Đoàn người tiến lên đỉnh Hỏa Vân khi màn sương tím độc hại bao phủ sườn núi đã chuyển sang sắc đỏ tía rợn người, tựa như màu m.á.u loãng của những kẻ từng bỏ mạng tại đây. Núi Hỏa Vân không giống bất kỳ ngọn núi nào khác ở phương Nam; đá ở đây mang sắc đỏ rực của quặng lửa, không khí lúc nào cũng hầm hập một thứ hơi nóng khó chịu phát ra từ những dòng địa nhiệt âm ỉ chảy dưới lòng đất. Khi bước qua ranh giới cuối cùng của rừng già để đặt chân lên con đường độc đạo dẫn tới điện thờ cổ, không gian bỗng chốc im bặt một cách quái dị. Không còn tiếng côn trùng rỉ rả, không còn tiếng lá cây xào xạc, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của những con người đang dấn thân vào hang cọp.
"Dừng lại! Tất cả đứng yên tại chỗ!" - Tiêu Lãm Thần giơ tay ra hiệu, thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung nhẹ, cảm nhận được luồng sát khí nhiễu loạn đang bủa vây từ mọi phía.
Ngay lập tức, màn sương mù bao quanh họ bắt đầu xoay chuyển dữ dội, tạo thành những vòng xoáy khổng lồ che khuất tầm nhìn. Trong chớp mắt, bóng dáng của Thẩm Anh Tùng, Cố Hành Chưởng và cả Lục T.ử Hàn đều biến mất sau làn khói mờ đục. Tiêu Lãm Thần giật mình quay lại phía sau, chiếc xe ngựa của Nhược Vi cũng không còn thấy tăm hơi. Hắn thấy mình đang đứng cô độc giữa một quảng trường rộng lớn được lát bằng ngọc trắng - chính là cung điện của kinh thành, nhưng nơi đây vắng lặng đến rợn người, không một bóng quân canh, không một tiếng chim hót.
Đây chính là Mê cung ảo ảnh, trận pháp tàn độc nhất của phe Tả phái. Nó không tấn công trực diện bằng đao kiếm, mà đ.á.n.h thẳng vào những vết thương sâu nhất trong tâm khảm con người, nơi nỗi sợ và sự nghi kỵ trú ngụ.
Tiêu Lãm Thần nheo mắt, nội lực trong người hắn cuộn trào để giữ cho thần trí không bị lung lạc. Bỗng nhiên, từ trong đám sương mù, bóng dáng của Thẩm Nhược Vi hiện ra. Nàng không còn vẻ ngây ngô mất trí nhớ của những ngày qua, mà khoác trên mình bộ y phục Vương phi lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp nhưng tràn đầy sự lạnh lẽo. Nhưng nàng không đi về phía hắn. Nàng đang nắm tay Lục T.ử Hàn, cả hai đứng trên bục cao, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
"Tiêu Lãm Thần, ngươi tưởng ngươi có thể dùng quyền lực và sự chiếm đoạt để trói buộc trái tim ta sao?" - Ảo ảnh Thẩm Nhược Vi lên tiếng, giọng nói sắt đá như nhát d.a.o cứa vào lòng hắn - "Người ta yêu luôn là T.ử Hàn ca ca. Ngươi chỉ là kẻ tàn nhẫn, kẻ đã kéo cả gia tộc ta vào vũng m.á.u quyền lực để tư lợi. Ta hận ngươi, hận đến mức chỉ muốn ngươi biến mất khỏi thế gian này!"
Trái tim Tiêu Lãm Thần thắt lại. Đây chính là nỗi sợ sâu thẳm nhất mà hắn hằng giấu kín - nỗi sợ rằng sau tất cả những hy sinh, cái Nhược Vi dành cho hắn sau khi tỉnh lại chỉ là sự căm ghét. Hắn siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức lòng bàn tay rỉ m.á.u, cơn đau xác thịt giúp hắn thức tỉnh đôi chút giữa màn sương mờ ảo.
Hắn gầm lên: "Cút đi! Nhược Vi của ta dù có hận ta, cũng sẽ không bao giờ dùng giọng điệu hèn hạ này để nói chuyện! Các ngươi dám dùng nàng để thử thách ta sao?"
Hắn vung một đường kiếm kinh thiên động địa, c.h.é.m nát không gian ảo ảnh trước mặt. Màn sương tan vỡ, nhưng ngay lập tức một khung cảnh khác hiện ra: Nhược Vi nằm trong vũng m.á.u ở Thái y viện, nàng trăng trối những lời cuối cùng đầy oán hận vì hắn đã không bảo vệ được nàng, khiến nàng phải c.h.ế.t trong đau đớn. Tiêu Lãm Thần cảm thấy đầu óc quay cuồng, hơi thở trở nên dồn dập, đôi mắt hắn bắt đầu vằn tia m.á.u vì uất nghẹn.
Trong lúc đó, ở một không gian ảo ảnh khác, Thẩm Nhược Vi thấy mình đang đứng giữa một rừng gương vỡ khổng lồ trôi lơ lửng giữa hư không. Mỗi mảnh gương là một đoạn ký ức bị đ.á.n.h mất mà nàng hằng tìm kiếm. Nàng nhìn thấy mình quỳ dưới mưa tuyết lạnh giá trước vương phủ, nhìn thấy mình dùng m.á.u dẫn độc cho một người đàn ông, nhìn thấy những nụ hôn nồng cháy giữa rừng mai và cả những giọt nước mắt uất ức khi bị hiểu lầm.
"Đây là... là ta sao?” - Thẩm Nhược Vi run rẩy chạm vào một mảnh gương. Những hình ảnh ùa về mạnh mẽ khiến đầu nàng đau như b.úa bổ, cảm giác như có ngàn mũi kim đ.â.m vào thức hải. Lớp băng tâm do t.h.u.ố.c của Lục T.ử Hàn tạo ra bắt đầu rạn nứt trước sự chân thực của những xúc cảm trong quá khứ.
Đột nhiên, một mảnh gương lớn nhất hiện ra hình ảnh của một người phụ nữ có dung mạo giống hệt nàng. Đó là mẫu thân nàng. Bà đứng đó, dịu dàng và u buồn giữa cánh đồng hoa bỉ ngạn, trên tay cầm một chiếc chìa khóa cổ xưa có hình đầu phượng: "Vi nhi, con không chỉ đơn thuần là tiểu thư nhà họ Thẩm. Con mang trong mình dòng m.á.u của những người canh giữ bí mật tối cao của phương Nam. Hãy tỉnh lại đi con, đừng để bóng tối nuốt chửng linh hồn. Chỉ có tình yêu chân chính và lòng can đảm mới phá vỡ được mê lộ này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Nhược Vi bừng tỉnh. Nàng nhận ra mình đang đứng bên bờ vực thẳm của đỉnh núi, chỉ cần một bước nữa là rơi xuống nghìn trùng vực thẳm nham thạch. Phía sau nàng, Tiêu Lãm Thần đang vung kiếm điên cuồng vào không trung, miệng gào thét tên nàng trong sự tuyệt vọng. Hắn dường như đã hoàn toàn rơi vào trạng thái phát cuồng vì ảo ảnh, thanh kiếm của hắn suýt chút nữa đã c.h.é.m trúng Cố Hành Chưởng, người cũng đang thất thần vì trận pháp.
Nàng không hề đắn đo, lao đến ôm c.h.ặ.t lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của hắn từ phía sau: "Lãm Thần! Ngài tỉnh lại đi! Nhìn thiếp đi! Thiếp là Nhược Vi của ngài, thiếp chưa bao giờ hận ngài cả!"
Tiếng gọi thiết tha, đầy nước mắt ấy như một tia chớp x.é to.ạc màn sương mù đen đặc đang bủa vây tâm trí Tiêu Lãm Thần. Hắn khựng lại, thanh kiếm dừng lại cách cổ Nhược Vi chỉ vài phân. Hắn nhìn thấy gương mặt nàng, nhìn thấy những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào lớp áo mình. Cảm giác ấm áp từ vòng tay nàng, mùi hương lan nhẹ nhàng quen thuộc khiến mọi ảo ảnh cung điện hay sự phản bội đều tan biến như mây khói.
"Nhược Vi... nàng... nàng thực sự nhớ ra rồi sao?" - Hắn khàn giọng hỏi, hơi thở vẫn còn hổn hển, đôi bàn tay run rẩy chạm vào mặt nàng như muốn xác nhận đây không phải là một trò lừa dối khác của sương mù.
"Thiếp chưa nhớ hết toàn bộ, nhưng thiếp biết ngài là người thiếp thương nhất, là người duy nhất sẵn sàng c.h.ế.t vì thiếp." - Thẩm Nhược Vi gục đầu vào n.g.ự.c hắn, khóc nức nở trong sự nhẹ nhõm.
Trận pháp ảo ảnh bị phá vỡ bởi chính sức mạnh của tình cảm chân thành và sự tỉnh táo của Nhược Vi. Sương mù tan đi, lộ ra đỉnh núi Hỏa Vân với ngôi đền cổ kính nằm giữa những dòng nham thạch đỏ rực đang cuồn cuộn chảy. Nhưng ngay khi đoàn người bắt đầu hội quân lại, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra khiến niềm vui ngắn ngủi vụt tắt.
Lục T.ử Hàn vừa tiến lại gần để kiểm tra vết thương trên bả vai cho Tiêu Lãm Thần, thì từ phía sau, một ám vệ vốn luôn lầm lì ít nói, kẻ đã đi theo Tiêu Lãm Thần từ những ngày đầu chinh chiến - tên là A Sát - đột ngột rút một thanh đoản đao tẩm kịch độc đ.â.m mạnh vào lưng T.ử Hàn.
"Cẩn thận!" - Thẩm Anh Tùng thét lên nhưng khoảng cách quá xa để có thể can thiệp.
Lục T.ử Hàn đổ gục xuống, m.á.u tươi nhuộm đỏ mặt đá vôi trắng. A Sát không dừng lại ở đó, gương mặt hắn biến dạng thành một nụ cười điên dại, hắn vung đao lao thẳng về phía Thẩm Nhược Vi với ý đồ sát hại mầm mống cuối cùng. Hóa ra, hắn không phải ám vệ trung thành, mà là kẻ của phe Tả phái đã âm thầm trà trộn vào vương phủ từ nhiều năm trước, chờ đợi giây phút này để triệt hạ hậu duệ của Thánh nữ.
"Chủ thượng của ta đã đợi các ngươi quá lâu rồi! Hôm nay, đỉnh Hỏa Vân này chính là nấm mồ cho tình yêu của các ngươi!" - A Sát gầm lên, cơ thể hắn bỗng chốc tỏa ra một luồng hắc khí nồng nặc, đôi mắt chuyển sang màu tím sậm đầy tà ác.
Tiêu Lãm Thần đẩy Nhược Vi ra phía sau cho Thẩm Anh Tùng bảo vệ, hắn vung kiếm đối đầu với kẻ phản bội. Trận chiến trên đỉnh Hỏa Vân lúc này mới thực sự bước vào giai đoạn đẫm m.á.u nhất. Giữa ánh sáng đỏ rực của nham thạch và tiếng gào thét của hận thù, Thẩm Nhược Vi nhìn thấy đoá Hỏa Linh Chi rực rỡ như một ngọn lửa vĩnh cửu đang mọc ngay trên bệ đá thần giữa điện thờ.
Nàng hiểu rằng, đó là mạng sống của nàng, là ký ức của nàng, nhưng nó cũng chính là mồi nhử cuối cùng mà thủ lĩnh phe Tả - kẻ đứng sau mọi t.h.ả.m kịch từ vụ án quân lương đến sự phản bội của Nhị thúc - đã giăng sẵn để chờ đón họ vào cửa t.ử.
"Dừng lại! Tất cả đứng yên tại chỗ!" - Tiêu Lãm Thần giơ tay ra hiệu, thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung nhẹ, cảm nhận được luồng sát khí nhiễu loạn đang bủa vây từ mọi phía.
Ngay lập tức, màn sương mù bao quanh họ bắt đầu xoay chuyển dữ dội, tạo thành những vòng xoáy khổng lồ che khuất tầm nhìn. Trong chớp mắt, bóng dáng của Thẩm Anh Tùng, Cố Hành Chưởng và cả Lục T.ử Hàn đều biến mất sau làn khói mờ đục. Tiêu Lãm Thần giật mình quay lại phía sau, chiếc xe ngựa của Nhược Vi cũng không còn thấy tăm hơi. Hắn thấy mình đang đứng cô độc giữa một quảng trường rộng lớn được lát bằng ngọc trắng - chính là cung điện của kinh thành, nhưng nơi đây vắng lặng đến rợn người, không một bóng quân canh, không một tiếng chim hót.
Đây chính là Mê cung ảo ảnh, trận pháp tàn độc nhất của phe Tả phái. Nó không tấn công trực diện bằng đao kiếm, mà đ.á.n.h thẳng vào những vết thương sâu nhất trong tâm khảm con người, nơi nỗi sợ và sự nghi kỵ trú ngụ.
Tiêu Lãm Thần nheo mắt, nội lực trong người hắn cuộn trào để giữ cho thần trí không bị lung lạc. Bỗng nhiên, từ trong đám sương mù, bóng dáng của Thẩm Nhược Vi hiện ra. Nàng không còn vẻ ngây ngô mất trí nhớ của những ngày qua, mà khoác trên mình bộ y phục Vương phi lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp nhưng tràn đầy sự lạnh lẽo. Nhưng nàng không đi về phía hắn. Nàng đang nắm tay Lục T.ử Hàn, cả hai đứng trên bục cao, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
"Tiêu Lãm Thần, ngươi tưởng ngươi có thể dùng quyền lực và sự chiếm đoạt để trói buộc trái tim ta sao?" - Ảo ảnh Thẩm Nhược Vi lên tiếng, giọng nói sắt đá như nhát d.a.o cứa vào lòng hắn - "Người ta yêu luôn là T.ử Hàn ca ca. Ngươi chỉ là kẻ tàn nhẫn, kẻ đã kéo cả gia tộc ta vào vũng m.á.u quyền lực để tư lợi. Ta hận ngươi, hận đến mức chỉ muốn ngươi biến mất khỏi thế gian này!"
Trái tim Tiêu Lãm Thần thắt lại. Đây chính là nỗi sợ sâu thẳm nhất mà hắn hằng giấu kín - nỗi sợ rằng sau tất cả những hy sinh, cái Nhược Vi dành cho hắn sau khi tỉnh lại chỉ là sự căm ghét. Hắn siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức lòng bàn tay rỉ m.á.u, cơn đau xác thịt giúp hắn thức tỉnh đôi chút giữa màn sương mờ ảo.
Hắn gầm lên: "Cút đi! Nhược Vi của ta dù có hận ta, cũng sẽ không bao giờ dùng giọng điệu hèn hạ này để nói chuyện! Các ngươi dám dùng nàng để thử thách ta sao?"
Hắn vung một đường kiếm kinh thiên động địa, c.h.é.m nát không gian ảo ảnh trước mặt. Màn sương tan vỡ, nhưng ngay lập tức một khung cảnh khác hiện ra: Nhược Vi nằm trong vũng m.á.u ở Thái y viện, nàng trăng trối những lời cuối cùng đầy oán hận vì hắn đã không bảo vệ được nàng, khiến nàng phải c.h.ế.t trong đau đớn. Tiêu Lãm Thần cảm thấy đầu óc quay cuồng, hơi thở trở nên dồn dập, đôi mắt hắn bắt đầu vằn tia m.á.u vì uất nghẹn.
Trong lúc đó, ở một không gian ảo ảnh khác, Thẩm Nhược Vi thấy mình đang đứng giữa một rừng gương vỡ khổng lồ trôi lơ lửng giữa hư không. Mỗi mảnh gương là một đoạn ký ức bị đ.á.n.h mất mà nàng hằng tìm kiếm. Nàng nhìn thấy mình quỳ dưới mưa tuyết lạnh giá trước vương phủ, nhìn thấy mình dùng m.á.u dẫn độc cho một người đàn ông, nhìn thấy những nụ hôn nồng cháy giữa rừng mai và cả những giọt nước mắt uất ức khi bị hiểu lầm.
"Đây là... là ta sao?” - Thẩm Nhược Vi run rẩy chạm vào một mảnh gương. Những hình ảnh ùa về mạnh mẽ khiến đầu nàng đau như b.úa bổ, cảm giác như có ngàn mũi kim đ.â.m vào thức hải. Lớp băng tâm do t.h.u.ố.c của Lục T.ử Hàn tạo ra bắt đầu rạn nứt trước sự chân thực của những xúc cảm trong quá khứ.
Đột nhiên, một mảnh gương lớn nhất hiện ra hình ảnh của một người phụ nữ có dung mạo giống hệt nàng. Đó là mẫu thân nàng. Bà đứng đó, dịu dàng và u buồn giữa cánh đồng hoa bỉ ngạn, trên tay cầm một chiếc chìa khóa cổ xưa có hình đầu phượng: "Vi nhi, con không chỉ đơn thuần là tiểu thư nhà họ Thẩm. Con mang trong mình dòng m.á.u của những người canh giữ bí mật tối cao của phương Nam. Hãy tỉnh lại đi con, đừng để bóng tối nuốt chửng linh hồn. Chỉ có tình yêu chân chính và lòng can đảm mới phá vỡ được mê lộ này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Nhược Vi bừng tỉnh. Nàng nhận ra mình đang đứng bên bờ vực thẳm của đỉnh núi, chỉ cần một bước nữa là rơi xuống nghìn trùng vực thẳm nham thạch. Phía sau nàng, Tiêu Lãm Thần đang vung kiếm điên cuồng vào không trung, miệng gào thét tên nàng trong sự tuyệt vọng. Hắn dường như đã hoàn toàn rơi vào trạng thái phát cuồng vì ảo ảnh, thanh kiếm của hắn suýt chút nữa đã c.h.é.m trúng Cố Hành Chưởng, người cũng đang thất thần vì trận pháp.
Nàng không hề đắn đo, lao đến ôm c.h.ặ.t lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của hắn từ phía sau: "Lãm Thần! Ngài tỉnh lại đi! Nhìn thiếp đi! Thiếp là Nhược Vi của ngài, thiếp chưa bao giờ hận ngài cả!"
Tiếng gọi thiết tha, đầy nước mắt ấy như một tia chớp x.é to.ạc màn sương mù đen đặc đang bủa vây tâm trí Tiêu Lãm Thần. Hắn khựng lại, thanh kiếm dừng lại cách cổ Nhược Vi chỉ vài phân. Hắn nhìn thấy gương mặt nàng, nhìn thấy những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào lớp áo mình. Cảm giác ấm áp từ vòng tay nàng, mùi hương lan nhẹ nhàng quen thuộc khiến mọi ảo ảnh cung điện hay sự phản bội đều tan biến như mây khói.
"Nhược Vi... nàng... nàng thực sự nhớ ra rồi sao?" - Hắn khàn giọng hỏi, hơi thở vẫn còn hổn hển, đôi bàn tay run rẩy chạm vào mặt nàng như muốn xác nhận đây không phải là một trò lừa dối khác của sương mù.
"Thiếp chưa nhớ hết toàn bộ, nhưng thiếp biết ngài là người thiếp thương nhất, là người duy nhất sẵn sàng c.h.ế.t vì thiếp." - Thẩm Nhược Vi gục đầu vào n.g.ự.c hắn, khóc nức nở trong sự nhẹ nhõm.
Trận pháp ảo ảnh bị phá vỡ bởi chính sức mạnh của tình cảm chân thành và sự tỉnh táo của Nhược Vi. Sương mù tan đi, lộ ra đỉnh núi Hỏa Vân với ngôi đền cổ kính nằm giữa những dòng nham thạch đỏ rực đang cuồn cuộn chảy. Nhưng ngay khi đoàn người bắt đầu hội quân lại, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra khiến niềm vui ngắn ngủi vụt tắt.
Lục T.ử Hàn vừa tiến lại gần để kiểm tra vết thương trên bả vai cho Tiêu Lãm Thần, thì từ phía sau, một ám vệ vốn luôn lầm lì ít nói, kẻ đã đi theo Tiêu Lãm Thần từ những ngày đầu chinh chiến - tên là A Sát - đột ngột rút một thanh đoản đao tẩm kịch độc đ.â.m mạnh vào lưng T.ử Hàn.
"Cẩn thận!" - Thẩm Anh Tùng thét lên nhưng khoảng cách quá xa để có thể can thiệp.
Lục T.ử Hàn đổ gục xuống, m.á.u tươi nhuộm đỏ mặt đá vôi trắng. A Sát không dừng lại ở đó, gương mặt hắn biến dạng thành một nụ cười điên dại, hắn vung đao lao thẳng về phía Thẩm Nhược Vi với ý đồ sát hại mầm mống cuối cùng. Hóa ra, hắn không phải ám vệ trung thành, mà là kẻ của phe Tả phái đã âm thầm trà trộn vào vương phủ từ nhiều năm trước, chờ đợi giây phút này để triệt hạ hậu duệ của Thánh nữ.
"Chủ thượng của ta đã đợi các ngươi quá lâu rồi! Hôm nay, đỉnh Hỏa Vân này chính là nấm mồ cho tình yêu của các ngươi!" - A Sát gầm lên, cơ thể hắn bỗng chốc tỏa ra một luồng hắc khí nồng nặc, đôi mắt chuyển sang màu tím sậm đầy tà ác.
Tiêu Lãm Thần đẩy Nhược Vi ra phía sau cho Thẩm Anh Tùng bảo vệ, hắn vung kiếm đối đầu với kẻ phản bội. Trận chiến trên đỉnh Hỏa Vân lúc này mới thực sự bước vào giai đoạn đẫm m.á.u nhất. Giữa ánh sáng đỏ rực của nham thạch và tiếng gào thét của hận thù, Thẩm Nhược Vi nhìn thấy đoá Hỏa Linh Chi rực rỡ như một ngọn lửa vĩnh cửu đang mọc ngay trên bệ đá thần giữa điện thờ.
Nàng hiểu rằng, đó là mạng sống của nàng, là ký ức của nàng, nhưng nó cũng chính là mồi nhử cuối cùng mà thủ lĩnh phe Tả - kẻ đứng sau mọi t.h.ả.m kịch từ vụ án quân lương đến sự phản bội của Nhị thúc - đã giăng sẵn để chờ đón họ vào cửa t.ử.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









