Đã là Thái hậu và Trần Ý Vân hại ta, ta tự nhiên phải lấy răng trả răng.

Ta cũng mới hiểu ra, hóa ra không phải ta không học được cách tính kế người khác, chỉ là nhất thời bị tình ái làm cho mê muội, rối loạn trận tuyến.

Việc tra rõ chuyện của Trần Ý Vân vào tiết Thượng Nguyên năm ngoái không khó.

Còn việc nàng ta làm giả để vu oan ta làm nàng ta bị thương, chỉ cần khiến Chu Hằng nghi ngờ chuyện trước, thì chân tướng của chuyện sau tự nhiên sẽ lộ ra.

Ngày đó ta không phải cố ý chậm trễ đến gặp Thái hậu.

Mà là ta đã tính chuẩn thời gian Chu Hằng đến thỉnh an.

Nói ra cũng thật mỉa mai, khi ta trực tiếp biện bạch cho mình thì hắn không tin, còn lúc lén nghe ta nói chuyện với Thái hậu thì lại sinh nghi.

Niềm tin giống như đồ sứ, một khi đã xuất hiện vết nứt thì rất khó hàn gắn lại.

Giữa ta và Chu Hằng là vậy, giữa Chu Hằng và Thái hậu lại càng như thế.

Còn về Khương Doanh, cứu nàng quả thực là ngoài ý muốn.

Cũng là do Trần Ý Vân và Thái hậu hoảng loạn, quá nóng lòng muốn đổ tội cho ta.

Vậy thì ta thuận nước đẩy thuyền, nhân tiện đem những chứng cứ đã tra được về chuyện Thượng Nguyên năm ngoái dâng đến trước mặt Chu Hằng.

Hắn đã có ý điều tra, thì sẽ không nghi ngờ những chứng cứ tự đưa đến cửa.

Nhưng chuyện bánh tô thì là có chủ ý.

Đã muốn lợi dụng sự day dứt áy náy của Chu Hằng, thì ta cũng không ngại lợi dụng đến cùng.

Chỉ là ta không ngờ, Khương Doanh lại không yêu Chu Hằng.

Hoặc nói đúng hơn, nàng nhìn thấu mọi thứ rõ ràng hơn ta.

Một khi bước vào cổng cung, sâu như biển khổ, vậy thì ta không ngại giúp nàng thoát khỏi biển khổ ấy.

22.

Ra khỏi cung của Thái hậu, ta phát hiện Chu Hằng đang đợi ta.

Có lẽ sợ ta để tâm, hắn không vào trong gặp Thái hậu.

Thấy ta bước ra, Chu Hằng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Sao nàng lại nghĩ đến việc đến gặp mẫu hậu?”

Hắn hỏi ta, ánh mắt dừng trên gương mặt ta không hề rời đi.

“Thái hậu dù sao cũng là mẫu thân sinh thành của hoàng thượng, hoàng thượng đối xử hà khắc với bà ấy, truyền ra ngoài khó tránh bị nói là bất hiếu.”

Ta đáp lời, tránh né bàn tay hắn đưa tới.

“Hướng Lê, nàng có thể nghĩ cho trẫm, trẫm rất vui.”

“Nhưng trẫm không mong nàng phải gượng ép bản thân.”

Chu Hằng giấu đi sự mất mát, bước theo bên cạnh ta.

“Trẫm chỉ hy vọng, nàng có thể trở lại làm Ôn Hướng Lê của ngày xưa.”

Giọng nói dịu dàng mà trịnh trọng.

“Thần thiếp…… không làm được.”

Ta do dự mở lời, quả nhiên nụ cười của Chu Hằng liền đông cứng lại.

“Thần thiếp cũng từng nghĩ, sau khi nhập cung sẽ cùng hoàng thượng làm một đôi phu thê bình thường, nhưng những chuyện xảy ra hơn một năm qua đều chứng minh, điều thần thiếp cầu mong là không thể.”

“Thần thiếp đã là hoàng hậu, sao có thể giống như khi còn bôn ba giang hồ trước kia, tùy ý làm càn?”

“Nhưng thần thiếp cũng chỉ là nữ t.ử bình thường, những uất ức đã chịu, những giọt nước mắt đã rơi, đâu phải nói buông là có thể buông.”

“Thần thiếp vẫn cần thời gian để học cách trở thành một hoàng hậu xứng đáng.”

Ta rũ mắt để nước mắt rơi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Hướng Lê, trước đây là trẫm sai.”

“Là trẫm không tốt, đã không tin tưởng nàng, cũng không bảo vệ được nàng.”

Chu Hằng giơ tay lau đi giọt lệ của ta, gương mặt tràn đầy xót xa.

“Trẫm sẽ chờ nàng một lần nữa chấp nhận trẫm.”

23

Chu Hằng nói được làm được.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Những tấu chương của tiền triều yêu cầu hắn tuyển tú đều bị bác bỏ hết, những lời can gián trên triều cũng bị hắn coi như gió thoảng bên tai.

Hắn ngày nào cũng trở về ở bên ta.

Giống như ngày xưa, cùng ta đọc thoại bản, lúc rảnh lại đưa ta xuất cung du ngoạn.

Ta cũng dần nói nhiều hơn, lại bắt đầu xuống bếp nấu ăn cho hắn.

Qua mùa hè, trải thu đông, lại đến một năm Thượng Nguyên nữa.

Hắn giống như năm kia, làm cho ta đèn cung.

Nhưng lại khác năm kia, lần này hắn làm cho ta hai chiếc.

“Năm ngoái nàng không chịu để ý trẫm, chúng ta cũng không đi được hội đèn, nên năm nay trẫm bù luôn cả phần của năm ngoái.”

Ta nhận lấy đèn cung, kéo hắn ngồi xuống ghế.

“Làm lâu như vậy, bánh trôi với bánh tô đều nguội cả rồi.”

“Vừa nãy thì không đói, nhưng nhìn đồ do Hướng Lê làm, không đói cũng phải đói.”

Chu Hằng vội múc một viên bánh trôi ăn.

Thế nhưng mới ăn được vài miếng, hắn bỗng ho dữ dội.

Ta vội vỗ lưng hắn, lại thấy thứ hắn nôn ra là m.á.u.

“Hoàng thượng…… người đâu, mau truyền ngự y!”

Ta sai người, gấp đến mức bản thân cũng bắt đầu ho.

Ta vội dùng khăn tay che miệng, lúc lấy ra thì trên khăn đã loang màu đỏ ch.ói mắt.

Ta hoảng loạn muốn giấu chiếc khăn đi, nhưng Chu Hằng đã nhìn thấy.

“Tra cho trẫm! Là kẻ nào muốn hại trẫm và hoàng hậu?”

Ngự y tới nơi, bắt mạch cho cả ta lẫn Chu Hằng, kết luận chúng ta đều trúng độc.

“Loại độc này là độc mãn tính, ngày thường dùng lượng nhỏ thì căn bản không thể phát giác, chỉ khi độc phát mới chẩn đoán ra được.”

Ngay sau đó, ngự y lập tức cho kiểm tra khắp các nơi trong cung.

Cuối cùng phát hiện, trong thực phẩm và d.ư.ợ.c liệu được đưa tới hằng ngày đều có loại độc này.

Tra xét sâu thêm, quả nhiên lần ra đến chỗ Thái hậu.

24.

Tường đổ, người người xô.

Ngoại trừ những cung nhân thân cận bên Thái hậu, những kẻ trực tiếp ra tay còn lại rất nhanh đã khai nhận toàn bộ.

Độc vốn là hạ cho ta.

Những ngày này Chu Hằng ngày nào cũng đến, lại thường xuyên ăn những món ta nấu, nên trúng độc càng nặng.

Ngoài ra còn tra ra thêm một chuyện.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện