Ánh bình minh mờ đục của ngày mới bắt đầu len lỏi qua những kẽ hở của cánh cửa chạm trổ rồng phượng, nhưng không khí bên trong Điện Kim Loan lại đặc quánh sự lạnh lẽo và mùi m.á.u tươi chưa kịp tan. Tiêu Lãm Thần đứng sừng sững giữa đại điện, bộ mãng bào đen tuyền đã rách nát nhiều chỗ, vạt áo đẫm m.á.u khô cứng lại như vảy thép. Hắn không hề quỳ lạy, thanh kiếm trong tay vẫn tuốt trần, mũi kiếm chúc xuống sàn ngọc, để lại một vệt m.á.u dài kéo từ cửa điện vào tới tận chân bệ rồng.
Sau lưng hắn, Thẩm Anh Tùng và nhóm ám vệ tinh nhuệ đứng như những pho tượng đá, khí thế áp đảo toàn bộ cấm vệ quân đang run rẩy vây quanh. Trên tay Tiêu Lãm Thần, bản di chiếu gốc tỏa ra sắc vàng quyền lực, là thứ duy nhất có thể lật đổ ngai vàng đang bị lung lay bởi sự dối trá.
Phía trên cao, Thái hậu Trình thị ngồi trên phượng tọa, đôi bàn tay gầy guộc nắm c.h.ặ.t lấy thành ghế bằng vàng đến mức móng tay găm vào lớp vải lụa. Gương mặt bà ta tái nhợt dưới lớp phấn son dày đặc, đôi mắt sắc lẹm chứa đầy sự phẫn nộ và cả sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy Long phù đang nằm trong tay Nhiếp chính vương.
"Tiêu Lãm Thần! Ngươi mang binh khí vào điện, sát hại quân canh cổng, lại còn dám ngụy tạo di chiếu của Tiên hoàng để bôi nhọ hoàng tộc. Ngươi có biết tội danh này đủ để tru di cửu tộc, khiến tên tuổi ngươi vạn kiếp bất phục không?" - Thái hậu gằn giọng, thanh âm vang vọng khắp điện ngọc nhưng lại run rẩy một cách khó giấu giếm.
Tiêu Lãm Thần khẽ nhếch môi, nụ cười của hắn mang theo sự khinh miệt thấu xương: "Tru di cửu tộc? Thái hậu, người nên lo lắng cho chính mình thì hơn. Bản di chiếu này có ấn triện của linh thú trấn quốc, có mật chỉ của mười vị lão đại thần tiền triều để lại. Người đã dùng một đứa trẻ không rõ lai lịch để tráo đổi với hoàng t.ử c.h.ế.t yểu, hòng buông rèm nhiếp chính, thâu tóm toàn bộ vận mệnh Đại Yên vào tay phe cánh họ Trình. Những việc người làm, thần linh đất trời đều nhìn thấy, hôm nay chính là lúc người phải trả giá!"
Cả đại điện xôn xao như ong vỡ tổ. Các đại thần lâu nay vốn khiếp sợ uy quyền của Thái hậu nay bắt đầu xì xầm, những ánh mắt hoài nghi đổ dồn về phía bà ta. Hoàng đế trẻ tuổi ngồi trên ngai vàng, gương mặt thư sinh giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng và thống khổ. Ngài nhìn sang người mẫu hậu đã nuôi nấng mình, rồi nhìn xuống bản di chiếu đẫm m.á.u trong tay Tiêu Lãm Thần, trái tim như bị bóp nghẹt. Ngài chỉ là một con cờ trong tay bà, nhưng ngài không ngờ mình lại là một con cờ không có chút m.á.u mủ nào.
Thái hậu chợt cười lớn, tiếng cười ch.ói tai vang lên điên dại: "Giả hay thật thì đã sao? Tiêu Lãm Thần, ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Ngươi có biết phụ thân của Vương phi ngươi - Thẩm Thiệu Đạt - hiện đang ở đâu không? Nếu trong vòng nửa canh giờ nữa ai gia không đưa ra mật chỉ xá tội, thì tại đại lao, đao phủ sẽ hạ lệnh hành hình. Ngươi muốn bảo vệ cái danh nghĩa hoàng tộc hão huyền này, hay muốn nhìn thấy Thẩm Nhược Vi đau đớn đến c.h.ế.t vì mất phụ thân thân sinh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đôi đồng t.ử của Tiêu Lãm Thần co rút lại. Hắn đã tính toán mọi con đường, nhưng hắn không ngờ Thái hậu lại liều lĩnh đến mức dùng mạng của nhạc phụ Thượng thư để đ.á.n.h đổi ngay tại điện Kim Loan.
Đúng lúc sự giằng co đang lên đến đỉnh điểm, một tiếng thông báo kinh hãi từ phía ngoài vang lên, một tiểu thái giám hớt hải chạy vào, vấp ngã ngay giữa điện: "Báo... báo cáo Bệ hạ! Thái hậu! Vương phi Thẩm thị... tại Thái y viện vừa rồi đã... đã kiệt sức tắt thở!"
Cả không gian như đông cứng lại. Thanh kiếm trong tay Tiêu Lãm Thần run lên bần bật. Cảm giác đau đớn như có hàng vạn mũi kim đ.â.m vào tim phổi khiến hắn lảo đảo. Nhược Vi c.h.ế.t rồi? Nữ t.ử đã dùng m.á.u cứu hắn, người đã gánh chịu mọi sự sỉ nhục để cùng hắn diễn kịch, sao có thể ra đi khi công lý sắp được thực hiện? "Nhược Vi..." - Hắn lẩm bẩm, giọng nói lạc đi. Cơn giận cuồng bạo bùng phát, Tiêu Lãm Thần gầm lên một tiếng như mãnh thú mất bạn đời. Hắn lao thẳng về phía phượng tọa đang buông rèm nhiếp chính, thanh kiếm vung lên một đường chí mạng: "Ngươi phải đền mạng cho nàng!"
"Lãm Thần! Chàng dừng tay!"
Một thanh âm trong trẻo, dù yếu ớt nhưng đầy kiên định vang lên từ phía cửa điện. Mọi ánh mắt quay ngoắt lại. Giữa làn sương sớm, một bóng dáng mảnh mai khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, gương mặt nhợt nhạt không còn giọt m.á.u nhưng đôi mắt lại sáng quắc vẻ kiêm trinh. Thẩm Nhược Vi đứng đó, được Lục T.ử Hàn và Thẩm Anh Tùng che chở. Nàng không c.h.ế.t. Đó chỉ là cái bẫy để đ.á.n.h lạc hướng những sát thủ mà Thái hậu cài cắm trong Thái y viện, đồng thời là kế để thuộc hạ của Tiêu Lãm Thần thừa cơ cứu Thẩm Thiệu Đạt thoát khỏi đại lao.
"Vương gia... thiếp thân vẫn ở đây." - Thẩm Nhược Vi bước từng bước nặng nề vào điện, ánh mắt nàng nhìn Tiêu Lãm Thần đầy xót xa.
Sự xuất hiện của nàng như hồi sinh linh hồn của Tiêu Lãm Thần. Hắn khựng lại, thanh kiếm dừng ngay trước cổ Thái hậu. Hắn nhìn nàng, rồi nhìn thấy phía sau là Thẩm Thiệu Đạt đang được các đại thần và thân tín khác hộ tống vào điện. Ván cờ này, Thái hậu đã thực sự thua trắng tay.
Sau lưng hắn, Thẩm Anh Tùng và nhóm ám vệ tinh nhuệ đứng như những pho tượng đá, khí thế áp đảo toàn bộ cấm vệ quân đang run rẩy vây quanh. Trên tay Tiêu Lãm Thần, bản di chiếu gốc tỏa ra sắc vàng quyền lực, là thứ duy nhất có thể lật đổ ngai vàng đang bị lung lay bởi sự dối trá.
Phía trên cao, Thái hậu Trình thị ngồi trên phượng tọa, đôi bàn tay gầy guộc nắm c.h.ặ.t lấy thành ghế bằng vàng đến mức móng tay găm vào lớp vải lụa. Gương mặt bà ta tái nhợt dưới lớp phấn son dày đặc, đôi mắt sắc lẹm chứa đầy sự phẫn nộ và cả sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy Long phù đang nằm trong tay Nhiếp chính vương.
"Tiêu Lãm Thần! Ngươi mang binh khí vào điện, sát hại quân canh cổng, lại còn dám ngụy tạo di chiếu của Tiên hoàng để bôi nhọ hoàng tộc. Ngươi có biết tội danh này đủ để tru di cửu tộc, khiến tên tuổi ngươi vạn kiếp bất phục không?" - Thái hậu gằn giọng, thanh âm vang vọng khắp điện ngọc nhưng lại run rẩy một cách khó giấu giếm.
Tiêu Lãm Thần khẽ nhếch môi, nụ cười của hắn mang theo sự khinh miệt thấu xương: "Tru di cửu tộc? Thái hậu, người nên lo lắng cho chính mình thì hơn. Bản di chiếu này có ấn triện của linh thú trấn quốc, có mật chỉ của mười vị lão đại thần tiền triều để lại. Người đã dùng một đứa trẻ không rõ lai lịch để tráo đổi với hoàng t.ử c.h.ế.t yểu, hòng buông rèm nhiếp chính, thâu tóm toàn bộ vận mệnh Đại Yên vào tay phe cánh họ Trình. Những việc người làm, thần linh đất trời đều nhìn thấy, hôm nay chính là lúc người phải trả giá!"
Cả đại điện xôn xao như ong vỡ tổ. Các đại thần lâu nay vốn khiếp sợ uy quyền của Thái hậu nay bắt đầu xì xầm, những ánh mắt hoài nghi đổ dồn về phía bà ta. Hoàng đế trẻ tuổi ngồi trên ngai vàng, gương mặt thư sinh giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng và thống khổ. Ngài nhìn sang người mẫu hậu đã nuôi nấng mình, rồi nhìn xuống bản di chiếu đẫm m.á.u trong tay Tiêu Lãm Thần, trái tim như bị bóp nghẹt. Ngài chỉ là một con cờ trong tay bà, nhưng ngài không ngờ mình lại là một con cờ không có chút m.á.u mủ nào.
Thái hậu chợt cười lớn, tiếng cười ch.ói tai vang lên điên dại: "Giả hay thật thì đã sao? Tiêu Lãm Thần, ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Ngươi có biết phụ thân của Vương phi ngươi - Thẩm Thiệu Đạt - hiện đang ở đâu không? Nếu trong vòng nửa canh giờ nữa ai gia không đưa ra mật chỉ xá tội, thì tại đại lao, đao phủ sẽ hạ lệnh hành hình. Ngươi muốn bảo vệ cái danh nghĩa hoàng tộc hão huyền này, hay muốn nhìn thấy Thẩm Nhược Vi đau đớn đến c.h.ế.t vì mất phụ thân thân sinh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đôi đồng t.ử của Tiêu Lãm Thần co rút lại. Hắn đã tính toán mọi con đường, nhưng hắn không ngờ Thái hậu lại liều lĩnh đến mức dùng mạng của nhạc phụ Thượng thư để đ.á.n.h đổi ngay tại điện Kim Loan.
Đúng lúc sự giằng co đang lên đến đỉnh điểm, một tiếng thông báo kinh hãi từ phía ngoài vang lên, một tiểu thái giám hớt hải chạy vào, vấp ngã ngay giữa điện: "Báo... báo cáo Bệ hạ! Thái hậu! Vương phi Thẩm thị... tại Thái y viện vừa rồi đã... đã kiệt sức tắt thở!"
Cả không gian như đông cứng lại. Thanh kiếm trong tay Tiêu Lãm Thần run lên bần bật. Cảm giác đau đớn như có hàng vạn mũi kim đ.â.m vào tim phổi khiến hắn lảo đảo. Nhược Vi c.h.ế.t rồi? Nữ t.ử đã dùng m.á.u cứu hắn, người đã gánh chịu mọi sự sỉ nhục để cùng hắn diễn kịch, sao có thể ra đi khi công lý sắp được thực hiện? "Nhược Vi..." - Hắn lẩm bẩm, giọng nói lạc đi. Cơn giận cuồng bạo bùng phát, Tiêu Lãm Thần gầm lên một tiếng như mãnh thú mất bạn đời. Hắn lao thẳng về phía phượng tọa đang buông rèm nhiếp chính, thanh kiếm vung lên một đường chí mạng: "Ngươi phải đền mạng cho nàng!"
"Lãm Thần! Chàng dừng tay!"
Một thanh âm trong trẻo, dù yếu ớt nhưng đầy kiên định vang lên từ phía cửa điện. Mọi ánh mắt quay ngoắt lại. Giữa làn sương sớm, một bóng dáng mảnh mai khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, gương mặt nhợt nhạt không còn giọt m.á.u nhưng đôi mắt lại sáng quắc vẻ kiêm trinh. Thẩm Nhược Vi đứng đó, được Lục T.ử Hàn và Thẩm Anh Tùng che chở. Nàng không c.h.ế.t. Đó chỉ là cái bẫy để đ.á.n.h lạc hướng những sát thủ mà Thái hậu cài cắm trong Thái y viện, đồng thời là kế để thuộc hạ của Tiêu Lãm Thần thừa cơ cứu Thẩm Thiệu Đạt thoát khỏi đại lao.
"Vương gia... thiếp thân vẫn ở đây." - Thẩm Nhược Vi bước từng bước nặng nề vào điện, ánh mắt nàng nhìn Tiêu Lãm Thần đầy xót xa.
Sự xuất hiện của nàng như hồi sinh linh hồn của Tiêu Lãm Thần. Hắn khựng lại, thanh kiếm dừng ngay trước cổ Thái hậu. Hắn nhìn nàng, rồi nhìn thấy phía sau là Thẩm Thiệu Đạt đang được các đại thần và thân tín khác hộ tống vào điện. Ván cờ này, Thái hậu đã thực sự thua trắng tay.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









