay từng cầm kiếm c.h.é.m gục hàng vạn quân thù giờ đây lại run rẩy khi cầm một chiếc khăn gấm thấm nước ấm. Hắn đã ngồi như thế suốt mười hai ngày đêm. Bộ mãng bào oai phong ngày nào giờ nhăn nhúm, vương bụi trần và mùi d.ư.ợ.c liệu. Gương mặt hắn hốc hác, đôi mắt sâu hoắm hiện rõ những tia m.á.u đỏ vì thức trắng. Hắn bỏ mặc mọi tấu chương cầu kiến của các đại thần, bỏ mặc cả việc sắp xếp lại bộ máy chính sự vốn đang rối ren sau cuộc thanh trừng. Đối với hắn lúc này, cả thiên hạ cũng không quan trọng bằng một nhịp thở yếu ớt của người con gái đang nằm kia.
Vào một đêm trăng khuyết hiu hắt, giữa tiếng gió rít qua khe cửa, Thẩm Nhược Vi khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Tiêu Lãm Thần giật mình, trái tim hắn nảy lên một nhịp đầy hy vọng. Hắn vội vàng vặn tim đèn cho sáng hơn, hơi thở dồn dập chờ đợi. Thẩm Nhược Vi từ từ mở mắt, đôi mi thanh tú run rẩy như cánh bướm đêm.
"Nhược Vi... nàng tỉnh rồi! Ta đây, Lãm Thần đây!" - Hắn nghẹn ngào, bàn tay to lớn bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của nàng.
Nhưng đáp lại sự vồn vã của hắn là một ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Thẩm Nhược Vi nhìn hắn, không phải bằng tình yêu hay sự thấu hiểu, mà là một sự cảnh giác cao độ. Nàng khẽ rút tay lại, nép mình vào góc giường, giọng nói trong trẻo nhưng xa lạ như băng giá:
"Vị công t.ử này... ngài là ai? Tại sao ta lại ở trong phòng của ngài? Đây không phải là phủ Thượng thư... Phụ thân ta đâu? Anh Tùng ca ca đâu?"
Câu hỏi của nàng như một nhát d.a.o chí mạng đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Lãm Thần. Hắn sững sờ, nụ cười trên môi đông cứng lại. Hắn cố gắng gượng dậy, giọng run rẩy: "Nhược Vi, nàng đang nói gì vậy? Đây là nhà của chúng ta, phủ Nhiếp chính vương. Ta là phu quân của nàng... Nàng nhớ lại xem, đêm hoa đăng, mật đạo phủ cũ, nàng đã dùng m.á.u cứu ta cơ mà?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Nhược Vi nhìn hắn, đôi mắt bỗng chốc đẫm lệ, nàng lắc đầu điên cuồng: "Ta không biết! Ta không nhớ gì cả! Ngài nói dối, ta mới mười sáu tuổi, tôi đang đợi cha đi sứ trở về... Ngài là ai mà dám bắt giữ ta? Có phải ngài là kẻ thù của phụ thân ta không?"
Đúng lúc đó, Lục T.ử Hàn bước vào, thanh âm trầm buồn của vị y sĩ vang lên giữa căn phòng u tịch: "Nhiếp chính vương, xin ngài hãy bình tâm. Độc tính Vong Hồn Tán vốn là loại tà thuật nhằm xóa sạch linh hồn kẻ bị hại. Để giữ lại mạng sống cho muội ấy, tại hạ đã phải dùng đến Băng Tâm Đan - loại d.ư.ợ.c liệu cực dương này dù cứu được hơi thở, nhưng lại tạo ra một lớp băng lãnh bao phủ lên thức hải của muội ấy. Mọi ký ức trong ba năm gần đây nhất, bao gồm cả những nỗi đau, những biến cố và cả... tình yêu với ngài, đều đã bị lớp băng đó phong ấn."
Lục T.ử Hàn thở dài, nhìn Thẩm Nhược Vi đang co rúm lại vì sợ hãi: "Hiện tại, thần trí muội ấy đã lùi về thời điểm mười năm trước, khi nàng còn là một đại tiểu thư vô tư lự nhất của Thẩm gia. Mọi sự ép buộc lúc này chỉ khiến kinh mạch muội ấy tổn thương thêm mà thôi."
Tiêu Lãm Thần gục đầu xuống cạnh giường, đôi vai run lên bần bật. Hắn thà rằng nàng hận hắn, thà rằng nàng mắng c.h.ử.i hắn vì đã kéo nàng vào vòng xoáy quyền lực, còn hơn là nhìn nàng quên sạch mọi thứ. Quên đi lần đầu gặp gỡ dưới mưa tuyết, quên đi những nụ hôn vội vã trong bóng tối, và quên cả việc nàng đã yêu hắn đến nhường nào.
Suốt đêm đó, Tiêu Lãm Thần không ngủ. Hắn ngồi ở bậc thềm trước Thu Nguyệt Viện, nhìn bóng tối bao trùm lấy vương phủ. Cố Hành Chưởng tiến lại gần, khẽ quỳ xuống: "Vương gia, triều đình đang đợi người định đoạt việc phế Thái hậu và sắp xếp lại quân đội. Người không thể cứ thế này mãi..."
"Thiên hạ?" - Tiêu Lãm Thần cười nhạt, một nụ cười đầy sự chua chát - "Thiên hạ này bổn vương giành về để làm gì, khi người cùng bổn vương đi qua giông bão giờ đây lại nhìn ta như một kẻ lạ mặt? Bổn vương đã thề sẽ minh oan cho cha nàng, bảo vệ gia tộc nàng, nhưng bổn vương lại đ.á.n.h mất chính linh hồn của nàng."
Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt bừng lên một sự quyết tuyệt đến đáng sợ: "Truyền lệnh xuống, chuẩn bị ngựa và xe ngựa tốt nhất. Ta sẽ đích thân đưa nàng về phương Nam. Nếu Băng Tâm Đan đã đóng băng ký ức của nàng, ta sẽ tìm Hỏa Linh Chi để sưởi ấm nó trở lại. Dù phải lật tung cả lãnh địa của phe Tả phái, ta cũng phải đòi lại Thẩm Nhược Vi của ta!"
Nhìn bóng lưng cô độc nhưng đầy uy quyền của Tiêu Lãm Thần dưới ánh trăng tà, Cố Hành Chưởng hiểu rằng, vị Nhiếp chính vương vĩ đại này đã thực sự phát điên vì tình rồi. Một ván cờ mới lại bắt đầu, không phải vì ngai vàng, mà vì một mảnh ký ức đã mất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









